CHƯƠNG 20

Vương Nhất Bác nằm gục trên bàn, ba ngày ba đêm không ngủ giải quyết xong việc Công hội lẫn chấn chỉnh hệ thống nhân lực, cuối cùng đã đốn ngã thân thể của cậu.

Trong cơn mơ màng, cậu cảm giác có ai lay gọi tên mình, cảm giác ướt át trên trán lại có tiếng cười của người nào quen lắm ở phía trước.

"Nhất Bác, lại, lại đây"

"Khô ... không"

"Ha hah hah hah hah hah hah. Đồ chết nhát, lại đây"

"Khô ... không, em không thích"

"Hầy, lại đây anh tập bơi cho chú mày. Thanh nhiên trai tráng gì mà không biết bơi thế hả?" Khuôn mặt tươi cười một phút mơ hồ giờ đã hiện rõ, chìa tay cho cậu.

Vương Nhất Bác e dè đưa tay ra, chân thận trọng bước tới. Tiền Phong cười thật hiền, má phúng phính kéo cậu đi càng lúc càng xa bờ.

"Òa cũng giỏi đó chứ, mới tập mà đã khá thành thạo rồi này"

"Không hổ là em"

"Ha hah hah hah hah hah hah"

"Ha hah hah hah hah hah hah"

...

"Hai đứa kia, có lên hay không? Không biết mệt à?" Giọng Uông Hàm gọi với từ phía bờ sông, lẫn trong tiếng gió.

"Một vòng nữa, lão đại, chúng em sẽ lên ngay" Vương Nhất Bác nháy mắt hào hứng với Tiền Phong. Cậu muốn bơi ra xa một chút, tới chỗ cái thuyền con con đang đậu kia rồi quay lại. Tiền Phong bơi ngay phía sau, vòng tay khoát từng vòng, nước loang rộng.

Bỗng nhiên Vương Nhất Bác cảm thấy bắp chân đau nhói, tựa hồ không thể cử động được nữa, như bước hụt vào một vòng xoáy cả người ngay lập tức chìm xuống, nước xộc vào mũi vào mắt, cổ họng chỉ kêu được mấy tiếng ọc ọc vô nghĩa. Vương Nhất Bác cảm thấy cái đau thật chân thực, nhói đến khó thở, tay vẫy vùng tìm điểm tựa.

Giây tiếp theo Vương Nhất Bác cảm thấy được nâng lên, khoảnh khắc được nâng khỏi mặt nước mũi và miệng đồng thời há ra ngáp thở kịch liệt, rồi lại chìm xuống, rồi lại nâng lên liên tục mấy lần. Cho đến khi cơn đau qua đi, trong lần chìm xuống cuối cùng, trong làn nước mờ tối một bàn tay vươn tới như muốn đẩy cậu lên lần cuối, cậu cuống cuồng muốn nắm lấy bàn tay ấy, nhưng không kịp, khoảng cách mơ hồ cứ xa dần xa dần.

Vương Nhất Bác muốn kêu, cổ họng cứ ú ớ, nước mắt tuôn rơi không ngừng "Tiền Phong, lão Tam,... Tiền Phong, chờ em ..." cơn đau thắt ngực khiến cậu mở mắt ra choàng tỉnh.

---

Vương Nhất Bác đang nằm trên giường ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh vã trên trán, hai tay cậu run bần bật, mắt đỏ ngầu tựa như giấc mơ thực sự đã xảy ra, vừa mới xảy ra.

Tiêu Chiến ngồi bên mép giường, tay vươn ra nắm lấy tay Vương Nhất Bác. "Ác mộng sao?"

"Khô .. ông" Vương Nhất Bác nuốt nước miếng, yết hầu trên cổ trượt lên xuống. Ánh mắt cậu qua phút thất thần đã tỉnh lại, nhận ra Tiêu Chiến trong phút chốc liền lạnh lùng mang giấu hết đi tất cả những biểu tình.

Thoát khỏi mộng mị, Vương Nhất Bác nhận ra hình dáng kia, khuôn mặt kia, cả mùi hương ngòn ngọt quen thuộc kia nữa. Cơ thể thành thực ước muốn được ôm lấy, được buông lỏng bản thân trong một giây phút thôi. Tiêu Chiến, có thể không, ôm lấy em một chút. Nhưng lý trí một lần nữa đánh gãy tất cả, giấc mơ đó phải chăng là đang thức tỉnh cậu.

Vương Nhất Bác! cậu không được phép, kẻ đứng trước mặt kia là người không thể tin tưởng được. Dù chưa biết Tiêu Chiến là thuộc phe phái nào, có can dự gì, vai trò gì trong trận chiến giữa Ý Hiên và Lâm gia, trong tổn thất nặng nề của Công hội nhưng rõ ràng thân phận của anh thực sự không đơn giản. Anh là cố tình tiếp cận cậu nên dù bất kỳ lý do gì cũng đều không có lợi cho tổ chức, Vương Nhất Bác không thể làm ngơ sự thật đó.

"Tôi không sao. Sao tôi lại ở đây?" Vương Nhất Bác dứt tay ra.

"A. lúc nãy cậu thiếp đi trong thư phòng, tôi ... tôi dìu cậu qua đây nghỉ" Tiên Chiến ấp úng, bàn tay khẽ nắm lại ngượng ngập.

"Tôi không sao. Còn việc gì nữa không?" Vương Nhất Bác rũ mắt, nhìn chăm chăm vào tay mình.

"Không ... không" Tiêu Chiến cảm nhận được lạnh nhạt, lại thấy mình quá phận nên lúng búng nói không thành câu.

"Vậy anh đi ra đi. Tôi muốn ngủ" Không chờ Tiêu Chiến trả lời, Vương Nhất Bác vỗ vỗ tay. Đèn trong phòng vụt tắt, ánh sáng vụn vặt từ bức tranh tường không thể nhìn rõ mặt người. Cậu hé chăn nằm xuống, hình như lại thở dài.

Tiêu Chiến vâng nhẹ một tiếng rồi xoay người bước ra. Một đôi mắt trong bóng đêm dõi theo anh, vừa uất hận, vừa buồn bã, trong phút chốc mờ mịt đau khổ "Là tại em, tất cả là tại em phải không Tiền Phong?"

---

Tiêu Chiến cảm thấy tình thế càng lúc càng nguy hiểm. Không nói tới thái độ kỳ lạ của Vương Nhất Bác dạo gần đây, xâu chuỗi một loạt các sự việc, bao gồm cả cái chết của Lộc Vân, anh cảm tưởng thân phận của mình sẽ sớm bại lộ trong nay mai. Không những thế, Doanh Phương chưa bắt được anh, cũng chắc chắn không để yên.

Hôm nay Tiêu Chiến đến bãi câu sớm. Anh mặc một chiếc quần jean rách, áo thun trắng khoác sơ mi xanh bên ngoài. Bãi câu như thường lệ vắng lặng, ít người, nhìn quanh toàn người quen.

Mấy con thuyền đánh cá ven bờ từ bờ kè chạy ra chừng vài dặm liền thả neo rồi thả lưới, mặc kệ sóng vỗ vào mạn thuyền chòng chành, mặt trời ban trưa cũng biếng nhác nấp sau tảng mây khổng lồ. Không khí êm ả chỉ toàn tiếng gió, tiếng sóng và hơi biển mặn.

Tiêu Chiến lén nhòm vào cột neo tàu, anh run lên khi nhìn thấy hộp mồi câu còn y nguyên chỗ cũ. Lựa lúc không ai để ý, anh khẽ móc tay vào lỗ hổng kéo hộp mồi ra, cầm trên tay nhìn nhìn. Hộp mồi câu không có gì lạ, Tiêu Chiến mở ngăn bên dưới rồi thấy cổ họng mình khô đắng, yết hầu trượt lên trượt xuống một cách khó khăn. Ngăn rỗng.

Bản năng khiến anh đưa mắt nhìn quanh quất. Khung cảnh càng quen thuộc anh càng cảm thấy sợ hãi. Nếu Ôn Khánh là người lấy thông tin thì tại sao để lại hộp mồi câu, đây không phải cách thức trao đổi thông thường. Nếu là người khác ... nếu là Ý Hiên thì khẳng định giờ này anh đã chìm cùng Lộc Vân rồi, vậy có người khác đã phát hiện, đã lấy thông tin và giăng bẫy chờ anh sẵn?

Tay Tiêu Chiến đầm đìa mồ hôi, não hoạt động hết công suất, toàn thân căng cứng liếc nhìn bốn phía. Hình như tâm trạng buồn bực nên thành quả câu cá của anh cũng không ra gì, từ sớm đến giữa trưa Tiêu Chiến đã phải thay mồi câu đến mấy lần. Anh thu dây kiểm tra xong lại quăng dây ra phía trước, đúng lúc anh kéo sụp mũ che mặt tính giả vờ ngủ một lát thì có tiếng dép lệt xệt từ xa vọng đến. Ôn Khánh xách thùng câu chậm chạp tiến lại, tay vỗ vỗ lên vai Tiêu Chiến ra chiều quen biết.

Chờ cho đến lúc lão Ôn chậm chạp thả mồi xong, lão mới quay sang Tiêu Chiến "Vất vả rồi".

"Tôi muốn rút" Tiêu Chiến đỏ bừng mặt, dường như không nhịn nổi, cũng bỏ đi cái kiểu nói bâng quơ theo ám hiện thông thường.

"Chưa phải lúc?"

"Khi nào thì phải lúc. Lộc Vân ...." Tiêu Chiến nghẹn ngào, cả anh và Uyển Uyển nữa, giờ cũng sẽ thập phần nguy hiểm.

"Ngay cả Lâm Phong với Ý Hiên trải thảm, hình cảnh cũng không thèm nhúng tay vào?" Tiêu Chiến tính hỏi luôn chuyện hộp mồi câu nhưng anh không hiểu sao khựng lại.

"Lập chiến dịch để can thiệp phe phái đánh nhau à? Không phải đơn giản như cậu pha một ly cocktail. Chúng càng giết nhau, tôi càng nhẹ gánh".

Tiêu Chiến nghe không nổi lý lẽ này. Dù có là ai thì họ cũng là công dân, chỉ có pháp luật mới có quyền kết án, đâu thể nào cả một hệ thống an ninh lại làm ngơ cho việc chém giết như thế? Ở bên cạnh, Ôn Khánh không để mắt đến tâm trạng của Tiêu Chiến, tiếp tục chỉ đạo.

"Tôi muốn bẻ gãy từng cái chân một của Ý Hiên. Chưa có lệnh rút thì các tổ công tác tiếp tục thực hiện nhiệm vụ đi".

"Bẻ gãy? Dựa vào cái gì? Chẳng phải tất cả các nhóm đều thông tin về rồi sao, ông cũng đọc báo cáo của tôi rồi chứ?"

"...."

"Hiện tại tất cả hoạt động buôn lậu Uông Hàm đều cho ngưng, hàng trắng hay vũ khí từ đầu tới cuối họ đều không nhúng tay. Vậy ông lấy gì để bẻ gãy nó?" Tiêu Chiến càng nói càng gay gắt.

"Rút cậu ra hay Uyển Uyển ra lúc này không tiện, đều có thể gây nghi ngờ. Còn chuyện dựa vào cái gì, cậu có thể yên tâm tự tôi sẽ lo liệu" Ôn Khánh hờ hững đáp như chuyện nắm trong lòng bàn tay.

Trao đổi giữa hai người cứ thế mà càng lúc càng gãy khúc, nhát gừng. Tiêu Chiến chán nản thu đồ câu, bỏ về một mạch.

Tại sao Ôn giám đốc một hai muốn diệt trừ Ý Hiên? Tại sao hồ sơ và những nghi ngờ Doanh Phương anh đã tập hợp gửi đi lại không hề được đả động? Tại sao lại không có chương trình bảo vệ yếu nhân hay lót đường cho anh và Uyển Uyển rút lui?

Đầu Tiên Chiến muốn nổ tung, anh quyết định không suy nghĩ theo lẽ thường nữa, mọi thứ sẽ phải nối lại với nhau theo một logic khác.

---

Một ngày tẻ nhạt.

Tiêu Chiến kiểm tra công việc rồi bàn giao, rời khỏi khu nhà Vương Nhất Bác. Đã mấy ngày liên tiếp anh không gặp cậu, Vương Nhất Bác nhốt mình trong thư phòng vẫn tiếp tục nghiên cứu thứ gì đó, đội cận vệ được lệnh bảo vệ bên ngoài không cần ở bên cạnh.

Tiêu Chiến thấy tâm mình có điều lạ.

Anh nhớ Vương Nhất Bác.

Không hiểu sao dạo này anh lại thích lén ngắm cậu làm việc trong thư phòng. Tất nhiên tuyệt đối không phải là kiểu nhìn ngắm soi mói lấy thông tin.

Chỉ là anh thấy cậu trong bộ dạng đang làm việc thật khốc soái.

Cậu thường sẽ ngồi sau bàn, tay áo sơ mi xắn cao chăm chú đọc tài liệu. Khi gặp vấn đề khó cậu sẽ hơi nghiêng đầu, mi tâm nhíu lại, môi mỏng bặm chặt như đang suy nghĩ lung lắm. Khi mệt mỏi, Vương Nhất Bác sẽ dùng hai ngón tay cái di di thái dương, mặt cúi xuống, mắt vẫn chăm chú nhìn bảng biểu. Lúc không hài lòng, cậu sẽ bĩu môi, tay gạch gạch hay viết tháu trên giấy phê vài chữ.

Tiêu Chiến tự nhiên lại bị cái dáng vẻ ấy hút hồn, anh vốn nghĩ đám người giang hồ thì thường cục súc ăn no vác nặng, nay thấy được một hình ảnh khác của Vương Nhất Bác thì thích thú.

Sự gần gũi thân thiết với Vương Nhất Bác từng chút từng chút một khiến Tiêu Chiến lơi lỏng phòng bị, hay đúng hơn  tình cảm của anh đối với cậu là chưa từng phòng bị.  Anh tưởng mình chỉ thích thú mà không biết tim mình dần dần đã để một người khác sa vào.

---

Tiêu Chiến thọc tay vào áo choàng đi theo con đường hẻm ngoằn ngoèo trở về nhà. Đèn đường khu này chỗ có chỗ không, lại chớp tắt mờ tối. Anh nhảy tránh mấy vũng nước, một lúc sau đến căn nhà nhỏ phía cuối hẻm thì dừng lại. Căn nhà này được tổ chức chuẩn bị cho anh, sau đợt căn hộ của anh bị bọn Doanh Phương tìm đến.

Tiêu Chiến tra chìa khóa vào ổ, sau mấy tiếng lách cách liền mở ra. Thông với một phòng khách nhỏ chỉ có một phòng ngủ, một phòng vệ sinh, đồ đạc cũng thật tối giản, thậm chí còn không có phòng bếp, chăn gối cũng chưa sắm sửa. Còn không kịp tắm rửa, mặc nguyên quần áo anh tháo giày leo lên giường, cuộn áo khoác quanh thân cố dỗ giấc ngủ chập chờn mộng mị.

Tiêu Chiến cảm thấy lo lắng cho an toàn của bản thân, nhưng không hiểu sao sự lạnh nhạt của Vương Nhất Bác dạo gần đây lại khiến anh đau lòng. Đôi mắt nửa oán trách, nửa đau đớn của cậu cứ bám chặt lấy suy nghĩ của anh. Có khi nào cậu đã biết hết về thân phận và hoạt động của anh rồi hay không? Vậy tại sao lại chưa ra tay với anh? Hay còn chờ anh dẫn cậu đến một con mồi béo hơn.

Một làn hơi váng vất xộc từ cửa xộc vào. Đầu óc Tiêu Chiến mê man nặng trĩu, tay chân muốn nâng lên nhưng vô lực, tựa như bị bóng đè. Anh ú ớ, cảm giác tâm trí đang trôi bồng bềnh.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip