Thỏa Hiệp Với Dục Vọng

Mùa đông đến sớm ở Kiến Khang. Gió bấc rít qua mái ngói lưu ly, len lỏi vào từng khe cửa Tử Cấm. Lò than trong điện Hiển Dương cháy đỏ, tỏa hương trầm lẫn long diên. Lộ Huệ Nam ngồi trước án thư, tay cầm quyển kinh thư, nhưng mắt chẳng nhìn chữ. Bà đã đọc đi đọc lại một trang từ giờ Mão đến giờ Thìn, mà vẫn không hiểu nổi một câu.

Ba mươi ngày kể từ đêm định mệnh. Ba mươi đêm Lưu Tuấn lén đến, ba mươi lần bà khóc, rồi rên, rồi ôm lấy con trai mình trong khoái lạc tội lỗi. Bà đã cố. Cố khóa cửa, cố sai cung nữ canh gác, cố uống thuốc an thần để ngủ say không biết gì. Nhưng vô ích. Cánh cửa gỗ lim không ngăn nổi long thể hoàng đế. Cung nữ chỉ dám quỳ ngoài thềm. Còn thuốc… chỉ khiến bà mơ màng hơn, khiến cơ thể bà đón nhận con trai mình dễ dàng hơn.

Bà đặt kinh thư xuống, tay vô thức sờ lên bụng. Không thai. Bà biết. Nhưng mỗi lần tinh dịch nóng hổi bắn sâu vào tử cung, bà đều sợ. Sợ mang thai con của chính con mình. Sợ thiên hạ biết. Sợ chính mình… nghiện.

Cửa điện khẽ mở. Một bóng áo gấm vàng lặng lẽ bước vào. Lưu Tuấn. Không thái giám, không đèn lồng. Chỉ có ông và mùi rượu Đỗ Khang thoang thoảng.

“Tuấn nhi…” Lộ Huệ Nam đứng bật dậy, giọng run run. “Hôm nay là ngày gì mà con lại đến sớm thế?”

Lưu Tuấn không đáp. Ông đóng cửa, cài then. Rồi bước tới, ánh mắt sáng rực như sói đêm. Tay ông cầm một bình sứ nhỏ, bên trong là rượu quý từ Tây Vực – say mà không đau đầu, chỉ khiến huyết mạch sôi trào.

“Mẫu hậu, con mang rượu đến. Uống với con một chén.”

Bà lùi lại, lắc đầu:

“Không. Đêm qua con đã… Ta mệt lắm rồi.”

Lưu Tuấn cười khẽ, đặt bình rượu lên án, rót đầy hai chén ngọc. Ông bưng một chén, đưa tới trước mặt bà.

“Chỉ một chén. Để con thấy mẫu hậu vui.”


Lộ Huệ Nam nhìn chén rượu. Đỏ như máu. Bà biết nếu uống, đêm nay bà sẽ lại thua. Nhưng ánh mắt con trai – vừa van xin, vừa ra lệnh – khiến bà không thể từ chối. Bà nhận chén, uống cạn.

Rượu vào, nóng ran. Bà ngồi xuống ghế, mặt đỏ bừng. Lưu Tuấn ngồi cạnh, tay vòng qua vai bà, kéo sát vào lòng.

“Mẫu hậu, con nhớ người cả ngày. Sáng triều, phê tấu sớ, chỉ nghĩ đến đêm nay được ôm người.”

Bà run rẩy, muốn đẩy ra, nhưng tay ông đã luồn vào áo, chạm vào ngực. Núm vú bà cứng lên ngay lập tức. Bà cắn môi, nước mắt lăn dài.

“Tuấn nhi… dừng lại. Chúng ta không thể…”


Nhưng ông không nghe. Ông bế bà lên, đặt xuống giường ngọc. Áo bào phượng của bà bị kéo xuống tận eo, lộ ra thân trên trắng ngần. Lưu Tuấn cúi xuống, ngậm lấy núm vú trái, mút mạnh. Tay kia xoa bóp bầu ngực phải, ngón cái vê núm đến đỏ ửng.

Lộ Huệ Nam rên lên, đau đớn xen khoái lạc. Bà đẩy đầu con, nhưng yếu ớt.

“Không… Tuấn nhi… nhẹ thôi…”

Lưu Tuấn nghe mẹ rên, dục vọng bùng nổ. Ông kéo áo bà xuống hoàn toàn, rồi cởi áo mình. Thân thể ông rắn chắc, cơ bụng sáu múi, dương vật đã cương cứng từ lâu, đầu khấc đỏ au, rỉ dịch trong.

Ông quỳ giữa hai đùi mẹ, tách rộng ra. Âm đạo bà đã ướt, lông mu đen nhánh ướt át dưới ánh nến. Ông cúi xuống, liếm một đường dài từ hậu môn lên âm vật. Lộ Huệ Nam giật nảy, rên lớn:

“A… không… chỗ đó bẩn…”

Nhưng ông không dừng. Lưỡi ông xoáy vào âm vật, mút mạnh. Bà run rẩy, nước âm đạo tuôn ra. Ông liếm sạch, rồi ngẩng lên, cười:

“Mẫu hậu ngọt lắm. Con muốn uống mãi.”

Bà xấu hổ, che mặt. Nhưng ông đã nằm lên, dương vật đặt vào cửa âm đạo. Ông không vào ngay, chỉ cọ cọ, đầu khấc chà xát âm vật bà.

“Tuấn nhi… vào đi… đừng hành mẫu hậu…” Bà thì thầm, giọng đã lạc.

Lưu Tuấn nghe thế, dục vọng như lửa cháy. Ông thúc mạnh một phát, dương vật lút cán vào trong bà. Âm đạo bà co thắt, ôm chặt lấy con trai.

“Ôi… mẫu hậu… chặt quá…” Ông rên lên, bắt đầu nhịp điệu.

Lần này không còn nhẹ nhàng. Ông thúc mạnh, nhanh, sâu. Mỗi cú thúc như muốn xuyên thủng tử cung bà. Tiếng da thịt vỗ vào nhau vang lên đều đặn. Lộ Huệ Nam rên rỉ liên tục, tay bấu chặt lưng con, móng tay cào đỏ da.

“Tuấn nhi… chậm thôi… ôi… sâu quá…”

Nhưng ông không chậm. Ông lật bà lại, để bà quỳ doggy. Tay bóp mông bà, rồi thúc từ phía sau. Góc này sâu hơn, đầu khấc chạm tận tử cung. Bà hét lên, rồi rên rỉ:

“A… chỗ đó… sướng… Tuấn nhi…”

Lưu Tuấn nghe mẹ nói “sướng”, càng điên cuồng. Ông vỗ nhẹ mông bà, rồi thúc nhanh hơn. Mồ hôi nhỏ giọt, hòa quyện. Cuối cùng, ông xuất tinh, tinh dịch bắn mạnh vào tử cung. Bà cũng lên đỉnh, âm đạo co giật, nước âm đạo phun ra ướt đẫm ga giường.

Họ nằm yên, thở dốc. Lưu Tuấn ôm mẹ từ phía sau, dương vật vẫn cắm trong bà, thì thầm:

“Mẫu hậu, con muốn đêm nào cũng thế này.”

Lộ Huệ Nam không đáp. Bà nằm im, nước mắt lăn dài. Nhưng trong lòng, bà biết mình đã thua. Thua dục vọng. Thua con trai. Thua chính cơ thể mình.

Ba ngày sau – Điện Hiển Dương, Lưu Tuấn lại đến. Lần này không rượu. Chỉ có ông và một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là một chiếc roi da mềm, đầu có tua rua.

“Mẫu hậu, con muốn thử cái mới.”

Lộ Huệ Nam run rẩy, nhưng không từ chối. Bà đã quen. Quen với việc con trai đến mỗi đêm. Quen với việc cơ thể mình nóng ran khi nghe tiếng bước chân ông.

Bà cởi áo, nằm sấp trên giường. Lưu Tuấn dùng roi da vuốt ve lưng bà, rồi xuống mông. Roi chạm nhẹ, không đau, chỉ tê rần. Bà rên khẽ.

Rồi ông vào bà từ phía sau, vừa thúc vừa dùng roi vuốt ve núm vú. Bà lên đỉnh nhanh hơn, rên lớn hơn.

Mười ngày sau, Lưu Tuấn mang đến một cung nữ trẻ. Cô ta quỳ ngoài cửa, không dám nhìn. Lưu Tuấn bảo bà dạy cung nữ cách hầu hạ. Nhưng thực chất, ông muốn bà xem ông quan hệ với người khác – để bà ghen.

Lộ Huệ Nam ngồi trên ghế, mắt đỏ hoe. Lưu Tuấn ôm cung nữ, nhưng mắt nhìn mẹ. Ông thúc vào cung nữ, nhưng miệng gọi:

“Mẫu hậu… nhìn con…”

Bà không chịu nổi. Bà đứng dậy, đẩy cung nữ ra, rồi quỳ xuống, ngậm lấy dương vật con trai. Lần đầu bà làm thế. Vị mặn, vị tinh dịch cung nữ còn dính. Nhưng bà mút, mút say mê.

Lưu Tuấn rên lên, xuất tinh vào miệng mẹ. Bà nuốt sạch, nước mắt lăn dài.

Từ đó, Lưu Tuấn đến điện Hiển Dương như cơm bữa. Có khi sáng sớm, có khi nửa đêm. Bà không còn kháng cự. Chỉ còn chiều theo. Chiều theo vì thương con. Chiều theo vì… nghiện.

Bà bắt đầu thủ dâm khi ông không đến. Dùng ngón tay, dùng cán lược ngà, tưởng tượng là dương vật con trai. Bà tự nhủ, chỉ là tạm bợ. Nhưng thực chất, bà đã bị dục vọng trấn áp hoàn toàn.

Lưu Tuấn biết. Ông cười. Ông biết mẹ mình đã thuộc về ông. Hoàn toàn.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip