Chương 135: Chaeyoung 4
Chaeyoung không rời đi.
Vì tính chuyên nghiệp nên ở lại hoàn thành dịch vụ hậu mãi.
Tầng dưới bừa bộn, không phải là nơi để trò chuyện.
Cả hai lên phòng ngủ chính trên tầng hai để bàn việc, đổi sang một căn phòng dễ thở hơn một chút.
Không phải tìm lỗi, Lisa không làm thế.
Ngược lại, cô Manobal còn giới thiệu việc thêm, hỏi Chaeyoung có đồng ý cũng như lịch trình thế nào.
Có một người bạn thích thiết kế của Chaeyoung, cũng như cách làm việc của cô, cho nên nhờ Lisa giới thiệu giúp.
Bên kia muốn mời Chaeyoung và đoàn đội đến tận nơi để thiết kế riêng, phải đến thành phố khác.
Chaeyoung vừa nghe vừa âm thầm đánh giá căn phòng.
So với sự hỗn loạn ở tầng một, phòng ngủ chính tương đối sạch sẽ và ngăn nắp.
Trên chiếc bàn tròn cạnh cửa sổ, một chiếc máy tính được đặt ở đó, màn hình đang bật và chứa đầy mã code.
Một góc chăn mỏng trên giường bị vén lên, một nửa bừa bộn, chỉ có một trong hai chiếc gối đặt xiêu vẹo, dưới chân giường chỉ có một đôi giày.
Là cái phiên bản giới hạn, mà lần trước Lisa mang trong hội trường lần đó.
......
Đêm qua chỉ có một người ở trong căn phòng này.
Không để ý nhiều đến những chi tiết vụn vặt của cuộc trò chuyện, Chaeyoung cụp mắt xuống nhìn chiếc máy tính vẫn đang chạy.
Nói xong, Lisa đi đến bên cửa sổ, một tay xoay màn hình máy tính, quay mặt ra ngoài, hỏi: "Có thể đi không?"
Chaeyoung thu tầm mắt lại: "Khi nào?"
"Trước tháng sau đều được."
"Có thể."
Sự mệt mỏi của người này lộ ra rõ ràng, mặt mày bơ phờ.
Thức khuya có hại cho sức khoẻ, cả đêm chơi bời, bây giờ đầu còn lừ đừ, không có sức lực.
Chaeyoung dựa theo nguyên tắc làm việc của bản thân, đứng ở một bên ghi lại cách thông tin tương ứng.
Không có nhắc đến đốn hỗn loạn ở dưới tầng, không vượt qua ranh giới.
Căn phòng yên tĩnh, không có tiếng động nào khác.
Thật ngột ngạt, khó chịu.
Chaeyoung rời mắt đi, giấu đi những suy nghĩ của bản thân, nhẹ giọng nói: "Cô Manobal nếu không có chuyện gì khác, vậy tôi không làm phiền nữa."
Giống như không nghe thấy câu này, Lisa làm ngơ, bâng quơ nói: "Qua mấy này nữa là đến bữa tiệc, lúc đó phải làm phiền cô Park rồi."
Chaeyoung khách sáo: "Việc phải làm."
"Vẫn là đích thân cô tới."
"Ừ."
Lisa đang kiếm chuyện: "Phải chuẩn bị từ buổi sáng, cô Park đừng đến trễ."
Chaeyoung rất nhẫn nại: "Sẽ không, cô yên tâm."
......
Mãi đến 20 phút, khi cuộc trò chuyện ngày càng đi vào ngõ cụt, Lisa mới chịu để Chaeyoung đi.
Chaeyoung đi xuống một mình, vẫn phải giữ phẩm giá cần thiết.
Ở tầng dưới, một nhóm thanh niên còn đang lảo đảo tụ tập thành một đống, người tóc xám kia đã tỉnh, đang nói chuyện với cô gái rót nước lúc nãy.
Cảm nhận được lối cầu thang có tiếng động, tóc xám lơ đãng liếc nhìn phía này rồi thờ ơ nhìn đi chỗ khác.
Vẫn không để ý đến Chaeyoung và trợ lý.
Chaeyoung làm như không thấy ung dung đi ra ngoài cùng với trợ lý, lên xe Chaeyoung ra vẻ như không có chuyện gì lái xe về lại phòng làm việc.
Những vụn vặt kia không tạo ảnh hưởng, không đáng lo ngại.
Tối hôm đó, phòng làm việc tăng ca suốt đêm để chuẩn bị trước.
Chaeyoung ở lại đây thêm một đêm nữa, mãi đến gần sáng mới về chung cư.
Phần còn lại sẽ được giao cho nhân viên, việc sau đó do họ chịu trách nhiệm.
Có một lời mời kết bạn mới trên điện thoại, là bên kia gửi đến.
Không phải Lisa mà là nhà tạo mẫu.
Ngâm mình trong làn nước ấm trong bồn tắm, Chaeyoung nằm ngửa thư giãn, lồng ngực phập phồng nặng nề.
Bồn tắm đã đầy, chỉ cần cử động nhẹ thôi, nước bên trong tràn ra, nhỏ giọt xuống, làm ướt nền nhà bóng loáng.
Một lúc lâu sau, Chaeyoung cầm điện thoại nhấn đồng ý.
Làm tốt trách nhiệm của mình, không thiên vị bất cứ cá nhân nào.
.
Bữa tiệc sẽ được tổ chức ba ngày sau trên tầng cao nhất của một tòa nhà ở trung tâm thành phố, nơi tấc đất tấc vàng.
Vẫn là tập trung tại tòa nhà nhỏ bên hồ, Chaeyoung đưa vài nhân viên đến đó.
Trong nhà đã dọn dẹp sạch sẽ, trên dưới đều sáng sủa.
Phòng làm việc đến gặp đội tạo mẫu trước, buổi sáng vẫn chưa nhìn thấy Lisa.
Nhà của kẻ có tiền có khách, trong nhà có hơn 20 người, ngoài trừ các cô ra còn có nhân viên trang điểm và những nhân viên khác.
Tất cả đều phục vụ cô Manobal, chưa tính hàng siêu xe với tài xế.
Buổi chiều, Lisa mới xuất hiện, mang theo hai người bạn đến.
Trong đó có Namdong.
Lúc mới đầu gặp mặt, Namdong rất thân thiện, còn đặc biệt đến chào hỏi riêng Chaeyoung, mua đồ ăn chiêu đãi mọi người.
So với những người bạn khác của Lisa, thì khác biệt rất lớn, hoàn toàn không phải một loại người.
Chaeyoung cầm lấy ly cà phê, ôn nhu nói cảm ơn.
Không hề xem bản thân là người ngoài, Namdong tỏ vẻ bản thân thay Lisa mời mọi người, còn nói: "Để mọi người chờ nửa ngày, vất vả cho mọi người rồi."
Chaeyoung cầm ly cà phê lạnh ngắt trong tay, không lên tiếng, một lúc sau mới nhấp một ngụm.
Quan hệ của Lisa và Namdong không bình thường, người nào tinh mắt nhìn là biết ngay.
Cùng nhau lớn lên, làm bạn theo năm tháng, tình cảm sâu đậm.... này là nhà tạo mẫu lén lút nói, người này có vẻ rất hiểu rõ tình bạn của hai người.
Namdong cũng tham dự bữa tiệc nên mới đến đây để chuẩn bị cùng.
Oh tổng bất cẩn, không có thời gian chuẩn bị kỹ càng, nên trực tiếp đến tìm Lisa lấy một bộ lễ phục.
Việc thay váy vẫn là Chaeyoung giúp đỡ, đi theo Lisa đi lên lầu.
Namdong cũng cần người giúp, nhìn quanh một vòng, chọn Chaeyoung giúp.
Nhưng Lisa đã cản lại, bảo trợ lý đi làm.
Namdong cũng không suy nghĩ nhiều, liền đồng ý.
Nghe sắp xếp của Lisa cũng không bắt bẻ.
Trợ lý thông minh lập tức đứng dậy.
Namdong lơ đãng liếc qua nhìn Chaeyoung rồi thu tầm mắt lại, không để ý mấy, thoải mái nói: "Được rồi, cô Park để lại cho em, không giành với em."
Lisa không nghe được gì trong đó có gì không ổn, chỉ ừ một tiếng.
Namdong tiếp tục nói: "Nhanh lên, lát nữa phải đi rồi."
Sau đó, cô ta giục Chaeyoung vài lời, ý là đang vội, không cần phải lề mề.
Chaeyoung đi phía sau theo Lisa vào phòng.
Ngoài cửa có một đám người, sau khi đi vào, hai người cũng không trò chuyện nhiều.
Lisa vẫn khỏa thân đứng quay lưng về phía cô.
Chaeyoung từ phía sau đưa tay ra phía trước, giống như lần trước.
Vẫn là không cẩn thận chạm vài lần.
Hơi ấm nóng phả vào gáy đối phương, Chaeyoung tiến lại gần nhỏ giọng nói: "Tay trái, giơ lên..."
Lisa nghe lời đồng thời lùi lại một bước.
Không đứng vững, có vẻ như cố tình làm thế.
Cảm nhận được sự ấm áp và mềm mại trong lòng ngực, Chaeyoung khựng lại một chút rồi tiếp tục làm việc của mình.
Không lùi lại, vẫn giữ tư thế kia.
Giống như không thể cảm nhận được gì cả, phản ứng giống như khúc gỗ vậy.
Chaeyoung mặc áo sơ, khoảng cách giữa hai người là một lớp vải mỏng.
Có hay không, cũng không có nhiều khác biệt.
Đôi mắt Lisa nhắm hờ, nghiêng đầu, lập tức nhìn thấu Chaeyoung, thấp giọng hỏi: "Tâm trạng không tốt sao?"
Chaeyoung không dao động: "Không."
Lisa nắm lấy cổ tay cô, không cho cô cử động.
Chaeyoung vùng vẫy nhưng không thể thoát ra được.
Người kia nắm quá chặt, chặt đến nỗi cổ tay cô đỏ bừng, có một vết nhợt nhạt.
Người kia bóp cô quá mạnh, mạnh đến nỗi cẳng tay cô đỏ bừng và có một vết rất nông.
......
Thay đồ xong bên phòng làm việc đã hết việc, bữa tiệc không cần Chaeyoung, cả đội bị bỏ lại ở nơi này.
Đến giờ, Lisa và Namdong ngồi trên cùng một chiếc xe, được tài xế đưa đi.
Chaeyoung và nhân viên một lát sau cũng rời đi.
Trợ lý lái xe, Chaeyoung ngồi ở ghế phụ.
Vô tình chạm vào cánh tay bị nắm, Chaeyoung ngẩn người, xoa xoa chỗ đó liên tục.
Người trợ lý đột nhiên lên tiếng và gọi cô.
Chaeyoung nghiêng người: "Cái gì?"
Trợ lý hỏi: "Sếp, trễ thế này rồi, chúng ta về phòng làm việc hay đưa sếp về khu phía Bắc."
Đè xuống cảm xúc khó tả, Chaeyoung suy nghĩ hai giây rồi nói: "Đến phòng làm việc."
Vẫn là xử lý lạnh, coi như chưa có chuyện xảy ra.
Từ trước đến giờ, Chaeyoung luôn phân rõ công và tư, luôn đặt công việc lên đầu tiên.
Nhưng đêm nay lại không dễ dàng thế, có chút khó qua.
Bữa tiệc bên kia diễn ra sôi nổi, uống ba ly vẫn chưa kết thúc.
Trong căn nhà thuê ở khu phí Bắc, Chaeyoung bận rộn đến tận sáng sớm mới bước vào nhà. Sau khi cởi quần áo đứng dưới vòi hoa sen, để nước xộc vào ngực, Chaeyoung dùng một tay lau mặt, đôi môi đỏ mọng hơi hé ra, hàm răng hé mở, muộn phiền trong lòng nhắm mắt cho nó trôi đi.
Dòng nước nóng xối lên xương quai xanh, trượt xuống làn da mịn màng, chảy qua bụng phẳng lì rồi xuống đôi chân thon thả cho đến khi rơi xuống đất.
Căn phòng tối om. đèn không được bật.
Cửa phòng tắm mở ra, ánh sáng mờ ảo từ trong đó lọt vào.
Ngày hôm sau là một ngày đầy sương mù.
Phía sau là bầu trời nhiều mây với những đám mây xám xịt.
Kéo dài đến tuần tiếp theo, kéo dài trong mười ngày.
Từ lần gặp mặt đó, giữa chừng không có lần gặp mặt riêng nào.
Chaeyoung lại toàn tâm toàn sức dồn vào công việc, liên hệ người mua mới, thiết kế tác phẩm, còn có đi B Thành công tác.
Lần gặp mặt tiếp theo lại ở nhà thầy, tình cờ gặp nhau.
Chaeyoung đến đó thăm hỏi thầy, sẵn tiện đưa đặc sản đã mua ở Bắc Thành đến tận cửa. Lisa đến nhà thầy làm khách, được mời đến.
Có duyên nên gặp nhau, thầy giữ Chaeyoung ở lại, mời học trò ăn một bữa tối, còn bảo Chaeyoung đưa Lisa đi một đoạn.
Chaeyoung đồng ý, mặc dù không tiện đường nhưng cũng đưa Lisa đi.
Một khoảng thời gian không gặp, lên xe, cả hai không nói nhiều.
Lisa là người lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh, ngồi dựa vào ghế, tuỳ ý hỏi: "Đi bao nhiêu ngày?"
Chaeyoung nhìn thẳng con đường phía trước: "Ba bốn ngày."
"Cũng lâu."
"Cũng được."
Đoạn đường này khá xa, gần 1 tiếng.
Thành phố đêm khuya vắng vẻ, màu đen đậm vô tận, bầu trời nặng trĩu.
Gió ngoài đường thổi hiu hiu, trộn lẫn với cái nóng oi bức.
Khi đến bên ngoài tòa nhà nhỏ, chiếc ô tô đã đậu bên đường.
Thầy tặng Lisa khá nhiều đồ, được đặt ở cốp xe.
Một người không thể mang vào nhà hết, cần Chaeyoung xuống xe giúp đỡ.
Chaeyoung xuống xe, mang đồ vào trong.
Đúng lúc này, mưa ập đến, rơi lộp độp trên ô kính cửa sổ trong suốt to lớn.
Bất ngờ đổ mưa, còn mưa rất lớn.
Bên ngoài trong nháy mắt như nước lũ cuốn trôi, đường vào bị chặn.
Không thể lái xe trong thời tiết như thế này, đặc biệt là vào ban đêm.
Chaeyoung bị mắc kẹt ở đây.
Nhìn về phía cửa, Lisa bình tĩnh mở tủ lạnh ra hỏi: "Muốn uống gì?"
Chaeyoung cau mày nhìn đồng hồ theo thói quen.
Đã là 11 giờ 30, sắp qua rạng sáng.
Lấy ra một chai rượu, Lisa nói: "Đợi mưa tạnh rồi đi."
Chaeyoung nói: "Tôi không uống thứ này."
Đổi tay, đổi sang nước có ga, Lisa nói: "Tới ngồi một lát."
Vừa nói, vừa rót nửa ly nước rồi đặt lên quầy bar, đẩy về phía cô.
Chaeyoung vẫn bước tới, ngồi ở bên này quầy bar và cầm chiếc ly lên.
"Chắc sẽ không lâu đâu, có lẽ khoảng nửa tiếng." Lisa nói rồi cũng rót cho mình một ly.
Chaeyoung ừ một tiếng, dừng lại một chút, nói với giọng hơi xa cách: "Vậy làm phiền cô Manobal."
Cố tình giữ khoảng cách, không cố làm quen.
Lisa không nói gì, một lúc sau mới đặt ly xuống.
.
Nửa giờ sau.
---Chaeyoung không thể rời đi.
Đêm đó mưa không tạnh và kéo dài rất lâu.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip