Chap 12

Mấy tuần trôi qua, Hà Nội vẫn cứ lạnh như thể mùa đông đọng lại lâu hơn mọi năm. Nhưng tối nào cũng vậy, cứ đến giờ là Hùng lại khoác áo chạy lên cầu. Không cần nhắn trước, không cần dặn dò. Chỉ cần đến nơi, cậu chắc chắn sẽ thấy bóng chú đứng đó — dáng người cao to, lưng tựa vào lan can, tay kẹp điếu thuốc hờ, như đang chờ ai đó từ rất lâu.

Chú chẳng nói "chờ", cậu cũng chẳng hỏi "đợi lâu chưa", nhưng cái cách chú nhìn sang khi cậu bước lại gần... ấm đến mức không cần lời nói nào nữa.

Ngày trôi qua ngày, thứ gì đó giữa họ vẫn lớn dần lên — nhẹ nhàng, âm thầm, nhưng sâu đến mức cả hai đều sợ mở miệng nhắc tới.

Cậu càng ngày càng mê nhìn chú.

Mê cái sống mũi thẳng, đôi mắt mang vẻ trầm tĩnh đến lạ.
Mê đôi bàn tay thô ráp, nổi gân nhưng lúc chạm vào lại ấm áp đến mức khiến người ta muốn dựa vào cả đêm.
Mê cả cái cách chú hút thuốc — chậm rãi, trầm, như một người đứng ngoài cuộc đời xô bồ, chỉ riêng khoảnh khắc này mới là của chú.

Dù cho cậu không có thích mùi thuốc. 

Có hôm chú đang nhìn xuống dòng xe, bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình không chớp. Chú nhíu mày, giọng hơi thấp:

— Sao cứ nhìn tôi mãi vậy?

Hùng chống tay lên lan can, cười như thể chẳng có gì phải giấu:

— Thích.

Chú giật nhẹ mình, quay mặt sang hướng gió như để che đi màu đỏ ở tai:

— Nhóc... nghịch thật.

— Em nói thật mà. — Cậu nhích lại gần một chút — Nhìn đúng là vui mà.

— Nhìn cái gì mà vui? — Chú chép miệng, nhưng giọng lại mềm hẳn.

— Nhìn chú thôi... là vui rồi.

Chú không trả lời. Nhưng điếu thuốc trên tay chú tắt nhanh hơn mọi khi, vì chú quên hút.

Khăn len cậu đan cũng sắp xong. Cuộn len đỏ nằm trong túi vải mà cậu mang theo mỗi tối. Cậu muốn chọn một dịp đẹp nhất để đặt nó vào tay chú.

Nhưng đan nhiều quá, tay cậu đau. Mấy ngón tay sưng lên, đỏ hết đầu khớp. Mỗi lần cậu cầm hộp sữa đưa chú, chú đều liếc nhìn bàn tay rồi nhìn sang mặt cậu, như nghi ngờ gì đó.

— Lại đau tay hả? — Chú hỏi một tối nọ.

— Đâu... có đâu. — Cậu lảng tránh.

Nhưng cậu vừa xoa tay được hai giây, chú đã túm cổ tay cậu lại:

— Đưa đây.

— Chú, thật, không sao mà.

— Em đưa tay đây.

Giọng chú chẳng hề nặng nề, nhưng đủ khiến cậu không dám chống lại. Cậu chìa tay ra, tim đập nhẹ như đang chuẩn bị được dỗ.

Chú cầm lấy tay cậu. Bàn tay chú rộng và nóng, bao lấy bàn tay nhỏ của cậu một cách đầy cẩn trọng. Ngón cái của chú day nhẹ từng đốt, từng khớp — một động tác chậm rãi đến mức làm sống mũi cậu cay lên.

Hùng cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:

— Chú...

— Hửm?

— Chú... dịu dàng ghê.

Chú dừng một nhịp. Đầu mày hơi giật giật như thể bị khen trúng chỗ yếu. Rồi chú bật cười, rất khẽ, nhưng ấm:

— Đừng có tưởng tôi tốt với ai cũng vậy.

Cậu ngước lên, hai mắt cong cong như biết hết mọi bí mật trên đời:

— Vậy... chú tốt với ai?

Chú nhìn cậu. Ánh mắt chú tối lại, sâu xuống, nhưng bờ môi lại khẽ bật một tiếng thở như bất lực:

— Với em... đủ rồi.

Gió lạnh thổi ngang. Nhưng giữa họ, lại chỉ có ấm áp.

Hùng cắn môi, tim đập mạnh đến mức lồng ngực như muốn nhảy khỏi áo.

Ừ.
Cậu biết mà.

Chú chỉ dịu dàng với mỗi mình em thôi.

---------------

Tối hôm đó, trở về phòng trọ nhỏ, Hùng ôm cái khăn len chặt vào lòng, nằm trên giường mà mắt không rời khỏi nó. Mùi len, mùi vải, và... cậu tưởng tượng, nếu nó là hơi ấm của chú bám lại trên sợi vải, khiến tim cậu nhói lên một cảm giác vừa lạ vừa quen.

"Mình... mình thích chú thật rồi."

Câu nói thầm thì trong lòng mà cậu cũng thấy tim mình đập dồn dập, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thích đến mức chỉ cần nghĩ về cái nắm tay hôm nay, về cái cách chú day nhẹ từng khớp tay mình, là tim lại rộn ràng, đến mức cả đêm không ngủ được.

"Nhưng già đời à... chú có thích em không?"

Cậu khẽ nhắm mắt, tưởng tượng cảnh chú đứng trên cầu, gió thổi tung vạt áo, gò má hồng hây hây, ánh mắt bình thản nhưng lén lút dịu dàng với mình. Lòng bỗng đau nhói, vừa mong vừa sợ.

— Già đời à... sao em cứ nghĩ về chú thế này...

Nhưng cậu không dừng được. Cậu nhớ đến giọng trầm trầm mà ấm áp, nhớ ánh mắt chú khi nhìn mình, nhớ cả cái cách chú cầm tay cậu, nhẹ nhàng, chậm rãi, như sợ mình vỡ ra nếu cử động quá mạnh.

...

Bên kia, trong căn phòng nhỏ phía sau quầy tạp hóa, chú Nguyên Cường cũng chẳng khá gì hơn. Chú ngồi dựa vào gối, tay cầm điện thoại mà mãi chẳng dám mở tin nhắn ra đọc. Mọi thứ quanh chú bỗng dưng lặng im, chỉ còn hơi thuốc lá nhàn nhạt, và tiếng mưa ngoài cửa sổ như muốn nhấn mạnh cảm giác bồn chồn trong lòng.

Ngày hôm đó... cái hôn đó...

Chú nhắm mắt lại, cảm giác gò má nóng ran như đang cháy. Chỉ một giây, một khoảnh khắc thôi, mà sao lại khiến cả người bồn chồn đến vậy? Mấy chục năm sống trên đời, chú chưa từng biết cảm giác này là gì: thích một người, lo lắng cho người đó, chỉ muốn gần bên họ và bảo vệ họ.

Và lại còn là... một người nhỏ hơn mình tận mười tuổi. Nhóc con ấy, nhỏ bé, gầy gò, ngây ngô, lí lắc... nhưng khiến trái tim chú rung động theo cách mà bao năm qua chưa từng có.

— Mình... thực sự thích... — chú thầm nói, vừa sợ vừa thích, vừa bối rối vừa khao khát.

Chú mở mắt ra, nhìn vào màn hình điện thoại, nơi có tin nhắn chưa trả lời. Muốn nhắn, nhưng lại chẳng dám. Muốn gọi, nhưng lại thấy giọng mình bỗng dưng lạ lẫm.

Một khoảng lặng bao trùm căn phòng. Chú thở dài, lần đầu tiên cảm giác "thích một người" lại vừa ngọt ngào vừa làm người ta bất lực đến vậy.

Hùng và chú, ở hai nơi khác nhau, nhưng cùng một nỗi rung động. Cả hai đều chưa dám thừa nhận, nhưng trong lòng, cảm giác ấy đã vội vã chiếm lấy toàn bộ. Một cảm giác vừa hạnh phúc, vừa lo sợ, vừa muốn giữ chặt, vừa muốn thả ra...

Và đêm ấy, Hà Nội vẫn lạnh. Nhưng tim cả hai, dường như, đang bừng lên một thứ hơi ấm... chưa từng có.

...

23:42

Nhóc con: Chú ơi... ngủ chưa?

Chú nhìn tin nhắn, tim đập loạn xạ, nhưng ngoài mặt vẫn cố làm ra vẻ điềm tĩnh.

Già đời quỷ quái: Chưa.

Nhóc con: Hôm nay tay em đỡ đau rồi, chú đừng lo nhé.

Chú mỉm cười nhẹ. Thằng nhóc này lúc nào cũng thích báo cáo với mình mấy chuyện nhỏ nhặt.

Già đời quỷ quái: Ngoan.

Nhóc con: Ơ, chú mới khen em ngoan đó hả? Ghi âm lại bán lấy tiền được không trời.

Chú bật cười khẽ.

Già đời quỷ quái: Nghỉ sớm đi, mai còn phải học.

Nhóc con: Chú cũng ngủ đi, mơ đẹp nha.

Chú ngập ngừng vài giây, rồi gõ thêm một tin nhắn cuối cùng:

Già đời quỷ quái: Mơ thấy nhóc thì đẹp.

Cậu đọc xong, hai má đỏ bừng, lăn lộn trên giường như con sâu bị chọc, suýt chút nữa khóc luôn.

Nhóc con: Chú... đúng là đồ già đời quỷ quái.

Chú bật cười trong đêm vắng.

Ừ, già đầu quỷ quái.

Nhưng chú chỉ quỷ quái với mỗi mình em thôi.

---

Tối cuối đông, trời rét cắt da, nhưng cậu vẫn ráng chạy ra cổng trường. Chú đứng tựa lưng vào tường, dáng vẻ quen thuộc ấy như một bức tranh tĩnh lặng giữa đêm khuya. Chiếc mũ len kéo sụp xuống trán, hai tay chú đút túi áo khoác, chỉ còn đôi mắt sáng hắt lên trong ánh đèn vàng lẻ loi bên đường.

Vừa thấy cậu, khóe môi chú khẽ cong, chẳng cười nhiều nhưng ánh mắt đã dịu dàng hơn hẳn.

— Muộn vậy? Học thêm hả?

— Dạ... - Cậu cúi mặt, cười ngượng.

Dạo này cậu lúc nào cũng cười. Chỉ cần đi cùng chú, chẳng cần làm gì, cậu vẫn cười được. Cậu cười mà hai má cứ ửng hồng, nụ cười ngây ngô như một kẻ vụng về giấu không nổi tâm tư.

Chú liếc nhìn cậu một lát rồi hỏi vu vơ:

— Dạo này vui vẻ nhỉ? Thích ai rồi hả?

Cậu giật mình, suýt thì vấp chân vào viên đá nhỏ trên đường. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch. Đôi tay trong túi áo siết lại.

— Đâu... đâu có... Ai nói... - Giọng cậu lắp bắp, ánh mắt không dám nhìn lên. Nhưng cái kiểu chối quanh co ấy chỉ càng lộ rõ hơn sự ngượng ngùng.

Chú cười nhẹ trong cổ họng, rồi chẳng nói gì nữa, chỉ chầm chậm bước bên cạnh.

Gió thổi nhè nhẹ, mái tóc cậu rối bời, hai bên má nóng ran. Cậu biết chú không hỏi thêm, nhưng chính vì vậy mà lòng cậu lại càng bứt rứt hơn. Đi được một đoạn, cậu cắn môi, đánh bạo hỏi thử:

— Chú... Nếu bây giờ có người thích chú thì sao?

Giọng cậu run nhẹ, nhưng cố làm ra vẻ vô tình. Mỗi từ thốt ra đều như kéo theo từng nhịp đập nặng nề của trái tim.

Chú khựng lại một chút, rồi nhìn cậu. Đôi mắt trầm tĩnh ấy dường như đang cân nhắc điều gì đó.

Người đó là ai?

— ... Thì em nói ví dụ thôi. — Cậu cười gượng, vờ ngó lơ chỗ khác.

Chú vẫn im lặng, như thể đang nghĩ ngợi thật sự.

Cậu hồi hộp đến mức bàn tay trong túi áo cũng bắt đầu đổ mồ hôi. Chỉ một câu trả lời thôi... Dù là gì đi nữa, cậu cũng muốn nghe... Cậu muốn biết liệu chú có thể thích ai đó không, hay từ trước đến nay chú vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với tất cả mọi người.

Nhưng chú không trả lời ngay.

Chỉ có tiếng gió lùa qua cành cây trụi lá, lác đác vài giọt mưa phùn rơi nhẹ trên mặt đường. Hàng ngàn suy nghĩ trong đầu cậu cứ lẩn quẩn, lo lắng, mong chờ, lại sợ hãi.

Chú mãi mới đáp, giọng khàn khàn:

— Tôi cũng không biết...

— Sao lại không biết?

— Vì chưa có ai thực sự thích tôi bao giờ.

Cậu tròn mắt, muốn bật thốt ra rằng "Có mà!", nhưng lại kịp ngậm miệng lại. Tim cậu như bị ai đó siết chặt. Chú không biết, hay là chú cố tình không biết?

Cậu mím môi, giọng nhỏ xíu:

— Nhưng nếu có thật thì sao? Chú... có chấp nhận không?

Chú khẽ quay sang, nhìn cậu lâu hơn một chút. Đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc cậu đang gắng sức khoác lên.

Hồi lâu, chú chỉ khẽ cười, giọng trầm ấm:

— Nếu có thật... thì chắc tôi sẽ sợ lắm. Người đó mà thích tôi, chắc sẽ khổ cả đời.

— Sao lại khổ?

— Tôi đã gần bốn chục tuổi đầu rồi, chẳng có gì ngoài đôi bàn tay thô ráp với một cái quán nhỏ. Tính tình thì cộc cằn, chẳng biết dỗ dành ai. Người thích tôi chắc phải chịu thiệt thòi nhiều lắm.

Cậu nghe mà muốn rớt nước mắt. Chú cứ nghĩ bản thân mình bình thường như vậy, mà đâu biết chỉ một ánh mắt, một câu nói, một cử chỉ dịu dàng thôi cũng đủ làm tim cậu xuyến xao bao nhiêu tháng nay.

Cậu siết chặt tay trong túi áo, không dám nhìn lên.

"Nếu là em thì sao?"

Câu hỏi ấy chỉ vang lên trong lòng, cậu không dám nói ra. Nhưng ánh mắt cậu lại vô tình bán đứng mất rồi.

Chú lặng lẽ nhìn cậu, rồi không nói gì thêm, chỉ vươn tay kéo cậu sát lại gần hơn một chút.

— Lạnh rồi, đứng gần vào cho ấm.

Cậu ngoan ngoãn sà vào bên cạnh, trái tim đập loạn xạ. Dưới ánh đèn mờ, đôi má cậu đỏ bừng, còn gương mặt chú thì vẫn điềm nhiên như chẳng hề hay biết. Nhưng đâu đó, một vệt hồng nhạt cũng len lỏi trên gò má rám nắng ấy. 

Chú vẫn như vậy, đôi chân dài sải nhịp trầm ổn. Nhưng mỗi lần bước đi, bàn tay chú lại vô thức siết nhẹ cái túi áo khoác, như đang kìm nén điều gì đó trong lòng.

Đêm cuối đông, có hai trái tim lặng lẽ đập chung một nhịp, dù chưa ai dám nói thành lời.

Cậu bỗng dừng lại ở phía sau, đôi mắt trong veo khẽ cụp xuống, ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên khuôn mặt có chút ửng hồng vì lạnh.

 Chú.

Chú khựng lại, quay đầu. Khoảng cách giữa hai người chỉ tầm vài bước chân, nhưng cậu không nhích lên, mà đứng yên một chỗ. Gió thổi qua, làm tóc cậu bay tán loạn.

Cậu hít một hơi thật sâu, đôi mắt long lanh trong ánh đèn đường hắt xuống. Gió thổi bay mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, giọng nói cậu khẽ khàng nhưng từng lời đều gói ghém tất cả tình cảm đã giấu kín bấy lâu:

— Chú ơi... trên đời này... có thể có nhiều người thích em, như chú từng nói... Nhưng mà... em nghĩ... chú cũng vậy thôi...

Cậu cúi đầu, hai bàn tay siết vào nhau, đầu ngón tay lạnh toát. Mỗi chữ phát ra đều như găm vào tim mình:

— Chú... chú cũng sẽ có người thích... có người thương... chỉ là... người đó có dám nói ra không thôi...

Chú đứng yên, ánh mắt dừng trên gương mặt cậu, im lặng. Tiếng gió len vào khoảng trống giữa hai người, như đang xoa dịu nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực cậu. Cậu nuốt khan, rồi lại tiếp:

— Chú... chú đáng để được yêu thương lắm. Chỉ là... chú không nhận ra thôi...

Cậu dừng lại một chút, hít sâu, giọng nhỏ hơn:

— Nếu... nếu chú nghĩ mình không biết yêu là như thế nào, thì có thể là vì... chú chưa gặp đúng người...

Chú khẽ cau mày, bàn tay trong túi áo siết chặt lại. Cậu ngẩng lên nhìn chú, rồi lại vội cụp mắt xuống. Giọng nói run run nhưng đầy chân thành:

— Chú chưa từng yêu... không có nghĩa là... chú không thể yêu... Chú có thể không biết tình yêu là gì... nhưng... sẽ có người đến... có thể người đó cũng sẽ... không...không biết cách yêu... nhưng mà... họ sẽ vun đắp cùng chú thế nào là tình yêu... sẽ cùng chú học từng chút một... từng chút... từng chút một... Chỉ cần... chú sẵn sàng chờ đợi...

Cậu ngập ngừng, như định nói gì đó rồi lại thôi. Một nụ cười gượng hiện lên nơi khóe môi, mắt vẫn nhìn xuống đất:

— Em... em không biết phải nói sao nữa... nhưng... em chỉ muốn... muốn chú tin rằng... có ai đó ngoài kia... vẫn... vẫn đang chờ chú... vẫn nghĩ về chú...

Cậu cắn môi, hạ giọng xuống, từng từ rơi ra đều vấp váp:

— Người đó... có thể... không giỏi nói năng... có thể nhiều lúc hay làm chú bực mình... có thể... làm chú chán ngấy với... những câu chuyện không đâu vào đâu... có thể... đôi khi bô bô hết những suy nghĩ ngốc nghếch nhất...

Cậu cười khẽ, nụ cười run rẩy, vừa như tự trêu mình, vừa như giấu đi một nỗi sợ:

— Nhưng... người đó... lúc nào cũng... mong chú luôn được mạnh khỏe... mong chú vui vẻ... dù có phải đứng xa cũng được...

Cậu ngẩng lên một chút, ánh mắt ngập ngừng, như chạm vào ánh nhìn của chú rồi lại trốn tránh, giọng lạc đi:

— Em... à không... người đó... chỉ... chỉ muốn chú hạnh phúc...

Cậu siết chặt hai bàn tay lại, đầu ngón tay bấm chặt vào lòng bàn tay đến đỏ ửng. Cậu sợ lắm, sợ mình lỡ lời, sợ chú sẽ nhận ra ẩn ý trong từng câu từng chữ, nhưng cậu vẫn muốn nói... muốn đặt vào lòng chú một niềm tin, rằng dù có thế nào, chú cũng xứng đáng được hạnh phúc.

Chú lặng người, trong lòng như có cái gì đó cứ cuộn lên từng đợt. Những lời của cậu nhẹ nhàng, nhưng từng câu từng chữ lại như gõ vào tim chú.

Cậu cắn môi, hít một hơi thật sâu, lần này nhìn thẳng vào chú, ánh mắt long lanh như muốn vỡ ra:

— ...Nếu có một người... vẫn luôn chờ đợi chú... vẫn luôn mong chú mở lòng... thì... thì chú có sẵn sàng chờ người đó không?

Chú không trả lời, chỉ đứng nhìn cậu thật lâu.

Gió đêm lùa qua, lạnh tê tái, nhưng chú lại cảm thấy trong lòng mình có gì đó đang tan ra, mềm mại, âm ấm. Những lời cậu nói cứ như từng giọt nước nhỏ, thấm dần vào trái tim chú.

Chú không biết mình nên trả lời thế nào. Chú đứng lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi tiến lên phía trước. Bàn tay to lớn đưa ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, đút gọn vào túi áo mình, từng ngón tay khẽ đan vào nhau.

Giọng chú khàn khàn, trầm thấp giữa đêm khuya.

 Nếu có người đó thật... thì tôi... sẽ cố gắng yêu họ bằng cả cuộc đời của mình.

Cậu cụp mắt xuống, môi khẽ run, khóe môi bất giác cong lên như một cánh hoa nhỏ nở muộn giữa mùa đông.

Bước chân hai người tiếp tục chậm rãi trên con đường về trọ, bàn tay trong túi áo vẫn nắm chặt lấy nhau.

Dưới ánh đèn đường hiu hắt, không ai nói thêm lời nào nữa.

Nhưng cả hai đều biết... trái tim của mình... đang dần dần nhích lại gần nhau hơn

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip