Chương 2: Bắt gặp sếp Choi ở gay bar, làm sao đây?
5.
Nhà tên khốn khá gần chỗ này, Jeonghan tính đến đó trú một đêm, nhân tiện thương lượng về chuyện dọn nhà một chút.
Jeonghan tạt qua siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, muốn chờ tên khốn tan tầm về cùng ăn cơm tối, kết quả lúc đến chỗ ở của tên khốn, vừa mở cửa đã nghe thấy âm thanh không thể tả được phát ra từ phòng ngủ.
Túi túi bao bao trong tay Jeonghan đều rơi hết xuống sàn, chiếc mũ xanh trên đầu càng thêm sống động.
Người trong phòng nghe thấy tiếng động, âm thanh ư ư a a ngừng lại, một giọng nam lạ lẫm hỏi, ơ anh còn hẹn thêm một người à, sao không nói sớm.
Sau đó có một người vội chạy ra.
Jeonghan và tên khốn hai mặt nhìn nhau, tên khốn không kịp mặc quần áo, thân thể trần truồng, trong nháy mắt Jeonghan chán ghét đến buồn nôn.
Tên khốn bực bội vò đầu, nói anh và người ấy không phải quan hệ như em nghĩ, chỉ là chơi một pháo mà thôi. Cũng do em lâu thế rồi không đến tìm anh, anh phải đi tìm người giải quyết nhu cầu sinh lý chứ.
Đúng là lẽ thẳng khí hùng.
Cả người bị ức hiếp đến phát run, cậu hít sâu một hơi, giơ chân lên, hung hăng đá một phát vào "điểu" của tên khốn.
Tên khốn thê thảm ôm trứng ngã xuống đất.
"Tôi giúp anh giải quyết rồi đấy, sau này cũng không cần có nhu cầu nữa rồi."
Jeonghan nói xong, quay người ra khỏi nhà tên khốn.
6.
Jeonghan đi tàu điện ngầm về chỗ ở của mình, sau đó ngồi một mình trước máy vi tính, vừa gõ mã hóa vừa lau nước mắt.
Jeonghan và tên khốn bên nhau bốn năm, mặc dù cảm giác không oanh oanh liệt liệt là bao, nhưng cậu luôn đối đãi và coi đối phương như người nhà.
Bây giờ xem ra là tự cậu đa tình.
Jeonghan download một phần mềm "hẹn pháo" trên di động, tìm mò id xã hội mà tên khốn thường dùng, lập tức bay ra một đống ảnh chụp khỏa thân rất khó coi, thời gian đăng ký còn là ba năm trước.
Jeonghan bị sỉ nhục như vậy, nước mắt liền lập tức rút đi, bẹp bẹp bẹp đánh ra một dòng chữ trên đó: Mù vài cái p rồi, bé gà con mà cứ tưởng mình là iPhone 6s.
Jeonghan đau thương hơn một tuần lễ, chẳng hứng thú nổi với cái gì, trong lòng cậu rất giận, mà cái giận đó tồn tại lâu quá rồi, cực kỳ muốn trút bỏ.
Jeonghan tìm một gay bar nổi tiếng ở nội thành trên mạng, thứ sáu tan làm bèn đi tàu điện ngầm đến đó.
Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi thế này, trước kia cậu luôn cảm thấy chỗ này không sạch sẽ.
Nào biết bạn trai mình còn bẩn hơn.
Nếu như tra nam có thể phóng đãng như thế, cậu cũng có thể.
Jeonghan mặc áo kẻ ô màu vàng đất nghĩ thế đấy.
7.
Jeonghan gọi một ly cocktail nồng độ thấp nhất, ngồi trước quầy bar suốt nửa giờ, người xung quanh kẻ đến lại đi, ai cũng có đôi, chỉ mỗi Jeonghan là không chàng nào hỏi thăm.
Jeonghan thấy rất thất bại, thậm chí còn không hẹn pháo nổi một người, cũng khó trách không giữ được bạn trai.
Trên thực tế thì Jeonghan có ngoại hình được rất nhiều người thèm muốn trong giới gay, nhưng không biết cách ăn mặc nên không ai thèm ngó.
Xem xét xung quanh, ai nấy đều ăn mặc tinh xảo lại nóng bỏng lả lơi, ví dụ như chàng trai ngồi ở chiếc ghế dài đằng sau cậu, đã dính trên thân một người đàn ông có dáng người cao lớn rất lâu rồi, cái mông nhỏ vặn vẹo như bánh xe xoay tròn, Jeonghan nhìn đến mức muốn mời hai người họ đi thuê phòng luôn.
Về phần cái vị bị đè kia, khuôn mặt đã bị chiếc gáy của chàng trai ngăn lại nên Jeonghan nhìn không thấy, chỉ biết người nọ mặc áo sơ mi trắng, khuy áo mở nửa lộ ra lồng ngực cơ bắp, đường cong như ẩn như hiện.
Jeonghan không tự chủ được mà nuốt nước bọt, trong lòng tự nhủ thì ra áo sơ mi mặc vào cũng hấp dẫn được như vậy, sau này mình sẽ thử coi sao.
Có lẽ do ánh mắt của Jeonghan quá trần trụi, hai người dính lấy nhau như bạch tuộc cuối cùng cũng có dấu hiệu buông lỏng, chân dung bạn tình của chàng trai lẳng lơ kia cũng lộ ra.
Jeonghan nhìn thoáng qua, cảm thấy rất phong nhã.
Jeonghan nhìn lần thứ hai, cảm thấy quen mắt đến kỳ lạ.
Jeonghan nhìn lần thứ ba, trong lòng đậu xanh ra máu.
Jeonghan cho là mình nhận lầm người, quét mắt từ đầu đến chân một lần nữa.
Lúc này người đàn ông cũng chú ý tới Jeonghan, hơi ngây người rồi lập tức cong môi nở nụ cười, hắn vỗ vỗ bờ mông của chàng trai kia bảo cậu ta đi trước, sau đó nâng ly rượu của mình lên đi tới quầy bar.
Jeonghan vội thu lại ánh mắt, giả như chưa thấy gì, ngờ đâu bên tai mập mờ một giọng nói nhỏ: "Sao đây, muốn cua tôi phải không?"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip