tán tỉnh và hogwarts

Nhận thấy tầm mắt của mọi người, tôi nhìn lướt qua và dừng lại ở George, tay xoa thêm vài cái, bẹo bẹo thêm một chút. Rồi một tiếng ho đánh tan sự yên tĩnh trong khoang.

"E hèm. Các cậu không ngồi mà cứ đứng im như vậy à? Còn hơn 6 tiếng lận đó." Lee dường như không xem nổi nữa nên đã nhìn lên trần.

"Tất nhiên rồi." Kéo tay George ngồi xuống ghế đối diện với Lee, tôi thản nhiên làm quen với cậu bạn này.

Mỗi mình cậu đứng mà chỗ cạnh em trai đã bị tôi chiếm, Fred đã phụng phịu ngồi phịch xuống cạnh Lee. Khoanh tay cười cười nhìn hai người chúng tôi đối diện, chờ làm quen xong thì cậu lên tiếng.

"Ồ không biết Harlow với Georgie đã gặp riêng nhau lúc nào mà thân thiết ghê? Nhìn vào người ta còn tưởng hai đứa đang hẹn hò đấy." Có vẻ chưa bao giờ có cái gì xen giữa hai nhóc nên cậu rất khó chịu, giọng nghe chua loét. Câu nói này làm George đầu cúi thấp hơn, quay sang nhìn tôi như cùng thắc mắc.

"Tại Georgie quá đáng yêu nên tui không kìm lòng được. Ý tớ là nhìn cậu ấy đi. Như một chú golden retriever vậy. Hay chúng mình hẹn hò thật đi" Nhún nhún vai, tay tôi lại vò vò đầu cậu, tiện đà trêu đùa một câu.

"A-ai đáng yêu chứ! Người ta là một quý ông phong độ! Còn vụ h-hẹn hò thì... để tui xem xét đã." George phản bác lại rồi lại ngượng ngùng lí nhí nói câu cuối. Tôi buồn cười trước phản ứng của cậu.

"Sao còn phải xem xét vậy? Có phải tui không đủ điều kiện hện hò cậu ư? Cậu chê tui xấu à?" Nghe vậy, George nhìn mặt tôi rồi đỏ mặt quay đi

"T... tui có nói vậy đâu? Để tui chuẩn bị tinh thần đã!" Ngượng ngùng như một nàng dâu nhỏ, George cúi đầu xuống, lí nhí đáp lại.

Phì cười trước sự đáng yêu của cậu, sự yêu thích của tôi càng tăng thêm. Không thể nhìn tiếp, Lee lên tiếng.

"Đi tìm phòng mà tán tỉnh nhau đi đôi uyên ương. Nè các cậu nói về vụ chơi khăm kia đi. Tui nhớ là không có chỗ nào bán thuốc nổ nhuộm màu vậy mà? Các cậu làm nó bám màu như nào vậy?"

Cuối cùng chủ đề cũng đổi, Fred hào hứng kể tụi tôi về cách chế biến pháo nổ đó.

"Tất nhiên tui với Georgie không thể nào ra mắt với một trò khăm tẻ nhạt vậy được. Tụi tui phải nhân 3 quy mô vụ nổ, thêm một đống bột màu và áp dụng phép keo dính. Tụi tui có thể dùng sơn nhưng nó sẽ chỉ văng khắp phòng, đám học sinh khác sẽ không thấy được. Ý tôi là dùng thêm kim tuyến cũng ổn thôi nhưng chúng rất khó để dọn và tui không thể nào dành cả mùa hè trong phòng để nhặt từng hạt một nên pháo khói sẽ ổn áp hơn."

"Tại sao các cậu không thêm mùi rắm vào." Tôi lên tiếng góp ý. Tụi nhóc quay ra nhìn tôi như thể chúng không nghĩ tôi sẽ hứng thú với mấy thứ nghịch ngợm vậy. Nghe thấy tôi chen vào, Fred khó chịu cắt ngang.

"Harlow, cậu có thể đừng chen vào việc của tụi con trai chúng tui không? Tất nhiên tui với George... ch-chưa có nghĩ tới..."

Quay sang cậu em trai, Fred thì thầm bàn bạc về việc thêm mùi thúi vô thành phần pháo.

"E hèm. Sau khi đã bàn bạc thì tụi tui nhận thấy có thể gia tăng sự "chết chóc" bằng mùi. Nhưng cho tui hỏi cậu định kết hợp nó vào như thế nào?" Fred ngượng ngùng quay sang công nhận góp ý của tôi.

"Tui không biết." Nhún nhún vai, tôi không quan tâm lắm.

"A ha! Cậu ta chỉ ăn may thôi. Tui đã bảo rồi mà. Tụi con gái chỉ quan tâm đến mấy thứ nhàm chán như trang điểm, váy vóc thôi." Fred cười nhạo.

Buồn cười trước lời của Fred, tôi không quan tâm lắm, dựa vào vai George lim dim ngủ. Mùi của cậu thực sự khiến tôi thư giãn. Nhớ đến những năm đầu tiên mới đến đây tôi cảm thấy không quen khi trên tay trống không, vô thức đi tìm hoặc hút những vật có hình dáng tương tự điếu thuốc, tôi thắc mắc rằng mùi hương của cậu lúc đó có giúp tôi giảm cơn thèm được không.

.

.

.

Chúng tôi cùng nhau đi xuống tàu, ngơ ngác như trẻ sơ sinh, thì thấy ở đầu tàu có bóng dáng khổng lồ, cao gấp đôi to gấp năm người thường.

"Right, then. First years, this way, please! Come on, now, first years, don't be shy. Come on now, hurry up."

(Được rồi. Năm nhất đi lối này. Nào đừng xấu hổ năm nhất. Nhanh nào.)

Một giọng nói khàn khàn, từ vùng phía Tây Nam nước Anh cất lên. Chắc là Hagrid, một nhân vật khá quan trọng trong cốt truyện gốc. Mái tóc và bộ râu rối xù như thể chưa bao giờ được chải. Bộ đồ màu nâu như thân cây. Bất ngờ là người ông không có mùi gì ngoài mùi thú, khi ông hay dành thời gian với đám động vật trong rừng cạnh nhà ổng.

Bọn tôi ngồi trên chiếc thuyền được phù phép trôi trên Hồ Đen đến trước trường Hogwarts. Mặc dù tôi cảm thấy nó hơi không cần thiết, nhưng chắc chắn đây sẽ là một ký ức tuyệt vời trong trí óc đám trẻ 11,12 tuổi.

Cánh cửa gỗ sồi khổng lồ mở ra, đám năm nhất lúc nhúc trèo cầu thang, McGonagall đứng chờ chúng tôi trên tầng. Cô trông cao gầy, khuôn mặt nghiêm nghị, tóc được búi gọn và đội chiếc mũ phù thuỷ nhọn.

"Chào mừng các trò đến Hogwarts. Chỉ một chút nữa thôi các em sẽ bước qua cánh cửa này tham gia bữa tiệc cùng các bạn học. Trước khi ngồi xuống chỗ ngồi của mình, các em phải được phân loại vào các Nhà. Có bốn nhà: Gryffindors, Hufflepuffs, Ravenclaws, Slytherins. Khi các em ở đây, các Nhà sẽ như là gia đình của các em vậy. Đạt được kết quả tốt, các em được thưởng điểm. Bất kỳ việc gì vi phạm nội quy thì bị trừ điểm. Vào cuối niên học, Nhà nào giành được nhiều điểm nhất sẽ đoạt Cúp Nhà. Buổi lễ phân loại sẽ được diễn ra trong giây lát nữa thôi."

Đứng trước cửa chờ cô McGonagall, đám nhóc ríu rít nói chuyện. George quay sang hỏi tôi.

"Cậu đã biết các nhà trong trường chưa?" Tôi vờ lắc đầu.

"Gryffindors là nhà tuyệt nhất trong cả bốn. Ai được phân loại vào đều là những người can đảm, đứng đầu và đặc biệt giỏi Quidditch. Quidditch tụi tui vừa giải thích cho cậu trên tàu rồi đó."

"Rồi rồi. Các cậu cuồng nhiệt vậy tui không biết mới là lạ."

"Tiếp đến là Slytherins. Nhà xấu xa nhất trong bốn. Họ là kẻ thù của Gryffindors, xảo quyệt, và chứa đầy đám máu thuần kiêu căng. Không ai ưa chúng cả." Mấy lời này của George đã khiến mấy nhóc quay ra lườm, ồ có cả ba đứa máu thuần ngồi toa kia với cô. Nhưng có vẻ chúng không muốn dính dáng với hai nhóc Weasley nên giữ im lặng.

"Ravenclaws là cho bọn mọt sách. Như kiểu Percy ấy, tụi nó kiêu căng lắm, luôn coi các nhà còn lại là lũ thiểu năng." Fred nói tiếp, không quên lôi Percy ra chọc ngoáy.

"Cuối cùng, Hufflepuffs. Là lựa chọn dành cho ai không hợp các nhà còn lại. Nghe thôi cũng đủ hiểu nhà này luôn đứng cuối danh sách. Nói nhỏ nè, Hufflepuff toàn những đám yếu đuối, ai mà vào thật sự đen đủi đó."

Tôi đã suy nghĩ kỹ trước về việc mình sẽ phân vào nhà nào rồi. Ban đầu tôi ưu tiên Gryffindors, sau đấy là Slytherins. Cả hai nhà đều là trung tâm cốt truyện chính, rất tiện tiếp cận và chỉnh bug. Nhưng suy nghĩ đó bị loại bỏ. Tôi có nguồn gốc muggle, sinh sống ở Slytherins có vẻ khá mệt mỏi. Quan trọng hơn là ở gần đám nhân vật chính là một con dao 2 lưỡi. Tôi có thể dễ dàng tạo hiệu ứng cánh bướm, bug sẽ càng nhiều. Việc tôi sống ẩn là không thể khi tôi là chị của Janie, mà chắc chắn con nhóc này sẽ bám dính với đám Harry và tôi sẽ phải đứng sau dọn dẹp mớ hỗn độn của nó.

Vậy chỉ còn Hufflepuffs và Ravenclaws. Tôi sẽ để chiếc nón Phân loại lựa chọn giúp tôi.

Tác giả: cho ẻm vô nhà nào ta?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip