#no43a - [Nếu chúng ta lại một lần nữa gặp nhau]
[Nếu chúng ta lại một lần nữa gặp nhau, nhưng với tư cách là người cùng chiến tuyến]
Hôm nay là một ngày tựa như bao ngày. Nắng hạ phủ lên thành phố xinh đẹp mang tên Yokohama, rực rỡ tô thêm sắc màu hy vọng cho nơi chốn thân thương ấy. Mặt trời lấp ló sau áng mây xanh biếc, lập lòe ánh lửa hồng ửng màu thẹn thùng. Có vẻ mặt trời vừa mới ngủ dậy, hắn thôi nấp mình sau tấm chăn bông mềm mại, ngó mắt xuống nhìn trần gian nhộn nhịp đón chào ngày mới. Bầu trời biêng biếc màu biển cả, tựa như nhập làm một với mặt nước bao la trong vắt đang gợn từng con sóng lăn tăn ở nơi cuối chân trời. Phía xa xa, chốn bên kia bờ đại dương, thấp thoáng bóng những con tàu chở hàng với đủ mọi kích thước và hình dạng, xô bồ trên những cái nhấp nhô của màu biển thương nhớ. Ngày nào cũng vậy, thành phố cảng vẫn tấp nập trong hơi thở tràn đầy sức sống của ngày mới, những tòa cao ốc chọc trời mọc lên sừng sững như một minh chứng cho sự hiện đại của nền văn minh hào hùng tồn tại mấy nghìn năm.
Nhật Bản hay Yokohama, luôn căng mình trong màu xanh của tuổi trẻ, nhưng cũng không thiếu đi vẻ già dặn với những nét đẹp truyền thống lâu đời.
Nhật Bản hay Yokohama, luôn dang rộng vòng tay vỗ về những đứa con thơ xa xứ, tràn trề tình yêu mênh mông như người cha ngóng chờ con trở về.
Nhật Bản hay Yokohama, đều là mái nhà, vần thơ ca vĩ đại trong lòng Dazai Osamu. Một mái nhà lớn, chứa chấp gã và tất cả những người gã yêu thương.
Bước trên con đường hướng tới Trụ sở, một ngày làm việc mới lại bắt đầu. Như thường lệ. Dazai ngao ngán thở dài, bàn chân vẫn cứ tiến theo nhịp đều đều, khẽ buông một câu cảm thán.
- Hôm nay có gì mới không nhỉ?
* * *
Dazai nghiêng mình, lười biếng nằm dài trên bàn làm việc. Dường như sự nhàn nhã đến với các nhân viên ADA quá nhanh, khiến họ chẳng mấy chốc đã trở nên nhàm chán. Kunikida qua lại trong phòng, tất bật với những việc vặt vãnh được ghi chú cẩn thận trong lịch trình. Ranpo thong thả thưởng thức mớ bánh kẹo, tiếng nhoàm nhoạp thật sự kích thích dạ dày người nghe. Atsushi ngồi buôn chuyện với một vài người khác, thoáng trông nét mặt có vẻ rất thích thú, đến nỗi tất cả bị cuốn vào câu chuyện đang kể.
Có vẻ, hôm nay chẳng có gì để làm cả.
Dazai xoay người, nhìn tờ lịch đỏ treo trên bức tường đối diện. Con số 20 nổi bật giữa nền trắng xóa, ẩn hiện bên trên là dòng chữ October cùng màu. Gã khẽ mỉm cười, hôm nay là sinh nhật của người đó nhỉ?
Nhớ lại câu chuyện của bốn năm về trước, màu đen thăm thẳm của màn đêm cùng sắc kì bí trên con hẻm nhỏ dẫn tới quán bar quen thuộc, từ lâu đã trở thành một phần trong kí ức của gã thanh niên trẻ. Ngược dòng thời gian, thuở mà những người đồng niên khác còn dại dột rong ruổi la cà trên những con đường thành thị, còn chớm nở đầu môi những cái hôn khe khẽ của đôi lứa vừa yêu, thì ở cái thế giới ngầm chật hẹp này, có kẻ phải chống chọi, đấu tranh với cái chết và những dối trá lọc lừa. Cuộc sống thật chẳng có chút chi là công bằng. Nó ích kỷ, tàn nhẫn, thích thú tận hưởng cái thú vui tao nhã là nhìn người khác đau khổ trong chính cái vòng tròn mà nó đặt ra. Đáng thương làm sao, những con người bị thế gian đánh bẫy, giãy giụa trong tuyệt vọng như loài cá mắc cạn trong lưới chài.
Một giây lầm lỡ là cả đời đánh mất. Một phút sa chân là cả kiếp lạc lối. Dazai khẽ cười, về điều này, còn ai có thể thấu hiểu bằng gã đây?
Tình bạn bắt đầu bằng sự giả dối giống như mảnh thủy tinh sắc vậy. Càng ôm lâu, càng cứa vào lòng những vết thương sâu hoắm, nhưng để bỏ đi cái tạo vật tuyệt mĩ ấy, thật sự không nỡ.
Giá như lúc đó, chúng ta chưa từng gặp nhau, liệu bây giờ, có gã trai nào phải ngẫm nghĩ về câu chuyện trong bóng đêm ấy?
Cảm xúc của gã bây giờ là gì? Tiếc nuối à? Nhẹ nhõm? Chắc chắn. Làm sao không được cơ chứ? Một kẻ vùi mình quá lâu trong bóng đêm nghiệt ngã, khi tỉnh giấc, tận hưởng lại thứ ánh sáng của hy vọng, chắc chắn sẽ hạnh phúc, tựa như kẻ si được cứu rỗi khỏi mớ ái tình huyễn hoặc. Nhưng có vẻ, dù là thế nào đi chăng nữa, tất cả đã quá muộn rồi.
Tiếng bước chân lạch cạch vang lên trên nền đất, người đàn ông trung niên với mái tóc trắng dã và bộ yukata truyền thống từ tốn bước đến giữa phòng. Là Thống đốc, Fukuzawa Yukichi. Bầu không khí có chút căng thẳng, ai cũng cảm nhận được một điềm báo chẳng lành.
Có chuyện gì đã xảy ra rồi sao?
Trái ngược với sự nặng nề đang bao trùm lên căn phòng, Fukuzawa trông rất đỗi bình tĩnh, hai mắt ông nhắm nghiền, hai tay đan vào nhau sau lớp haori màu xanh rêu quen thuộc. Ông chậm rãi cất lời.
- Có lẽ sự xuất hiện của ta ít nhiều làm ảnh hưởng đến tâm trạng hôm nay của mọi người. Tuy nhiên, có một chuyện ta cần phải thông báo. Trụ sở sẽ chào đón một thành viên, ta sẽ không dùng từ mới, vì cậu ta cũng có đôi chút thân thuộc với nơi này.
Nét hoang mang lắng đọng nơi đáy mắt, gần như mọi người đều nhìn nhau, khuôn mặt hiện rõ những thắc mắc. Tựa như cơn sóng cuộn trào, sẵn sàng nhấn chìm toàn bộ những chút lí trí cuối cùng ngăn cản bản thân không tuôn ra các câu hỏi tồn tại trong đầu. Đánh mắt sang người duy nhất còn bình thản, Ranpo gần như không có vẻ gì ngạc nhiên, tiếng nhai chóp chép vẫn vang lên cùng đống bánh kẹo xé dở, xen lẫn cùng với những từ ngữ khó hiểu.
- Ồ, ra là cậu ta à? Lại đến đây có việc gì vậy?
Trong đôi con ngươi đen láy ánh lên nét vui tươi, dường như, người đó đã quá quen thuộc với anh, với nơi này, đến mức mỗi lần nhớ lại, bao nhiêu kỉ niệm vui vẻ sẽ ùa về trong vô thức. Vậy tại sao người ấy lại ra đi? Vì nhiệm vụ, hay một lí do nào đó khác? Hay, vốn dĩ, người đó chẳng hề thuộc về nơi này? Tựa như vị viễn khách, cứ độ lại ghé qua, đến nỗi chủ quán đã quen với bóng hình kẻ xa lạ. Nhưng đến cuối cùng, chính anh ta lại chẳng phải con dân nơi xứ lạ đất xa ấy.
Vậy lần này ghé thăm, viễn khách chẳng hay là có việc gì cần thiết?
Trông đợi một lời giải thích rõ ràng, hy vọng chỉ càng thêm thất vọng khi bầu không gian yên ắng bao trùm cả căn phòng. Atsushi đánh mắt sang Kunikida, trông đợi chút thông tin nào đó từ vị tiền bối đáng kính. Trái với sự tin tưởng của một người mới với thành viên lâu năm, Kunikida chỉ lắc đầu, khuôn mặt không giấu nổi những câu hỏi mà bất cứ ai ở đây đều muốn một lần được cất lên. Tưởng như vô vọng, Naomi ôm chặt cánh tay của anh trai mình, thốt lên điều mà ai cũng muốn nói.
- Thống đốc, Ranpo - san, rốt cuộc, người mới đó là ai vậy? Người ấy đã vượt qua bài kiểm tra chưa, và... hiện tại đã ở đâu?
Cả phòng thở phào nhẹ nhõm, trông đợi một lời giải thích xác đáng đến từ người mà họ luôn kính trọng. Thống đốc xưa nay công tư phân minh, rõ ràng trước sau, không lí nào lại nhận một người khách xa lạ vào làm cả. Hơn nữa, lại chẳng ai ở đây, trừ vị thám tử đại tài kia, biết được danh tính của anh ta. Thật kì lạ, nhưng với lòng trung thành và tin tưởng của một cấp dưới đối với lãnh đạo của mình, tất cả đều mong rằng Thống đốc sẽ có một lời hồi đáp thích hợp cho việc này.
Lại là một khoảng lặng. Tiếng bước chân gõ nhịp trên nền gỗ sau cánh cửa văn phòng, thật gần, thật gần. Có người đang đứng đó, sau bức tường trắng ngăn cách công ty với bên ngoài. Sự căng thẳng bao trùm lên khuôn mặt của tất cả.
Cạch.
Là một chàng trai, tưởng lạ mà quen. Nét thư sinh ẩn hiện trong khuôn mặt, mái tóc đen cắt ngắn chẻ ngang hai bên để lộ vầng trắng cao cùng đôi mắt ánh lên vẻ nghiêm túc. Nốt ruồi đen tô điểm khuôn mặt trắng cùng làn môi mỏng lúc nào cũng mím chặt. Trong bộ vest nâu thanh lịch, người đó thoáng có chút rụt rè, có chút nhỏ bé, nhưng cũng trang nghiêm đến lạ lùng.
Đôi mắt Dazai lóe lên tia kinh ngạc, nhưng nhanh chóng mất đi sau lớp vỏ rỗng vô hồn trong đôi con ngươi nâu sẫm. Tia sắc lạnh cứ liếc sang người vừa bước vào, không ngừng khiến người ta cảm thấy bị chất vấn và căng thẳng. Là một câu hỏi, truyền tải qua nét mặt.
Sakaguchi Ango, tại sao anh lại ở đây?
Tại sao? Bốn năm trước đã giả dối một lần, đã lừa gã một quả đau đớn, thế mà bây giờ lại xuất hiện ở đây, trong cái bộ dạng này. Nét ái ngại lóe lên thoáng chốc trong ánh mắt Ango không thể qua khỏi tầm nhìn của gã thiếu niên tóc nâu. Anh muốn gì đây, lần này, ở đây?
- Chào mọi người, tôi là Sakaguchi Ango, từ nay sẽ hợp tác một thời gian ở đây.
Cúi gập người xuống, trong giọng nói có chút rụt rè. Sự hoang mang lại dâng lên tột độ. Hợp tác, nghĩa là sao? Một thời gian, chẳng phải đây là gián điệp của Chính phủ sao? Đáp trả lại vẻ mặt khó tin và kinh ngạc của các nhân viên, Fukuzawa chỉ đơn giản cất tiếng.
- Chính phủ cử cậu ta đến đây để hợp tác xử lí vụ việc một thời gian, cũng như là con tin liên minh của hai Tổ chức.
Vụ việc? Lại có thêm một Tổ chức muốn tham gia cuộc chiến ở Yokohama này sao?
Chưa một lời giải thích rõ ràng, bầu không khí lại một lần nữa trĩu nặng trong ánh nhìn của hai người dưng từng biết. Có gì đó, không ổn. Trong ánh mắt cả hai nhìn nhau, tâm tư trống rỗng mơ hồ dường như chỉ hai người hiểu rõ. Là ai đang nói đó, giữa chốn xa xăm kia?
Là tiếng gọi, vọng về giữa miền kí ức.
Dazai mỉm cười giễu cợt, chẳng rõ là dành cho đối phương hay đang mỉa mai chính bản thân mình. Lại một lần nữa, gã bị lừa rồi. Bị lừa bởi một người mà gã đã từng tin tưởng nhất. Một lần nữa, một lần nữa, cứ sa chân vào cái bẫy của đối phương sắp đặt.
Anh thông minh lắm.
Gã thua.
- Đã lâu không gặp, Sakaguchi Ango.
Lời nói thốt lên nhẹ bẫng, tựa như chỉ là hai người xã giao gặp nhau vài lần, để rồi vô thức lại đến gần nhau ở một nơi tưởng như không ngờ đến. Mấy ai biết được tâm tư đằng sau ấy lại to lớn thế nào?
Bão tố trước mặt chỉ còn là vấn đề xa xôi chẳng biết khi nào tới, thứ đáng sợ nhất bây giờ, chính là dông gió trong lòng.
- Lâu rồi không gặp, Dazai - kun.
Thoáng nhẹ tênh nhấn chìm cả hai trong một khúc trường ca bất tận.
Không rõ lối về.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip