Đông

Dazai từng bảo anh không thích mùa đông. 

Lý do của Dazai cho chuyện ấy rất đơn giản, anh không thích cái cảm giác cơ thể phát bệnh vì những đợt giao mùa khó chịu một chút nào. Mặc dù được đánh giá là có thể lực vượt trội, hơn nữa lại còn là năng lực gia đặc biệt so với những thành viên khác ở Mafia cảng vụ, anh cũng không tránh khỏi việc bệnh vặt như những người bình thường. Đợt giao mùa cuối thu - đầu đông năm nào cũng vậy, nếu Dazai không bị sổ mũi hay đau họng, anh chắc chắn cũng sẽ sốt cao rồi nằm lì trên giường vài ngày mà không đi đâu được, điều này khiến anh bực dọc vô cùng. Cơ thể con người trông thì có vẻ mạnh mẽ và bền bỉ như vậy, nhưng kì thực cũng không chống chọi nổi trước một vài sự biến chuyển nhẹ nhàng của tự nhiên, như thế không phải là buồn cười quá sao?

"Khụ khụ.. Khó chịu quá, cứ sang tháng mười một là lại bệnh vặt mãi." - Dazai vỗ nhẹ ngực để tự làm dịu mình sau cơn ho, chán chường than vãn với người đàn ông nhỏ bé đội mũ rộng vành đứng bên cạnh.

"Hahaha! Không phải vì cậu yếu đuối quá sao? Nhìn tôi này! Có khi nào bệnh vặt đâu." - Chuuya hất mặt lên tỏ vẻ trêu chọc.

"Shh, người ta nói não rỗng thì khó mắc bệnh lắm đó, giá - treo - mũ~ HAHAHA~"

"OI! ĐỨNG LẠI ĐÓ, CÁI THẰNG..!"

Dazai đã luôn tự hỏi mình, nếu cơ thể con người yếu đuối như vậy, thì việc anh sống như một "con người" trong thế giới đã vỡ vụn như thế này, liệu có mang lại mục đích gì không?

"ẤY ẤY! Xin lỗi! Xin lỗi, Chuuya. Không đùa nữa, đừng có nóng tính--!"

"..."

Dazai kéo lại cái khăn choàng len màu đen sẫm vừa được ai đó choàng qua cổ mình, chớp mắt tỏ vẻ ngạc nhiên:

"Cho tôi? Không đánh nữa à?"

".. G, gì?? Muốn ăn đánh không??"

"Thôi, thôi nào haha. Không muốn. Nhưng cho tôi cái này thật hm?"

"..." - Chuuya không đáp, mà chỉ gật đầu xác nhận.

"Cậu lo cho tôi sao, Chuuya?"

"Lo cái mẹ gì! Cậu bệnh nặng, lại ảnh hưởng đến nhiệm vụ của Soukoku, phiền tôi lắm! Mau khỏi bệnh đi, đồ chết tiệt..!" 

Khi Dazai nhìn theo dáng người nhỏ bé kia vừa ngúng nguẩy bỏ đi vừa thỉnh thoảng đạp chân vào những ụ tuyết đọng ven đường ra chiều bực bội lắm, anh chỉ biết lắc đầu cười thầm vì nhận ra câu hỏi kia của mình thực chất lúc nào cũng là một câu hỏi rất ngu ngốc. 

"Chuuya, tôi được sống như một con người, có lẽ là để gặp cậu nhỉ?"

"Ấm ghê.."

-

Chuuya từng bảo cậu cũng không thích mùa đông chút nào.

Không phải chỉ vì mỗi chuyện cứ hễ mùa đông đến là Dazai sẽ bệnh và cậu sẽ phải lo lắng cho anh ta (Mặc dù đó cũng là một phần lý do), Chuuya không thích mùa đông là vì nó gợi lại cho cậu những kí ức tồi tệ. Càng cận kề thời khắc năm cũ chuyển sang năm mới, Chuuya lại càng dễ gặp những cơn ác mộng mà trước đây cậu cứ nghĩ là mình đã quên đi. Có lẽ, cái cảm giác khi nhìn những thứ mới mẻ sắp đến, bỏ lại những thứ cũ trong khi bản thân mình muôn đời vẫn không thể nào thay thế được đã cho Chuuya những cơn ác mộng như vậy. Đó không phải là những kí ức rõ ràng gì, đôi khi mù mờ và vô định hình, như những khoảng không mênh mông vô tận màu đen trong những đêm tối không trăng vậy, tuy nhiên, chúng làm cậu cảm thấy sợ hãi. Chuuya sợ hãi những khoảng tối đó, sợ hãi quá khứ, hiện tại, sợ hãi chính những gì cậu đang mang trong cơ thể nhỏ bé của mình. Đó là một nỗi sợ rất mơ hồ và chỉ thoáng qua, nhưng lại không có cách nào khiến Chuuya quên đi được. Như thế nào là "góc tối thật sự của một tâm hồn"? Như thế nào là "thế giới không còn vẹn nguyên nữa"? Tại sao thứ năng lực bị nguyền rủa kia lại chọn Chuuya làm vật kết nối với thực tại tàn khốc? Tại sao cơ thể con người vốn yếu đuối là vậy nhưng cũng có thể chứa đựng thứ sức mạnh có khả năng hủy diệt mọi sự sống như thế? Chuuya không muốn, và không bao giờ muốn tìm hiểu những thứ này. 

< Nỗi đau hoen ố của tôi

Không khao khát, không cầu xin chi hết

Nỗi đau hoen ố của tôi

Trong chán ngán, chỉ mơ về cái chết > (*)

".. Chuuya? Chuuya?! Có nghe tôi nói gì không vậy? Gió cuốn hồn bay đi đâu mất rồi à??" - Dazai khẽ đập tay lên vai Chuuya, tiện bước lên nhảy qua thành ghế rồi ngồi sụp xuống bên cạnh. 

"Không. Điên à?? Gần đây hay gặp ác mộng, ngủ không được ngon nên mệt thôi." - Chuuya khẽ thở ra một hơi, lắc đầu nguầy nguậy.

"Dazai, nỗi sợ hãi chính bản thân mình là một thứ gì đó rất tồi tệ nhỉ?"

"Hm? À.. Nói sao đây, cảm giác cũng như một viên đá quặng cứ luôn mơ tưởng bản thân nó khi được mài dũa sẽ để lộ ngọc thạch bên trong, nhưng kì thực đến cuối cùng cũng chỉ là một viên đá vô dụng vậy."

 "Ha.. Có khi kết thúc cuộc sống thì sẽ nhẹ nhõm hơn." - Chuuya dụi nhẹ mặt vào vai mình, hướng mắt nhìn đi nơi khác.

"Này, giá treo mũ." 

"! AI LÀ GIÁ TREO MŨ..?"

Chuuya hơi khựng lại khi Dazai bất ngờ tháo chiếc mũ trên đầu cậu xuống, đồng thời hơi cúi gần lại để có thể nhìn thẳng vào mắt:

 "Sỏi đá dù vô dụng đến mấy, nhưng nếu không có chúng mọi quy luật tự nhiên đều sẽ bị thay đổi. Cậu cũng vậy, Chuuya."

"Nếu không có cậu, tôi cũng không chắc Soukoku ngày hôm nay, Mafia cảng vụ hôm nay, và cả 'tôi' của hôm nay nữa, được như thế này đâu." 

"Cậu là Soukoku, tôi là Soukoku, chúng ta là Soukoku, điều đó sẽ không bao giờ thay đổi."

Chuuya không nói gì cả, cậu chỉ vội chụp lại chiếc mũ che đi khuôn mặt với hai gò má đang đỏ dần của mình trong tiếng bật cười sảng khoái của Dazai.

Chuuya chưa bao giờ thích mùa đông, trước đây, hiện tại và tương lai vẫn vậy.

Nhưng cậu nghĩ, có lẽ cậu sẽ không còn phải sợ hãi nữa.

-

Dazai, dù không thích mùa đông, nhưng một mặt khác lại bảo anh cũng không ngại khi đông về.

Mỗi khi đông đến, Dazai lại cảm thấy lòng mình thanh thản đến kì lạ. Khi đã nhúng tay vào một thế giới mà ngày ngày cứ phải giết chóc và tắm mình trong màu máu đỏ tươi của biết bao sinh mạng, thì màu trắng thuần khiết của những bông tuyết rơi lại khiến Dazai dễ chịu hơn biết dường nào. Dazai biết bản thân anh, bản thân Chuuya và tất cả những gì xoay quanh họ sẽ không bao giờ được gột rửa sạch sẽ theo những chuẩn mực về "sự trong sạch" được đặt ra từ trước đến giờ, thế nhưng, việc được ngắm nhìn những bông tuyết rơi trắng xóa mặt đất, như xóa sạch tất cả mọi sự dơ bẩn của thế giới này cũng khiến anh cảm thấy cuộc đời đáng sống hơn biết bao. Ít ra trong những ngày đông lạnh lẽo, Dazai có thể cảm nhận được "cái đẹp" thật sự là như thế nào, và việc có một ai đó bên cạnh ấm áp ra sao đối với bản thân anh.  

"Chuuya, tuyết đẹp nhỉ?"

"Heh, muốn nghe mấy câu tôi vừa nghĩ ra không, Dazai?"

< Nơi nỗi đau hoen ố ấy

Hôm nay tuyết vẫn lất phất bay

Nơi nỗi đau hoen ố ấy

Hôm nay gió lồng lộng thổi đầy  >

"Nghe giọng đọc có vẻ buồn thảm quá. Chuuya, cậu nghĩ đến những thứ buồn bã khi nhìn thấy mặt đất được phủ trắng đẹp tuyệt vời như thế này à?"

"Hm, không hẳn. Tôi chỉ nói ra những cảm xúc hiện tại thôi."

< Nỗi đau hoen ố của tôi

Tựa như chiếc áo choàng lông cáo

Nỗi đau hoen ố của tôi

Quấn quanh người, lấm chấm tuyết rơi >  

"Chuuya, cậu vẫn nghĩ về chuyện đó hả? Ác mộng?"

"Không."

"Có những nỗi đau sẽ không bao giờ xóa đi được, Chuuya, tôi hiểu." 

"Cậu thì hiểu cái gì.." - Chuuya lừ mắt tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng ngay sau đó cậu chỉ lắc đầu: 

"Cơ mà, ai biết được. Không quên thì cũng phải sống tiếp với chúng thôi, hiện tại mới là quan trọng. Dù sao thì, những lúc như thế này dễ khiến người ta thay đổi cảm xúc lắm."

"Eh.. Giá treo mũ mà cũng có lúc nhạy cảm như thế này cơ~ Hahaha~"

"Ugh.. IM ĐI, DAZAI!"

Chuuya nhảy dựng lên, cậu vốc vội một nắm tuyết dưới chân, vo lại rồi ném thẳng vào người Dazai khiến anh phải co giò chạy để né. 

"Hụt rồi nhé, giá-treo-mũ~~"

"ĐỨNG LẠI ĐÓ, CÁI THẰNG &^%^&"

 Sau khi né được mấy nắm tuyết của Chuuya, Dazai nhanh chóng chạy đến trốn sau một gốc cây, rồi bất ngờ chụp lấy tay Chuuya và đút luôn vào túi áo mình:

"Trời lạnh rồi đó. Cứ vốc tuyết lên như vậy, lạnh tay cho xem."

".. Tôi có găng tay."

"Yên nào, Chuuya."

  Dazai có thể nhìn thấy đôi má đang đỏ dần và cả cái mũi đỏ lừ vì lạnh của Chuuya, thậm chí khi cậu đã rúc mặt đằng sau cái khăn choàng dày sụ do Kouyou tặng. Anh cảm thấy Chuuya rất đáng yêu, tuy là anh chưa, và sẽ không bao giờ nói ra chuyện ấy. 

"Sao cứ thích đụng chạm vậy, cái máy lãng phí bông băng ngu ngốc.."

"Thích mà."

"Lúc nào cũng làm theo ý mình."

"Cậu cũng đâu có phản đối đâu~"

"Tay Chuuya ấm thật đó."

"Im đi."

-

Tuy không thích mùa đông, nhưng cuối cùng Chuuya lại nói cậu rất yêu dịp Giáng Sinh.

Vì với Chuuya, Giáng Sinh chính là dịp để tất cả mọi người trong cảng cùng quây quần, cười đùa và trò chuyện với nhau sau một năm dài bận rộn với những nhiệm vụ đặc biệt. Mafia cảng có một thông lệ là không thực hiện nhiệm vụ vào ngày Giáng Sinh, nên mỗi năm cứ gần đến dịp đó Chuuya lại cảm thấy rất thoải mái. Với cậu, đây là một trong những dịp hiếm hoi các thành viên Mafia cảng vụ có cơ hội tiếp xúc và cười nói với nhau như những người bạn, người anh em, đồng đội thân thiết mà không phải e ngại bất cứ thứ gì. Chuuya cũng thích cái cảm giác nhìn ngắm những cửa hàng trang trí lộng lẫy với đèn chùm, cây thông và vô số hộp quà mừng Giáng Sinh, thích cảm giác ngắm nhìn những người bình thường đi dạo phố với món quà nho nhỏ trong tay và gương mặt hớn hở vì sắp được về bên người mình yêu thương nhất. Giáng Sinh cho Chuuya cảm giác mình có một gia đình, có một nơi để quay trở về sau những tháng ngày nhuộm đầy máu tươi trên đôi bàn tay bé nhỏ đó.    

"Lại sắp đến Giáng Sinh rồi nhỉ? Năm ngoái bọn Black Lizard nhậu nhẹt ầm ĩ rồi làm loạn cả cảng lên, không biết năm nay sẽ như thế nào nữa haha."

"Chuuya, cậu có muốn đi đâu trước bữa tiệc Giáng Sinh không?" - Dazai xoay người lại đứng đối diện với Chuuya, hơi cúi người. 

"Gì? Đi đâu hả? Ừ.. Năm nào cũng ra cây thông ở trung tâm thành phố, ở đó đợi đến khi họ phát xong bài thánh ca đầu tiên, nhìn mấy người kia chúc mừng nhau rồi về. Năm nay chắc cũng vậy."

"Thế, năm nay chúng ta đi cùng nhau nhé? Trước đó thì đi ăn, đi dạo, rồi cùng nhau nghe thánh ca, cũng hay đó~" - Dazai nhìn thẳng vào mắt người kia, nở nụ cười hớn hở. 

"Làm gì??! Phiền lắm! Với cả.." - Chuuya đảo mắt nhìn sang bên, khịt mũi:

"Ai lại đi cùng nhau vào Giáng Sinh? Người ta chỉ đi với tình nhân hoặc gia đình thôi!"

"Có tôi đi với Chuuya này~" 

"Cậu có việc ở cảng mà?? Kệ tôi--"

"Shh, im nào. Chúng ta là gì, Soukoku mà đúng không? Và Soukoku thì sẽ không bao giờ rời xa nhau, dù chỉ là một phút."

Cả gương mặt Chuuya đỏ lựng lên khi Dazai cúi sát lại để đặt nụ hôn lên môi cậu.

Dazai cũng rất ấm, ấm áp và gần gũi như bao người bình thường khác vậy.

Nỗi đau của cả hai người họ vẫn còn âm ỉ mãi, có thể sẽ không dễ phai mờ theo thời gian. 

Nhưng cả Chuuya lẫn Dazai đều biết rằng, chỉ cần đối phương còn tồn tại, họ sẽ mãi có động lực để tiến bước tiếp trên con đường thênh thang của số mệnh.

Để những bông tuyết trắng xóa mang theo cả nỗi đau và xúc cảm trong lòng, rồi sẽ tiếp tục rơi. 

- END -

(*): Trích "Nơi nỗi đau hoen ố", 汚れっちまった悲しみに... - Nakahara Chuuya.

Note: Đã sắp mùa đông rồiiii nên mình cũng chợt nghĩ ra cái short strip nhảm này thôi. Soukoku lúc nào cũng tình bể bình, chắc mình sẽ sớm viết mỗi mùa 1 cái như vầy luôn mất huhu. =))





Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip