15

...
Hôm sau, Chaeyoung lại đến nhà tôi dạy học. Ban đầu thì tôi khá ngạc nhiên, tò mò định hỏi về chuyện ngày hôm qua nhưng vì lí do gì đó thì tôi nghĩ mình không là gì để có thể biết được. Nên đành thôi, tôi không hề hỏi người cô ấy sao lại như vậy, cũng không hỏi nhà cô ấy xảy ra chuyện gì. Chỉ là bình thường mà nghênh đón cô ấy trong im lặng...

Con nhóc đang nhìn chúng tôi chằm chằm, ắt hẳn trong đầu nó đang đặt ra vô số câu hỏi, về những ngày vắng bóng, về không khí im lặng này, về những vết thương của Chaeyoung-unnie thân yêu từ đâu ra, và tôi chắc rằng nó đang phán đoán chính tôi là người gây ra.

"Ắt xì."

Đấy đấy, nó vừa mới ắt xì kìa, chắc chắn là vậy, một con nhóc kém hiểu biết toàn đổ thừa cho người ta.

...

"Về cẩn thận nha Chaeyoung-unnie."

Sau khi buổi học kết thúc thì đương nhiên cô ấy sẽ về nhà, tôi và con nhóc sẽ phòng ai nấy về, nhưng hôm nay thì khác, nó liền lườm tôi hỏi chuyện.

"Lalisa Manoban."

"Không lễ phép, kính ngữ đâu?"

"Hôm qua chị và Chaeyoung-unnie có chuyện gì sao?"

Nhiều chuyện quá đấy nhóc con.

"Không có gì..."

"Nhưng mà nhìn hai người hôm nay lạ quá."

Tôi quay người, nhanh chóng bỏ đi.

"Nàyy!!"

"Đây là chuyện của người lớn, con nít con nôi đừng có xen vào."

"Em cũng lớn rồi màaa..."

Hưm... Tôi có nên chia sẻ không đây? Liệu con nhóc sẽ giúp được gì không hay là sẽ lãi nhãi những điều gì nữa...

...

"Chị nói vậy là, chị Chaeyoung chỉ nói mấy câu nặng như vậy sao? Rồi chị cứ thế mà đi?"

"Ừa."

"Trời ơi... Cái đồ ngu ngốc kém phát triển này!!"

Á, nó nhào đến đánh bộp bộp vào người tôi, yah, tôi là chị nó đấy!!

"Não chị chỉ biết để trưng thôi hả? Đầu chỉ biết học bài thôi hả đồ ngốc?"

Này nhóc con, tao là chị mày đấy, ăn nói kiểu gì đấy?

"Chị biết tại sao Chaeyoung-unnie lại nói những lời đó không hả?"

"Sao tao biết được, ý cô ấy là sao?"

"Em không biết hoàn cảnh gia đình chị Chaeyoung như thế nào... Mấy lời đó thì nghe có vẻ lạnh lùng... Nhưng cũng thể hiện là chị ấy không muốn nói ra."

Sao mặt nó nhìn nghiêm trọng quá vậy?

"Cách diễn đạt của mỗi người là không giống nhau mà, đặc biệt là chị Chaeyoung, chị ấy không thể nói chuyện nên cách diễn đạt sẽ khác mọi người."

Ồ, mày nói hay đấy nhóc con.

"Cũng là em đoán vậy thôi."

Gì gì, chỉ là đoán thôi mà mày có cần làm lố đến vậy không?

"Không cần biết chị sẽ nói thế nào, kì nghỉ sắp kết thúc rồi, chúng ta đi chơi với nhau một hai ngày đi."

Tự nhiên đời đi chơi thế? Chỉ mày với tao à? Và mày định để tao trả tiền hết...?

"Tất nhiên là chị sẽ tìm Chaeyoung-unnie để đi chung nữa."

Ok, tôi sẽ kêu Chaeyoung trả một nửa.

À đùa thôi, cô ấy không có nhiều tiền cơ mà. Thôi thì ráng nốt một bữa để xem tại sao con nhóc lại muốn làm vậy đã.

...

Sau khi cuộc bàn bạc kết thúc, tôi biếng nhác về phòng nằm dài ra giường, moi móc chiếc điện thoại ở đầu giường liền nhắn cho cô ấy.

"Tôi bỏ qua rồi, chúng ta đi chơi đi."

Hơ... Sao lại muốn đi chơi nhỉ?

Làm bạn bè đúng là khó thật...

Đúng là khó hiểu thật...

Và tôi không hiểu từ khi nào... mình lại chìm sâu vào giấc ngủ với cơn ác mộng luôn ám ảnh tôi hằng ngày.
...

"Này, đến cái chỗ mà hôm qua mày uống rượu cả đêm đi."

"Vừa uống vừa hút thuốc rồi chúng ta trò chuyện đi nhỉ?"

"Haha, giờ mày đang nịnh nọt tao để nhờ tao mai mối mày với con nhóc à?"

"Gớm, mày biến giùm tao."

"Thôi bỏ qua đi, hôm nay chúng ta đi uống một chầu đi hả? Tao biết một quán rất ngon đấy."

"Nếu không ngon thì sao?"

"Không ngon thì chịu, mày tính toán cái quái gì chứ?"

"Là cái quán lần trước à?"

"Ừa."

"Quán đó đồ nhắm được đấy."

"Tối nay cúp học đi, 8 giờ tao gọi mày nhé?"

"Ok ok."

"Mà đừng có ngu mà mặc đồng phục đấy."

...

Tại một quán ăn nào đó chỉ dành cho những kẻ say xỉn, một đám nhóc cấp hai lại ra vẻ ta đây mà nhậu say bí tí trong đấy.

Một cậu bạn nằm gục xuống bàn, một thằng nhóc nổi hứng ca hát tưng bừng, một cô gái tóc vàng mơ màng rời khỏi bàn vô tình đựng phải một gã nào đấy, rồi lại lỡ lời:

"Thằng cha nào cản đường thế kia?"

Gã im lặng, cô gái ấy không thấy hồi đáp liền tức giận.

"Này, trả lời đi chứ."

"Đúng là say rồi."

Gã lầm bầm rồi bỏ đi.

"Hả...?"

Cô gái trẻ mạnh bạo đá cho gã một cú làm gã ngã lăn lên nền nhà đau điếng.

Gã cũng không nhịn nữa, đứng dậy mà đánh cho cô học sinh ấy.

Một đứa con gái lưu manh sao có thể chịu thua một ông anh kia chứ, cô gái lại đè gã xuống và tấn cho một trận.

...

Một đứa oắt con cấp hai đua đòi ăn chơi để rời xa đoạ...

Lại là giấc mơ đấy...

Đối với quá khứ ấy...

Tự mình cảm thấy ghê tởm.

Nỗi ám ảnh này... muốn ám mình tới bao giờ nữa? Chết tiệt, có cần phải hành hạ tôi như vậy không?

Còn tiếp

...


7/10/2017
14:40

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip