Chương 14: "Tư Tranh, tôi là gì của em?"

Ban nãy thấy Lệ Chí Hạ vẫn còn ổn, mà giờ đây, cô nhóc này lại ủ rủ ngồi xổm dựa lưng vào tường. Điện thoại ở trên chân vẫn còn sáng màn hình, Lệ Chí Hạ vừa nhìn chằm chằm vào nó vừa cầm chai rượu trong nốc lấy nốc để rồi lẩm bẩm gì đó trong miệng.

Bạch Tư Tranh có chút do dự không biết có nên đến nhắc em ấy quay về bàn ngồi hay không. Dù gì thì đây là không chỉ là khu vực nhà vệ sinh nữ, còn là nhà vệ sinh nam, người ra người vào mà cô cô nhóc ngồi đây không tốt. Ban nãy ánh nhìn của cô nhóc đối với cô cũng không phải là không có thiện cảm, chắc là sẽ ổn thôi.

"Lệ Chí Hạ?" Cô tới gần gọi nhỏ một tiếng. Nhưng mà hình như cô ấy không nghe rõ, cô lại gọi thêm một tiếng nữa.

"Gì đó!" Giờ thì cô nhóc cũng ngẩng đầu dậy đáp một tiếng. Vậy mà nước mắt đầy mặt.

Bạch Tư Tranh có chút hoảng hốt, này là ai chọc đại tiểu thư đến nổi khóc như vậy? "Em sao vậy? Đau ở đâu sao?"

Lệ Chí Hạ đáp một tiếng rồi nghe giọng hỏi của cô, lại chẳng quan tâm mà nhìn màn hình tiếp, trên màn hình đang phát một video phỏng vấn của một nam diễn viên và một nữ diễn viên. Ánh mắt nhìn vào đó lại đọng thêm nước, một trận nước mắt lại trực tràn.

"Có cần chị đưa em về bàn không?"

"Ai cần chị quan tâm! Kệ tôi đi!" Nói xong bỗng nhiên lại òa khóc một trận. Vừa khóc vừa mắng ai đó: "Aaaaa!!! Đồ hồ ly tinh! 30 tuổi rồi mà xà nẹo xà nẹo, tưởng mình là thiếu nữ 20 tuổi sao, như chim non núp lòng sao!!! Hồ ly tinh! Dám quyến rũ thái tử của tôi! Cô chờ đó! Tôi méc ba tôi!" Chai rượu trong tay càng nốc càng thấy đáy.

Tình hình này... Chắc là phải đi báo cho Lâm Bội Thần. Nhưng mà cũng không thể để cô nhóc ở đây, mà cô không đem theo điện thoại chứ.

Đang loay hoay không biết làm sao thì có hai người đàn ông bước ra từ nhà vệ sinh nam, cô né sang một bên nhường đường.

Hai người đàn ông lướt qua vai cô, rồi bỗng trên vai cô lại có một cánh tay quàng lên: "Này cô em, đi uống với bọn anh một li chứ!"

Bạch Tư Tranh hơi giật mình, nhanh chóng né tránh cánh tay ghê tởm kia.

"Tôi đi cùng bạn rồi."

Ý của cô là cô có bạn đi cùng để hai người đàn ông biết khó mà lui, thế mà bọn hắn lại hiểu lầm thành cô đang ám chỉ cô còn người bạn bên cạnh đang bét nhè rượu là Lệ Chí Hạ, "Không sao, không sao. Dẫn theo bạn em theo cùng. Bọn anh ngồi phòng riêng, có thể để bạn em vào đó nghỉ."

"Không cần. Cảm phiền hai anh tránh ra." Cô cùng Lệ Chí Hạ không thể ở lại đây, phải đưa Lệ Chí Hạ trở về thôi.

Cô đem điện thoại Lệ Chí Hạ nhét vào túi, giờ cả người cô nhóc mềm nhũn, không khóc nữa mà thất thần mặc kệ cô làm gì thì làm. Cô quàng tay Lệ Chí Hạ lên vai, đỡ cô nhóc đứng dậy. Cũng hên là cô nhóc nhẹ cân, nhưng mà cả người mềm oặt, cô chẳng chống đỡ nổi.

"Ấy chà người đẹp, để anh giúp một tay nha." Cô còn chưa kịp né tránh, bàn tay của gã đã chộp lấy cánh tay của Lệ Chí Hạ.

Người con gái vẫn còn tì thân vào cô, vậy mà chỉ trong nháy mắt, bắt lấy tay anh ta, quật tên đang nắm tay cô ấy một cái qua vai, hắn kêu lên một tiếng thảm thiết.

"Mẹ nó!" Tên còn lại thấy thế liền xông lên. Thế nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã cho một cú đá cao vào mặt, lăn ra đất.

"Chí Hạ, cẩn thận!" Bạch Tư Tranh chưa hoàn hồn nổi, nhưng sau đó thấy tên vừa bị Lệ Chí Hạ quật qua vai nay đứng dậy lôi dao ra xông tới, trong chốc, cô không biết phải ứng xử sao, lại lao tới ôm chầm lấy Lệ Chí Hạ.

"A!"

"Shhh..."

Đau?

Không đúng, không hề có cơn đau như tưởng tượng.

Cô ngẩng đầu lên, có người đã chắn cho hai người họ.

"Thần...?"

"Trời ơi, máu! Anh bị thương rồi." Người con trai nghe cô nói vậy cũng nhíu mày, cánh tay của mình thế mà vẫn bị con dao quẹt qua. Ngay lúc nãy cứ tưởng đạp tên đó ra thì an toàn rồi chứ.

'Lách cách'

Bên tai cô vang lên âm thanh, bên này thiếu niên cũng cao giọng: "Lệ Chí Hạ! Cất vào!" Bây giờ cô mới hoảng hốt, trên tay Lệ Chí Hạ vậy mà có súng.

"Đúng lúc em đang nổi điên mà tụi nó muốn chơi thì em cũng không ngại chơi cùng. Cho mỗi thằng một lỗ không nhanh à?" Người con gái ban nãy còn rũ rượi giờ đây ánh mắt lại lóe lên tia khát máu.

Thiếu niên nhanh tay đoạt lấy cây súng, nhấn chốt an toàn, cất vào túi quần.

Bạch Tư Tranh thở phào một tiếng, sau đó thấy vết thương trên tay cứ chảy máu không ngừng liền lấy khăn tay trong túi váy che lại vết thương cho anh, ngước mắt nhìn anh: "Anh có đau không?"

Anh ngược lại không trả lời cô, ngại ngùng rụt tay lại: "Khụ... Chị dâu..."

"Hả?" Cô vừa nghe cái gì?

"Tước, không sao chứ?"

Nghe âm thanh sau lưng thiếu niên, cô nghiêng đầu nhìn, phía sau có thêm một phiên bản Lâm Bội Thần nữa.

Không, chính xác thì những thông tin nãy giờ cô nắm bắt được thì là người trước mắt cô là Nhan Bội Tước, còn người đằng xa mới là Lâm Bội Thần!

Lúc nãy, chuyện xảy ra quá nhanh, cô không nhìn rõ nên cứ tưởng đây là Lâm Bội Thần.

Cũng không thể trách cô được. Hai anh em thực sự quá giống nhau, đến cả đồng phục cũng giống nhau. Chỉ khác ở nốt ruồi ở đuôi lông mày, Lâm Bội Thần ở bên trái còn Nhan Bội Tước bên phải.

Cô ngại ngùng siết chặt khăn tay dính máu trong tay. Chỉ là, cũng không thể để vết thương như vậy được: "Cậu dùng cái này thắm máu đi." Cô đưa khăn tay sang, Nhan Bội Tước nhận lấy.

Lúc này, Lâm Bội Thần bước đến, nắm lấy tay cô hỏi: "Cậu có bị thương chỗ nào không?" Cô lắc lắc đầu.

Anh gật đầu xem như đã hiểu: "Hạo, Bội Bội, đưa Tước về, xem vết thương cho Tước. Song Y, em cùng Thiên Hàn đưa Chí Hạ về giúp anh nhé. Tối nay ăn uống như vậy được rồi. Bữa sau lại hẹn." Nói rồi nắm lấy tay cô dắt đi.

Trở lại bàn xách cặp và lên xe buýt.

Trên xe buýt giờ này cũng chẳng còn ai, hai người ngồi ở hàng ghế cuối, một khoảng lặng.

Bạch Tư Tranh ôm cặp ở trong lòng, không khí quá ngột ngạt, cô chẳng biết phải nói gì. Nhìn sang anh, anh đang khoanh tay nhìn thẳng, trông thật nghiêm túc và lạnh lùng. Đây là... Có ai chọc giận sao?

Rốt cuộc, cô mở lời: "Khụ... Cậu sao vậy?"

Ngưng một khoảng rất lâu, dưới cái nhìn trông đợi câu trả lời của cô, anh quay sang nhìn thẳng vào mắt của cô: "Hai anh em tôi rất giống nhau sao?"

"Hả...?" Cô hơi khó hiểu, sau đó gật đầu trả lời: "Rất giống nha. Mọi người đều nói hai cậu rất rất giống. Hầu như không nhìn ra sự khác biệt."

Lâm Bội Thần ngược lại không hài lòng câu trả lời, cau mày đáp: "Rõ ràng là chúng tôi khác nhau ở nốt ruồi trên đuôi lông mày. Cơ thể của nó lực lưỡng hơn tôi, da của nó tối màu hơn tôi. Cậu không nhận ra sự khác biệt đó sao!" Giọng anh thật hằn học.

"Có, có mà..." À, cô hiểu lí do vì sao anh hỏi vậy rồi: "Ban nãy vì trong tình huống gấp quá nên em mới không để ý kỹ thôi."

"Có phải em thích sự săn chắc đó của nó hơn? Em cứ nhìn chằm chằm lấy nó, em lo lắng cho nó!"

"Không có mà... Tôi chỉ là thấy cậu ấy bị thương chảy máu nên mới hơi lo lắng một chút thôi. Anh... Anh..."

"Đúng vậy! Tôi ghen! Tôi ghen vì em nhầm nó là tôi, ghen vì em lo lắng cho nó!" Dứt lời, một sự ẩm ướt bao trùm trên đôi môi.

Bạch Tư Tranh ngơ ngẫng ngẩng đầu, khoang miệng bị một trận hơi thở quấn quýt mùi rượu nồng nàn lại ngọt ngào tấn công.

Từ cọ sát môi lại thành đầu lưỡi quấn quýt. Đầu lưỡi chạm đầu lưỡi, lưu luyến chạm vào nhau, cọ sát mút vào, lại mạnh bạo quét một vòng trong khoang miệng, thèm khát nuốt hết nước bọt thơm ngọt, dường như tốc độ phân bố nước bọt của cô không bằng tốc độ nuốt của anh, lại đẩy nước bọt của mình xuống cuống họng của cô. Hoang dã, đói khát, lại như đang kiềm nén sự tức giận, anh ghen, nếu không phải hơi thở đều là rượu cay nồng ngọt ngào thì tất cả đều là vị chua lè.

Anh thừa nhận, anh bực tức đối với thằng em trai luôn gắn bó như hình với bóng của mình. Anh tự trách sao lúc đó mình không đến sớm hơn để bảo vệ cô, như vậy người được quan tâm là anh, người được cô chú ý là anh, sẽ không có bất kì sự nhầm lẫn nào và tiếp xúc đụng chạm nào.

Nụ hôn mãnh liệt, anh như con thú, không chút lưu tình mà mạnh mẽ mút lấy môi dưới rồi môi trên của cô, sau đó đưa lưỡi vào khoang miệng thơm mát, câu lấy chiếc lưỡi nhỏ và ra sức day dưa, cắn rồi lại gặm, tha thiết hôn.

Lâm Bội Thần thông qua nụ hôn, lôi kéo sự sự chú ý của cô.

Lần đó sau ngày làm bậy với cô trên xe buýt, cả hai im hơi lặng tiếng cả một tuần. Hôm nay gặp lại, buổi sáng trêu chọc cô, cô lại làm như không hiểu mà còn cảm ơn anh. Chiều nay sau khi kết thúc bản hòa âm, hôn cô, cô cũng lại làm lơ.

Đây là thái độ gì đây? Anh thích cô, bày tỏ thái độ của mình ra như vậy mà cô thì sao? Anh, muốn khẳng định chủ quyền.

"Tư Tranh, tôi là gì của em?"

~~~~~~~~~~~~~

Mng đu idol như thế nào ấy chứ, chứ mình thấy mình đu idol nhàn vãi😌 Vừa vui mà cũng vừa buồn 😞 Như lão Cừu 🐑 nhà mình hôm bữa vì chăm chỉ làm việc mà bỏ bê fan 45 ngày đêm nên bị mất tích đỏ😀

~~~~~

Tuần sau mình còn kiểm tra mấy môn nữa nhưng mà hôm nay rảnh nên đi viết cho mng luôn nè👉👈

Thấy mình ngoan hông nè🥺

Vote và cmt cho mình nha❤

Còn giờ thì goodnight 😴

~~~~

À mng thấy, mình có nên để xưng hô của anh Thần là tôi - em hông?

Dù mình rất nghiện tôi - em nhưng mà sợ ở vườn trường thì nó ko hợp👉👈

Mng góp ý cho mình với nha❤

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip