12

Quán bar mà Haruto và Yoshi làm việc trùng hợp có tên là Halley, nó giống với ison, cũng là một ngôi sao chổi nổi tiếng. Vì ở trung tâm thành phố, ngay khu ăn chơi có tiếng nên Halley lúc nào cũng đông nghẹt người, khách Tây đến quán nhiều đếm không xuể. Haruto có chút không quen với những tiếng ồn cười nói và tiếng nhạc cứ đánh ầm ầm ở bên tai, cậu cố tập trung vào công việc của mình ở bên cạnh Yoshi. Ông chủ Halley sau vài tuần quan sát cũng rất thích tính cách của Haruto, đặc biệt hơn là khách nữ đến quán dạo gần đây nếu đi một mình sẽ chọn ở ngồi quầy bar, gần kề bên Haruto. Haruto có gương mặt lạnh, đôi mắt sắc bén, tiếng Anh với ngữ điệu trầm, Haruto nhanh chóng trở thành một cây hút khách, vì thế mà ông chủ càng trở nên cưng chiều Haruto hơn.

"Uống với em một ly nhé?" Một cô gái trẻ với mái tóc xoăn dài ngồi ở quầy giơ ly cocktail đến trước mặt Haruto, ghé vào tai Haruto nói nhỏ trong tiếng nhạc đang đập mạnh.

"Xin lỗi nhưng theo quy tắc là không được." Haruto đáp khi ánh đèn nhiều màu từ quả cầu pha lê ở giữa quán bar vụt ngang qua gương mặt góc cạnh của mình.

"Tên em là Yiah, Park Yiah, cocktail ngon lắm."

Người ta thường nói tên mình cho bartender biết để họ có thể nhớ khẩu vị của mình hoặc có nhiều ý nghĩa sâu xa hơn, như một cuộc gặp gỡ đặc biệt hơn cho lần sau chẳng hạn. Haruto gật gù với cái tên không mấy ấn tượng rồi lặng lẽ bước vào trong phòng nghỉ dành cho nhân viên, điện thoại Haruto rung lên trong lúc cậu vừa mới chỉnh lại vạt áo. Trên màn hình hiện lên hai chữ "bạn nhà", Haruto cong môi cười, dựa lưng vào tường thả giọng trầm dịu dàng hỏi:

"Sao còn chưa chịu ngủ?"

"Đợi bạn về."

Haruto nghe được tiếng máy lạnh ồ ồ bên kia đầu dây, tiếng Jeongwoo thở dài chán chường đáp.

Công việc dạo đây của Haruto phải hơn sáu giờ sáng mới về đến nơi, mười giờ tối lại bắt đầu rời khỏi nhà. Jeongwoo sáng thì chạy luận án ở trường, tối lại ngồi lì trên bàn học. Haruto cũng không còn mỗi ngày đưa đón Jeongwoo đi học nữa. Hai người cứ thế được Asahi ví như mặt trăng với mặt trời.

"Sáng người ta mới về, bạn học xong thì ngủ đi, hơn hai giờ rồi."

"Buồn ngủ quá, nhưng em vẫn muốn đợi bạn về."

Haruto cười ngọt lịm, giọng Jeongwoo khàn khàn rồi nhỏ dần như sắp đi vào giấc mơ. Không biết Jeongwoo là gì mà nói câu nào cũng làm lòng Haruto thấy mềm nhũn ra, Jeongwoo giỏi thật, giỏi nhất là làm nũng.

Haruto không đáp, Jeongwoo cũng không nói thêm gì, chắc là ngủ gục mất rồi. Nhưng Haruto vẫn giữ máy, lặng thinh lắng nghe từng nhịp thở của Jeongwoo ở đầu dây bên kia. Haruto đốt lên một điếu thuốc mà cảm thấy lạ lẫm, lâu rồi cậu chẳng như thế này, chẳng còn đốt điếu thuốc lên rồi nhìn nó tàn nữa, vì Hyunsuk bảo Jeongwoo không thích mùi thuốc lá.

Nghe thấy hơi thở Jeongwoo thả đều đặn từng nhịp bên kia đầu dây, Haruto bỗng thấy lòng mình nặng trĩu, bởi từ lúc nào đó, nó và Jeongwoo là mối quan hệ chẳng thể tách rời, Jeongwoo thật sự đã bước vào cuộc đời nó một cách vô tư lự. Nó thương Jeongwoo là thật, Jeongwoo cũng thế, nhưng nó nghĩ nó sẽ chẳng thể nào không chút đoái hoài chuyện cũ mà đến với Jeongwoo một cách bình yên như giấc ngủ của Jeongwoo.

Anh Hyunsuk bảo nó đừng nghĩ nhiều, nếu là tình yêu thì cứ làm theo những gì mà trái tim muốn, nhưng nó hèn, nên nó chẳng làm được. Lòng tự trọng nó cao, nên nó không muốn đeo mãi cái vòng Evae Mob của Jeongwoo, cũng không muốn mặc áo mà Jeongwoo mua cho, trong khi nó chẳng đem lại cho Jeongwoo một chút gì, đến cả tình cảm nó cũng chẳng thèm ban phát.

Jeongwoo có thể không màng thế sự, không quan tâm chuyện cũ, cứ thế chạy ào vào lòng nó, nhưng nó thì không thể dang rộng hai tay mình ôm chầm lấy Jeongwoo.

Yoshi giật lấy điếu thuốc đang cháy từ tay Haruto, cậu hút một hơi, thả ra một làn khói trắng, Yoshi mỉm cười khi nhìn thấy màn hình điện thoại Haruto đặt trên bàn vẫn còn hiện cuộc gọi đang kết nối với bạn nhà.

"Trông cho bạn nhà ngủ à?"

Haruto cười cười.

"Còn chọc em, anh định khi nào mới nói với Junghwan?"

"Có gì đâu mà nói." Yoshi cười chua chát đáp.

Haruto không hiểu, nhà Junghwan to lớn, quyền uy, dù Junghwan chỉ là con của vợ lẽ nhưng ít ra mấy thứ hậu thuẫn mà Junghwan có được từ nhà đó cũng đủ đè bẹp cuộc đời của Haruto. Dù nhà Yoshi cũng không phải dạng tầm thường, đi dạo trong phố Kobe hỏi tập đoàn nhà Kanemoto ai cũng biết, Yoshi lại tài giỏi, có tiếng trong ngành, nhưng cũng không đủ bản lĩnh vượt qua cái ranh giới địa vị mỏng manh đó. Vậy thì người ở xa Jeongwoo như Haruto, biết phải làm sao với tình cảm của mình.

"Jeongwoo thương em nhiều lắm đó, không có người thứ hai đâu."

Haruto cười, đúng rồi, trong lòng nó Jeongwoo giống như sao chổi ison, mãi sẽ chẳng tìm thấy được thêm lần nào nữa.

"Hình như ly cocktail đầu tiên của em là Jeongwoo nếm thử nhỉ?"

"Dạ, là một ly cocktail margarita."

Trong lần đầu tiên gặp Jeongwoo, Haruto đã nghĩ đến một ly cocktail xanh ngọc bích trong trẻo, ngọt lạnh, pha chút muối ở vành ly.

Margarita là một loại cocktail dành cho người dị ứng với các loại rượu nhưng trừ tequila, kết hợp giữa nước chanh, nước ép trái cây và rượu tequila. Khi nhìn vào đôi mắt của Jeongwoo, Haruto đã quyết định cho thêm việt quất để nó có thêm vị ngọt và màu xanh ngọc bích.

"Rõ là margarita nhỉ?" Yoshi tặc lưỡi.

Margarita thể hiện sự nuông chiều của bartender dành cho nàng thơ của mình, như một cách thường tình, nó trở thành điều mà người khác có thể nghĩ về mối quan hệ của Haruto và Jeongwoo.

--

Haruto trở về nhà lúc gần năm giờ sáng, trên người còn vương chút mùi thơm rượu. Cả toà nhà ison im lặng chìm sâu trong giấc ngủ, không chút động tĩnh nào giữa con phố. Haruto bước lên phòng, vừa đi vừa tháo lỏng cà vạt, nhưng không hiểu sao lại có chút không nỡ, chắc là vì Jeongwoo đã mất năm phút cẩn thận thắt nó lúc tối qua.

Haruto mở cửa phòng, nhìn thấy Jeongwoo ngủ say trên bàn học với cây bút còn giữ ở tay và màn hình máy tính đang phát bài giảng.

Haruto không hiểu sao Jeongwoo có thể ngủ với tư thế này cả đêm qua, chắc là tay chân đều tê lắm. Haruto đi đến khẽ tắt đi màn hình máy tính, lấy cây bút ở tay Jeongwoo đặt vào lọ bút trên bàn, vừa định đóng quyển tập trên bàn thì Jeongwoo đã mở mắt.

"Tớ làm cậu giật mình hả?" Haruto cúi người nhìn Jeongwoo đang dùng tay dụi dụi vào đôi mắt như đứa trẻ.

"Cậu về lúc nào thế?"

"Được một lúc rồi, cậu lên giường mà ngủ, cả đêm ch..."

Haruto bất ngờ không nói tiếp được nữa khi Jeongwoo hai mắt nhắm nghiền, vòng tay qua ôm chặt lấy eo của Haruto, tư thế ngồi của Jeongwoo vừa hay lại vừa vặn áp mặt vào bụng của Haruto.

Haruto đứng im nhìn xuống đỉnh đầu Jeongwoo, bàn tay bất giấc nghịch lấy mấy lọn tóc đang rối lên. Haruto dịu dàng hỏi:

"Sao thế, em Jeongwoo lại muốn gì đây?"

Jeongwoo không mở nổi mắt nhưng khoé môi bất giác cong lên mỉm cười, nhưng rồi cậu ngửi được mùi rượu và thoang thoảng mùi thuốc lá ở vạt áo, cậu trả lời bằng cái giọng say ngủ:

"Lại ngửi thấy mùi thuốc, bạn tệ quá đi."

"Biết rồi nhưng mình không có hút, ngốc!"

"Bạn Ruto ở yên đây nhé? Để mình dựa vào."

"Ừa, khi nào em Jeongwoo cho phép thì mình mới đi."

Mặt trời còn khuất sau tán cây bạch đàn ở trường đại học, ánh đèn ở phố rọi bóng xuống lòng đường, hôm đó Haruto đã đứng yên không cử động suốt hai tiếng đồng hồ, chỉ để Jeongwoo có thể yên lòng mơ về một giấc mộng đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip