Chương 3: Đừng đánh nữa!
Lúc này Cố Tuyết Nghi mới đứng dậy đổi sang ghế lái phụ.
Cô lơ đễnh nghĩ.
Cũng đã ở cái tuổi này rồi, còn tính tình trẻ con. Cô nghĩ đến đứa con trai ở Thịnh Gia, tầm tuổi này hắn cũng đã theo phụ thân, thúc bá ra chiến trường. Nhưng so về tính khí nóng nảy thì đứa trẻ này dễ kiểm soát và dạy dỗ hơn. Vẫn chưa quá muộn để quay lại con đường đúng.
Giang Tĩnh cười lạnh một tiếng: "Yến Văn Bách, cậu đang làm cái gì vậy?"
"Cậu còn nói nhảm nữa, có tin tôi nhét luôn đầu cậu xuống dưới bánh xe hay không?" Yến Văn Bách lạnh mặt nói.
Hai người lại mắng nhau vài câu, nhưng mà dù sao cũng không đánh nhau trong xe.
Rất nhanh xe đã lái về biệt thự Yến gia.
Trong biệt thự, Tưởng Mộng được bác sĩ gia đình đến khám, lúc này Vương Nguyệt cũng tỉnh táo lại, còn nghi ngờ vị Tưởng tiểu thư này đang giả vờ! Thủ đoạn này ... So với Cố Tuyết Nghi còn lợi hại hơn nhiều! Như này muốn khuấy động vào Yến gia, còn sợ không nháo ra được nhiều chuyện hơn sao?
Vương Nguyệt đặt một tách cà phê trong tầm tay Tưởng Mộng.
Tưởng Mộng lại vén tóc lên, yếu ớt nói: "Thật ngại quá, tôi đang mang bầu cục cưng, sao có thể uống cà phê được?"
Vương Nguyệt đang chuẩn bị nói khéo chuyện gì đó,chợt nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng xe hơi.
Rất nhanh, Cố Tuyết Nghi và Yến Văn Bách lần lượt vào cửa, phía sau còn có Giang Tĩnh.
Tưởng Mộng sửng sốt.
Cố Tuyết Nghi thật đúng là mang được Yến Tứ thiếu trở về?
Tưởng Mộng vội vàng đứng dậy. Yến Văn Bách cũng chú ý tới bên này, quay đầu lạnh lùng hỏi: "Cô ta là ai?"
"Chào tứ thiếu, tôi là Tưởng Mộng."
Giang Tĩnh xen miệng vào: "À, đã thấy qua trên TV, không phải là mấy năm trước diễn một bộ phim truyền hình ngu ngốc gì gì đó sao? Lại còn rất hot. Còn có, cảnh quảng cáo nội y kia cũng khá bắt mắt."
Vẻ mặt Tưởng Mộng cứng đờ.
Luôn cảm thấy vị Giang thiếu này giống như là đang vòng vo mắng cô ta ngốc vậy.
"Cửa lớn của Yến gia, là kiểu để cho thứ gì cũng đều có thể vào được sao?" Hôm nay Yến Văn Bách nghẹn không ít cơn tức, lúc này liền đem phóng ra hết một lượt ngay tại chỗ.
Biểu tình của Tưởng Mộng càng cứng đờ.
Cô ta cẩn thận nhớ lại một chút, rõ ràng bản thân chưa từng đắc tội với vị Yến tứ thiếu này. Đừng nói là đắc tội, ngay cả gặp cũng chưa từng gặp qua Yến tứ thiếu!
"Tứ thiếu, tôi tới đây..."
"Lên lầu đi." Cố Tuyết Nghi cắt ngang lời nói một cách ngắn gọn.
Giang Tĩnh ngược lại tích cực, bước lên cầu thang trước.
Trong số những người phụ nữ mà cậu ta từng tiếp xúc, chưa từng có ai giống Cố Tuyết Nghi. Huống hồ Cố Tuyết Nghi hoàn toàn không giống như lời đồn bên ngoài. Giang Tĩnh thật đúng là có chút tò mò xem, rốt cuộc vị Yến phu nhân này đang tính toán cái gì. Muốn trút giận thay cho Yến Văn Bách? Hay là thay Yến Văn Bách xin lỗi? Hắc, cảm giác thật mới mẻ!
Yến Văn Bách thấy vậy cũng trầm mặt sải bước lên lầu.
Không thể để cho Cố Tuyết Nghi làm loạn được!
Mà lúc này Cố Tuyết Nghi mới đi ở phía sau, không nhanh không chậm đi lên lầu.
Vương Nguyệt lại kinh hãi một lần nữa.
Phu nhân thật sự đánh tứ thiếu sao?
Sao mà ... Làm sao mà lại đột nhiên nghe lời của phu nhân vậy? Nói lên lầu liền đi lên lầu?
Giang Tĩnh đi ở phía trước, vừa mới lên tầng hai.
Tầng hai có một phòng khách, nhưng không đợi cậu ta bước lên gạch lát trong phòng khách, Cố Tuyết Nghi đột nhiên quất một roi vào bên chân cậu ta, chặn đường đi tới của cậu ta.
Cố Tuyết Nghi xuất thân tướng môn, tuổi còn nhỏ đã theo phụ thân học bắn tên, cưỡi ngựa, vung roi cũng có chút công phu.
Sau này, do sức lực của phụ nữ có hạn, học bắn tên ít, nhưng khả năng sử dụng roi của cô ngày càng thành thạo. Cô quất một roi xuống, âm thanh xé toạc không khí, mang theo một luồng năng lượng. Chỉ cần lướt qua người cũng đủ để cho đối phương cảm nhận được lực đạo cùng khí thế ẩn chứa trong đó.
Vì thế cho dù đã sớm có chuẩn bị, Giang Tĩnh cũng vẫn bị kinh hãi nhảy về phía sau hai bước, sắc mặt cũng bị dọa trắng bệch một lần nữa.
Vậy mà lại thật sự muốn trút giận cho Yến Văn Bách!!
"Nếu người nhà Giang thiếu đã mặc kệ cậu như vậy, thì hôm nay tôi đành phải chịu thiệt, thay người nhà Giang thiếu dạy cậu một chút cái gì gọi là lễ phép, quy củ." Biểu tình trên mặt Cố Tuyết Nghi bất động, nhưng trở tay lại quất tới một roi.
Một roi kia quất vào lưng Giang Tĩnh.
Giang Tĩnh đau đến "ngao" một tiếng, trong phút chốc phảng phất như cả người đều bị một roi này quất đến vỡ ra. Cậu ta vội vàng trốn sang bên cạnh, vừa trốn vừa giận dữ hô to: "Cô điên rồi sao? Cô dám đánh tôi!"
Yến Văn Bách cũng kinh hãi, vội vàng lui về phía sau hai bước, miễn cho mình đi theo gặp nạn.
Đây chắc sẽ không ... Không phải là nguyên nhân mà Cố Tuyết Nghi một hai muốn dẫn bọn họ rời khỏi cục cảnh sát trước đó chứ? Chính là vì để thuận tiện xuống tay đánh người hơn sao?
Giang Tĩnh là con út trong nhà, không xuất sắc bằng mấy anh chị em khác trong Giang gia, trong nhà cũng không quan tâm cậu ta quá nhiều, quản giáo cũng rất ít. Hơn nữa còn có một người chú từng vào quân đội, cậu ta học quyền cước từ chú của mình không ít lần, vì thế đã bất khả chiến bại trong cái vòng tròn xã hội của mình từ khi còn nhỏ.
Đây thật sự, đúng là lần đầu tiên Giang Tĩnh bị đánh.
Hơn nữa lần đầu tiên bị đánh, con mẹ nó đau vãi chưởng ... Đau, đau, đau chết mất!
Giang Tĩnh liều mạng né tránh, lại phát hiện, bản thân tránh không có thoát!
Cậu ta cắn răng, bằng bất cứ giá nào! Nhất định hôm nay lão tử phải đánh phụ nữ ... Mẹ nó đau đau đau!
Cố Tuyết Nghi căn bản không cho Giang Tĩnh cơ hội phản kích.
Chút công phu khoa tay múa chân của Giang Tĩnh thật đúng là không đủ để cô phải đặt vào mắt, muốn thu thập cậu ta đối với cô mà nói đó là chuyện vô cùng đơn giản.
Yến Văn Bách ở một bên nhìn, cành nhìn mí mắt lại giật càng nhanh,......Cậu ta trơ mắt nhìn Giang Tĩnh muốn trốn cũng trốn không thoát, phản kháng cũng phản kháng không lại ... Chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy đau đớn.
Trước kia cậu ta cũng không biết, hóa ra Cố Tuyết Nghi lại lợi hại như vậy!
"Được rồi, mẹ kiếp, đừng đánh nữa, đau quá, tôi phải vào bệnh viện đến nơi rồi..."
"Yến phu nhân!"
"Cố...Cố tỷ, Cố tỷ!"
"Không phải, chị dâu, em cũng gọi chị là chị dâu được chứ?"
"Chị mà đánh tiếp tôi liền..."
"Còn muốn mách phụ huynh?" Cố Tuyết Nghi hờ hững tiếp nửa câu sau.
Giang Tĩnh thoáng cái đem những lời nói đã đến bên miệng nuốt ngược trở lại.
Nếu cậu ta thật sự làm như vậy, không phải sẽ mất hết mặt mũi sao? Còn không phải là vừa bị đánh vừa mất mặt sao!
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi được chưa?" Giang Tĩnh nghiến răng nghiến lợi nói.
Hảo nam nhi, co được dãn được, không thể bị người ta đánh chết ở Yến gia nha! Trước kia cậu thật đúng là không biết dùng thắt lưng đánh lên người lại đau như vậy ... Da thịt nóng rực, một roi đánh xuống, giống như muốn đem máu thịt phân chia ra vậy... Có lẽ mười đại cực hình của Mãn Thanh cũng giống như vậy đi.
Thật sự là chống không có lại mà!
Cố Tuyết Nghi dừng tay lại.
Lại nhìn Giang Tĩnh, cậu ta đã ôm đầu khom lưng, co thành một đống ngồi xổm trên mặt đất.
Khóe miệng Yến Văn Bách giật giật.
Cậu ta chưa từng thấy qua bộ dáng sợ hãi của Giang Tĩnh như vậy.
"Xin lỗi đi." Cố Tuyết Nghi cúi đầu rũ mắt, chậm rãi cuộn thắt lưng trong tay lên.
Thắt lưng màu nâu đen, ngón tay cô lại thon dài lại trắng nõn, nằm cạnh nhau làm nổi bật đôi tay kia của cô, càng giống như xa xỉ phẩm đắt tiền vô giá. Xinh đẹp cực kỳ.
Giang Tĩnh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, giật mình một giây, sau đó mới khôi phục thần sắc tự nhiên.
"Tôi... Tôi xin lỗi cái gì?"
Bàn tay đang nắm chặt thắt lưng của Cố Tuyết Nghi dừng lại.
Giang Tĩnh vội vàng nói: "Không, không phải, không phải là tôi đổi ý, ý tôi là ... Tôi thực sự không có kinh nghiệm xin lỗi! Chị ... Có thể chỉ điểm một chút được không?"
Cố Tuyết Nghi cũng không tức giận, thản nhiên nói: "Ngẫm lại xem hôm nay cậu đã nói gì."
Giang Tĩnh suy nghĩ, lập tức nói: "Xin lỗi, tôi không nên mạo phạm Yến tổng, không nên mạo phạm chị, không, là không được mạo phạm chị. Tôi không quản được miệng mình, chỉ là .... Cái này còn không phải là do theo thói quen sao, mở miệng ra liền nói lời trào phúng. Nhưng cũng không phải là thật sự muốn nói như vậy. Thật sự đấy, chị phải tin tưởng tôi."
"Được.... được chưa vậy?" Giang Tĩnh nhỏ giọng hỏi.
Trên mặt Yến Văn Bách vẫn đen như cũ, nhưng tức giận trong lòng lại vơi đi không ít.
Cậu ta thật không nghĩ tới, đánh một trận đã có thể khiến Giang Tĩnh chịu thua.
Lúc này đột nhiên Cố Tuyết Nghi lại quay đầu nhìn về phía Yến Văn Bách.
Tim Yến Văn Bách đập thình thịch.
Cô đây là lại muốn làm gì?
Cố Tuyết Nghi giương ngón tay lên, nói với Giang Tĩnh: "Cậu ta thì sao?"
Giang Tĩnh há hốc mồm: "Tôi, tôi còn phải xin lỗi cậu ta?"
"Cậu đánh nó."
"Cậu ta cũng đánh tôi mà."
Ngón tay Cố Tuyết Nghi dùng sức một chút, nắm lấy thắt lưng.
"Được, việc nào ra việc đó, đúng, phải xin lỗi. Là do tôi không phải phép, tôi làm liền đây!" Giang Tĩnh nhìn về phía Yến Văn Bách, nặn ra một nụ cười cứng ngắc: "Yến tứ thiếu, thực xin lỗi, tôi không nên đánh nhau với cậu. Lần sau khi tham gia yến hội, tôi sẽ không nhắc đến Yến gia nữa."
Căn bản Yến Văn Bách không quan tâm Giang Tĩnh có xin lỗi hay không.
Cho dù cậu ta có xin lỗi thì cũng không phải là thành tâm.
Nhưng Yến Văn Bách lại nhịn không được nhìn về phía Cố Tuyết Nghi lần nữa, cô thế mà còn nhớ dai như vậy, còn để cho Giang Tĩnh xin lỗi cậu ta? Trong lúc nhất thời cảm giác trong lòng Yến Văn Bách có chút phức tạp.
"Tôi có thể đi được chưa?" Giang Tĩnh cười toe toét hỏi.
Khó trách người bên ngoài đều nói Cố Tuyết Nghi điêu ngoa, hiện tại cậu ta cũng đã nhìn thấy tận mắt, nào có phải điêu ngoa, đây là nhanh nhẹn dũng mãnh! Nếu lúc này Cố Tuyết Nghi muốn giếŧ chết cậu ta rồi chôn dưới tầng hầm, cậu cảm thấy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
"Cậu đi đi." Cố Tuyết Nghi cũng không thèm liếc mắt nhìn cậu ta lấy một cái.
Đáy lòng Giang Tĩnh còn có chút hụt hẫng.
Vị Yến phu nhân này tầm mắt cao như vậy sao?
Cậu ta bị đánh một trận cũng không đáng để cô liếc mắt nhìn lấy một cái?
Giang Tĩnh mím môi, khập khiễng đi xuống lầu, có nghĩ thì cũng không dám nghĩ đến bất kỳ sự an ủi nào ở nhà họ Yến.
Dưới lầu.
Mặc dù biệt thự cách âm đủ tốt, nhưng dù sao cửa phòng khách cũng mở rộng, những người khác đều nghe thấy tiếng lộp độp rõ ràng.
Ngay cả sắc mặt của Tưởng Mộng cũng trắng bệch.
Cô ta theo bản năng sờ sờ bụng mình, luôn có ảo giác chính mình sẽ bị Cố Tuyết Nghi thu thập trong chốc lát ...
Nhất định là Cố Tuyết Nghi đang giết gà dọa khỉ!
Chính là cố ý muốn dọa cô ta!
Nhưng ... Nhưng ngay cả Tứ thiếu ... Không, hiện tại ngay cả Giang thiếu cũng đều bị đánh... Tưởng Mộng trợn mắt há hốc mồm nhìn Giang Tĩnh, cảm giác bối rối trong lòng đang từ từ lan ra.
"Giang, Giang thiếu không sao chứ?" Tuy rằng lúc trước Giang Tĩnh không cho cô ta thể diện tốt, nhưng lúc này Tưởng Mộng vẫn tỏ ra ân cần nghênh đón.
Vốn dĩ tư thế của Giang Tĩnh còn có chút không được tự nhiên, lúc này lập tức thẳng lưng, nghiến răng nghiến lợi: "Tôi không có việc gì, tôi rất tốt."
"Yến phu nhân đối với người khác như này cũng quá thô lỗ rồi..." Tưởng Mộng buồn sầu nhíu mày.
"Không có, rất tốt, Yến phu nhân rất lịch sự, rất mẫu mực."
Tưởng Mộng: "..."
Giang Tĩnh lười nói nhảm với một người qua đường như vậy, cũng không nhìn cô ta nữa, vội vàng ra khỏi cửa Yến gia trước.
Trên lầu, bầu không khí có chút lúng túng.
Yến Văn Bách chưa từng ở chung một không gian với Cố Tuyết Nghi lâu như vậy, Cố Tuyết Nghi luôn ở trong trạng thái sắp giậm chân hoặc đang giậm chân, không ai có thể cùng chung sống hòa bình với cô.
Nhưng hôm nay...
Lúc này Yến Văn Bách mới nhìn lên khuôn mặt Cố Tuyết Nghi.
Cô đánh Giang Tĩnh để bảo vệ cậu ta?
Không.
Cái này cũng quá buồn cười rồi.
Chuyện này căn bản là không có khả năng a!
Ngay lúc suy nghĩ trong đầu Yến Văn Bách đang bay loạn, đột nhiên Cố Tuyết Nghi giãn thắt lưng ra, giơ tay lên.
"Vút" một tiếng.
Thắt lưng bay đến người Yến Văn Bách.
Mẹ nó!
Con mẹ nó đau thật đấy!
Cuối cùng Yến Văn Bách cũng cảm nhận được cảm giác vừa rồi bị đánh của Giang Tĩnh, đổi lại là ai thì cũng phải chịu thua...
Yến Văn Bách nghiến răng oán hận: "Cố Tuyết Nghi! Cô làm cái gì vậy?"
"Tôi đánh cậu ta, là bởi vì cậu ta bắt nạt cậu, ngoài miệng lại không tôn trọng Yến gia."
"Tôi đánh cậu roi này, là bởi vì cậu lựa chọn cách dùng vũ lực hèn hạ như vậy để giải quyết phiền toái, không thèm để ý đến thể diện Yến gia." Cố Tuyết Nghi dừng một chút: "Chọn rồi thì cũng thôi đi, đằng này lại còn đánh thua."
"......"
Trên mặt Yến Văn Bách lập tức bốc cháy.
Cố Tuyết Nghi vừa định há miệng nói, Thịnh gia ta không có đứa con nào như cậu, ngay cả đánh nhau cũng có thể đánh thua. Đến khi lời đến bên miệng mới đột nhiên nhớ tới hiện giờ cô đã không còn là đương gia chủ mẫu của Thịnh gia nữa.
Cố Tuyết Nghi nhíu mày, giơ tay quất Yến Văn Bách một roi: "Một roi tiếp theo này, là để đánh cho cậu hiểu, cái gì gọi là có thứ tự lớn nhỏ, không có tôn ti."
Yến Văn Bách phải gắt gao cắn môi chịu đựng lắm mới không kêu thành tiếng.
Cậu ta trừng mắt nhìn Cố Tuyết Nghi, có chút căm hận, có chút phẫn nộ, nhưng ngược lại không còn ánh nhìn chán ghét như trước nữa.
Nội tâm của cậu ta cực kỳ phức tạp, trong đầu cũng vô cùng hỗn loạn.....
Cố Tuyết Nghi dừng tay, lần này cô không chậm rãi cuộn dây lưng nữa, mà thuận tay ném sang một bên.
Lúc này Yến Văn Bách mới chậm rãi buông lỏng đôi môi đang cắn chặt vì phải chịu đựng đau đớn, cậu ta vừa mở miệng, âm điệu cũng giảm xuống không ít...
"Cô không đánh nữa à?"
Mang theo một chút oán giận, ngữ điệu lại mềm nhũn, ngược lại có chút giống như đang làm nũng với người thân.
Yến Văn Bách âm thầm cắn răng, lập tức hối hận vì đã mở miệng.
Cố Tuyết Nghi căn bản không chú ý tới muôn vàn biểu cảm thay đổi liên tiếp của cậu ta, cô hết sức thản nhiên nói: "Ừ, không đánh nữa. Đánh người ngoài cần phải nặng tay thì hiệu quả răn đe mới cao . Cái này cùng việc đánh người nhà mình, không giống nhau."
Người nhà mình?
Yến Văn Bách ngây ngẩn cả người, cậu ta há miệng thở dốc, vừa ngậm lại, lại tiếp tục há miệng, cuối cùng vẫn không nói được ra câu cô không phải người Yến gia.
Cố Tuyết Nghi chậm rãi đi về phía trước, hơi hơi cúi người, cúi đầu nói với người ở dưới tầng: "Bác sĩ."
Bác sĩ gia đình còn chưa đi, lúc này vội vàng cầm lấy hòm thuốc, nhanh nhanh chóng chóng lộp cộp chạy lên.
Cố Tuyết Nghi xoay người dựa vào lan can phía sau, chỉ chỉ vào trán Yến Văn Bách: "Xem cho cậu ta một chút."
"Cả vết thương vừa bị đánh trên người nữa."
Vẻ mặt của cô vẫn lạnh nhạt bình tĩnh như trước, mặt mày lại xinh đẹp kinh người.
Áo gió màu đỏ khoác lên người cô giống như hóa thành một ngọn lửa, in sâu vào trong mắt người nhìn, mang theo nhiệt độ nóng rực.
Yến Văn Bách cúi đầu.
Đáy lòng dâng lên một loại cảm xúc phức tạp hơn, bên trong xen lẫn một chút hương vị vừa chua xót vừa ấm áp không dễ phát hiện.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip