Tôi có một bí mật

Fang có một bí mật.

Cậu đã thích Boboiboy từ lâu.

Đó là một bí mật vì ngoại trừ cậu ra không một ai khác biết cả. Mà cho dù cậu có bắc loa giữa đường hét lớn bí mật này thì chắc cũng chẳng mấy ai tin.

Mọi thứ bắt đầu từ đâu?

Fang cũng không biết nữa, đã quá lâu rồi. Có lẽ là lúc hai người kề vai sát cánh, hoặc là khi cậu ngắm nhìn nụ cười rực rỡ của mặt trời nọ, cũng có thể là khi Fang đứng một phía - cách đó xa thật xa, lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng cậu trai nọ từng ngày một mạnh mẽ hơn.

Fang không biết nữa, chỉ biết rằng đến lúc cậu nhận ra, cái kẻ tên Boboiboy đó đã chiếm trọn trái tim cậu rồi.

Fang chưa bao giờ là người thẳng thắn.

Cậu có thể thì thầm những lời âu yếm giấu kỹ trong lòng vào đêm muộn, cậu cũng có thể giả vờ thờ ơ, lạnh nhạt chào hỏi nhau khi nắng lên nhưng Fang không thể nói thật.

Có rất nhiều người thích cậu, nhiều hơn rất nhiều so với những người thích Boboiboy nhưng có rất ít người Fang thích... Có lẽ, chỉ có một mình Boboiboy.

Vận mệnh cớ sao thích trêu người, càng thích, càng yêu lại càng không thể nói.

"Fang!!!" Giọng nói Boboiboy vang lên bên tai, vẫn tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết như thường, gã giống như một mặt trời nhỏ không ngừng tỏa sáng muôn nơi.

Nắng vàng ươm làm nhòe đi hình bóng nọ, mặt trời nhỏ chồng lên mặt trời cao, vầng thái dương dịu dàng ôm lấy cơ thể rắn rỏi ấy.

Ảo giác sao?

Fang nằm ngửa dưới ánh mặt trời thiêu đốt với mu bàn tay vắt ngang tầm mắt.

Cậu nghĩ về mặt trời.

Cậu nghĩ về Boboiboy.

Nước mắt lặng lẽ chảy ra dưới mu bàn tay run rẩy, trượt dọc theo gò má thường ngày mang nét hững hờ, hòa cùng cỏ hoa, chìm vào đất sâu.

Đau. Đau đến không thể chịu nổi.

Cái cơn nhức nhối không thể nguôi ngoai.

Đau như dùi đâm nát xương tủy, máu không ngừng chảy ra khiến cơ thể cậu lạnh dần.

Fang chợt nhớ ra mình sắp chết.

Những gì văng vẳng bên tai lúc bấy giờ chỉ còn là những tiếng gào lên gọi tên cậu trong vô vọng của gã người cậu thương. Nuối tiếc, hối hận, hạnh phúc, tủi thân,... trăm ngàn cảm xúc quay cuồng trong tâm trí chẳng mấy tỉnh táo.

Hóa ra... tôi chỉ đến được đây.

Tiếc thật... Tiếc thật...

Tôi nằm lại ở đây, tôi từ bỏ mọi thứ ở đây... tôi vẫn chẳng thể nói ra nó.

Khi tầm nhìn mờ đi, khi nhận thức không còn nữa, khi tất cả các cơ quan có thể cảm nhận thế giới đều biến mất, chút gì đó còn sót lại của cậu nghe được một tiếng gầm.

"Fang!!!"

À, là mặt trời của cậu.

Fang đưa cánh tay ra xa, mặt trời đang tỏa sáng.

Ngốc thật, mặt trời rực rỡ của tôi.

Đừng khiến tôi phải khóc...

Fang đã không thể nói ra bí mật của mình, cậu không thể nói ra vào khoảng khắc biệt ly ấy. Và cậu cũng chẳng nghĩ mình có thể nói ra.

Boboiboy cũng có một bí mật.

Gã đã thích Fang từ rất lâu.

Gã không phải một kẻ thích yêu thầm. Cũng chẳng phải kẻ có thể che giấu bí mật.

Nhưng gã chẳng bao giờ có nói ra. 

Và bây giờ cũng chẳng còn có thể.

Vì vậy, bí mật này sẽ mãi mãi ngủ sâu trong trái tim hiu quạnh.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip