Có mấy lần được nhìn thấy tuổi trẻ nhiệt huyết của mọi người dưới bóng cây rợp đỏ mùa hoa phượng. Hay như cái tên Cây Bàng chắc cũng không còn xa lạ với cặp thanh mai năm ấy, ngồi trên chiếc ghế đá sờn màu theo thời gian mà trao nhau cái bánh, cái thơ... Hồi đó ai cũng dễ thương hết vì có biết gì đâu mà lo âu phiền muộn, chỉ biết ăn ngủ với làm bài tập, thi đua xem ai đứng hạng cao trong lớp hay suy nghĩ xem ngày mai sẽ nói gì chơi gì với bạn bè. Tuổi trẻ vô lo vô âu, ấy thế mà lại thích.
Chợt cảm thấy, thời gian có hơi vô tình nhỉ? Đẩy chúng ta đi đến sự trưởng thành mà không cho gói gém thanh xuân vào chiếc hộp bút để mang theo. Tớ luôn tự trách thời gian vô tình vậy đó, nhưng trách hơn là dẫu biết thế mà lại để nó trôi qua tay. Giờ nhìn lại, ừ thì Chào nhé! Chiếc thanh xuân dấu yêu của tớ ơi!
Nơi dịch doujinshi ngắn của Song Huyền, thuộc Thiên Quan Tứ Phúc của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu. Doujinshi nhiều tác giả, đa thể loại, đôi lúc sẽ cameo một vài CP khác.Dịch: An Phong.Tên doujinshi trong ngoặc kép là mình tự đặt để dễ phân biệt. Credit artist trong từng chương. Truyện dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không repost, dẫn link thì rất hoan nghênh (*'▽'*)Cre art bìa: bìa doujinshi Hắc Oa Thịnh Chúc của 羊驼驼阿莫 @ LOFTER…
Tác giả: Hôi CốcThể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, ngọt sủng, làm ruộng, mỹ thực, chữa lành, chủ thụ, kim bài đề cử, ngồi xe lăn (sau sẽ khỏi) tài hoa cựu nhân viên ngoại giao công x giải ngũ về ở ẩn thụ, HESố chương: 89 + 32PNTình trạng bản raw: Đã hoàn thànhTình trạng bản edit: Đã hoàn thànhCouple: Thịnh Vô Ngung - Huyên Hiểu ĐôngEdit: Bluerious-GIỚI THIỆU-Rau giọt băng mới hái được ngâm nước giếng, thơm nhẹ hương táo;Trứng vịt muối dầu đỏ cắt miếng xối giấm tỏi băm;Mắm cua cát ủ kỹ rồi bày ra đĩa;Cháo bắp xay, bánh bao hoa;Thêm cả một chút nước mía chanh đượm hương sả.Huyên Hiểu Đông về quê "nằm phẳng"(*),trải qua cuộc sống tạm bợ vừa thảnh thơi vừa nhàn nhã.Ai ngờ đâu những kẻ từng phụ lòng y, những kẻ y từng phụ lòng trong quá khứ,từng người một lần lượt tìm tới cửa.Những ngày tháng tốt đẹp trở thành một cuộc chiến ác liệt.Tình cảm chân thành và cuộc sống đời thường thuần khiết hơn thế gian trần tục.(*) Nằm phẳng (Lying Flat): Ngôn ngữ mạng thông dụng, đề cập đến thái độ sống "nằm yên kệ đời ngả nghiêng" của giới trẻ Trung Quốc. Khi họ phải chịu quá nhiều áp lực căng thẳng thì "nằm yên" là liều thuốc giải tỏa tâm lý, tưởng chừng là một cách phục tùng nhưng thật ra đây là một sự phản kháng. Họ từ bỏ việc kết hôn sinh con, chấp nhận trạng thái thất nghiệp, rời xa các nhu cầu vật chất như nhà cửa, xe hơi...…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…
Trùng sinh quay lại một đời, đồng thời cũng cần phải thu hồi sự kiểu cách, thay đổi cách sống.Thẩm Tịch Nguyệt biết rõ, ở trong thâm cung nội viện này, đoan trang sẽ không nhận được lời cám ơn.Nàng có chút tính toán, có chút phong tình, còn có chút ương ngạnh, thành công diễn trọn vai một vị nữ chủ xinh đẹp ngực lớn nhưng không có đầu óc.Đương nhiên, nếu không phải như vậy, thì làm sao có thể miệt mài thăng chức?* Đôi dòng [Cảnh báo] cho những bạn đọc thân yêu chuẩn bị nhảy hố >_<- So với nghề làm phi thì bộ này ko thuần cung đấu bằng, nhưng hợp với những ai thích kết cục đại đoàn viên và thuần chất ngôn tình. Tác giả xây dựng tình tiết, tính cách nhân vật và cốt truyện rất là hợp lý. Mỗi người đều có đất diễn, ko nhiều ko ít cũng ko hề dư thừa. Ko có đầu voi đuôi chuột. Thích nhất là truyện đề cao tình thân, có tính nhân đạo. ^^- Tính cách nữ 9 rất dc, nam 9 cũng thế. Cung đấu thật sự thì đừng mong nam 9 sạch từ đầu - mà có sạch cũng quá vớ vẩn nhảm ruồi, trừ khi nữ 9 theo nam 9 từ hồi mới khai trai thì may ra. ^▽^- Truyện đọc ko đau não, tuyến nhân vật ko quá nhiều. Tiền triều cũng ko có nhúng tay dc nhiều vào hậu cung, nữ phụ cũng có đủ đất diễn.- Và cuối cùng, hoan nghênh mọi người nhảy hố! >▽<CẢM ƠN B EDIT BỘ TR NÀY <3MỖI NGÀY MÌNH SẼ ĐĂNG 15 CHAP BĐ TỪ HNAY NHÉ !!!!!…
Những câu truyện về Kimetsu No Yaiba . Và đây ,đây ko là các câu chuyện của mình là mình lượm được . Và đây là lần đầu mình làm truyện . Nếu như giống truyện của bạn nào thì cho mình xin lỗi…
Gặp đã là một cái duyên và cùng nhau đi hết chặng đường dài lại là một cái duyên lớn.Kết hôn với chính khách nhưng cô chỉ làm dâu nhà hào môn trong chín mươi ngày. Đêm tân hôn, chồng cô uống rượu say bí tỉ. Một tháng sau, anh bận rộn tranh cử, vui vẻ với những người đẹp vây quanh. Ba tháng sau khi kết hôn, anh đặt cô dưới thân, biến cô thành “nửa người” thuộc về mình.Cô yêu thương, quan tâm từng li từng tí đến anh. Cô chua xót đau khổ nhưng vẫn ép bản thân ra vẻ hạnh phúc. Rồi ba cô bất ngờ nhảy lầu, biến cố hào môn xảy đến, khiến cô ra đi lặng lẽ với đôi bông ngọc trai đen. Nhiều năm trôi qua, cô trở thành tác giả tiểu thuyết ăn khách với quyển "Hào môn kinh mộng". Vào buổi tiệc mừng công của mình, trông thấy người đàn ông ngồi trên hàng ghế nhà đầu tư, cô đột nhiên hoang mang hoảng sợ...Người đó vươn tay tháo đôi bông ngọc trai đen của cô, cô muốn lấy lại, nhưng người đó thu tay về, nở nụ cười với cô, “Muốn lấy? Đêm nay đến phòng làm việc của tôi mà lấy.”.Cô ngỡ ngàng lùi từng bước về sau. Đôi mắt người đó vẫn sâu thẳm như ngày xưa, “Còn chín ngày nữa mới hết nghĩa vụ làm vợ của cô.”…