*Ngày buồn của ad *
Hi mọi người 😊 mấy hnay ad không ra chuyện được vì bận học quá cuối cấp rồi ừm ... muốn tâm sự với các bạn . Truyện tớ viết ra chỉ để giải tỏa nièm vui chứ không có ý định kêu mn vote hay cmt gì cả . Chỉ muốn lên W để giải trí tí thôi .
Có ai ở đây được như ad không ?? Hôm nay 26/7/2021 Ad thật sự tuyệt vọng và ad đã suy nghĩ rất nhiều. Lúc trước cũng đã từng như thế rất nhiều ad rất buồn . Từ bé thì ad ở với ông bà , bố của ad thì làm bộ đội nên 1-2 tháng mới về , lúc đấy nhà ad nghèo kinh luôn ấy thật sự là như thế nhà ko đủ cho 3 người ở nên phải gửi ad về quê nhưng giờ thì khác rồi . Gia đình có đủ mọi thứ để dùng rồi . Từ bé ad không chơi với bạn nhiều , chơi thân với 1-2 bạn thôi . Đến tầm năm ad học lớp mầm non 4 tuổi thì ad về ở với ba mẹ ( Tại ad quen gọi Ba , ad ở ngoài bắc nhưng gốc là ở Nam , ba ad ngoài nam còn mẹ ở bắc nha ) . Ad chỉ phải đi học mầm non ở nơi ad ở 1 năm nữa thôi . Lúc ad chuyển về mn rất là tốt với ad nhưng sau thì không còn nữa 😊 ad thấy mình bị cô lập hoàn toàn , ko ai chơi cùng cả . Gv ở trường mn phải biết là có lúc còn tát vào mặt ad tận mấy cái liền sưng hết lên luôn ấy ạ, Lúc ad ăn chiều ( có bữa chiều ở trường ấy ạ ) thì cô lúc nào cũng đẩy ad ra cuối đến khi múc hết chè cho các bạn khác thì đến ad là hết rồi nên ad không được ăn nữa . Lúc đầu ad nghĩ là trùng hợp nhưng sau thì thấy quen rồi nên giờ ăn trưa ad chỉ ngồi ở góc lớp chơi thôi. Đến lên tiểu học thì ad bị bắt nạt luôn ấy ạ, dạ mn không nghe nhầm đâu 😊 lớp 1 ạ bắt nạt , gvcn thì không quan tâm lắm , nhiều lúc ad còn bị quyển sách dày tầm 80-100 trang hay sao ấy ạ đập vào đầu xong còn bị nắm tóc đập xuống bàn í ạ 😊. Đến năm lớp 2-3 thì vẫn bị đánh thế nhưng nhẹ hơn , còn bạn bắt nạt ad thì chuyển đi . Đến năm lớp 4-5 là lúc thi chuyển cấp , ad phải ôn rất nhiều , không có thời gian chơi ạ . Lúc đấy mẹ sắp xếp cho một tuần mà học gần như hết rồi . Ad nhớ có một khoảng thời gian bị khủng hoảng và rơi vào trầm cảm nhẹ. Lúc đấy thì không ai để ý đâu ạ , tại mẹ của ad không bao giờ quan tâm ad đâu . Lúc đấy có chú đến nhà chơi thì mới bảo xong mẹ bảo chú cứ làm quá lên chứ thấy ad vẫn bth vẫn tươi cười chứ có sao đâu ?
Ad chỉ cười mỉm lúc ban ngày còn đêm thì ad buồn lắm luôn ạ , khóc mà kiểu không muốn ai nghe thấy đấy ạ😊. Đến c2 thì ad vào lớp một thầy chủ nhiệm . Thầy dạy văn ạ và có một cô dạy toán, hai người ấy tác động đến tính cách của ad bây giờ và cả sau này nữa
Lúc mới vào thì kiến thức rất là mới , vì là trường điểm nên thầy cô rất gắt . Vì bài khó mình không biết làm nên bị cô mắng rất nhiều , bản thân mk cũng cố gắng xem lại các bài khác nhưng thay vì giảng lại thì cô lờ mấy bài đấy đi . Điểm kiểm tra toán của mk cũng được gọi là trong top 10 nhưng lên bảng cô tạo áp lực cho mk rất nhiều và cô nghĩ là cái điểm ktra đó là mình đi coi và bản thân mk ko xứng đáng với điểm đấy , trong lớp thì mình chơi với 1-2 đứa thôi , ko phải gọi là quá thân mà chỉ gọi là chơi được
Ở trường mình đã rất áp lực nên về nhà mình chỉ muốn được yên ổn tí thôi ạ nhưng mẹ mk thì ko như thế . Mình biết mẹ đi làm ở ngoài cũng mệt nhưng con thì cũng thế , mỗi lần về nhà mẹ mình bực sẽ lôi mình ra đánh ạ . Hồi c2 lúc học thể dục mình có làm lộ mấy cái vết bầm ở chân . Bạn mk có hỏi thì mk chỉ bảo mk ngã😊 tại mk nghĩ cũng chả có gì quan trọng cả. Mọi việc trong nhà bản thân mk đều phải tự làm , lúc tớ sốt nôn ra ở trường nhưng tớ ko về nhà vì ad biết có về thì cũng như nằm ở trường thôi , sẽ chẳng ai quan tâm . Có lần thì ad bị thiếu nước phải đi truyền nước cả đêm ở viện nhưng chả có ai đến thăm cả 😊. Ad nghĩ là do cả gia đình bận nên ko đến được nên tự an ủi mình . Ngay việc học mẹ ad cũng kệ mà , điểm số của ad chỉ ở mức tầm trung , nếu xếp thì ở tầm giữa giữa lớp í ạ . Nhưng mẹ ad thì ko muốn ad ở giữa mà muốn lên đầu nè , nhưng muốn ad phải tự học ?? Ad đã gth là chương trình học bây giờ khó hơn nhiều , nhưng mẹ ad ko nghe . Đến lớp 9 tách nhóm gần như hết nhóm ad phải tự mk đi tìm nhóm , hỏi khắp mn cuối cùng thì tự xin vào chứ mẹ ad ko xin. Mọi việc thì ad sẽ tự làm và ko có ai giúp cả . Ad theo hướng nội nên ko muốn tiếp xúc vs ai cả , với lại tính ad cũng lạnh nhạt lắm nên chả ai muốn chơi cùng . Đó cũng là một phần lí do ad ít bạn bè . Đôi khi nhữn câu mk biết nhưng ko dơ tay cuối cùng lại bỏ lỡ . Ad cũng ko hiểu nổi bản thân nữa . Có thể mn thấy gđ ad rất hạnh phúc nhưng mà ba mẹ tớ cãi nhau rất nhiều , bản thân cũng rất buồn nhưng chẳng thể làm gì . Buồn cũng chả ai quan tâm , chả ai an ủi . Ad cũng chẳng muốn nổi bật nên chẳng ai biết ad hay quan tâm đến ad cả . Trước giờ ad chưa từng gặp ai thật sự quan tâm mà hỏi ad cả . Ngày sinh ẩn đi trên face , trên zalo ko ai biết thì sẽ chẳng có ai chúc . Tiệc sinh nhật cũng chẳng được tổ chức 😊. Nhiều lúc cảm giác hụt hẫng lắm . Trong gđ thì ad quý ba vói bà vs ông nhất . Ông bà thì ad sống hồi bé nên có nhiều thứ ông bà biết mà ba mẹ ad sẽ ko biết
Còn về ba thì ad quý tại vì ba ad ko đặt nhiều áp lực cho ad đâu . Ba biết an ủi ad lắm 😊 nhưng mà chỉ khi ba ở nhà ad mới đc an ủi , hôm nào lúc ngủ ad cũng mong ba về an ủi ad thật nhiều . Nhưng ba ad làm bộ đội 1-2 tháng mới về . Dạo này vì dịch nên ba đi tưd 30/4 giờ là tháng 7 rồi nhưng mà ba vẫn chưa về được .... ad cảm thấy tủi thân lắm mn ạ . Có thể mn nói là ad may mắn hơn nhiều bạn , bản thân ad cũng thấy thế, gia đình ad đủ ăn , có tay chân lành lặn là một điều tốt của ad nhưng cái ad cần nhất là sự động viên. Điều đó không được cho phép ở ad ạ 😊? Nhiều lúc ad tự hỏi bản thân luôn ấy ạ . Nhiều lúc ad nghĩ mk sinh ra làm gì luôn ấy ? Mn đều được yêu thương còn ad thì ko có được , cảm thấy ghanh tị với mn lắm luôn 😊. Mn đều nói bản thân ad lạc quan lúc bị đánh cũng chỉ cười cười . Thật ra trong tim ad lúc đó đau lắm ạ , ad mà khóc cũng đau được dỗ còn bị đánh thêm nữa đó😊
Mà thôi tâm sự thế là đủ rồi nhé . Tầm 1-2 ngày nữa ad lại ra chap 2 của bộ kia nha . Cảm ơn mn đã đọc ạ
* Đây đều là sự thật và lúc viết ad đã khóc rất nhiều nên mn đừng nói ad bịa ạ ". Cảm ơn mn rất nhiều
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip