chap 21
Vốn dĩ là Tiêu Chiến chẳng hờn giận gì đâu, nhưng sau khi nghe câu chuyện về người vợ cũ và lý do khiến Vương Nhất Bác không đến được đám cưới, chẳng hiểu sao, anh lại cảm thấy khó chịu vô cùng.
Suốt dọc đường cùng chồng trở về biệt thự riêng, Tiêu Chiến vẫn luôn lặng lẽ không nói. Chẳng phải là nét ngại ngần của trước đây, chỉ là mối tơ lòng nào vừa bị vò cho rối tung lên, gỡ ra không xong, bứt đi chẳng được, khiến anh cứ mãi lần mò giữa đống rối ren tràn ngập. Bên đời của hắn, trước anh, đã từng xuất hiện một bóng hồng khác... người ta mang thai con của Vương Nhất Bác, dù biết hai người kia đã sớm chia tay, đứa trẻ cũng đã mất rồi, dù biết rõ bản thân có chút vô lý... Tiêu Chiến vẫn không nhịn được mà cảm thấy ganh tị.
Nhận thấy vẻ mặt đăm chiêu của anh, Vương Nhất Bác cũng thấp thỏm chẳng yên. Con xe vừa đỗ lại trước nhà, hắn liền chồm sang tháo dây an toàn ra cho anh, xong liền thuận đà vây chặt Tiêu Chiến, kẹp giữa người hắn và ghế xe, cưỡng ép anh đối diện mà hỏi:
" Chiến bảo, anh khó chịu sao? Nếu giận thì cứ đánh em một trận đi, đánh xong sẽ thấy khá hơn."
Dứt lời, Vương Nhất Bác bắt lấy bàn tay nhỏ của anh, cầm nó vỗ lên sườn mặt mình, như cổ vũ anh tát một cái để xả giận. Tiêu Chiến rút tay lại, rầu rĩ bảo:
" làm sao bây giờ... dường như tôi có chút ghen với vợ cũ của em rồi. Nhất Bác không được chê tôi xấu tính, tôi biết rõ là không nên nghĩ lung tung, nhưng mà..."
Gì chứ? Hóa ra là đang ghen hắn sao? Vương Nhất Bác không nhịn được phì cười. Trời ạ, bảo bối của hắn, sao lại đáng yêu đến thế chứ? Cưng muốn vỡ tim mất rồi.
"Đúng rồi, anh không nên im lặng mà đổ giấm vậy đâu. Ngốc ơi... bây giờ anh mới là vợ của tôi, ghen tuông vốn dĩ là đặc quyền hợp lệ đó. Ngược lại, khiến cho lão bà đại nhân không vui, là tôi sai."
"em còn chọc ghẹo tôi!"
Tiêu Chiến thẹn quá, hạ thủ véo tai hắn một cái. Vương Nhất Bác lại chẳng hề tránh né, còn bắt lấy bàn tay anh, hôn hôn lên từng đầu ngón: " da thịt tôi dày như vậy, bảo bối ra tay hẳn rất đau rồi. Yên lặng, để tôi hôn xong liền hết đau."
Mặt mũi của anh đều bị hắn lưu manh ghẹo cho đỏ hết lên. Mơ mơ hồ hồ bị Vương Nhất Bác ôm lấy, ở trên trán anh hôn hôn thêm mấy phát... sau đó hắn mạnh mẽ bế thốc cả người Tiêu Chiến lên, ôm anh đi vào trong nhà. Vòng tay anh siết lấy vai Vương Nhất Bác, mặt xinh vùi vào hõm cổ hắn, tựa như mèo nhỏ mà khép hờ đôi mắt lại. Vương Nhất Bác cưng chiều bế người vào tận trong phòng, thả xuống giường lớn, sau đó bắt đầu tham lam hít lấy hương thơm thoang thoảng trên người anh.
Nhớ quá... cái mùi vị khiến Vương Nhất Bác mê luyến bấy lâu, một lần ngửi được, say đắm đến tận trong mơ. Dẫu cho chẳng phải lần đầu gần gũi, vẫn khiến hắn nhiệt liệt chờ mong như khoảnh khắc nguyên sơ thuở ban đầu.
Bất ngờ bị bọc trong kẹo đường ngọt ngào, Tiêu Chiến vô tình theo bản năng mà nhu thuận nương theo. Thế nhưng, khi người phía trên bắt đầu những động chạm ve vuốt, thân thể anh bỗng dưng cứng đờ ra. Thần kinh tựa hồ như có điện giật một cái, tức thì não bộ đưa ra mệnh lệnh bài xích, khiến Tiêu Chiến vội phản xạ đẩy Vương Nhất Bác trở ra.
Nhìn thấy một thoáng giật mình và hụt hẫng của hắn, trái tim Tiêu Chiến run rẩy một trận... rốt cuộc, anh vẫn không thể nào sẵn sàng cho loại chuyện gần gũi thể xác. Giờ Tiêu Chiến phải làm sao? Người vừa bị cự tuyệt chính là chồng anh, đối tượng về tình về lý đều có đặc quyền được chung đụng, được sở hữu, được ân ái với mình. Bầu không khí lãng mạn phúc chốc tan biến, thay vào đó là sự ngượng ngùng chẳng hề phù hợp. Tiêu Chiến cười cười, nhanh chóng tìm ra lời biện giải:
" cái kia... tôi còn chưa tắm rửa tẩy trang, không được tiện cho lắm."
Vương Nhất Bác chăm chăm nhìn anh, không giấu nổi rất nhiều ảo não cùng sầu muộn, cuối cùng đành miễn cưỡng gật đầu: " ừ, vậy anh đi tắm đi. Tôi bảo người mang quần áo lên ngay."
Dứt lời, hắn cũng nhanh chóng rời khỏi phòng. Một mình Tiêu Chiến nằm yên trên chiếc giường lớn, hơi ấm của người phối ngẫu còn quẩn quanh, mơn trớn ở trên thân... anh biết, vấn đề nằm ở phía mình. Xót xa cùng với tủi hờn tràn ngập lòng anh, bức cho sống mũi cay nồng, khóe mắt ran rát không nhịn được trào ra giọt lệ nóng hổi, chảy vội xuống má, thấm lên chiếc gối tân hôn thêu long phụng đỏ tươi. Đau quá, lồng ngực anh như có ai vừa nhét đầy một khối nghẹn ứ, chặn mất luôn cả nhịp hô hấp.
Không thể được... đã đi đến bước này rồi, Tiêu Chiến tuyệt chẳng thể để cho bàn tay đen đúa của quá khứ kéo tuột anh trở lại. Hôn nhân này, khó khăn bao nhiêu mới có thể nắm trong tay, gia đình mơ ước vừa mới đặt nền móng dựng xây, anh không cho phép bất cứ thứ gì đánh đổ nó.
Bác sĩ tâm lý, đúng rồi. Nội ngày mai anh phải đi tìm thôi. Trước đây, Tiêu Chiến luôn e sợ việc điều trị này, bởi vì chuyện đầu tiên anh phải làm chính là phải kể lại cho họ nghe chuyện năm xưa. Chỉ cần liên tưởng đến những việc đó thôi, Tiêu Chiến đã thấy khủng hoảng. Thần kinh anh sẽ không thể chịu nổi chuyện đối diện ký ức, mỗi lần đều là bị kịch liệt tra tấn, thảm đến mức Tiêu Chiến sẽ vừa nói nhảm, vừa khóc lóc, khiến cho chuyên gia rất vất vả để giúp anh bình tĩnh trở lại.
Đã có hai lần anh thử gặp bác sĩ tâm lý, rồi lại bỏ cuộc. Có lẽ chuyên môn của hai vị đó không đủ đối với anh, hoặc cách tiếp cận của họ không phù hợp, nên rốt cuộc là anh dừng lại ngay sau buổi điều trị đầu tiên.
Hoàn cảnh bây giờ, đã chẳng còn đường để Tiêu Chiến trốn tránh. Hoặc đối mặt, hoặc sụp đổ, chẳng có con đường nào để anh thoái lui. Tiêu Chiến tự buộc bản thân không được khóc... anh phải mạnh mẽ lên, phải tự mình ra tay cứu lấy mình.
Tiêu Chiến đã không biết, trước khi rời khỏi, Vương Nhất Bác đã ấn nút khởi động camera quan sát ở trong phòng. Nhận thấy phản xạ của anh vẫn sợ hãi bất thường, hắn không an tâm nên ân thầm quan sát anh.
Hình ảnh hiện lên trên máy tính, hắn đã thấy... tựa như có mũi dao nhọn nào đó vừa tàn nhẫn xỏ xuyên qua, tâm tư Vương Nhất Bác đau nhói, giọt nước mắt rơi xuống của anh mặn đắng cả cõi lòng hắn. Nhìn bàn tay nhỏ run rẩy cấu chặt drap giường kềm nén từng tiếng nấc thê thiết, cảm xúc hắn triệt để chạm đáy, ruột gan như bị cào xé trong nỗi thống khổ. Tại sao? Nỗi ám ảnh lớn đến mức nào, anh lại âm thầm gánh chịu, chẳng nửa lời trách oán nơi đầu môi?
Là hắn, nhất định là do hắn khiến cho Tiêu Chiến sợ hãi như vậy. Lần đầu tiên đã để lại ám ảnh quá lớn, bản thân lại còn chẳng hề chú ý, thản nhiên khơi lại vết thương trong lòng anh.
Vương Nhất Bác tự tay vả lên mặt mình một cái thật đau, tự nhắc nhớ bản thân... từ nay về sau, tuyệt không thể tùy tiện đụng chạm, phải chú ý cảm xúc của anh hơn. Còn có, theo lời Chu Thần nhắc nhở, sớm tìm một chuyên gia tốt cho Tiêu Chiến.
.
.
Đợi suốt một buổi chiều, Giả Yến Yến cũng chẳng thấy Vương Nhất Bác trở lại thăm mình. Rất rõ ràng... hắn ta hẳn đã đi tìm người kia, chắc giờ đang bận rộn làm mọi cách để xin lỗi, lấy lòng, sau đó rước người trở về.
Đêm nay, họ có ân ái bên nhau, nơi căn phòng mà cô đã từng ở hay không? Giả Yến Yến đau thương tràn ngập, mặc cho mẹ cô một bên khuyên nhủ cả buổi vẫn không hề động vào tí thức ăn nào.
Tiêu Khả Giai nhìn thấy mẹ Giả lủi thủi đi ra, từ đằng xa mới từng bước đi tới. Dáng người cô yểu điệu thướt tha, chiếc đầm voan hoa nhí đậm sắc hè rực rỡ bồng bềnh theo nhịp bước, trông thật đỏm dáng, khiến người qua lại trên hành lang bệnh viện cũng thoáng quay đầu nhìn theo.
Nhìn phần cháo vô vị đặt trên bàn, Tiêu Khả Giai ra bộ thương xót mà chậc lưỡi một cái, rủ mắt nhìn Giả Yến Yến: " tội nghiệp bạn của tôi, mất con rồi, buồn đến mức chẳng buồn ăn uống, tuyệt thực như này, chẳng mấy chốc mà nguy..."
Tâm tình đang độ cáu bẳn, Giả Yến Yến toan hét bảo cô ta "thôi đi". Nhưng, ẩn ý vừa thấu tai, lời định nói kia cũng chợt nuốt xuống. Hai mắt của Giả Yến Yến mở lớn, cơ hồ vừa phát hiện ra thế giới mới, sau khi bừng tỉnh, tức thì liền tán thưởng:
" Giai Giai, cậu tuyệt thật, rất thông minh!"
Hất nhẹ mái tóc xoăn uốn lượn, Tiêu Khả Giai vén váy ngồi xuống: "người ta là muốn giúp cậu thôi. Bạn bè với nhau, thật không cam tâm để cho một gã đàn ông cướp đi chồng bạn... còn gì là tự tôn của phái nữ, đúng không?"
Giả Yến Yến tự cho rằng chí phải, còn có chút sùng bái Tiêu Khả Giai thật nghĩa khí, đối với bạn bè vô cùng nhiệt tình. Tâm tư ảm đạm liền chuyển sang hào hứng, cô hỏi:
" nhắc tới mới nhớ, cậu có biết người mà Nhất Bác cưới là ai không? Tên họ, tuổi tác, nghề nghiệp, diện mạo ra làm sao?"
" cái này..."_ Tiêu Khả Giai có chút ngập ngừng, thời gian gấp rút, tạm thời cô chưa tra xét rõ. Chỉ nghe người bạn ở cục dân chính kể lại, đối tượng là một người đàn ông cao gầy, trạc tuổi Vương Nhất Bác, nhan sắc có thể nói là cực phẩm. Theo thám tử hồi báo, hình như anh ta là nhà thiết kế thời trang. Gia thế không rõ, chẳng biết xuất thân từ đâu, có thể là không hề môn đăng hộ đối.
Có điều, dẫu là đàn ông, nhưng lại được bà nội Vương gật đầu chấp thuận, e rằng có điểm không đơn giản. Tiêu Khả Giai cười, trấn an Giả Yến Yến:
" cậu không cần quá để ý, có thể Vương Nhất Bác nhất thời ham thích mới lạ. Đối tượng là nam, làm sao gìn giữ huyết thống Vương gia? Sớm muộn gì cũng lại đổ vỡ mà thôi."
Giả Yến Yến gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Nhác thấy mẹ Giả đã sắp đi đến, Tiêu Khả Giai gạt tay một cái, hất văng bát cháo trên bàn, đồng thời cao giọng:
" Yến Yến, đừng kích động, dù không còn đứa nhỏ cũng phải nghĩ cho bản thân chứ?"
Nhận được cái nháy mắt của Tiêu Khả Giai, Giả Yến Yến cũng phối hợp mà gào lên:
"Cậu nói thì dễ rồi... người vừa mất đứa nhỏ có phải cậu đâu? Đi đi, tôi không cần các người, đi hết đi!"
Chỉ tội Giả phu nhân thương con, nước mắt lưng tròng ngậm ngùi xót xa... Tiêu Khả Giai vẻ mặt tựa hồ rất khó xử, lúng túng dọn dẹp mớ hỗn độn kia. Giả phu nhân phải kéo cô ta ra: " Tiêu tiểu thư, Yến Yến tâm trạng không tốt, phiền cô hôm khác hãy ghé thăm."
Nở nụ cười nửa miệng khoái trá, vị đạo diễn của màn kịch rất vô tội mà rời khỏi hiện trường, để dành sân khấu cho nữ diễn viên chính mà cô đã lựa chọn. Tiêu Khả Giai huýt ra một điệu sáo miệng tùy hứng, cất bước quay về Tiêu gia.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip