17

"Bạn Ruto ở yên đây nhé? Để mình dựa vào."

"Ừa, khi nào em Jeongwoo cho phép thì mình mới đi."

--

Haruto nằm trên giường bệnh trong phòng chăm sóc đặc biệt, nó he hé mắt sau khi ngủ một lúc lâu, nó khó khăn cử động khi phần hông nó đang đau lên từng cơn, trước đó vết thương đã được Jihoon cẩn thận khâu. Nó nhìn thấy anh Hyunsuk đang ngồi bên cạnh gọt dở mấy quả táo.

"Jihoon bảo là em được Jeongwoo chăm sóc béo tốt nên may mắn mất nhiều máu mà vẫn ổn, vết đâm cũng không trúng phần quan trọng. Nghỉ ngơi rồi tập đi đứng đâu đó nửa tháng là được."

Một thứ xảy ra giống như một giấc mơ, một cái chớp mắt không rõ thời gian, nó thật sự đã bỏ lỡ buổi giáng sinh cùng Jeongwoo. Nó thấy vết thương mình nhói lên nhưng lại không làm nó đau bằng việc phải tiếp tục những ngày tiếp theo, rằng đã đến lúc nó phải thẳng thắn với Jeongwoo.

Hơi máy lạnh cứ phả vào mặt nó làm mắt nó cay xé.

"Jeongwoo chưa biết chuyện, chỉ mỗi Yoshi, anh và Jihoon thôi. Anh sẽ nói với Jeongwoo em có vài thủ tục phải làm gấp nên về Nhật, em cứ ở đây khi nào ổn thì mình tính tiếp."

Bọn người đó biết Haruto cứng đầu, thà chịu chết chứ không gọi cho người ở ison đến giúp. Bọn nó muốn tặng quà, nên cũng không khó để có được số điện thoại Yoshi qua một người khách quen ở quán bar. Lúc Yoshi kịp đến Haruto đã bất tỉnh từ lúc nào trong vũng máu đỏ thẫm, lúc đó Yoshi chỉ biết gọi cho Jihoon.

"Bệnh viện ở đây tốt lắm, còn có Jihoon nữa nên em đừng lo, có đau hay khó chịu cứ nói anh." Hyunsuk đặt dĩa táo vừa gọt xong lên bàn rồi trấn an.

Lúc Haruto còn ở trong phòng cấp cứu, đầu Hyunsuk căng thẳng như muốn nổ tung, cố bình tĩnh hết mức rồi mới không tìm bọn người kia, chỉ vung chân đá ngã cái thùng rác ở sảnh. Hyunsuk không biết bọn nó có thật sự buông tha cho Haruto như lời đã nói không. Bọn nó thì khác nào bọn khốn, cứ mãi chèo kéo dây dưa, bám lấy cái quá khứ sai trái của mình để đày đọa một Haruto đang ngày đêm vùng vẫy muốn rời khỏi thứ chết giẫm ấy.

Nhưng điều Hyunsuk muốn bây giờ chính là Haruto có thể bỏ qua những chuyện ấy, ở lại đây chờ ngày bình phục hẳn hoi, tìm một lý do khiến nó nhẹ lòng và khiến Jeongwoo cũng không phải buồn nhiều, nhưng Hyunsuk biết điều đó là điều khó khăn nhất.

"Anh này." Haruto gắng gọi.

Hyunsuk nhìn Haruto ừ một tiếng.

"Em muốn gặp Jeongwoo."

"Trong bộ dạng này? Em chắc không?"

Haruto gật đầu.

Đối với Haruto, có lẽ vết thương đau nhói lên từng đợt kia sẽ còn được chữa lành dễ dàng hơn là trái tim đang mỏi nhừ hiện hữu trong lồng ngực nó. Thứ cảm xúc đau thương, tội lỗi ghì chặt nó, không cho nó được một nhịp thở nào rõ ràng. Hyunsuk đã trải qua rồi thứ cảm giác ấy nhưng tốt hơn ở điểm cậu chưa từng thấy bất lực cùng cực như Haruto. Hyunsuk muốn khuyên Haruto nhưng lại chẳng biết nên nói ra điều gì mới phải vì đinh ninh rằng trong lòng Haruto có vẻ đã lường trước điều này, đã chuẩn bị tươm tất lần đối mặt với Jeongwoo, chỉ là nó chưa có can đảm để làm điều đó trước đây.

Haruto nhìn đóa hoa lưu ly mà Yoshi đã cẩn thận cắm vào lọ đặt trên bàn đang từ màu xanh ngả sang màu tím như ánh đèn màu le lói ở ison.

--

Jeongwoo trưng bộ mặt vừa cáu bẳn vừa phờ phạc đến trường hoàn thành nốt mấy thứ lặt vặt cuối năm. Nó đã gửi cho Haruto không biết bao nhiêu tin nhắn và cuộc gọi, nhưng tất cả đều không được phản hồi. Jeongwoo không trách Haruto hôm trước bỏ đi, nó chỉ sợ Haruto gặp phải chuyện không hay vì cảm giác bất an luôn len lỏi tồn tại trong người nó.

Jeongwoo gửi một tin nhắn đến Haruto rồi cất điện thoại vào túi áo khoác.

"Jeongwoo, rảnh không?" Bạn cùng nhóm làm đồ án hôm nọ vỗ vai Jeongwoo phấn khởi.

"Chuyện gì?" Jeongwoo đáp.

"Đọc hộ tui trang này xem ổn không, có gì sửa giúp tui, với cả giờ cậu sang toà B hả, ghé trả hộ tui quyển giáo trình này được không?"

"Tự đi mà làm." Jeongwoo lườm rồi nhanh chóng rời đi. Đó là lần hiếm hoi Jeongwoo nổi giận với người khác.

Nếu hôm trước nó cùng Haruto dự buỗi lễ giáng sinh, Haruto có thể nghe nó hát, có thể trả lời tin nhắn từ nó, có lẽ bây giờ mọi lời đề nghị kia đều được Jeongwoo mỉm cười đồng ý làm giúp. Sự ôn nhu bình tĩnh vốn có của nó xây dựng lên bấy lâu không ngờ lại có thể dễ dàng ngã đổ chỉ vì một người.

Jeongwoo cau mày gọi cho Hyunsuk như muốn nổ điện thoại đến nơi khi nhìn thấy tin nhắn mà Hyunsuk gửi đến đại loại là lý do Haruto rời đi hôm giáng sinh, Hyunsuk thả giọng trầm bên kia đầu dây đáp:

"Ừa, anh nghe?"

"Anh đi mà nói với cậu ấy, mở điện thoại lên trực tiếp mà nói với em. Cậu ấy thích trốn đến vậy à? Xem em là kẻ ngốc hả? Cậu ấy cho mình là ai vậy?" Jeongwoo hậm hực quát, thu lại trong mắt mình giọt nước long lanh sắp sửa rơi xuống má.

"Đừng biện lý do với em được không? Làm ơn đi." Jeongwoo hạ giọng khẽ nói.

Nó không biết Haruto là ai, là ai mà có thể khiến lòng nó phiền hà, vừa cáu bẳn vừa uất ức. Nó nhìn thấy số điện thoại ở Hàn của Haruto vẫn còn hoạt động, lúc nó gọi chuông báo vẫn reo một đợt kéo dài, nếu sang Nhật thì đã sớm không liên lạc được.

"Anh đến đón em."

--

Jeongwoo ngồi ở ghế lái phụ trên xe của Hyunsuk, xe dừng lại ở bến đỗ bệnh viện, tiếng đài phát thanh trên xe đã phát đi phát lại một bài suốt đoạn đường từ trường đại học. Jeongwoo ngồi im lặng không nói lời nào, lòng nó trống rỗng, nó không ngờ đến việc gặp nhau cũng trở nên giày vò lòng nó đến vậy.

"Là anh đã viện lý do giúp Ruto, em đừng giận nó." Hyunsuk tắt máy xe, hạ tay trên bánh lái, khẽ nhìn Jeongwoo nói.

"Nếu anh không làm vậy thì cậu ấy cũng sẽ im lặng thôi."

Việc Haruto cứ mãi ôm mọi thứ trong lòng như một rào cản khiến Jeongwoo xa mãi càng xa. Nó thấy mình không là gì, không đáng làm một cái gai trong mắt để được Haruto ban phát tình yêu, nửa bước nó cũng chưa từng được bước vào cuộc sống của Haruto, nó cho mình là người ở bên rìa thế giới của Haruto, cùng khóc, cùng cười, cùng trải qua ba mùa bạch đàn thay lá nhưng thật ra chẳng là gì.

Jeongwoo nhìn xuống đôi giày là một đôi với Haruto, là đôi giày mà Haruto mua, từ hôm bốc ra từ hộp quà nó chỉ mang vỏn vẹn hai lần, hôm giáng sinh và hôm nay.

--

Haruto đứng ở sân thượng của toà nhà bệnh viện, nó đã giấu anh Jihoon mua một bao thuốc lá mới ở căng tin. Dưới nền trời sẫm màu u ám không có lấy một vì sao, nó chỉ thấy đốm lửa dần tàn từ điếu thuốc trên tay. Nó đã đốt đến điếu thuốc thứ ba để chờ Jeongwoo kịp đến cạnh nó.

Jeongwoo đã lâu không gặp Haruto, tối qua nó chỉ kịp nhìn phớt qua gương mặt lúc Haruto ở bên kia đường, Haruto đã ốm hơn rất nhiều so với hình dáng mà nó lưu giữ trong mắt.

"Jeongwoo." Haruto cố chịu đau ở vết thương, nở nụ cười chua chát khẽ gọi.

"Bạn đau lắm đúng không?" Jeongwoo cố kìm lấy thứ cảm xúc như muốn vỡ oà của mình, nó mím chặt môi, ôm chầm lấy Haruto, lọt thỏm vào dáng người cậu.

Mùi thuốc lá cứ thoang thoảng hòa cùng mùi thuốc khử trùng của áo bệnh nhân, nó nửa hờn nửa dỗi, Haruto không buồn đưa tay ôm lấy nó.

"Jeongwoo à." Haruto gọi thêm lần nữa khi thấy vai mình ươn ướt.

"Bọn mình... dừng lại được không?" Haruto nói.

Tiếng gió lộng ở sân thượng vù vù, tiếng thành phố ngoài kia ồn ào náo nhiệt, Jeongwoo mong mình không nghe được những lời ấy. Nhưng nó lỡ nghe mất rồi, nghe rõ là đằng khác. Nó đờ người đến nỗi không nhấc thân mình ra khỏi lòng Haruto được dù chẳng được cậu ôm.

Giờ nó mới nhận ra, bản thân mình cố chấp lì lợm đến nhường nào. Nó khác nào bọn người kia, cứ bám víu lấy Haruto rồi gieo vào cậu chỉ toàn dằn vặt giày vò. Nó thấy như mình cũng vừa đâm một nhát vào vết thương của Haruto, chỉ là nó không cầm dao.

Lòng nó nặng trĩu, thì ra không nên cứ chạy theo một người, không phải cứ dành cho người ta tất thảy yêu thương, trân quý trên đời là tốt, nó không biết rằng Haruto vốn không cần thứ tình cảm rẻ mạt của nó. Nó mang đôi giày Haruto tặng để chạy theo cậu một đời nhưng cái một đời mà Haruto nghĩ đến lại chưa từng có tên nó.

Mọi thứ lưng tròng mắt nó không có gì ngoài lần đón đưa lúc chiều tan, cái ôm lúc vội vàng, những dòng tin nhắn với đôi ba câu đáp gọn.

"Thì ra mối quan hệ của bọn mình là như thế."

"Jeongwoo, mình xin lỗi."

Jeongwoo lau giọt nước mắt còn lăn dài trên má, nó cười xót xa, đôi mắt đỏ ngầu thu gọn lại hình ảnh Haruto đứng trước mặt.

"Cậu không phải xin lỗi, là lỗi của mình. Ruto, mình xin lỗi."

Haruto thấy đau, nỗi đau hơn gấp ngàn lần vết thương đang hiện hữu trên xác thịt. Nó chỉ thiếu điều muốn quỳ xuống xin Jeongwoo đừng xin lỗi nó nữa, đừng khóc vì nó nữa. Nước mắt Jeongwoo quý giá hơn cả mạng sống của nó. Nó ước giá như hôm đó bản thân chết đi, mọi thứ đã không phải kéo dài, Jeongwoo đã không phải thấy tội lỗi, nó không phải đau khổ nhìn Jeongwoo đến cuối cùng vẫn chọn cách bao dung, bảo vệ nó.

Jeongwoo thương nó nhiều đến mức không buông ra được một lời trách móc.

"Mình xin lỗi, Ruto, đáng lẽ mình không nên để cậu đi."

Haruto gục đầu, nó khóc nấc lên đến nỗi không thở nổi.

"Jeongwoo à, hứa với mình một chuyện được không?" Haruto khó khăn nói ra từng chữ rõ ràng.

"Tìm một người tốt hơn, yêu thương cậu nhiều hơn, được không?"

Rồi thì sao? Tốt hơn thì sao, thương nó nhiều hơn thì sao, mãi cũng chẳng phải là Haruto thì nó bận lòng gì mà phải suy nghĩ. Cả đời này nó sẽ mãi chỉ nhớ về một Haruto cùng nó trải qua mùa hạ, mùa thu, mùa đông của năm đầu tiên ở nơi thành phố này.

Nó cần mỗi Haruto thôi.

Nó gượng gạo gật đầu.

Giờ thì nó nghĩ Haruto nhẹ lòng rồi khi khiến nó từ bỏ chút tình cảm này. Nó không muốn vì mình mà Haruto phải chà đạp bản thân xuống tận cùng, nó không tài giỏi, không hoàn hảo như Haruto nghĩ. Nó cuối cùng chỉ là Jeongwoo, một Jeongwoo thương Haruto nhiều, một Jeongwoo muốn được Haruto thương, một chút thôi cũng được.

Nó muốn Haruto thơm vào trán nó như lúc trên xe buýt, nó muốn sau này vẫn có thể viết về Haruto trong bài luận văn, nó muốn ôm lấy Haruto ngủ một giấc an lòng, nhưng giờ thì nó gói ghém hết những điều đó lại, nó muốn mình giải thoát cho Haruto.

"Cậu cũng vậy nhé? Tìm một ai đó không còn khiến cậu phiền lòng nhiều."

Haruto khóc.

Sau hôm nay, mọi thứ như giọt nước tràn ly, như cơn mưa phùn tháng tám, gội rửa hết sạch niềm đau tồn tại suốt năm tháng dài. Mỗi điếu thuốc nó đốt lên đều là một nỗi niềm mà nó mong ước, ước Jeongwoo vui, ước Jeongwoo bình an và nếu Jeongwoo có thể quên hết mọi thứ về nó thì thật tốt.

Cả một bầu trời đêm đen tĩnh mịch, không có lấy một vì sao, thành phố dưới kia vẫn sáng đèn, nếu mọi thứ chỉ dừng lại ở điểm gặp đầu tiên giống như ngôi sao chổi ison, thì đã không cần phải đợi đến trăm năm mới quay lại điểm ban đầu.

Cành hoa lưu ly không lâu sau đó ngả vàng.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip