Chương 1

"Mày là đồ tiện nhân".

Trong nhà hàng theo phong cách phương Tây rất đặc biệt, đột nhiên diễn ra 1 màn quỷ dị. Tình huống này nếu xảy ra giữa hai người phụ nữ thì thật bình thường, nhưng ở đây lại là 2 người đàn ông, nghĩ thế nào cũng thấy kì quái.

Nhưng mà cũng có người nhìn ra ẩn ý trong đó.

Hai người đang tranh chấp kia, đại khái vì 1 người đàn ông dáng dấp tinh anh, mặc vest đi giày da.

Người đàn ông chửi xong liền chạy ra, tuyên cáo sự thất bại của hắn.

Còn người bị hắt nước thì vào lấy khăn lau như trút được gánh nặng.

"May mà hắn hất đồ uống lạnh" . Nếu như là cà phê nóng hay gì đó thì xong đời, chẳng phải là bị huỷ dung luôn sao.

"Khổ cho cậu rồi, đây là tiền thù lao. Tôi đi trước".

Những người vây xem đánh giá tình hình, chợt nhận ra đây là một giao dịch đặc thù nào đó....đã kết thúc.

Prem đem tiền bỏ vào túi, thầm khen vị khách này thật hào phóng, trả hẳn phí dụng cho 1 ngày. Ha ha, tài khoản của cậu lại dày thêm.

Prem uống hết cốc nước trái cây của mình, khi đang định rời đi thì trước mắt bỗng xuất hiện 1 bóng người.

Nhìn thẳng vào mắt người đó, Prem không khỏi co rúm người lại. Sau khi quan sát tỉ mỉ hình dạng của hắn, cậu không khỏi giật mình sửng sốt.

Rất hợp khẩu vị của cậu nha.

Ánh mắt hắn lạnh lùng chẳng chút vướng bận, khuôn mặt dù có banh ra cũng không nở nụ cười, để lộ tạo hình 1 người đàn ông độc thân hoàng kim chính hiệu. Prem thích nhất là kiểu đàn ông thành thục nhưng tính cách nhạt nhẽo này.

Cậu tự chấm điểm trong chốc lát, đang định hỏi hắn có chuyện gì thì hắn đã mở miệng trước, thanh âm trầm thấp đặc biệt êm tai.

"Một tháng, bao nhiêu tiền?"

"Ặc......"

Đại khái chắc là do màn vừa rồi bị hắn thấy được, Prem đơn thuần trong đầu chỉ nghĩ tới có khách hàng, không ngờ lại nhận một câu hỏi đột ngột kì quái như vậy.

Cậu mở máy tính trên di động, dựa theo giá 1 ngày tính trên 30 ngày.

"60.000 bath không giảm giá".

Hắn hành động dứt khoát lập tức quyết định, lấy giấy ghi chú viết 1 địa chỉ.

"Chuẩn bị xong thì chuyển tới".

Prem khó hiểu hỏi - "Muốn tôi làm gì?"

"Giúp tôi đối phó với bà cụ ở nhà là được".

Prem nhăn mày, nghĩ dọn nhà rất phiền phức - "Vậy cũng không cần phải tới nhà anh ở".

"Tôi đã thuê cậu 1 tháng, trong 1 tháng cậu phải nghe lời tôi, hiểu chưa?" - Hắn bày ra bộ dạng lãnh đạo ra lệnh, hơn nữa nhìn toàn thân hắn, Prem đánh giá khẳng định là kẻ có tiền.

Chuyển thì chuyển, cũng không có tổn thất gì.

Prem gật đầu, nhưng nhắc nhở nói - "Này anh, chúng ta nên thay đổi cách xưng hô, dùng cách khác thoả đáng hơn 1 chút".

Hắn không nhìn cậu, chỉ nói - "Tôi là Boun - Noppanut Guntachai".

Hợp đồng đã có hiệu lực, Prem lập tức tận chức tận trách bắt đầu khởi công - "Được rồi, P'Boun, sáng sớm ngày mai em sẽ qua".

..........

Tinh thần Prem phấn chấn, tâm tình vui vẻ bước vào trong cửa hàng. Cậu đặt mông ngồi xuống ghế của mình, sau đó hưng phấn vòng vo nói - "Anh em ơi, tôi giàu to rồi, được thuê hẳn 1 tháng".

"1 tháng? Cẩn thận người ta có ý đồ xấu quấy rối cậu đó. Cậu đừng quên chúng ta không cung cấp dịch vụ s*x".

Nghe được âm thanh kỳ quái vang lên, Prem lầm bầm - "Đồ ẻo lả, cậu đố kị với tôi".

"Cậu nói ai ẻo lả?"

Chóp mũi cậu ngửi được mùi khó ngửi - "Này, cậu đừng sơn móng tay trong phòng làm việc, làm ô nhiễm không khí quá".

Prem mở quạt điện lên xua tan mùi sơn nồng nặc.

"Yin, cậu cũng nói gì đi chứ, để mùi lạ thế mà không khó chịu sao" - Prem cố ý mượn hơi đồng minh nhưng Yin chỉ lo nhìn chằm chằm vào máy tính, không đáp lại cậu. Prem ngó qua từ xa chỉ thấy khung chat Line".

Được rồi, chắc là lại cùng bạn bè trên mạng hâm nóng bầu nhiệt huyết rồi.

"Yin, 1 tháng tới tôi sẽ không nhận việc, cậu nhớ phải ghi chú vào nha".

Nói chuyện tới công việc Yin mới ngẩng đầu lên - "Ừ" - một tiếng để biểu thị cậu ta có nghe.

Prem mở tài khoản ngân hàng của mình ra kiểm tra, thấy đã hoàn thành học phí học kỳ sau rồi, lại nhìn sang phần giao dịch. Hiệu suất của Boun rất cao, đã gửi cho cậu 60.000 bath rồi.

Prem chuyển 60.000bath cho 1 tài khoản mà hàng tháng cậu đều giao dịch.

Nhìn số dư trong tài khoản, vừa đủ tiền sinh hoạt.

.......

Prem thu thập hành lý đơn giản, đi tới nơi ở Boun cung cấp.

Chỗ đó ở trung tâm thành phố, vừa nhìn bố trí xung quanh đã biết là 1 khu nhà ở xa hoa, Prem lần đầu được tiếp xúc với cuộc sống sinh hoạt của kẻ có tiền, cửa chính toàn khoá bằng mật mã.

Y nhấn chuông cửa, rất nhanh đã có người mở. Boun mặt bộ quần áo ở nhà đơn gản, khí chất lạnh lùng nghiêm túc.

"Mật khẩu là 0000".

Prem hiểu ra đây là Boun tiết lộ mật khẩu cho cậu sau này tiện ra vào, cậu đáp 1 tiếng rồi vào nhà.

Gian nhà được thu dọn sạch sẽ, đồ dùng bày biện cũng rất hoành tráng. Gạch men sứ trơn bóng không chiếu được bóng y, Prem có chút câu nệ bước lên.

Boun lấy ra 1 đôi dép đi trong nhà cho cậu thay, đại khái do chuẩn bị kỹ càng, Prem đi một đôi dép hoạt hình, toát lên vẻ trẻ con phù hợp với dáng dấp non nớt của cậu.

Boun đưa Prem đến phòng ngủ chính. Hắn giải thích bà cụ nhà hắn chiều sẽ tới, muốn cậu cho quần áo vào trong tủ của hắn. Prem thậm chí còn thấy trong phòng tắm, mọi thứ đều có 2 bộ dành cho tình nhân. Quả nhiên đã chuẩn bị đầy đủ, tránh bại lộ trước mặt bà cụ.

Prem xếp quần áo chỉnh tề vào tủ, Boun nhíu mày - "Ít vậy?"

Cậu gật đầu, kỳ thực mang 2 bộ đi thay phiên mặc cũng được rồi.

Nhưng Boun không hài lòng - "Quá ít, lát nữa tới trung tâm mua sắm mua vài món".

Prem mãnh liệt lắc đầu.

"Tiền tôi trả".

"Được".

Cậu rất không có tiền đồ mà đáp ứng ngay lập tức.

Boun cho Prem tự chọn quần áo, dẫn y đi xem đủ loại cửa hàng nhãn hiệu đắt chết người. Bởi vì có Boun tài trợ, Prem không do dự thích cái nào chọn cái đó, mua tới nghiện.

Khi cậu mua 6 bộ quần áo liền thấy đủ nên không muốn mua nữa, Boun lại chọn dùm thêm cho cậu vài bộ.

"Đủ rồi".

Dù không phải tiền mình nhưng Prem vẫn thấy xót thay cho Boun. Có tiền cũng không thể hào phóng chi cho người ngoài như thế chứ, huống chi hôm nay cậu đã xài rất nhiều tiền.

Boun cũng không miễn cưỡng cậu, đến siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn. Bà cụ nhà hắn muốn cùng 2 người ăn trưa.

"Biết nấu cơm không?" - Boun hỏi.

Prem gật đầu.

"Tốt, bà ấy thích người đảm đang".

Đi dạo trung tâm mua sắm chính là thời cơ tốt để trò chuyện, cũng là tăng thêm sự hiểu biết lẫn nhau.

"Cậu còn đang đi học?"

"Ừ, hết kì nghỉ hè là lên năm tư".

"Vậy....công việc hiện tại cậu đang làm là làm thêm hả..."

Prem vừa lựa đồ ăn vừa trả lời - "Tốt nghiệp xong vẫn dự định tiếp tục làm nghề này, có thể kiếm được tiền".

Bước chân của Boun hơi khựng lại, sau đó làm như không có chuyện gì mà đi tiếp, hỏi thăm - "Nếu như trường học phát hiện cậu làm việc này, liệu có lấy được bằng tốt nghiệp hay không?"

"Ba trăm sáu mươi nghề nào cũng là nghề, trường học đâu có cổ hủ như vậy".

Boun hiểu rõ gật đầu - "Xem ra là tư tưởng của tôi cổ hủ, không biết thời đại đã tiến bộ đến mức nào".

Đem toàn bộ thức ăn bỏ vào trong tủ lạnh, Boun đóng tủ lại đi tới phòng khách, ngồi cạnh Prem, còn cách ra 1 khoảng.

"Đã có cậu làm cơm, 1 tháng tới tôi sẽ không thuê giúp việc".

Prem dời đi lực chú ý của mình sang Boun - "Trước tiên tôi phải nói rõ, tiền cơm nước là phải tính riêng".

"Được, vậy tiện thể cậu làm quản gia luôn đi, cũng muốn tính riêng chứ?"

Prem gật đầu, lấy điện thoại ra tính - "Cái này rất tiện, nếu mỗi ngày đều làm, một tháng 20.000bath. Anh thuê tôi thời gian dài 1 tháng, tôi sẽ cho anh ưu đãi, nhưng chi phí theo quy định của chủ cửa hàng thì chúng tôi không thể chiết khấu được".

"Không sao, cậu kiếm tiền vất vả, phí làm quản gia và cơm nước cứ tuỳ cậu tính".

"Được rồi, lát nữa bà ấy đến tôi giả vờ làm nửa kia của anh là được chứ gì?"

"Ừ, bà ấy biết tính hướng của tôi, vẫn luôn quan tâm tôi tìm bạn đời. Lần này nhờ cậu hỗ trợ cũng là để cho bà yên tâm, để bà hài lòng là được".

Prem giơ tư thế ok, khiến cho các bà cụ vui vẻ là sở trường của cậu rồi.

End chương 1.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip