Chương 36.Vị Hôn Thê

Mẹ Khương không hề hay biết ba ruột của Thừa Dân ra tay sát hại Nghê Thường.Hôm đó bà ta thật sự đã đem một số tiền lớn đến để bịt miệng cô ta. Chờ rất lâu rất lâu vẫn không thấy có người đến,cho rằng Nghê Thường muốn chơi khăm mình nên đã gọi cho cô ta.Không ngờ người nghe máy lại chính là chất giọng quen thuộc,người đó chính là Châu Hiền

"Mẹ,có phải là mẹ hay không?Mẹ đang ở đâu vậy?Ra đầu thú đi,khi mọi chuyện chưa quá muộn"Châu Hiền không biết mẹ Khương có phải người ra tay sát hại Nghê Thường hay không nhưng nàng vẫn muốn khuyên bà ấy vài câu

"Nghê Thường đâu,cô ta đã nói những gì với cô?"tại sao Châu Hiền lại có thể giống như hồn ma bám theo bà ấy đến như vậy?nếu như lần đó có thể độc chết luôn cô ta cũng xem như không uổng công

"Nghê Thường chết rồi,cô ta bị người ta tông chết trước mặt của con.Có phải mẹ làm không?"mặt dù không ít lần mẹ Khương ra tay thâm độc,nhưng có vẻ như lần này không liên quan đến bà ấy.Nếu không đã giết người còn gọi cho người đó để làm gì?

Chẳng qua Châu Hiền chỉ muốn kéo dài cuộc trò chuyện càng lâu càng tốt, nàng hiện tại vẫn đang ở sở cảnh sát tiến hành cho lời khai , bởi vì Nghê Thường thật sự đã nằm bên cạnh xe của nàng mà chết đi . Khi nhìn thấy số máy của mẹ Khương gọi đến,bên phía cảnh sát đã cho nàng trực tiếp nghe máy nhưng cũng đồng thời từ cuộc gọi đó truy lùng ra vị trí chính xác của mẹ Khương

"Không có liên quan đến tôi,cô ta không phải do tôi giết.Bùi Châu Hiền, cô cảm thấy tôi là cái gai trong mắt nên muốn đổ tất cả lên đầu tôi đúng không?"cô ta chết rồi sao?Là ai gây ra loại chuyện này?Liệu có phải là ba ruột của Thừa Dân không?

"Nếu như mẹ không có làm thì đừng trốn tránh nữa,ông nội và con đều không sao,tội danh của mẹ sẽ không nặng lắm đâu"nếu như nói nàng không giận bà ấy chỉ là dối lòng.Nhưng dù sao đó cũng là mẹ của Sáp Kì,đứa nhỏ của nàng vì chuyện này mất hết tinh thần , thứ mà Châu Hiền không muốn nhìn thấy chẳng qua là sự đau khổ dằn vặt của Sáp Kì thôi

"Tôi không thể ngồi tù được,một ngày cũng không được.Cô đừng nghĩ vài câu nói có thể dẫn dắt được tôi"số tiền hiện tại bà ấy có trong tay đủ để bà ấy cả đời này sống không lo không nghĩ.Dù sao Nghê Thường cũng chết rồi,sẽ không ai cung cấp bằng chứng đó ra nữa

"Mẹ nghĩ cho Sáp Kì đi được không?Mẹ nỡ để cho em ấy như một kẻ mất trí suốt ngày đi khắp nơi tìm mẹ sao?"

"Nó sẽ không tha thứ cho tôi đâu, Sáp Kì sẽ không tha thứ cho tôi đâu"

"Ai cũng mắc sai lầm,chỉ cần biết hối cải,nhất định Sáp Kì sẽ tha thứ cho mẹ . Nhưng nếu như mẹ còn ích kỷ như vậy lẫn trốn cả đời,mẹ sẽ mất tất cả , bao gồm cả Sáp Kì"

Khi cảnh sát truy ra được vị trí của bà ấy liền cho người đến địa điểm căn nhà hoang đó.Lúc này,mẹ Khương cũng chỉ tay không tấc sắt,hơn nữa cũng bởi vì lời nói của Châu Hiền làm bản thân có chút suy nghĩ lại mọi hành động của mình

Phải,bà ta có một số tiền lớn thì đã sao?nếu như bỏ trốn trong một thời gian dài cũng sẽ bị cảnh sát truy nã. Sống chui nhủi không thể nhìn thấy ánh sáng , có khác gì con chuột qua đường?Nếu như bị cảnh sát bắt được cũng sẽ tống giam bà ấy,lúc đó tội càng thêm tội,mất hết tất cả cũng đồng thời mất luôn sự hi vọng cuối cùng của Sáp Kì dành cho bà ấy

Khi hay tin mẹ của mình đã bị đưa về sở cảnh sát,Sáp Kì ngay lập tức đến đó gặp bà ấy.Lúc đầu cô nghĩ rằng bản thân mình sẽ rất khó có thể tha thứ cho người mẹ này.Nhưng nhìn thấy bà ấy của hiện tại lại cầm lòng không được. Từ một phu nhân quyền cao chức trọng lại biến thành một người như hiện tại , cô đã hỏi rất nhiều lần lý do bà lầm đường lạc lối nhưng nhận lại từ người mẹ của mình bất quá chỉ là một không gian im lìm đến đáng sợ , cho đến trước khi bị bắt vào phòng tạm giam,mẹ Khương đã hướng về Sáp Kì nhờ chuyển lời đến ông nội

"Khi ông nội tỉnh lại,giúp mẹ nói với ông một lời xin lỗi.Sáp Kì,mẹ xứng đáng bị như vậy,nhưng hy vọng con đừng chán ghét mẹ có được không?"không hy vọng đứa con của mình trả lời,mẹ Khương theo chân nữ cảnh sát bước vào phòng tạm giam

"Mẹ,Sáp Kì đợi mẹ trở về"

Đời này của bà ấy chìm ngập trong hận thù,trong toan tính, chưa thật sự trọn vẹn hưởng thụ cuộc sống của một người bình thường.Tuy Sáp Kì cũng là do bà ấy sinh ra nhưng trước giờ đứa con mà bà ấy yêu thương nhất chính là Thừa Dân,vì Thừa Dân mới thật sự là kết quả của tình yêu thật sự.Hơn nữa,từ nhỏ Thừa Dân không được mọi người coi trọng , bà ấy cảm thấy đứa con trai của mình rất đáng thương,rất tội nghiệp lại lo lắng có một ngày thân phận bại lộ sẽ mất hết tất cả

Vì thế bà ấy đặc biệt mưu tính rất nhiều cho Thừa Dân.Ngày hôm đó khi Thừa Dân cưới Châu Hiền,tuy rằng bà ấy không hề thích Châu Hiền nhưng vẫn cảm thấy đó là một bước đi đúng đắn.Cho dù sau này thân phận bại lộ, họ Khương không công nhận Thừa Dân thì vẫn còn Bùi Gia bên nhà vợ chống đỡ . Nhưng không ngờ Châu Hiền đối với cuộc hôn nhân này chẳng qua chỉ muốn trả đũa Thừa Dân.Chẳng những phân chia ranh giới,còn có ý định ly hôn sau ba năm.Lúc đó bà ấy càng đặc biệt lo sợ cho con trai,ngay cả chỗ dựa cuối cùng cũng không còn nữa . Vì thế càng lúc càng chán ghét Châu Hiền hơn,sau khi biết được nàng cùng với con gái của mình quan hệ bất chính càng hận đến tận xương tủy . Lúc Nghê Thường đem tờ giấy xét nghiệm đến Khương Gia đòi thân phận , bà ấy đã lập tức xé nó đi , không phải tức giận Thừa Dân ra ngoài mèo mỡ,là sợ mọi người nhìn ra được nhóm máu A của Thừa Dân trong tờ giấy xét nghiệm đó

Che mắt người đúng là chỉ được một thời gian , không ngờ lại để ông nội tìm ra được sự thật.Nếu như Thừa Dân có tư chất tốt đẹp , cho dù không phải con cháu của Khương Gia,bọn họ có khi cũng vì anh ta gọi ba,gọi ông nội trong suốt hai mươi mấy năm mà vẫn yêu thương anh ta . Nhưng Thừa Dân hiện tại tư chất không có , phẩm chất cũng không , tồi tệ vô cùng trong mắt bọn họ . Hiện tại nếu bại lộ thân phận , quả thật trong một đêm hoàn toàn mất trắng

Bởi vì quá lo lắng cho đứa con này của mình nên nhất thời bị sự toan tính che mờ mắt làm ra những hành động sai trái đó.Ngồi một mình trong phòng tạm giam,nhớ lại tất cả mọi chuyện. Càng nghĩ đến Thừa Dân bao nhiêu,càng cảm thấy xấu hổ với Sáp Kì bấy nhiêu.Khi làm bất cứ chuyện gì,bà ấy chưa từng nghĩ đến Sáp Kì, thật sự chưa từng nghĩ đến cảm nhận của Sáp Kì.Vậy mà ngày hôm nay khi bà ấy bị bắt giam lại chỉ có đứa con này đến nói với bà ấy rằng sẽ đợi bà ấy về , còn Thừa Dân dường chưa một lần gọi điện kể từ sau khi bà bỏ trốn
-------------------
Cái chết của Nghê Thường quả thật không liên quan đến mẹ Khương,càng không liên quan đến Châu Hiền.Tuy rằng lúc đó cô ấy nằm bên cạnh bánh xe nàng mà chết nhưng pháp y và pháp chứng đều khẳng định cô ấy đã chết trước khi lăn đến bánh xe của nàng.Trên xe của Châu Hiền có camera hành trình , do đó ghi lại tất cả cảnh tượng Nghê Thường bị một chiếc xe phân khối lớn cố tình gây tai nạn,chẳng qua do nàng xui xẻo lái xe ngang con đường đó mà thôi.Cảnh sát liền cho người truy lùng người đàn ông này,mẹ Khương cung cấp thông tin về ba ruột của Thừa Dân,nghi ngờ ông ta là kẻ ra tay sát hại Nghê Thường.Có điều, ông ta lại lẩn trốn rất hay,đến hiện tại vẫn không rõ tung tích

Quả nhiên bác sĩ thông báo tình hình của ông không sai,sau khi mẹ Khương bị bắt tạm giam chờ ngày xét xử khoảng ba ngày sau đó ông đã tỉnh lại . Chính ông nội cũng không biết ai là người ra tay hành hung mình , sau khi biết được người đó là mẹ Khương quả nhiên chỉ thở dài một cái tiếc cho hành động bồng bột của con dâu

"Nội vừa mới tỉnh lại không nên suy nghĩ nhiều,phải mau chóng bình phục để cùng con ra ngoài thưởng trà nữa chứ"Châu Hiền không có nhắc đến vụ mẹ Khương bỏ đông dược vào sữa,dù sao người cũng đã bị bắt rồi,nàng không muốn ông đau lòng thêm

"Sáp Kì nhất định đang rất sốc.Tiểu Hiền,con nên an ủi nó nhiều một chút"đúng là không nghĩ đến Khương Gia lại có ngày phải chịu nhiều biến cố đến vậy,cũng may mọi chuyện không đến mức quá tồi tệ

"Em ấy đang thuê luật sư giỏi nhất để bào chữa cho mẹ ít một chút năm thụ án,hi vọng ngày tháng mẹ ở trong tù có thể nghĩ thoáng hơn"Châu Hiền nhìn thấy giữa đôi chân mày của ông tồn tại một nếp nhăn cũng biết được hiện tại ông không dễ chịu chút nào

Sau khi ông tỉnh lại cũng đã nói cho mọi người biết lý do mẹ Khương ra tay với mình , đó chính là vì Thừa Dân không phải là con cháu của Khương Gia . Thật ra lúc đầu khi ông nội biết được điều đó cũng có một chút biến động tâm lý , cảm thấy không biết làm sao cho phải nên đã một mình đi khắp nơi coi như giải tỏa căng thẳng

Tuy rằng Thừa Dân đã làm rất nhiều chuyện không đúng.Nhưng trước giờ cũng chưa từng ngỗ nghịch với ông. Nhớ lại nét mặt của Thừa Dân lúc ông gọi đi hiến máu đã vô cùng vui vẻ đưa ông đi.Nghĩ lại dù sao đứa nhỏ đó cũng đã gọi mình là ông nội suốt bao nhiêu năm cũng không nỡ như thế vạch trần thân phận của nó

Ông dự định rằng sau khi về nhà sẽ tìm mẹ Khương hỏi rõ mọi chuyện,xem thử có khúc mắc gì phía sau đó hay không.Ông trước giờ luôn là người hiểu lý lẽ , nếu như khi đó mẹ Khương thẳng thắn thừa nhận tất cả mọi việc , có khi cả đời này ông cũng sẽ giúp bà ấy che giấu thân phận của Thừa Dân.Nhưng không ngờ ông lại bị đứa con dâu này muốn ra tay sát hại,không biết nên nói sao nữa

"Thừa Dân không phải là trưởng tử của Khương Gia lại bắt con gánh chịu ba năm hôn ước với nó.Tiểu Hiền,có phải cảm thấy thiệt thòi rồi không?"nhớ lại chuyện này ông lại cảm thấy tội với Châu Hiền, vì một người không có danh phận rõ ràng đó phải trải qua chuyện một đời chồng

"Nếu như con thật sự là vợ chồng thật sự với Thừa Dân,đương nhiên con sẽ thiệt thòi rồi.Nhưng ông cũng biết không phải mà,con có gì thiệt thòi chứ?Được rồi,ngủ một chút đi,ông còn phải nghỉ ngơi"Châu Hiền nhìn vào đồng hồ thấy đã trễ nên không cho ông nói nữa , theo như lời dặn của điều dưỡng việc ăn ngủ của ông hiện tại cũng phải đúng giờ

Quả nhiên ông nội không hề công khai danh phận thật sự của Thừa Dân,nhưng mọi chuyện cuối cùng cũng bại lộ.Giống như lúc trước đã nói Nghê Thường bởi vì sợ có người giết người diệt khẩu nên đã đem tất cả bằng chứng mình có gởi cho một người bạn . Căn dặn người này nếu như bản thân cô ta thật sự xảy ra chuyện phải đem tất cả tố giác với cảnh sát . Cuối cùng sự việc được công khai từ phía người bạn đó , Thừa Dân lại một lần nữa xuất hiện tràn lan trên mặt báo với tiêu đề:Con trai trưởng của Khương Thị chỉ là một đứa con hoang

Ông nội là người hiểu lý lẽ,không truy tố mọi chuyện.Nhưng ba Khương lại không thể chịu đựng được nổi cú sốc lần này , quyết định hủy bỏ thân phận của Thừa Dân trong gia phả nhà họ Khương.Trước giờ ông ấy đối với đứa con trai của mình đã vô cùng thất vọng , cảm thấy sinh ra một đứa con không có tư chất thì thôi đi còn vụng trộm bên ngoài sau đó xém một chút liên lụy Bùi Gia,một lần đã đủ mất mặt lắm rồi . Nhưng lúc đó anh ta vẫn là con ruột của ông ấy nên cho dù bị phế khỏi Khương Thị vẫn là con cháu của Khương Gia . Gia sản sau này vẫn có một phần được chia như thông lệ,không ngờ ngay cả huyết thống cũng không phải của Khương Gia

Năm đó đúng là ba Khương cưỡng bức mẹ Khương,tội lỗi chồng chất , ông ấy nghĩ rằng Thừa Dân chính là kết quả của đêm hôm đó.Tuy rằng đối với Thừa Dân không yêu thương bằng Sáp Kì sau này , nhưng đối với mẹ Khương là thật lòng thật dạ.Chiều chuộng cung phụng bà ấy trong hai mươi mấy năm,chưa từng để bà ấy thua thiệt với bất cứ ai

Nhưng không ngờ bà ấy lại toan tính nhiều âm mưu đến vậy , nhẫn tâm ra tay sát hại ba chồng của mình hết lần này đến lần khác.Còn cấu kết với người tình cũ năm xưa gây ra không biết bao nhiêu sóng gió , thật sự ông ấy hiện tại khó lòng chấp nhận được

Sáp Kì thời gian này luôn cố gắng bình ổn lại tâm lý ba Khương,nhưng cô biết ba cần phải có một thời gian rất lâu mới có thể hoàn toàn bình tĩnh
-------------
Dạo gần đây,Sáp Kì như thể bị vắt cạn kiệt sức lực , hết lo chuyện của công ty lại lo chuyện tìm luật sư cho mẹ , tiếp đó phải an ủi chấn chỉnh lại tinh thần của ba . Hầu như về phía ông nội đều để nàng chăm sóc ông , đến hôm nay mới có dịp đến bệnh viện thăm ông

"Ông nội,ông có nhìn ra Sáp Kì không?"nghe thấy ông vẫn đang tiến hành kiểm tra hằng ngày,dù sao bị đập vào đầu đến bất tỉnh cũng ảnh hưởng chút đỉnh

"Tôi chỉ có một đứa cháu là Tiểu Hiền thôi,cô là ai?"đứa nhỏ này hôm nay sắc mặt cũng đã tươi tỉnh hơn, xem ra tâm trạng tốt lên không ít

"Còn biết nói đùa là còn minh mẩn rồi,hôm nay con đến đây trước là để thăm ông,sau đó là đòi người"mấy hôm nay Châu Hiền xin nghỉ phép dài hạn ở công ty,suốt ngày ở bệnh viện chăm ông,đến hôm nay cũng nên đón nàng về nhà rồi

Tiểu nhỏ nhen họ Khương đó không để cho Châu Hiền ở lại bên cạnh ông lâu hơn nữa,quyết định tối hôm nay sẽ đưa nàng về . Tuy rằng cảm thấy cháu gái của mình đang so đo tính toán với người già cả nhưng cũng nên trả Châu Hiền về nhà ăn ngủ cho đàng hoàng , điều kiện của bệnh viện có tốt đến mấy cũng không bằng ở nhà

"Con có nghe tin tức gì về anh hai... à không, Thừa Dân bây giờ nó sao rồi?"kể ra cũng thật tội nghiệp đứa nhỏ đó,hiện tại cái gì cũng không còn.Ngay cả Nghê Thường và đứa con cũng mất , không biết làm sao vực dậy tinh thần

"Biệt vô âm tính"Sáp Kì cũng đã cho người tìm kiếm Thừa Dân rất nhiều lần nhưng cuối cùng cũng vô vọng

"Trong chuyện này nó đúng là không có lỗi lầm gì,người lớn làm lại khiến đứa nhỏ gánh chịu"chuyện của bọn họ năm xưa ông hoàn toàn không biết.Nhưng nói một cách công bằng,Thừa Dân hiện tại rất đáng thương

Khi nhắc đến Thừa Dân,ông nhìn thấy Châu Hiền có một chút thở dài.Tuy rằng không phải vợ chồng thực thụ nhưng dù gì cũng ở bên cạnh nhau ba năm.Nhìn thấy người từng cùng mình ba năm có danh nghĩa vợ chồng, hôm nay trở nên mất trắng sau một đêm như vậy,làm sao không khỏi phiền lòng?Trong ánh mắt của Châu Hiền hiện tại , ông nhìn thấy nàng đối với Thừa Dân đã không còn thù hận gì nữa lại còn có chút thương cảm

"Trước đây khi con và Thừa Dân ly hôn,ta tuy tán thành nhưng lại cảm thấy có chút không vui.Bởi vì ta không thực hiện được hôn ước lâu đời giữa hai nhà Khương-Bùi.Nhưng không ngờ từ trước đến giờ thật chất hôn ước đó chưa giao lại cho đúng người thôi"nhắc lại chuyện này ông đột nhiên cười thành tiếng,thì ra đi một vòng lớn mới phát hiện được trước đây kết hôn thật sự là sai càng thêm sai

Dạo gần đây xảy ra nhiều chuyện nên nhất thời khiến Sáp Kì không nghĩ đến việc này , nói ra liền cần phải suy nghĩ lại.Nếu như Thừa Dân không phải là con ruột của ba,vậy đâu có phải là con trưởng của Khương Gia. Nếu xét theo vai vế thật sự,cô mới là con trưởng đời này của nhà họ Khương.Vậy cái bản hôn ước đó chẳng phải là nên áp dụng cho cô sao?

"Tính ra từ lúc chị ấy chào đời đã là vợ của con?"Sáp Kì cảm thấy nên hỏi lại ông nội vấn đề này một chút,bởi vì hôn ước có nói rõ chỉ cần là con trưởng , không cần phân biệt giới tính mà

"Đúng là là như vậy"giấy trắng mực đen ghi rõ ràng ra như thế,có chối cũng chối không được

"Là sao?Tức là con lại chịu hôn ước với Khương Gia?Ông nội,vậy là sao?"

Tuy rằng hiện tại Sáp Kì đúng là người mà nàng thật sự yêu thương,thân cũng trao luôn cho người ta rồi còn nói gì nữa?Nhưng mà chuyện nào ra chuyện đó , khi không lại một lần nữa bị hôn ước vây lấy khiến Châu Hiền có cảm thấy chưa thích nghi kịp . Có cảm giác giống như đời này nàng sinh ra để trả hôn ước vậy , hết Thừa Dân bây giờ đến Sáp Kì.Nàng mắc nợ nhà họ Khương của họ thật sao?trả hoài không hết là thế nào?

"Ông nội,đột nhiên con nhớ có hẹn với bạn , con đi trước đây"hiện tại nàng cần một chút không gian riêng tư , nếu không sẽ bị stress đến chết

Bao nhiêu lâu nay chị dựa vào danh phận chị dâu áp bức em chồng.Nhưng thực chất chị từ lúc sinh ra xác định phải là vợ của em, món nợ này cả vốn lẫn lãi em xem chị trả đến bao giờ mới hết...vị hôn thê!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip