Chap 5

Prem vẫn cố gắng vùng vẫy ra khỏi tay Boun nhưng đột nhiên anh đứng dừng lại làm cậu xém nữa là đáp mặt xuống đất mẹ thân yêu rồi. Cảm thấy an toàn nên cậu không chống cự nữa, cậu dùng đôi mắt long lanh chớp chớp nhìn anh, tỏ vẻ đáng yêu hết mức, nào ngờ....anh đạp cánh cửa phòng ra và ném cậu xuống chiếc giường một cách không thương tiếc tiện thể anh dùng tay khóa trái cửa phòng lại, lúc này nhìn mặt anh đầy vẻ nguy hiểm. Prem thấy vẻ mặt gian tà đó liền lùi về phía sau, hai tay cậu vắt chéo để trước ngực, miệng nói lắp bắp.

- Anh...anh hai...muốn làm....cá.i...cá..i....gì?

- Anh muốn....em.

Nói rồi chân anh di chuyển lại gần chiếc giường, thấy anh mỗi bước lại gần hơn, cậu càng lùi ra sau hơn nữa, khi đã chạm tới góc giường, cậu không thể lùi thêm, đành dùng chăn, gối, vân vân và mây mây, tóm gọn lại là những vật gần đó để chọi Boun khiến anh dừng lại, không đi lại gần chỗ mình nữa, nhưng đối với Boun thì việc này chả hề hấn gì. Thoáng chốc anh đã kịp bắt lấy cánh tay Prem, kéo cậu vào lòng rồi đặt một nụ hôn lên môi cậu, thấy hành động bất ngờ này của anh, cậu mở hai con mắt to hết sức có thể, chính xác là anh đang hôn cậu. Định mở miệng nói gì đó nhưng Boun đã nhanh chóng luồn chiếc lưỡi vào khoang miệng cậu, chiếc lưỡi anh luồn lách khắp nơi trong khoang miệng Prem như để tìm kiếm thứ gì đó, bất chợt anh tìm kiếm chiếc lưỡi của cậu mà không ngừng trêu đùa, khi thấy buồng phổi của cả hai đang kêu gào đòi không khí, bấy giờ Boun mới luyến tiếc mà rời môi cậu. Anh lấy tay mình sờ lên đôi môi đỏ tấy của Prem mà nói.

- Prem à, môi em thật mềm và ngọt.

- Huhu, anh hai đáng ghét, có biết đây là nụ hôn đầu của em không, sao anh dám. - Prem khóc lóc ăn vạ.

- Anh không những muốn có nụ hôn đầu của em, mà anh muốn cả lần đầu của em.

Không kịp để Prem trả lời, Boun lại kéo cậu vào nụ hôn sâu và cuồng nhiệt khác, lần này có vẻ mãnh liệt hơn. Trước nụ hôn mà Boun đem lại, Prem cảm thấy cả cơ thể mềm nhũn, tay chân không còn sức lực, cậu dựa người vào anh để làm điểm tựa. Thấy được sự mẫn cảm nơi Prem, anh rời đôi môi phiếm hồng của cậu mà tìm đến vành tai cậu, anh không ngừng liếm láp làm Prem rên nhẹ một tiếng. Tiếp đến là xương quai xanh của cậu rồi bàn tay hư hỏng của anh lại cởi phăng chiếc áo duy nhất trên người cậu ra. Chiếc lưỡi anh trượt xuống hai cánh đào đang cương cứng của cậu mà ra sức cắn mút một bên, bên còn lại anh dùng tay xoa nắn. Mỗi hành động của anh khiến cho cơ thể cậu không ngừng kích thích, cậu uốn éo cơ thể mỗi khi anh di chuyển đầu lưỡi khám phá cơ thể cậu. Khi thấy Prem không có sự đề phòng, anh trượt tay xuống phía đũng quần cậu, anh đang cố gắng mở khóa quần thì bỗng bị bàn tay Prem chặn lại, cậu cố gắng nhỏm người lên và lắc đầu nhẹ.

- Không được anh hai.....không thể làm vậy được.

- Có thể được....chỉ cần đó là em thì có thể được.

- Nhưng em là em trai anh. - Prem cố gắng thuyết phục.

- Nhưng chúng ta không cùng huyết thống. Boun nhún vai thản nhiên.

- Nhưng chuyện này.....thật vô lí. - Cậu vẫn không thôi thắc mắc.

- Không vô lí.

Nói rồi anh vẫn cố sức dùng tay để kéo chiếc khóa quần chết tiệt kia ra nhưng Prem lại nắm chặt tay anh hơn và lắc đầu mạnh hơn.

- Chỉ những người yêu nhau mới làm vậy.

- Anh đã yêu em từ 10 năm trước, cái ngày mà em mới chuyển tới nhà họ Noppanut, và hiện tại anh đang cố gắng để "yêu" em đây.

- Nhưng em sợ.

- Bảo bối, em sợ gì?

- Em sợ.....đau.

- Ngoan, anh sẽ nhẹ nhàng. Sẽ không đau, sẽ không đau.

Khi nghe Boun nói thế, Prem ngây thơ tin lời anh, lúc này cậu khẽ buông bàn tay ra khỏi anh, mặc anh muốn làm gì thì làm. Thấy được sự hồi đáp, Boun nhanh chóng lột sạch quần cậu, kể cả chiếc boxer mỏng trên người cậu, cơ thể Prem chính xác là đang phơi bày trước mặt anh. Nhìn thấy vật nhỏ phần thân dưới của cậu đã ngóc đầu từ bao giờ mà Boun bỗng cười và châm chọc cậu một câu.

- Prem à, em xem chưa gì mà nó đã cương lên rồi, cơ thể em mẫn cảm quá.

- Prem đỏ mặt. - Đừng nhìn vào chỗ đó mà.

- Prem à, em có biết lúc xấu hổ em rất đáng yêu không. - Anh thì thầm vào tai cậu.

Nhìn chằm chằm một hồi, Boun dùng tay nắm lấy hạ thể đang xụi lơ kia, đặt môi lên. Đôi môi ấm áp trượt dọc trên vật kia, lưỡi đặt phía dưới, đầu lưỡi chạm đến đỉnh, rồi chậm rãi bao trùm phía trên. Cảm nhận được thân thể cậu đang run rẩy, Boun hé miệng cười, rồi cho vị tiểu đệ kia ngậm chặt hết trong khoang miệng. Prem được Boun khẩu giao cho thì không ngừng rên rỉ, cậu vặn vẹo phần eo theo từng động tác của anh. Hai chân cậu bũn nhũn không còn chút sức lực nào, miệng thì thở hồng hộc. Prem cảm giác cả cơ thể đều bị hút đi ra hết, thoải mái đến không còn lời gì để nói, nhịn không được mà phát ra tiếng rên rỉ, cậu còn không chú ý tới việc phía sau đang bị tấn công. Boun thừa cơ Prem không chú ý liền đưa một ngón tay xuống hậu huyệt thăm dò. Bên trong cậu ấm áp,ướt át như muốn mời gọi con người ta phạm tội. Thấy cậu không có phản ứng gì là đau đớn nên anh cho thêm một ngón rồi lại một ngón nữa. Anh thấy bước dạo đầu khá ổn, lúc này Boun mới đem cậu nhỏ sớm đã cương cứng lên cho phần đầu vào thăm dò hậu huyệt. Cảm giác bị một vật lạ, ấm nóng, xâm nhập cơ thể, Prem hét lên thất thanh.

- Ah~....bỏ....mau bỏ thứ đó ra.

- Bảo bối ngoan, một lát sẽ quen.

Nói rồi anh đưa hết phần phân thân vào bên trong hậu huyệt của cậu. Cảm giác đau đớn ùa đến, lúc này cơ thể cậu như muốn xé làm hai.

- Á...đau...lấy ra mau....không được rồi...sẽ rách mất.

- Ngoan, nghe lời, sẽ không đau....sẽ không đau.

- Ah...đồ độc ác, không được, đau chết mất....mau rút ra.

Thấy Prem chưa kịp thích ứng, anh nhướn người lên tìm kiếm đôi môi cậu và đặt lên đó một nụ hôn sâu. Lúc này Prem bị tê dại bởi kĩ thuật hôn của anh nên không cảm thấy đau phần hạ thể nữa. Cậu chủ động choàng tay ôm lấy phần sau gáy của anh.

- Uhm...anh hai....động đi.

Như được sự cho phép, Boun nhanh chóng thúc vào trong cậu, anh ra vào cách chậm chạp tránh làm bảo bối của anh đau. Khi cảm nhận được sự khoái cảm nơi anh đem lại, Prem không ngừng rên rỉ, cảm thấy chưa đủ thỏa mãn, Prem mở miệng cầu xin.

- Ah...ahhh...anh hai....nhanh....nhanh hơn nữa.

Được Prem mời gọi, Boun như muốn lao vào mà ăn sạch cậu nhưng anh lại trêu đùa cậu, anh dừng hẳn mọi động tác lại, cố tình khiêu khích Prem.

- Prem...em muốn anh làm gì?

Prem là đang khó chịu hết mức, tự dưng cho cậu khoái cảm rồi lại dừng mọi động tác lại, cảm thấy bên trong thật trống vắng, cậu uốn éo cơ thể như muốn được anh động.

- Ư...ư.mm....Paopao...muốn....tiểu Boun của anh ha.i....đâm vào lỗ nhỏ của em.

   - Được...tiểu dâm đãng....đều chiều theo ý em.

Như nhận được câu trả lời vừa ý, Boun nâng mông cậu lên, ra sức mà thúc đẩy bên trong cậu. Lúc sau, khoái cảm lại một lần nữa lấn át trong cậu. Theo phản xạ tự nhiên mà cậu lại phát ra những tiếng rên rỉ nghe thật dâm đãng.

- Oh~...thoải mái...ahh....ohh...nhanh nữa đi á~.

- Prem, ohhh.....ah.h.... gọi tên anh.

- Ưmh...uhnn...BO...UN.. NOPPANUT...oh.

- Anh yêu em, chết tiệt, Prem.....
em thật là câu dẫn.

- Oh.....ah.....ohm.....Boun....em cũng yêu....anh....ahhhhhh...á.....Sâu quá~~

Biết được mình đã chạm tới phần nhạy cảm của cậu, anh càng ra sức tăng tốc độ ra vào ngay điểm nhạy cảm đó khiến cậu sướng rên lên.

-Ah....tuyệt quá.....Boun......thật sướng.....oh....ah.......em....muốn...bắn.

- Không được, chờ anh cùng bắn.

Sau khi thúc đẩy mạnh vài cái, anh bắn hết tinh hoa vào trong cậu, còn cậu thì bắn hết lên người anh, cả hai cùng thở dốc. Lúc này căn phòng ngập tràn mùi tinh dịch do trận hoan hỉ vừa rồi của BounPrem, Boun nằm xụi lơ lên người Prem, anh lại một lần nữa tìm kiếm đôi môi anh đào của cậu mà nghiến ngấu. Chiếc lưỡi hư hỏng của anh lại tìm đến chiếc lưỡi của cậu, nó càn quét trong khoang miệng cậu tạo nên những tiếng chóp chép, lúc sau vì cảm thấy thiếu không khí nên vỗ vai anh vài cái, hiểu ý cậu nên anh luyến tiếc rời cánh môi cậu.

------------------

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip