4.1
Lúc tôi kéo vali vào phòng 312 của ký túc xá thì Yerin đang đứng hút thuốc tại ban công.
Cô ta quan sát tôi từ trên xuống dưới, khoan thai phả một hơi thuốc rồi chê cười: "Đứa được nhiều hơn tao một phiếu bầu trong cuộc thi hoa khôi tháng trước là mày nhỉ, Lisa, trông dáng dấp cũng được đấy, nhưng ăn mặc quê mùa quá, chẳng phải mặc nhiều như thế thì sẽ lãng phí dáng người này lắm à? Hay là bọn tao sửa lại giúp mày nhé."
Cô ta tiện tay vứt tàn thuốc xuống tầng dưới rồi ngoắc tay với một bạn nữ khác, hai người họ bắt đầu xé quần áo của tôi, còn một người nữa thì đứng bên cạnh chụp hình.
"Hôm nay tao sẽ dạy dỗ mày một trận ra trò, khoe mẽ chả phải chuyện gì tốt đẹp đâu cưng."
Tôi cố nén nước mắt vươn tay ngăn cản.
Yerin nhìn vào cổ tay tôi rồi đột nhiên khựng lại.
"Đợi chút, cái này là của mày à?"
Sắc mặt của mấy cô gái kia cũng thay đổi ngay lập tức, chắc hẳn bọn họ đã nhận ra chiếc vòng tay có mấy ngôi sao nhỏ trên cổ tay tôi chính là cái mà hot boy Soohyun đang tìm đến phát điên.
Yerin là con gái của Viện trưởng, vậy nên cô ta đã dựa vào mối quan hệ ấy để chen chân vào trường đại học trọng điểm này với danh nghĩa là sinh viên nghệ thuật, từ trước đến nay lúc nào cô ta cũng ngang ngược ương bướng.
Nhưng Soohyun không giống với cô ta. Cả hai đều học hành dốt nát, nhưng Soohyun có thể bước chân vào trường này là vì nhà hắn đã đóng góp năm khu thí nghiệm cho trường, gần như nửa ngôi trường này đều do nhà hắn bỏ vốn xây dựng.
Cho nên Soohyun nhập học hai năm nay, tuy tính khí thô bạo nhưng chẳng ai dám đụng chạm đến hắn. Hắn vi phạm đủ loại nội quy trường học, nhưng trường học luôn đè chuyện đó xuống. Không những thế, để chiều lòng nhà họ Im, trường học còn đề cử Soohyun làm đại sứ cho trường, khiến hắn càng nhận được nhiều sự chú ý hơn nữa.
Soohyun vốn đã nổi tiếng, gần đây danh tiếng của hắn lại càng tăng cao, bởi hắn đã đăng bài tìm kiếm một cô gái trên trang web của trường vào tuần trước.
Không có hình ảnh, cũng không có từ ngữ miêu tả dáng dấp cô gái ấy như thế nào, chỉ có hình ảnh một chiếc vòng tay ngôi sao được làm thủ công vô cùng đặc biệt. Soohyun nói, ai có thể cho hắn biết chủ nhân của chiếc vòng tay này là ai thì hắn sẽ thưởng hai mươi triệu, những ai cung cấp thông tin cũng sẽ được trả công năm triệu.
Chiếc vòng tay khiến toàn trường ồn ào bao lâu nay, bấy giờ lại đang ở trên tay tôi.
Yerin nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn ghen ghét và khinh thường.
"Không ngờ người anh Im thích lại là mày!"
Hầu như tất cả mọi người đều cho rằng người mà Soohyun khua chiêng gióng trống tìm kiếm bấy lâu chính là cô gái mà hắn yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Thậm chí có kẻ còn soạn ra thật nhiều câu chuyện lãng mạn, Soohyun kiêu ngạo bướng bỉnh vừa gặp đã yêu cô gái thần bí nọ, từ đó anh ta chẳng thiết ăn uống, một lòng một dạ muốn tìm được người thương.
Thật giống truyện cổ tích biết bao nhiêu, ngay cả Yerin cũng cho rằng như vậy.
Giây tiếp theo, cô ta hung hăng tóm lấy tóc tôi rồi giật lấy chiếc vòng tay: "Bây giờ cái này là của tao!"
Tôi sợ đến bật khóc, vừa cố gắng bảo vệ cổ tay vừa cầu xin: "Xin cậu đừng cướp đồ của tôi, đây là di vật mà mẹ tôi tự tay làm cho tôi, chỉ có một cái trên đời thôi."
Yerin bật cười: "Chỉ có một cái càng tốt, thế thì chỉ có mỗi tao có chiếc vòng này!"
Cô ta gọi đám bạn của mình tới giúp cướp đi vòng tay của tôi, sau đó cô ta vội vã đeo nó lên tay.
Mấy cô gái kia hơi lo lắng.
"Nhỡ Lisa nói với người khác rằng chiếc vòng tay đó là của cậu ta thì sao?"
Yerin thờ ơ mỉm cười: "Nó bị người ta cô lập nên buộc phải chuyển đến ký túc xá của chúng ta, nghe nói tính nó quái đản đến mức chẳng có bạn, ai mà tin lời nó nói chứ."
Bọn họ đè tôi xuống đất, hỏi tôi vì sao Soohyun lại tìm tôi, ép tôi kể rõ toàn bộ chi tiết.
Tôi khóc lóc kể rằng tuần trước tôi đang cho đám chó hoang ăn thì thấy một người con trai bị ngã xe máy, thế là tôi chạy lại đỡ cậu ta.
Yerin cười gằn: "Không ngờ anh Im lại thích kiểu con gái yếu đuối vô dụng như thế này."
Cô ta vui vẻ thưởng thức sợi dây trên tay, nói với vẻ mong đợi: "Tối mai tao sẽ đeo cái này đến tiệc sinh nhật của anh Im, chắc chắn anh ấy sẽ thích tao."
Tôi cúi đầu lau nước mắt, nhưng không nhịn được mà nhếch môi cười.
Cô ta đâu có biết, đúng là Soohyun đang tìm tôi như điên, nhưng không phải vì "vừa thấy đã yêu" như lời mọi người đồn đoán.
Một tuần trước, Soohyun đua xe lao thẳng vào bác bảo vệ thường để cửa cho tôi, lại còn kéo bác ấy vài trăm mét rồi bỏ chạy mất dạng.
Hắn là tên điên, tôi cũng vậy.
Tối hôm sau, tôi thừa lúc ban đêm gió lớn tập kích Soohyun ở nhà xe, tôi dùng chiếc vòng đeo tay siết chặt cổ hắn, suýt nữa là siết chết hắn rồi.
Lúc ấy Soohyun ra sức giãy giụa, cho đến khi hắn bất tỉnh thì tôi mới buông tay ra, sau đó giấu hắn trong góc tối.
Lúc Soohyun tỉnh dậy, hắn giận đến mức mở miệng mắng to trong nhà xe trống rỗng, lại còn tuyên bố sau khi tìm được tôi thì chắc chắn sẽ giết chết tôi.
Hắn tìm chủ nhân của chiếc vòng tay, thế thì tôi đưa cho hắn một người là được.
Tôi liếc nhìn Yerin, lòng ngập tràn mong đợi với vở kịch hay ho sắp tới.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip