5.7
Nhóm người nọ cứ ngỡ chúng tôi sẽ tiến hành mọi việc như mấy lần trước, nhưng họ nào biết, vào giây phút bọn họ cầm chiếc đèn pin kia lên thì buổi phát sóng đã được bắt đầu rồi.
Camera ẩn trong đèn pin lẳng lặng nằm vùng giữa đám người, âm thầm ghi lại từng lời họ nói.
Không có thức ăn, không có điện thoại, cứ loanh quanh trong núi giữa đêm khuya suốt nửa tiếng đồng hồ đã khiến đám người này dần mất đi kiên nhẫn.
Hyunsik – tên đi sau cùng vì có lá gan nhỏ nhất hội – bất cẩn vấp phải rễ cây. Thần kinh vốn đang căng thẳng đến cùng cực, bây giờ lại bị giật mình nên hắn chẳng kìm nén nổi nữa mà ngồi xuống đất gào khóc.
"Xong rồi! Chúng ta xong rồi! Chúng ta sẽ không thoát được đâu."
Deoksu bực bội mắng to.
"Khóc cái gì mà khóc? Chúng ta còn sống là đã cảm ơn trời đất lắm rồi!"
Yeonseo và Desung trốn ở phía sau chẳng dám lên tiếng.
Chỉ có Dojoon cầm đèn pin rọi xung quanh rồi tuyệt vọng thở dài.
"Mấy người không nhận ra con đường này chính là con đường chúng ta đã đi vào mười lăm năm trước ư?"
Xung quanh lập tức chìm vào yên tĩnh.
Không gian tĩnh mịch khiến người ta run lên bần bật.
"Mười lăm năm trước chúng ta mặc quần áo thế này, cũng không có đồ ăn, điện thoại di động thì hết pin, chỉ có thể đi loanh quanh trên núi tìm đường về."
"Thẩm Phán muốn tái diễn năm ngày đó của mười lăm năm trước."
Nhưng khi đó bọn họ đã dựa vào cái gì để sống sót... Ai nấy cũng đều biết rõ.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip