C.4 - Chuyện về anh ấy

Jaechan có một ước mơ đó là được chạm vào vũ trụ

Ngày bé, cậu thường trốn mẹ cùng bạn bè chạy tít lên đồi thông gần nhà. Cậu vẫn nhớ cảm giác nằm dài trên nền cỏ thơm mùi nắng, phía trên là bầu trời trong xanh, mây trôi bồng bềnh, là ngọn diều chao nghiêng uốn lượn với rất nhiều âm thanh thuộc về mùa hè.

Lớn hết chút nữa khi đã được về muộn buổi tối, Jaechan lấy lí do học hành để ngủ qua đêm nhà bạn nhưng thực chất là lén lút lên đồi thông một mình. Cậu tò mò về không gian rộng lớn khi màn đêm buông xuống, tò mò về bầu trời tràn ngập ánh sao - Thứ cậu chỉ được thấy qua màn ảnh nhỏ phòng khách. Và rồi, khi bức tranh đó được tái hiện sinh động trước mặt cậu, khi nền trời chuyển từ xanh sang đỏ rồi nhẹ nhàng lan sang màu tím rất đỗi dịu dàng. Khi trước mắt không chỉ một mà là hàng vạn ngôi sao bé xíu nhưng lấp lánh, Jaechan khi đó đã khát khao trở thành phi hành gia, để chạm vào vũ trụ theo cách của riêng mình.

Nếu mọi ước mơ ngày bé của chúng ta đều trở thành hiện thực, thế giới này sẽ trở nên hạnh phúc hơn rất nhiều - Năm 15 tuổi, Jaechan tạm gác lại giấc mơ chinh phục vũ trụ thời thơ ấu để theo đuổi một vũ trụ mới: thực tế và theo bạn bè khẳng định "hợp với cậu hơn nhiều": Trở thành thực tập sinh thần tượng!

Jaechan phát hiện ra mình cũng yêu ca hát y như cách bầu trời yêu lấy ánh sao. Cậu tận hưởng và yên bình khi được đắm chìm trong nốt thăng trầm của bản nhạc yêu thích. Thỉnh thoảng nằm trên đồi thông, cắm tai nghe rồi lặp đi lặp lại ca khúc tâm đắc cả ngày – Jaechan của năm ấy đã nghĩ, sống một đời bình đạm như vậy thật tốt.

Từng mong mỏi một cuộc đời vô lo và đơn thuần hơn tất thảy mọi thứ trên đời, bởi vậy, khi tự mình trải qua thời kì thực tập với rất nhiều vất vả, khi xung quanh không có tiếng gió thổi thì thào, không có đồi thông cũng chẳng có ngàn vạn ánh sao soi chiếu, khi không gian rộng lớn thay thế bằng bốn bức tường luyện nhảy và âm thanh cậu nghe hằng ngày là tiếng giày chạm sàn cọt cà cọt kẹt, tiếng thở dài và thậm chí là tiếng sụt sịt giữa màn đêm của rất nhiều cậu nhóc trạc tuổi mình, khoảnh khắc ấy, chính Jaechan mới tự mình nhận ra: Vũ trụ cậu ao ước, thứ âm nhạc cậu mong mỏi, điều cậu muốn trở thành, con người của cậu... Tất cả đều mơ hồ và khó chạm khắc.

Nếu có, duy chỉ một điều Jaechan dám chắc chắn, ấy là thứ tình cảm đơn phương dịu dàng và cũng rất đỗi ngọt cậu dành cho âm nhạc, dải ngân hà và cả bầu trời đầy sao nơi đồi thông ngập gió.

Jaechan vẫn nhớ

Ngày bước vào độ tuổi có-thể-làm-mọi-thứ-mình-thích, khi bên cạnh cái tên Park Jaechan có thêm cụm từ "Idol", cậu đã quyết tâm đem vũ trụ thời thơ ấu, có màn đêm, đồi thông, có bầu trời sao và cả dải ngân hà chuyển từ hồng sang tím, thêu lên bả vai mình.

Năm ấy Jaechan vừa hay tròn 18.

******

Chấp niệm với những điều mình yêu thích, là ưu điểm lớn nhất của Jaechan.

Thầy dậy nhảy, giáo viên chủ nhiệm và cả bố mẹ đều khẳng định như thế khi chứng kiến quá trình trưởng thành và lớn lên của cậu. Jaechan không có khái niệm "dừng lại" khi chưa đạt được mục tiêu, vậy nên nên dù khởi đầu không xuất sắc, càng không có thiên phú gì đặc biệt nhưng Jaechan luôn là những người bám trụ lại cuối cùng.

Bước vào sự nghiệp idol, tính cách này quả thật giúp cậu rất nhiều.

Ngày debut, 1 năm, 2 năm rồi đến năm thứ 3 kể từ khi ra mắt, nhóm nhạc của cậu như dấu chấm nhỏ vô danh, chìm nghỉm bên cạnh hào quang rực rỡ của những vị tiền bối, hậu bối, đồng nghiệp nổi tiếng. Bầu trời muôn vàn vì sao, nhưng chỉ số ít vì tinh tú được đặt tên, rất nhiều nhóm nhạc xuất phát từ công ty nhỏ chơi vơi giữa dòng nước lớn, chờ đợi một cơ hội ghi danh, giành giật dẫu chỉ là một chỗ đứng trong vũ trụ lấp lánh và đáng mơ ước kia.

Những người anh em vào sinh ra tử cùng cười cùng khóc của Jaechan đã thôi nói về những điều lớn lao như giải Daesang, như việc biểu diễn ở các lễ trao giải lớn với tiếng máy cơ chụp lách tách hay cảm giác hàng nghìn, hàng triệu đôi mắt dõi vào từng bước trưởng thành của họ... 3 năm va vào đời với tư cách thần tượng, những đứa trẻ mới lớn năm nào đã không còn giữ vẹn nguyên sự hồn nhiên trong đôi mắt, chúng nói về những điều thực tế và có khả năng hơn... tỉ như việc Vlive phát trực tiếp hôm nay được tận 10.000 tim chẳng hạn.

Tuổi nghề trưởng thành đồng nghĩa với tuổi đời cũng không còn mộng mơ, thế nhưng Jaechan vẫn thấy mình như cậu bé cắm tai nghe trên đồi thông năm nào, bảo thủ giữ một vũ trụ nhỏ bé cho riêng mình. Hình hài của vũ trụ chứa đựng đầy âm nhạc và sự màu nhiệm của thế giới, với xung quanh là tiếng cổ vũ hết mình từ những người yêu thương cậu, mong đợi cậu, chờ đợi cậu. Jaechan tuyệt đối không muốn để vụn vỡ dù chỉ là một mảnh ghép.

3 năm debut, Jaechan chưa một giây ngừng tìm kiếm cơ hội xung quanh.

3 năm vào nghề, cậu kiên nhẫn thử thách bản thân trong nhiều vị trí: sáng tác, hát hò, rapper hay thậm chí là diễn xuất.

Nỗ lực rèn luyện bản thân để rồi tự tạo những cơ hội mới, với Jaechan, đó là điều giúp cậu duy trì niềm kiêu hãnh và cả sự tin tưởng vào vũ trụ nhỏ mà bản thân gây dựng. Cậu tin rằng mình sẽ làm được và càng hi vọng hơn những người xung quanh cũng đặt niềm tin vào cậu lớn như thế. Chỉ có điều, gia đình, công ty hay thậm chí là cả khán giả cũng nghi ngờ vào chính sức bật và sự chăm chỉ của cậu.

"Nhìn Jaechan của chúng ta chăm chỉ thế này thật đau lòng. Ước gì nhóm có thể nổi hơn... 5 năm, 10 năm nữa,... hi vọng như thế có xa vời không nhỉ?"

"Jaechan, con định thế này đến khi nào? Đặt quyết tâm vào những điều mình không giỏi. 10 năm nữa, con có tự tin khi nhìn lại mình của sau này không?

"Anh đã đăng kí cho em rồi, nhưng có vẻ khó đấy, họ bảo ừm... cần phải nổi hơn một chút. Năm sau mình thử lại nhé "

Jaechan ghét cay ghét đắng thời gian, độ tuổi, tất cả những gì liên quan đến cột mốc, bởi vì chính chúng tạo cho những đứa trẻ đang gồng lên để thành công như cậu một áp lực vô hình, một sự bào mòn kinh khủng khiếp.

Những ngày cuối cùng của năm 2020, Jaechan mang bao niềm mong mỏi đặt vào King of Masked Singer, khát khao và mong chờ một ngôi sao hi vọng đến với cuộc đời của nhà leo núi chỉ gặp toàn dốc cao thẳng đứng là cậu.

Jaechan đã nghĩ, chỉ cần ai đó vươn ra, nắm lấy bàn tay cậu. Nói cậu đầy tiềm năng và tuyệt vời.

Chỉ cần ai đó giúp cậu củng cố dù chỉ là một chút ít lòng tự tin và sự cố chấp trong cậu.

Ngày tham gia chương trình, cậu lựa chọn ca khúc Official Missing You tình cảm da diết rồi lại dùng 100% năng lượng thể hiện màn "all-rounder" từ nhảy cho đến rap,... Jaechan đã làm tất thảy mọi thứ chỉ để đổi lại một tràng pháo tay an ủi, một lời khen ngợi "ai cũng giống ai" như thế.

Rõ ràng đã dồn toàn lực, rõ ràng đã thể hiện toàn bộ sự quyết tâm, thế nhưng có lẽ như thế vẫn là chưa đủ với những người có chuyên môn ngồi ở khán đài phía bên trên. Jaechan cúi đầu lùi lại đằng sau sân khấu, không quên nụ cười cảm ơn thật tươi. Chỉ khi còn mình cậu với bốn bức tường, Jaechan mới thôi kìm chế, lẳng lặng gục đầu vào lòng bàn tay mà khóc.

Trong nhà vệ sinh vắng bóng người, tiếng thổn thức đã rõ càng thêm rõ.

Jaechan không biết đã tự nhốt mình ở trong đó bao lâu, chỉ biết khi bên ngoài có âm thanh vọng đến tiếng bước chân lộp cộp, tiếng cười nói của nhiều hơn một người đàn ông, cậu mới giật mình nhận ra: à đã đến lúc phải ra ngoài.

Bối rối nhìn gương mặt sưng húp vì khóc trong gương, Jaechan khổ tâm không biết nên tiến hay nên lùi, cứ thế xông ra ngoài hay tiếp tục nín thở cắm chốt bên trong. Đặc biệt khi tiếng bước chân và âm thanh nói cười ngày một lớn.

"Giọng cô bé vừa nãy đã thật chứ. Anh thích âm vực cao ngất của cô bé. Hiếm gặp, thật sự hiếm gặp"

Tông giọng này chắc chắn thuộc về một người đàn ông luống tuổi

"Vâng, giọng cô bé rất khá"

Lần này là giọng nói trầm hơn và trẻ hơn.

"Dongsaeng có đặc biệt ấn tượng với ai không?"

"À có ạ, cậu bé mặc áo sơ mi bò... em khá ấn tượng, cậu bé nhiệt huyết, thông minh, màu giọng đẹp, có vẻ là người sẽ giỏi mọi thứ. Mài dũa một chút nữa em nghĩ có thể tiến xa hơn nhiều"

Áo sơ mi bò? Màu giọng đẹp? Giỏi mọi thứ? Tiến xa... Não bộ Jaechan tự động ghi nhớ không xót một từ, trái tim đập liên hồi và lí trí thì loạn lên mách bảo: "cái thằng điên này, nói mày, chính mày đó. Tỉnh táo lại đi". Đúng rồi, chính là những lời nói này, sự bấu víu cậu cần nhất lúc này.

Khi Jaechan kịp định thần lại và lao như điên ra cửa chủ nhân của giọng nói trầm ấm kia đã xoay gót rời đi. Cậu muốn gọi, nhưng lại rụt rè không biết bắt đầu từ đâu, nên hỏi như thế nào và... chờ đợi điều gì.

Cứ vậy, Jaechan chôn chân nhìn bóng hình cao lớn đi khuất tầm mắt.

Cao hơn cậu cả cái đầu, giọng nói trầm ấm, bờ vai rộng lớn.

Tựa như cảm giác ngày bé, Jaechan 6 tuổi lần đầu nằm dưới rừng thông trên đồi, trầm trồ ngưỡng mộ không thôi khi phát hiện một tán cây thông cũng đủ để che cả khoảng trời ngập nắng.

Bầu trời của Jaechan hôm nay không có nắng, thậm chí còn lác đác những trận mưa ngâu.

Nhưng giống như ngày bé, cậu vẫn may mắn tìm được một góc trốn dưới tán thông cho riêng mình.

Một cây thông cao lớn, giọng trầm và không ngại ôm lấy cậu bằng những câu từ dịu dàng nhất...

***


—————-
Xin chào, tuần này mình khá bận nên đành xin lỗi các bạn bằng một chương gần 2000 chữ, cuối tuần vui vẻ nhé

À mình có lập 1 blog nho nhỏ để chia sẻ và cập nhật thêm về các chương truyện, xàm xí, khi cần thì giải đáp thắc mắc. Có thời gian ghé qua mình chơi nhé
https://www.facebook.com/totookechuyen

All the best, 💖

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip