Tiểu thần tiên đến rồi

Mưa thì vẫn chưa vơi đi được bao nhiêu, Như Ý nằm đó cũng không biết đã được bao lâu. Đoạn đường vắng tanh không ai qua lại, liệu có ai đó nhìn thấy nàng hay không?

Từ xa có xe chạy dọc theo tuyến đường đó, Lục Quân còn đang than thở vì mấy ngày này mưa với gió quá là nhiều làm đường xá trơn trượt khó đi hơn. Nhìn từ xa thì thấy có gì đó trên lề đường, giống như là người ta vậy. Cô chạy chậm lại để xem thử thì đúng là có người đang nằm ngất ở đó. Lục Quân liền dừng xe, chuẩn bị ô mà ra ngoài xem người đó có làm sao không nhưng khi đến gần thì cô mới tá hoả mà la lên.

- Như Ý?! Như Ý! Sao cô lại ở đây vậy? Mau tỉnh dậy đi! Như Ý?!

Mặt cô tái xanh hết lên, nhìn xung quanh nhưng không có ai. Tay chân thì bủn rủn nhưng vẫn phải cố tự mình đưa Như Ý lên xe.
_____

Cổng lớn mở ra, Lục Quân chạy xe vào nhà thì liền gọi người làm ra giúp cô một tay để đưa nàng vào trong. Bọn họ ai nấy cũng hoang mang nhưng vẫn nhanh chóng làm theo lời của Lục Quân mà đưa Như Ý lên tầng hai.

- Sao vậy bà xã?
- Em không biết nữa, khi nãy trên đường về em thấy Như Ý ngất xỉu giữa đường đấy anh.
- Ngất xỉu hả?
- Sao lại ra nông nỗi này chứ?
- Bây giờ em mau đi thay đồ đi rồi để má Trình lo cho cô ấy, rồi xem tình hình sau.

Buổi tối đó cả nhà đều nhốn nháo cả lên, Như Ý được lau sạch người và thay quần áo. Nàng có ý thức trở lại, mí mắt động đậy rồi mơ màng mở ra. Nàng cũng không biết là mình đang ở đâu nhưng thấy ở cánh tay phải có hơi đau nhức mà cau mày. Nhìn xuống thì là đang được truyền dịch vào, vừa đúng lúc Lục Quân mới từ bên ngoài đi vào trên tay còn cầm theo vài món đồ cho nàng.

- Như Ý? Cô tỉnh rồi sao? Như Ý?
- Huh?

Vừa thấy nàng rụt rịch rồi nằm đó nhìn xung quanh, cô kinh ngạc liền chạy tới bên nàng.

- May quá cuối cùng cũng tỉnh, thấy trong người sao rồi?
- Tôi đang ở đâu vậy?
- Cô đó, đúng là doạ chết tôi mà! Sao tự nhiên lại ngất xỉu giữa đường vậy?

Nhờ Lục Quân nhắc lại mà nàng mới nhớ là mấy tiếng trước bản thân còn đang lang thang giữa trời mưa sau sự đả kích đó. Tự mình muốn ngồi dậy nhưng cô không cho phép mà bắt nàng nằm xuống lại.

- Đừng kích động, cô vẫn chưa khoẻ hẳn đâu đấy. Ổn định chưa?
- Ừm.
- Haizzz.

Lục Quân rầu rĩ thở dài thường thược, trông thấy bạn mình như thế Như Ý cũng tò mò mà hỏi

- Chuyện gì vậy?
- Mỗi lần hỏi đến thì cứ bảo là sống tốt sống tốt, bây giờ thì con nhóc đó để cô tàn tạ đến thế này đây.
- Đừng nhắc nữa.
- Sao lại không nhắc chứ? Xém chút đã nguy kịch đến tính mạng rồi đấy, cô không thương bản thân mình cũng phải thương đứa nhỏ trong bụng đi chứ.

Lục Quân có hơi bực bội mà trách cứ bạn thân mình, nàng vừa nghe xong thì nhìn cô với vẻ mặt không thể ngạc nhiên hơn.

- Cái gì? Đứa nhỏ nào?
- Cô không biết mình có thai sao?
- Có thai hả?

Trong lúc nàng vẫn chưa tỉnh, Lục Quân đã khám qua tình trạng sức khoẻ của nàng lại vô tình phát hiện được nàng đã có thai được 2 tháng. Như Ý đầy bối rối mà hỏi lại cô một lần nữa, thật sự nàng không thể tin nỗi vào tai của mình. Thảo nào nàng đã trễ kinh gần hai tuần nay, trong người lúc nào cũng thấy mệt mỏi.

- Cô đừng nói là con của con nhóc đó nha?

Lục Quân căng thẳng hỏi nàng và cô cũng không mong là đúng, nhưng nếu không phải của Hải Lan thì còn của ai được nữa. Như Ý yếu ớt gật đầu, lệ cũng từ bên khoé mắt mà lăn dài qua thái dương.

- Bắt con bé đó chịu trách nhiệm đi.
- Không cần.
- Sao lại không cần? Con của nó mà?

Nàng quay mặt qua chỗ khác, nước mắt nóng hổi không ngừng tuôn ra. Như Ý nghẹn ngào kể cho cô nghe toàn bộ sự việc, Lục Quân càng nghe càng thấy tức, mặt mày cau có.

- Vậy lần đó cô đi kiểm tra tinh trùng, là của Hải Lan sao?
- Ừm.
- Khốn nạn.
- Cái gì?
- Cô từ đầu đến cuối suy nghĩ chu toàn cho nó, còn định sinh con cho nó mà nó vẫn tuyệt tình bỏ cô sao?
- Tôi vẫn chưa nói với con bé chuyện này, chỉ vì tôi lo Hải Lan sẽ bị áp lực khi có con ở tuổi quá nhỏ. Tôi còn không nghĩ mình sẽ đậu thai nữa.

Cô nắm lấy bàn tay vẫn còn lạnh như băng của Như Ý mà xoa xoa như sự an ủi.

- Bây giờ tôi nói thế này nhé, tôi không cần biết tiếp theo cô sẽ dự định thế nào nhưng tôi không cho phép cô ở một mình được. Trước đây thì sao cũng được nhưng bây giờ đã có thai rồi, cô phải ở lại chỗ của tôi để tôi có thể tiện kiểm tra sức khoẻ cho mẹ con các người.

Không cần nói đến chuyện cái nào tốt hay không tốt cho thai nhi, nàng có bạn thân là bác sĩ khoa sản bên cạnh thì không phải lo chuyện đó nữa.

- Nhưng, tôi ở đây không tiện lắm đâu. Gia đình cô đang ở mà, thật sự rất phiền đấy.
- Nếu không thì tôi gọi điện cho Mi Nhược nhé?

Nghe cô nhắc đến tên em gái mình, Như Ý liền thay đổi sắc mặt rồi lắc lắc đầu.

- Không không, đừng gọi cho nó. Con bé còn phải lo cho gia đình nó nữa, tôi không muốn vì tôi mà nó phải vất vả thêm.
- Ôi trời thím hai à! Thím đang có thai đó có biết không hả? Tưởng làm mẹ đơn thân dễ lắm hay sao? Tôi bảo cô ở lại với tôi thì cô ngại, tôi bảo cô gọi cho em gái cô ở dưới quê thì cô sợ phiền. Cô có thật sự thương con mình không?

Lục Quân rít lên với sự cố chấp của bạn thân, cứ sợ mình là gánh nặng của người khác mà từ chối đủ chuyện.

- Tôi quyết định rồi tôi sẽ gọi cho Mi Nhược và Hương Kiến cho bọn chúng đón cô về Chiết Giang.
- Không đừng mà Lục Quân!
- Cô không cản tôi được đâu! Tôi còn có công việc ở đây nữa!

Nàng ra sức cản người phụ nữ này đang cố lấy điện thoại ra, Lục Quân hất tay nàng rồi đứng dậy đi ra chỗ khác mà gọi ngay cho Mi Nhược.

Cô gái lúc này vừa mới cho cô con gái nhỏ 3 tuổi của mình ngủ say, Hương Kiến nhẹ hé cửa gọi vợ mình ra ngoài.

- Bà xã, chị có điện thoại này.

Mi Nhược rón rén đi ra ngoài nghe điện thoại của Lục Quân gọi đến.

- Alo? Mi Nhược à, là chị Lục Quân đây.
- Chị Lục Quân ạ? Có chuyện gì sao lại gọi em giờ này vậy?
- À chuyện là... Này!
- Mau tắt máy đi! Cái đồ-
- Bỏ tay ra!

Như Ý bỗng khoẻ hẳn mà chòm tới chỗ cô kéo tay cô để tắt điện thoại lại không để ý lúc hai người đang giằng co thì đầu dây bên kia đã nghe hết và đang rất hoang mang.

- Alo? Có chuyện gì vậy ạ?
- Trả đây!
- Chị Lục Quân?
- Alo Mi Nhược là chị đây!
- Lão đại? Chị đang ở chỗ của chị Lục Quân sao?

Nghe thấy giọng của chị gái mình, Mi Nhược có chút kinh ngạc không biết là Như Ý cũng có ở đó.

- Đúng vậy.
- Hai người, có chuyện gì à?
- Không có gì.
- Đúng thiệt là!
- Chị định nói với em là, giỗ của bà chị sẽ về.
- Vâng ạ thế thì tốt quá rồi, em cũng định nói với chị năm nay em và Hương Kiến định làm to một chút.
- Được được, tùy ý mấy đứa quyết định vậy, chị sẽ tranh thủ về.
- Vâng ạ.

Như Ý vừa tắt máy xong thì thở phào ra, nàng liếc nhìn qua chỗ Lục Quân khi nãy bị mình ném lên giường, cô vẫn một mặt đơ ra đó nhìn nàng.

- Vừa lòng cô chưa?

Nàng ngồi xuống giường mà xoa xoa đầu, chỉ mới động tay chân một chút thì lại thấy hơi chóng mặt. Lục Quân cầm ống dẫn nước hoang mang nhìn Như Ý.

- Như Ý?

Nàng trông thấy ống dẫn chỉ bị rơi ra, nhìn lên tay mình thì kim nhọn vẫn còn ghim chặt trong da thịt mình.

- L-Lục Quân?!
- Bình tĩnh bình tĩnh không sao không sao hết.

Như Ý mặt mũi tái mét, tay lay lay vai cô để cô lấy nó ra cho mình. Một hồi lâu sau Lục Quân đổi qua túi nước khát chuyền vào cho nàng rồi ra ngoài để nàng nghỉ ngơi.

Nàng ngồi trên giường trầm tư, giữa lại bình tĩnh sau một loạt chuyện xảy đến. Khi bình tâm lại nàng mới nhận ra bản thân hầu như đã mất tất cả. Người đã từng thương yêu nàng, hứa hẹn mai sau với nàng bây giờ cũng phải vì gia đình mà quay lưng với nàng đi tìm hạnh phúc riêng.

Sau những gì Tương Nhậm đã nói với nàng, Như Ý không thể không tin. Những hiểu lầm giữ Hải Lan và cô ta đã xảy ra không ít lần, cũng đôi khi khiến nàng bán tính bán nghi nhưng nàng vẫn tin Hải Lan sẽ không lừa dối mình. Nàng tự trách mình quá ngu muội, quá trọng tình cảm để bây giờ cũng chỉ được coi là thứ mà người ta chơi qua đường.

Càng nghĩ đến Như Ý càng uất ức mà khóc nấc lên, nàng tự hỏi chẳng lẽ mọi chuyện suốt một năm qua là Hải Lan lừa dối nàng sao? Hay do bản thân nàng quá ngộ nhận? Nàng nằm đó co ro trong chăn mà cứ nghĩ mấy lời Tương Nhậm đã nói, thử nghĩ mấy lời đó là chính miệng Hải Lan nói ra thì nó còn đau đớn đến mức nào nữa.

Nàng đã thật sự đặt lòng mình ở chỗ Hải Lan, yêu cô hơn mọi thứ gì trên đời này, trân trọng những gì cô đã hi sinh cho mình. Có muốn không tin thì sự thật vẫn mãi là vậy. Càng muốn quên lại càng không thể quên, bây giờ thì hay rồi, trong bụng nàng lại mang thêm một sinh linh bé nhỏ mang họ Diệp. Như Ý đưa tay lên sờ bụng mình mà hờn trách.

- Nhóc con, sao con lại đến với chúng ta lúc này chứ?

Nghĩ đến ngày tháng sau này khổ ải thế nào nàng càng không thể ngăn bản thân mình cứ khóc nghẹn từng đợt.

Hải Lan lái xe đến cổng lớn nhà Lục Quân, cô ra sức kêu gào trong đêm mưa mong có ai đó bên trong nghe thấy mình vì đèn bên trong vẫn còn sáng.

- Cô chủ, có... Có ai đó bên ngoài đang đập cửa muốn gặp cô đấy ạ.

Người giúp việc trông thấy Hải Lan trong màn mưa nặng hạt đang cố gắng gọi người thì liền chạy vào trong báo cho Lục Quân. Cô quấn lấy khăn ấm cùng cô giúp việc đi ra xem thử một phen.

Cửa lớn hé mở, bóng người bên trong lượn lờ rồi bước ra ngoài, Hải Lan trong thấy thì thôi đập cửa. Lục Quân che ô đi ra trước cổng nhìn bộ dạng thảm hại của cô.

- Chị Lục Quân, Như Ý có bên trong không ạ?
- Cô còn có tư cách để nhắc tới cô ấy sao? Bản thân cô đã làm những gì bây giờ lại chạy tới đây ăn vạ à?

Lục Quân đanh mặt không ngại rít vào mặt Hải Lan làm cô cũng ngu ngơ không hiểu.

- Chị đang nói gì vậy? Em đang đi tìm Như Ý, cả ngày nay em gọi điện chị ấy không bắt máy, khi về thì không thấy chị ấy đâu. Chị ấy có đang ở đây không? Chị có biết Như Ý đang ở đâu không?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip