chương 6

-hé nhô.buổi sáng vui vẻ nha Nhi Nhi của ta.

Nó đi từ cửa vào hí hửng đi tới bàn quay qua cười chào Nhi 1 cái kèm 1 cái nhái mắt.

-Tỷ tỷ của cậu hết giận rồi chứ gì?

Nhi cũng dự đoán được điều gì có thể khiến cô bạn nhỏ của mình vui vẽ đến vậy. Nên cũng nhướng mắt nhìn nó.

-um...với tài dỗ ngọt của tớ thì đương nhiên cô ấy phải hết giận thôi.

Nó cười tủm tĩm cười vuốt mũi 1 cái rồi đưa trư mặt tự đắt ra trả lời.

-Người yêu hết giận thôi mà.có cần vui đến mức chạm mạch vậy không?

-Đương nhiên...khoan đã cậu biết....

Nghe hai chữ người yêu nó giật cả mình tắt hẳn nụ cười trên mặt nhìn sang Nhi dò hỏi.

-Tao là ai?Là Trương Tuyết Nhi lớn lên cùng mày từ nhỏ.Chỉ cần nhìn ánh mắt mày là tao biết mày muốn gì rồi.

-Hihi.vậy mày ủng hộ tao không?

-Đương nhiên rồi.con gái yêu con gái bình thường thôi.Tao đọc Bách hợp hằng ngày mà.

-hahaha.Chị em tốt....chị em tốt.

Nó quay qua ôm chầm lấy Nhi.Vui mừng vì con bạn thân mình không ghét mình mà còn ủng hộ mình nữa.

-NÀY CẢ THẾ GIỚI RA COI KÌA.BẠN TRAI CÔ BĂNG ĐƯA CÔ BĂNG ĐI LÀM KÌA.ĐẸP TRAI QUÁ....ỐI TẶNG HOA NỮA KÌA.

Con mê trai nhất lớp đang la làng ngoài cửa.Thế là cả đám học sinh trong lớp chạy ra ban công dòm ngó rồi xầm xì.

-Bạn trai thôi...CÔ BĂNG.

Nó với Nhi vẫy tay như không quan tâm vì nghĩ bạn trai của ai đưa người yêu của họ tới trường là rất bình thường.Nhưng như khựng lại nó và Nhi nhìn nhau cùng la to tên cô.Cũng chạy 1 mạch ra ban công.

-Có cần bu đông vậy không?

Hân nhìn xung quanh là cả khối 10 đang nhìn chăm chăm vào cặp nam nữ dưới kia mà bàn tán

-...

Nó nhìn chăm chăm xuống cổng trường như k tin vào mắt mình.Cảnh tượng trước mắt 1 người đàn ông tay đang vịn vai người nó yêu.còn cô thì đang nỡ nụ cười ôn nhu với lại cô còn để hắn ôm cô vào lòng.Mà trong lòng nó như đau nhứt.Đứng ôm trái tim bé nhỏ của mình không nên lời nào.

-Đừng coi nữa...

Nhi thấy nó sắc mặt quá khó coi.Nên choàng tay qua vai nó xoay lại kéo vào lớp.Sợ rằng nếu cứ để nó nhìn như vậy sẻ không kiềm được mà khóc mất.

-Cả lớp đứng

-Ngồi xuống đi.

Một lúc sau Cô cũng bước vào lớp trên tay vẫn cầm bó hoa.Vì khi đến trường trống đã vang lên nên không kịp cất bó hoa đi.

Từ lúc cô vào lớp nó không thèm nhìn cô cứ nhìn chằm chằm bó hoa hồng trên bàn như muốn cầm lên xấu xé nó.

Nó khó chịu vì cô nhận hoa của người đàn ông kia lại còn vui vẻ với hắn.Nên nó tức không thèm chép bài.Cứ trêu ghẹo mấy nữ sinh trong lớp xong thì quai qua nói chuyện với Nhi.Cô thấy nó như vậy nên cũng khó chịu không kém.

-(Tiểu quỹ hôm nay làm sao vậy chẳng phải hòm qua còn vui vẻ lắm sao? Hôm nay không nhìn mình lại còn dám giỡn với mấy đứa học sinh nữ nữa.Xem mình bốc hơi rồi à.)

-Khả Hân!!! Ra chơi lên văn phòng gặp tôi.

Xong tiết cô bước ra cửa bỏ lại 1 câu rồi quay đi.

-Bị làm sao?

Ra chơi nó cũng lên văn phòng như lời cô bảo.Cô thấy nó đem sắc mặt khó koi lên gặp mình nên càng khó chịu hơn, càng muốn tìm hiểu rõ nguyên nhân hơn.

-Không sao?

Nó nhìn bó hoa chằm chằm cũng không nhìn cô trả lời không chủ ngữ.

-em trả lời với cô vậy hả?

-em xin lỗi.

-Có chuyện gì thì cũng phải nói ra chứ.Tại sao cứ tỏ ra khó chịu với tôi.Còn nữa, cả tiết của tôi.Em không tập trung.Không chép bài lại còn chọc phá bạn trong lớp.Em làm vậy là sao?

-Cô thật sự muốn biết sao?Tại sao?Sao cô có thể vui vẻ nhận hoa của người đàn ông kia,còn để hắn ôm cô trước cổng trường.Cả trường bây giờ đang đồn hắn là người yêu cô....

Nó như cơn khó chịu lên đến đỉnh điểm được bộc phát mà bắn 1 tràn.

-(Em ấy là đang ghen sao?)

Nó vẫn nói mà không nhận ra rằng người đối diện nãy giờ ngồi chống cằm 4 ngón tay cong lại che mất miệng cong khoé môi ngắm nhìn nó đang tức tối ns ra từng chữ thật dễ thương.cô không hề tức giận vì nó dám nổi giận đùng đùng vs mình mà ngược lại trong lòng thì cực kì hạnh phúc.

-Tôi có bạn trai sao tôi không biết vậy...Còn về người sáng nay ở cổng trường,haizz,..đó là em họ tôi đang ở Mĩ.thằng bé vừa tốt nghiệp nên về nước thăm tôi thôi.

Đợi nó trúc khó chịu ra xong cô cũng lên tiếng giải thích không muốn nó hiểu lầm.

-Em cô.hihi.vậy mà mấy đứa kia cứ nói là bạn trai cô.khùng thật.ai ngốc lắm mới tin lời tụi nó nói

Nó biết mình hố nên xoa đầu cười trừ.Còn biện hộ cho sự khùng điên của mình.

-um..cũng có đứa ngốc tin rồi khó chịu với tôi nữa đó chứ.

-Đứa nào vậy ạ.mà cô ơi em quên có hẹn nói chuyện với Nhi nên em vê lớp trước nha cô.

Nó biết nó mà đứng đó tiếp tục sẽ bị cô ns cho quê chết nên đánh kiếm đừơng rút lui trước.tung cửa chạy chẳng cần đợi cô cho phép.

-(Trốn à...Đại ngốc.em cứ dễ thương như vậy.tôi sợ mình yêu em mất Hân à.)

-Em họ thôi.mình ghen gì chứ.khùng thật.

***
HÔM SAU

-Á...

-Xin lỗi...tớ nhặc cho cậu.

-Không sao.

-Thật xin lỗi.

-Dx rồi.tớ nói không sao mà.tớ đang gấp. Tớ đi đây.

Sáng hôm sau nó đang chạy trên hành lang vô tình đụng phải 1 nam sinh lớp khác làm cặp vỡ rớt ra hết.Sau đó nam học sinh cứ xin lỗi miết rồi phụ nhặc đồ lên giúp nó.Vì đang trễ nên nó vội nhặc đồ rồi toan chạy đi.

-Quà???

Cô từ xa đi tới thấy nó chạy đi nên nhặc chiếc hộp màu xanh đang nằm laăn lóc trên nền.

-Hên quá vừa kịp cô chưa vô.

-Làm gì trễ vậy?

-xe sì bánh.lúc nảy còn đụng trúng 1 thằng nào ấy làm tập vở tao rớt ra tùm lum.

-mày tật hậu đậu không bỏ à...

-ủa..nó đâu rồi..đâu rồi.

Nó đang lấy tập môn Hoá ra th phát hiện hộp quà không thấy đâu lục lọi hết các ngăn mà vẫn không thấy.Sắt mặt của nó càng ngày càng xanh lên khó coi.

-Mày không sao chứ.mất gì quan trọng lắm sao mặt mày khó coi vậy.

-uk.món đó rất quan trọng với tao.

-Là cái gì? Có khi nào rớt chỗ m đụng trúng hồi nãy không?

-uk.đúng rồi.tao phải đi tìm ngay.

-Này vô học rồi.để ra chơi tìm.

Nhi thấy nó đang định chạy đi nên nắm tay kéo lại.

-không được.nó quan trọng lắm.

Nó gỡ tay Nhi ra rồi vội chạy đi.Không quan tâm là cô Hoá đang từ cửa bước vào.

-này.

BÊN PHÍA KHIẾT BĂNG.

-Quà này tiểu quỷ muốn tặng ai?Nữ sinh nào sao? Hay nam sinh nào? người mà tiểu quỷ thích?....kệ mình mở ra xem rồi cất lại, không ai biết đâu.mất lịch sự lần này thôi.

Sau khi đem chiếc hộp nhỏ mình nhặc được của tiểu quỷ về phòng thì ngồi nhìn nó chăm chú mà đưa ra nghi vấn hàng loạt. Càng khó chịu hơn khi nghĩ đó là món quà nó tặng người yêu nó. Nên sự tò mò cùng khó chịu muốn biết dược bên trong là gì nên đã đưa quyết định mở nó bất chấp phép lịch sự của con người.

-Dây chuyền???

Cô mắt to tròn bất ngờ khi bên trong là dây chuyền nữ.Nó làm tăng lên sự khó chịu của cô nên cô nhanh tay cầm lên ngắm nghía.Sợi dây chuyền mặt lá 4 cánh một loại lá mai mắn kèm 1 lá thư nhỏ."  Gửi cô.Em biết nó không đắt giá nhưng nó là cả tấm lòng của em.Mong là cô thích.Em không biết sao nó được gọi là lá mai mắn. nhưng...em muốn một lần tự đặt ra ý nghĩa riêng cho nó nhé.Hihi :)) 4 lá sẽ là :1 giây-1phút-1 giờ và 1 đời em muốn dành trọn để bên cô được không?.Happy birthday to you".

-Quà sinh nhật.Hôm đó sau không tặng mình?mà văn từ em không lãng mạn gì hết nhưng làm tôi rất vui.

-Em tìm nó à?

Cô nghĩ nó sẽ phát hiện bị mất đồ sẽ quay lại tìm.Dù gì cũng đã xem, quà thì cũng phải để người ta tự tặng, nên tốt nhất là trả lại.Nên cô quay lại nơi nhặc được món quà thì thấy nó đang loai hoai tìm kiếm biết nó tìm gì nên cô đưa ra món quà trên tay.

-Vâng...Cô chưa xem chứ.

Nghe thấy tiếng nói nó quay lại nhìn thấy món quà trên tay nên nó rất ngạc nhiên kèm thêm sự lo sợ không biết cô đã xem bên trong hay chưa nên lên tiếng hỏi.

-Em nghỉ thử xem...Mà em định giữ nó đến khi nào vậy? 

Cô nhúng vai 1 cái cười nghiên đầu nhìn nó nói

- Chỉ tại em nghĩ cô vẫn hay sài những món đắt tiền còn nó chỉ là...

Nó nhìn cô cũng biết những thứ không muốn cô biết cũng đã biết rồi. Nên đành nói ra mọi chuyện mà trên tay vẫn còn nắm chặc món quà.

- Ngốc...Chỉ cần là em tặng tôi đều sẽ thích.

Tìm ra được  lời giải đáp thắc mắt tại sao nó mua rồi mà vẫn không tặng cho cô nên không đợi nó nói hết mà lên tiếng. Dùng cách trấn an nhất cô vẫn hay làm với nó là xoa đầu.

-Tặng cô.quà sinh nhật muộn.

Nó nghe vậy một lòng hạnh phúc ngập tràng e thẹn đưa tay cầm món quà ra trước mặt cô mà cúi đầu dấu đi vẻ mặt đang ủng đỏ của mình. 

-Cám ơn em đại ngốc.

Cô nhận món quà trên tay nó rồi ôm nó vào lòng mĩm cười ôn nhu.

-Vậy thì giờ về lớp đi. Gần vào tiết mới rồi.

- Nhưng...cô chưa trả lời em...có được không?

-....ĐƯỢC

Cô suy nghĩ 1 hồi rồi đưa ra đáp án cho câu hỏi trong bức thư của nó.

-Hi...

-Vậy giờ về lớp đi,gần vào tiết mới rồi.

-Vâng

Hôm sau

-Cả lớp đứng

-hi.các em ngồi xuống đi

Cả lớp há hốc mòm vì hôm nay có thể được xem là ngày tận thế khi cô giáo Băng lạnh lùng nhất trường nở nụ cười vs lớp lại còn rất dịu dàng.

-Này cô đeo dây chuyền mới kìa

-Dây chuyền người yêu cô tặng sao?

Cả lớp nhận rõ sự khác lạ trên cổ cô nên cũng xầm xì.

-Im lặng.lấy tập ra học nào

-( Cô ấy thật sự đeo nó.hi.có được xem là sự chấp nhận tình cảm của mình không?)

Nó nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ cô nên nở nụ cười hạnh phúc. Rồi độc thoại trong đầu.

-HÂN!!! tập trung

-à..vâ..ng

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip