Phần II: 3.

Tôi toát hết mồ hôi, rờ vào ngực mình. Không có mùi tanh, không có cảm giác nhờn nhợt của máu. Mơ. Đúng, là mơ. Phải rồi. Nó là mơ thôi. Là mơ thôi.

Nhưng tại sao nó thật quá vậy?

Có lẽ tại hôm nay tôi quá mệt mỏi với đủ thứ xảy ra với mình, tính ra tôi thức cũng gần hai mươi tiếng. Những ám ảnh, suy nghĩ, đau khổ, hối hận dâng trào và dìm tôi xuống. Chìm mãi vào như thế. Đáng lí là lên Dala tôi phải rũ bỏ được chúng đi rồi như thể người ta xối nước lên người nhằm loại bỏ những thứ két bẩn. Nhưng sao chúng cứ bám rịn lấy tôi theo một cách làm tôi có cảm nghĩ rằng bản thân có khả năng hút lấy những thứ đen tối, đã hút vào

là nó sẽ bám chặt không thể tách ra. Nó sẽ tạo thành hình cái cùm, quàng vào chân, vào cổ, vào tay, vào eo tôi. Những tiếng rền rĩ ầm vang mỗi bước tôi đi. Khi tôi nằm, hoặc ngồi thì chúng sẽ lăn lịch xà lịch xịch, leng keng, loong coong, va chạm nhau một cách lơ đãng, ngừng lại khi hết động năng, rồi lại vô lí tự di chuyển. Vần vũ giao hoan, hối hả ái luyến, chúng sinh con đẻ cái. Cứ thế nhiều dần lên, dày lên, đến mức tôi không thể cảm nhận làn da thật của mình nữa. Trơ ra, tôi sống hàng ngày với đống gông cùng ấy.

Cảm thấy còn choáng váng, tôi lại nằm dài ra. Mồ hôi lạnh vẫn còn toát đằng lưng. Tôi chớp chớp nhìn cái trần nhà, tự hỏi bản thân tại sao mới hai mươi lăm tuổi đầu bị ám ảnh bởi việc chết. Người ta trẻ thì phải yêu đời chứ! Phải, đáng lí ra tôi nên giống những đứa bạn, những người đồng nghiệp, hay thậm chí là nên học từ nàng cái khả năng vô ưu mà sống, khả năng tự đánh lạc hướng mình, tự làm phân tâm, tự làm ngu người và tự làm mất khả năng cảm giác đi. Như vậy tôi có thể sống thoải mái trong cái mớ hỗn loạn bao quanh mình, không quan tâm rằng mình không thở được. Đúng, đáng lý ra tôi nên như vậy từ đầu, khỏi phải tốn công lên cái xứ Dala xa xôi trắc trở để rồi phải bị tai nạn hai lần. Tôi trù tính rằng sau khi tắm rửa thay đồ cho sạch sẽ, tôi sẽ đánh một giấc ngon lành, ngon lành nhất từ trước giờ, ngủ một giấc mà không cần báo thức, không quan tâm mình có đang trong ca làm hay không. Đúng vậy, ngày mai tôi sẽ dành thời gian cho bản thân mình, cho mình mà thôi. Tắt điện thoại, tắt Facebook. Đi lòng vòng Dala ngắm cảnh và hưởng thụ cái lành lạnh mà Sago không bao giờ có được. Nhẹ nhàng thư thái vậy thôi. Dù gì đơn xin nghỉ phép đã đưa, đã sửa soạn ba lô, đã chạy vài trăm cây số xe máy rồi, đã lên đến Dala, đã thuê phòng khách sạn, vậy thì lo lắng cái gì nữa?! Ta đã đến với nàng theo mong mỏi bấy lâu trong lòng ta rồi, cớ sao không dành thời gian bên nhau? Hãy quên hết chuyện đời đi mà sống những giờ phút hiếm hoi sổ lồng. Đúng, ta sẽ cùng nàng khiêu vũ dưới ánh trăng rực rỡ. Ta sẽ đi cầu duyên với nàng trên thiền viện. Ta sẽ cùng nàng dạo quanh đồng hoa và chợ đêm. Ta sẽ nắm bàn tay nàng, siết chặt không rồi rồi ôm nàng vào lòng trao cho nàng một nụ hôn nồng thắm trên đôi môi dày gợi cảm màu rượu vang. Hương thơm dịu dàng như hương rừng thắm đầy không khí, nhuộm toàn thân ta khi đôi mình đắm chìm vào nhau mà quên hết mọi thứ trên trần đời này. Hãy đợi đến ngày mai, Dala! Ta hứa!

Cảm thấy hài lòng với bản thân, tôi ngồi dậy, từ tốn soạn đồ, vào nhà tắm mà vặn vòi sen. Vòi nước xả ra, hơi ấm bốc len nghi ngút. Cái khoan khoái dễ chịu lan ra khắp người tôi khi cơ thể trần trụi của tôi va chạm với làn nước ấm. Phòng tắm xây kín nên cảm giác nó ấm hơn phòng bên ngoài vài phần. Cái cơ bắp căng cứng dãn ra sau một ngày dài gồng mình chịu đựng. Mà ngày nào tôi chẳng chịu đựng? Thành ra tôi thấy lâng lâng lạ. Hơi thở của tôi rung lên, nước tràn cả vào miệng làm tôi sặc. Chống hai tay vào tường, tôi để nước xối vào đầu rồi lan tràn ra khắp cơ thể, sau đó quay lưng lại dòng nước từ đầu vòi sen để cảm nhận nhịp điệu của làn nước đang xoa bóp cho các thớ cơ của tôi. Như một thợ mát xa lành nghề, vùng vai và lưng tôi cảm thấy dễ chịu hẳn. Tôi không kìm nén được rừ lên một thanh thỏa mãn. Sau khi toàn bộ cơ thể đã ướt nhẹp, tôi bắt đầu tiến hành thao xà bông, kì cọ. Quá trình kéo dài vài phút cho đến tôi lại mở vòi sen ra cho dòng nước cuốn trôi hết những thứ dơ bẩn trên cơ thể tôi đi. Quá trình làm sạch hoàn tất, tôi cứ tồng ngồng giữa phòng tắm mà ngực phập phồng. Tôi cảm nhận có một cái gì đó thay đổi, nhưng không rõ đó là gì, chỉ biết là có sự đổi thay đang diễn ra. Ngầm. Có điều khi hơi ấm của nước ngừng thì cái lạnh bắt đầu thế chỗ. Nhanh chóng lau khô người, tôi thay bộ đồ thoải mái hơn dùng để ngủ với quần sóc và áo phông, không quên phủ ngoài một cái áo gió rồi ra ngoài trùm chăm để ủ ấm. Sự khoan khoái và dễ chịu lại trào dâng. "Đã quá." Tôi cười dễ chịu. Nhắm mắt lại để chìm vào giấc ngủ dù phòng vẫn sáng trưng. Cảm giác nặng nề nơi mắt bắt đầu dâng lên.

Cạch cạch.

Tôi tỉnh dậy ngay lặp tức, mồ hôi lạnh theo bản năng mà túa ra. Tôi nước bọt khan, kêu vọng ra.

"Ai đó?"

Im lặng. Tôi rùng mình. Bỗng có giọng con gái:

"Quý khách có cần gì nữa không ạ?"

Thở phào, tôi nói với ra:

"Không."

"Xin lỗi vì đã làm phiền!"

Tôi đơ người ra một chút, các múi thịt trong cơ thể đã vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu tự lúc nào. Tôi hít một hơi thật sâu rồi thở dài ra để lấy lại bình tĩnh cho mình. Đúng vậy, đó chỉ là mơ thôi Thành Tâm à. Mày lên Dala chơi để mà xõa để mà quên để mà trốn chạy đúng không? Vậy mày sợ hãi điều gì? Tại sao mày lại cứ thích đeo bám sự ám ảnh như vậy mà không buông? Mày thấy không, đó là lí do mày không bao giờ thoải mái và bình an thật sự vì mày luôn gặm nhắm chuyện quá khứ, Tâm à. Mày là kẻ thất bại, mày đổ lỗi, mày ca thán nhưng mày chịu đựng và chẳng bao giờ hành động. Đó là lí do khi mày đi Dal mày lại muốn về đến như vậy, vì đó là lần đầu tiên trong một thời gian dài đằng đẵng dài bằng một phần ba cuộc đời mày mày lại đứng lên và hành động cho điều mày muốn. Vậy có gì sai mà khiến mày sợ hãi đến như vậy? Hay là mày đang tìm kiếm sự đồng thuận mà mày không bao giờ có?

Tôi ngớ người ra. Có lẽ thế thật. Có lẽ là tôi ít tâm sự với người khác mà cúi đầu sống đời mình nên tôi tự đầu độc bản thân mà chết dần chết mòn. Có lẽ tôi nên đi kiếm người nói chuyện thoải mái tự nhiên không gò bó. Dala dù nàng yêu tôi và tôi thương nàng nhưng nàng không biết tôi là ai giữa đám đông hàng vạn người tìm đến nàng tâm sự mỗi năm. Tôi là một kẻ vô danh. Không ai biết tôi từng là gì và như thế nào và ra sao ở khắp Dala này. Tôi có thể ra quán cà phê, đi dạo phố, gặp người lạ và bắt chuyện. Nói trên trời dưới đất, nói đông sang tây, nói tầm phào bá láp. Nói để trút hết nỗi lòng, để cho nhẹ gánh. Đã tới Dala rồi, đã hành động rồi thì làm cho trót. Tôi ra khỏi chăn ấm nệm êm, vớ lấy cái điện thoại, bóp, hộp quẹt, mò mẫm bao thuốc nhàu, ra khỏi phòng với chìa khóa và khóa cửa lại để đi xuống sảnh chờ. Ồ, đang ngồi hút thuốc trên một bàn trà con ở trước cửa ra vào và nhìn xa xăm là một ông chú tầm bốn mươi, gương mặt hơi xương xẩu cùng nước da ngăm ngăm. Tôi bước đến, ông chú ngó lên. Tôi xin phép, ông chú bảo tự nhiên. Tôi ngồi và lấy thuốc ra, ông chú đưa tôi bao diêm. Tôi nhận lễ, ông chú cười, vết chân chim chạy dọc hai khóe mắt. Tôi châm thuốc rồi rít một hơi ngắn. Cảm giác ho còn đấy và khiến tôi húng hắn. Ông chủ thấy cười hỏi tôi rằng liệu tôi đang tập hút thuốc. Tôi bảo không, chỉ là hôm nay tự nhiên nó thế. Ông chú nhún vai, bảo tôi nhấm ngụm trà cho ấm. Tôi nhấp, chát cả miệng nhưng cảm giác ho đúng là nguôi đi. Nước trà nóng trôi xuống bào tử cùng hơi thuốc ấm làm tôi rơi vào sự đê mê. Thấy nãy giờ trò chuyện nhưng không biết danh tính của người ta thì kì, tôi hỏi:

"Chú tên là gì ạ?"

"Chú là Tuấn."

"Chú Tuân ạ?"

"Chú Tuấn."

Xong chú rít điếu thuốc rồi dập tàn trong cái gạt đầy hụ rồi chú bắt hỏi thăm tôi:

"Con tên gì?... Tâm hả? À vậy con năm nay bao nhiêu tuổi?... Trẻ nhỉ... Con trẻ mà, hai mươi lăm vẫn là trẻ. Chú bốn mươi mấy rồi này! Nói chung trẻ có nhiều cái sướng... Ví dụ nhé: Con có sức khỏe, cái đó quý nhất; Thời gian của con còn nhiều; Trách nhiệm của con ít. Không, chú nói thật đấy! Chú bốn mươi mấy rồi, nhìn lại cũng nhiều cái hối tiếc. À, thật ra chú là chủ ở đây." Mặt tôi bật ra sự ngạc nhiên. "Ấy, sao thế, thì sau một ngày vất vả ai cũng có quyền thư giãn chứ! Ha ha! Mà con đến Đà Lạt lúc nao? Chiều nay hả. Con hình như đâu có 'book' trước đâu phải không? Nếu con ở khách sạn thì con được miễn phí một phần ăn sáng với thức uống tùy chọn đấy. Mai cứ con xuống order đi... Nói chung là việc thì có nhưng không liên tục. Con thấy bên kia không?" Chú Tuấn chỉ và một tòa nhà bốn lầu đối diện. "Bên đó cũng là của chú đấy. Nhìn vậy chứ cũng không lớn lắm đâu. Con tính ở bao lâu? À, bốn ngày thì cứ thong thả. Đà Lạt không cần vội đâu. Con dưới Sài Gòn lên phải không? Nhìn con đen thui là chú biết à! Nói chung khách sạn mình dễ lắm, đừng về quá nửa đêm. Xe cộ hả? Con đưa chìa khóa cho bên chú, tối bên này sẽ dắt xe xuống bên dưới, chỗ nhà hàng hồi chiều con ăn đấy. Thoải mái đi con, Đà Lạt rất ít trộm cắp. Dĩ nhiên là có nhưng con cảnh giác chút thôi. Xứ này lạnh nên người ta sống tốt với nhau lắm. Mai mà con ra ăn sáng mà hết chỗ ngồi thì cứ ngồi chung với người lạ, họ sẽ mời con điếu thuốc, cốc trà. Uống ngụm trà, rít điếu thuốc, ngắm khói cà phê mà nhìn ra cảnh mờ mịt lạnh lẽo của sương sớm lại khiến lòng ấm áp... Chú hả? Chú ở Đà Lạt lâu... Đà Lạt thì nó có đổi. Nói chung thứ gì cũng thay đổi. Đây hình như đâu phải lần đầu con đi Đà Lạt phải không? À, vậy là lần thứ ba. Nhưng lần này con đi một mình?... Nói chung là đời, đôi khi ta cần ở một mình. Chú ở một mình đấy! Vợ con chú sống cách đây năm mươi cây, cuối tuần về nhà. Nhà chú không to lớn thế này đâu: Chỉ là nhà cấp bốn cao ráo, khang trang thôi. Có mảnh sân nhỏ, đàn gà. Thêm sạp tạp hóa. Con chú thì đứa lớn bằng tuổi cháu đó, đứa nhò hơn đang học mười một. Hai đứa trái tính nết nhau lắm." Chú cười nhẹ, như thể niềm vui từ bên trong đang chảy ra bên ngoài thông qua khóe miệng và đuôi mắt, rồi châm điếu thuốc khác. Điếu của tôi sắp tàn nên tôi rít vội, dập nó xong hớp một ngụm trà, chép miệng. Chú rít một hơi thật sâu, nhả khói hờ hững mắt hướng về miền xa xăm dù thật ra chú chỉ ngó ra bên ngoài cái mảnh đường hẻm trống rộng dị thường. Xong chú từ tốn tiếp: "Đứa lớn nó đi làm rồi. Cũng là quản lý khách sạn. Chú bảo nó rằng con không nên theo cái ngành du lịch khách sạn giống chú. Cực lắm. Bao thứ đổ lên đầu rồi với cả phải đi suốt nhưng nó nhất quyết không chịu. Nó bảo với chú rằng:' Con muốn'. Chú cứ một mực bảo: 'Không, con không nên.' Cãi nhau đến mức chú cũng mâu thuẫn với vợ. Nhớ lại lúc đó mà cũng giật mình. Chú nhiều lần tự hỏi bản thân rằng lúc đó mà mình không bình tĩnh thì sao? Mình cứ nhất quyết cưỡng ép nó đi cái gì đó an toàn và nhẹ nhàng hơn thì giờ sẽ ra sao? Liệu nó có vui vẻ và hạnh phúc hay nó sẽ hận mình. Nhiều lúc mình chỉ muốn tốt cho nó nhưng nó đâu chịu hiểu ý tốt của mình đâu con..." Chú lại rít một hơi thuốc dài, xong nhìn tôi nói một cách tư lự. "Đứa thứ hai chú rút kinh nghiệm, để nó tự do hơn, thoải mái hơn. Nhưng chú lại lo vì hiện tại chú vẫn chưa hiểu được nó muốn gì. Suốt ngày 'Phây bút, Phây biết' đến phát bực. Học hành làng nhàng thua hẳn đứa lớn nhưng mỗi khi định nghiêm thì lại sợ cảnh cũ tái diễn. Thêm nữa so với hồi thằng anh còn đi học thì chú không ở nhà nhiều. Cô cũng hiền và không rắn nên lơ là nó lắm. Không biết mai mốt nó sẽ ra sao đây... Hả, sao con? Chuyện của con giống con cả chú à? Ha. Kể chú nghe coi... Ừm... Ừm..." Chú nghe đến đoạn tôi xé tranh trước mặt bố và chú Tuân thì thở dài một tiếng, hơi thở mang khói thuốc bay là đà tạo thành một màn sương mỏng bao quanh cái bàn con. "Chú... ừm... rất tiếc khi nghe chuyện đó. Giờ con sao rồi. Bỏ hết lên Đà Lạt chơi hả? Ha Ha. Ừ thì đúng là có khi mình cần tạm thời gạt những vấn đề qua một bên nhưng vẫn đề vẫn còn đó. Nên hi vọng sau chuyến đi chơi này con có đủ dũng khí sắp xếp lại cuộc đời mình... Ồ, không, con không làm phiền chú đâu. Thường thì chú hay ngồi đây đọc báo, ngó xe, chào khách. Đây cũng là bàn tiếp khách mà. Nhiều khách lên Đà Lạt cứ thích trọ chỗ chú để có người trò chuyện. nhiều người cô đơn lắm con ạ. Nên chú quen rồi, có khi trò chuyện mấy tiếng đồng hồ luôn đó. Nãy giờ mình tâm sự cũng gần nửa đêm." Tôi lấy điện thoại ra xem: "23:18". " Không sao, con cứ ngồi chơi chẳng sao cả. Tầm nửa đêm mới khép cửa. Nước hả. Ừm con chịu khó mua ở bên ngoài đi. Ra đường lớn, đi lên theo triền dốc là con thấy à. Bọn chú chỉ có loại nửa lít thôi."

Tôi đứng dậy, vươn vai, tự nhiên thấy mình khỏe hơn một tí. Tôi chào chú rồi chạy xuống cầu thang. (Mặt tiền khách sạn cao hơn mặt đường). Xung quanh tôi giống như một khoảng sân chung được lót nhựa đường, kiểu như một quảng trường nhỏ, quảng trường hẻm. Tôi liên tưởng nó với cái bao tử: Đường vào hẹp, phình ra thành một không gian thoáng rồi lại trở hẹp. Xung quanh tôi những ánh đèn bản hiệu trắng rồi vàng lấp lánh. Nhưng không phải kiểu lấp lánh chói sáng ở Sago mời mọc quyến rũ mà là cái đầm thắm dịu dàng đặc trưng của thành phố cao nguyên. Vài cái đèn chụp vàng lủng lẳng trên dây điện góp vui buổi tiệc ánh sáng ấm cúng. Tầm này khá khuya nên tôi sợ các hàng quán đóng cửa do đó tôi vội chạy ra đường cái dốc. Cái sương đêm thấm vào người ngay tắp lự, mà tôi lại vận đồ mỏng manh so với tiếu chuẩn Dala. Tôi đi ngược lên con dốc khá đứng, ngó nghiêng. Có cửa tiệm sáng đèn, tôi vào hỏi mua một bình nước loại năm lít rồi là đà đi về. Cửa tiệm cách khách sạn tầm trăm bước đi bộ, tôi đang xách lê cái bình nhựa năm lít cũng gọi là nặng, không tính phải hãm đà khi đi xuống khi cho chặng xuống lại khó hơn chặng lên. Quay lại chỗ chú Tuấn ngồi, tôi xin chú ngụm trà, chúc chú ngủ ngon rồi cáo biệt lên phòng. Nếu như ban nãy tôi không gặp khó khăn khi đi xuống thì bây giờ tôi phải trúc trắc khi đi lên vài chục bậc thang lót đá hoa. Cái bình nước cứ lạch bạch, chẳng khác cái cùm va chạm vào bậc thang. Cảm giác như nếu tôi đi thêm vài bước nữa, nó sẽ bể và văng nước tung tóe. Trong cái không khí lạnh và cái hừng hực đang tỏa do nãy giờ tôi vận động, một trận cảm sẽ là điều không thể tránh khỏi. May thay không có chuyện gì xảy ra cả. Tôi vệ sinh cá nhân, tắt đèn ngủ và trùm chăn kín người.

Có tin nhắn. Tôi giật mình bởi chuông báo.

Là nàng.

"Anh ngủ ngon."

Không hiểu sao tôi chợt cười. Ừ thì dù sao tôi cũng đã bỏ bê nàng mà trốn lên đây. Tôi cũng hủy hẹn không báo trước với nàng. Dù sao thì hai chúng tôi chính thức yêu nhau. Là người yêu mà bỏ bên nhau như vậy thật không phải. Có lẽ tôi sẽ nhắn cho nàng biết tôi xin lỗi. Thế là tôi bật dậy, soạn tin rồi gửi. Nàng nhắn lại bằng mặt cười "J". Tôi hỏi nàng có giận không. Nàng nhắn lại là không. Tôi nhún vai, nghĩ chắc vậy không sao. Đã xác định rõ mình lên đây để kiếm một cái phao cho bản thân trước khi chết chìm thì đừng có lo lắng quá nhiều về những thứ tôi đã bỏ lại sau lưng nữa. Đúng, nàng đã nhắn không giận thì thôi, mắc mớ gì phải lấn cấn. Tôi ngáp dài rồi đặt điện thoại ở chế độ im lặng. Tiếp theo tôi nhắm mắt lại. Ngủ trong thanh bình.

Ngày đầu tiên ở Dala của tôi đã kết thúc như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip