CHƯƠNG 1
Lê Bin Thế Vĩ, 17 cái xuân xanh, crush bạn Bạch Hồng Cường lớp bên ba tháng trời.
Ngày nào cũng đưa sữa, kè kè người ta từ dưới sân trường vào căn tin rồi lên đến lớp, sóng vai về chung bất kể nắng mưa.
Ngay cả các bạn học tinh ý cũng phát hiện ra cậu lớp trưởng Lê có gì đó với cái cậu Bạch có mái đầu đen tròn xoe đáng yêu kia.
Ấy mà, cái cậu họ Bạch tên Hồng Cường ấy nào có hiểu đâu. đau hơn nữa là cậu ta chỉ nghĩ đơn giản rằng Lê Bin Thế Vĩ làm vậy vì hai người là bạn thân thôi.
Bạn thân...
Thế Vĩ nghe mà buồn không biết để đâu cho hết.
******
"Hồng Cường này."
"Huh?"
Người đối diện với mái tóc đen bồng bềnh ngẩng đầu lên khỏi đĩa bánh ngọt đang ăn dở. trông em bây giờ y như một chú mèo con lọt thỏm trong cái áo hoodie bông to xụ đang giương đôi mắt tròn xoe lấp lánh nhìn cậu.
Phải khó khăn lắm Thế Vĩ mới kiềm lại được cảm giác muốn thơm lên cái gương mặt đáng yêu đó.
"Tớ hỏi cái này, Hồng Cường phải trả lời thật lòng nhé."
Cậu vươn tay lau đi vết kem bên khoé miệng Hồng Cường, cứ như con nít ấy, ăn dính trên miệng cũng không biết.
Mèo con gật gật đầu rồi lại chăm chú nhìn cậu, như kiểu chỉ sợ lơ là một chút thôi là bỏ qua chuyện quan trọng lắm vậy.
"Ừm... tớ muốn hỏi, tớ là gì đối với Hồng Cường vậy?"
Phải nhớ rằng, Lê Bin Thế Vĩ cậu đây ít khi nào nói chuyện ngập ngừng thiếu tự tin thế này!
Vừa nói ra trong lòng lại hồi hộp chờ đáp án. Nhưng trái ngược với cậu, Hồng Cường lại cười rõ tươi trả lời lại ngay lập tức.
"Thế Vĩ là bạn thân của tớ! Cậu là bạn tốt nhất của tớ từ trước đến giờ đó!"
Đến đây, Thế Vĩ nghe tiếng tim mình vỡ vụn thành từng mảnh.
Đi với nhau như hình với bóng mấy tháng trời, lúc nào cũng quan tâm chăm sóc, lo lắng từng chuyện nhỏ nhặt nhất.
Cậu cá chắc, bạn bè xung quanh có khi còn biết cậu thích Hồng Cường dù cậu còn chưa nói ra ấy chứ. thế mà người trước mặt cậu đây...
Yêu là đúng là đồ ngốc.
"Thế Vĩ, cậu sao vậy?"
Mải nghĩ ngợi không trả lời làm Hồng Cường lo lắng huơ huơ bàn tay trắng nhỏ trước mặt. Thế Vĩ khôi phục lại trạng thái bình thường, mỉm cười nắm lấy bàn tay mềm mại vuốt ve.
"À, tớ không sao. Bỗng nhiên tớ nhớ ra mình còn có việc phải làm. Chúng ta đi về nhé?"
"Ừm!"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip