Chương 26 : Có giỏi thì kiếm

Hà Đức Chinh sau một ngày tập luyện vất vả ở CLB, quay về kí túc xá của mình, cậu thả người rơi tự do xuống chiếc giường. Khuôn mặt bơ phờ, cậu đảo mắt nhìn quanh căn phòng trắng ngắt, mùi tanh máu ở vết thương trên đầu ngối, cứ thế mạnh mẽ sọc thẳng vào khứu giác cậu. Hà Đức Chinh đau đớn ôm chầm lấy vết đỏ sưng tấy. Lát sau, khi cậu đã lấy được sự bình tĩnh, liền buồn thỉu nhìn vào màn hình điện thoại – đang tối đen như mực.

Đã 6 tháng rồi, cậu chưa nhận được bất kì tin nhắn nào từ anh. Ngoài mấy cái tin rác thì chẳng còn ai nhớ đến sự hiện diện của cậu nữa. Đôi lần Tiến Dụng và chị Trinh có gọi, nhắn tin hỏi han cậu nhưng mà trong lòng Đức Chinh cứ trống rỗng không hồi. Thật sự chẳng còn thứ gì có thể thay thế khoảng trống ấy ngoài Bùi Tiến Dũng.

*Ting*

"Chắc là tin rác nữa rồi!"- Hà Đức Chinh nghĩ thầm trong đầu, song khóe môi bất giác cong lên – Một nụ cười khó khăn. Ấy thế như một thói quen từ trước, cậu vẫn dối lòng mở màn hình điện thoại, rồi lại đau đớn khắc khoải một mình.

Tin nhắn này không phải tin rác. Một dòng tin từ số máy rất lạ.

"Hà Đức Chinh..Anh nhớ em."

"Ai đây? Ai đang cố tình đùa giỡn kẻ thiếu tình yêu này vậy?" – Đức Chinh ngờ nghệt nhìn lấy nhìn để những hàng chữ phía trước –"Bùi Tiến Dũng đã đi cưới vợ rồi, không thể nào nhắn tin cho mình như vậy được.."

Lẽ nào...

Là Tiến Dụng...

*Ting*

"Hà Đức Chinh..đến bao giờ em mới ngừng trốn tránh anh ?"

*Ting*

"Hà Đức Chinh...anh nhớ em đến phát điên rồi ! Em muốn chết lắm có phải không?"

*Ting* *Ting* *Ting*

Những dòng tin nhắn với nội dung nhớ Hà Đức Chinh cứ liên tục được gửi tới từ một số máy lạ. Chàng cầu thủ nhỏ người đơ đẩn hết cả khi nhìn điện thoại của mình rung lên, bất chợt, cậu phát hiện số máy này đến từ Việt Nam – dãy số cũ kĩ vốn dĩ được cho vào dĩ vãng khi cậu – đã tự tay, trực tiếp xóa nó sau đêm mưa hôm ấy.

Ngày hôm ấy, quả thực là tồi tệ.

Nghĩ lại chỉ thấy đau xót lòng.

-Cho tôi hỏi là ai được không ạ ?

Em không nhớ anh thật sao ?-

-Anh là ai ạ ?

Người yêu của em.-

Rốt cuộc thì cậu cũng biết đây là ai rồi. Không ai khác ngoài anh, chỉ có anh thôi. Hà Đức Chinh run run cầm chiếc điện thoại đang đầy rẫy những giọt nước mắt. Không hiểu sao, đã nhiều tháng trôi qua, cảm xúc ngày của cậu vẫn như ngày hôm ấy.

Hít một hơi thật sự, những ngón tay thon dài từng nhịp từng nhịp gõ nhẹ trên bàn phím.

-Ta chia tay nhau rồi mà, Bùi Tiến Dũng anh cũng đã kết hôn.

Anh biết em giận, chia anh nửa khúc ra cũng được nhưng đừng có chia tay anh.-

...

-Kết hôn rồi thì đừng làm phiền tôi nữa.

Anh không có kết hôn với ai hết. Anh chỉ muốn kết hôn với em thôi..-

Hà Đức Chinh đầu dây bên này mà lóng ngóng nghe được giọng điệu có vẻ say của người ở bên kia đầu dây, cậu lấy làm ngạc nhiên và tức giận lắm. Hóa ra chỉ đến lúc say anh mới nhớ tới cậu, còn những lúc tỉnh táo anh đã đi bên ai khác rồi.

Hà Đức Chinh vội dập màn hình điện thoại xuống, hai chân thấp tha thấp thỏm bước vào phòng tắm,

Cậu không muốn nhìn thấy những thứ dễ gây tổn thương cho bản thân cậu nữa. Cậu đã chịu đựng quá nhiều rồi, vết nứt của những lần trước chưa lành hẳn, nay anh quay lại chủ ý muốn tạo thêm vết mới hay sao.

Không, không được, nhất quyết là không quay lại với nhau.

*****

"Anh nói đến thế này rồi, em vẫn không quan tâm."

Bùi Tiến Dũng tay cầm chắc chiếc điện thoại, đôi mắt cố định trên chiếc màn hình điện tử sáng màu.

Ngón tay thô ráp của anh cứ lướt đi lướt lại những dòng tin đã gửi sang Hà Đức Chinh. Mỉm cười, Tiến Dũng đưa lên miệng chai bia đắng ngắt. "Ực..không biết đã bao lâu, anh mới uống say như thế này.."

Ban trưa, sau khi anh nhờ Tiến Dụng gọi điện cho Đức Chinh để anh có thể lén nhìn cậu qua màn hình. Tiếc là thằng em của anh quá khờ khệch nên mới làn cho mọi chuyện dở lở, lúc đấy anh đã tự hứa với lòng sẽ giết chết thằng nhóc con này nhưng mà, không có nó thì lấy đâu ra người gọi điện cho Đức Chinh.

Nếu nhắc đến chị Trinh thì chắc có lẽ không được vì từ sau khi Chinh Đen cứu anh để rồi bị tai nạn giao thông, chị không còn đếm xỉa tới sự tồn tại của anh nữa.

"Mày muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm, tao không can thiệp vào đời tư của mày!"

"Aaaaa...!"

Bùi Tiến Dũng anh muốn phát điên, đôi tay không tự chủ được mà vò nát mái tóc của mình. Gương mặt của Tiến Dũng bây giờ chẳng khác nào ''con tồm luộc chín đỏ".

Đúng là, anh nhớ em tới phát điên rồi.

Sao nào, anh cố tình uống bia để gọi điện cho em đấy. Số điện thoại của tên khốn này em vốn đã xóa từ lâu rồi phải không ? Chết tiệt, là anh sai, anh xin lỗi. Như anh đã nói, em có thể chia thân thể của Bùi Tiến Dũng này ra thành hàng trăm mảnh thịt, băm nhuyễn cánh tay anh vì đã ôm người con gái khác, khâu lại đôi môi này vì quên em mà hôn bậy bạ. Nhưng xin em, đừng chia tay anh. Tuyệt đối đừng bao giờ nghĩ đến việc đó.

Em nói thử xem ? Em nói anh kết hôn rồi.

Chữ kí của em còn chưa hạ, nhẫn của em còn chưa đeo. Thì Tiến Dũng này, ngoài Hà Đức Chinh ra còn kết hôn với ai được nữa ?

Tiến Dũng sau khi miên mang nói những điều đã thầm giấu trong lòng, anh liền bộc trực gửi cho Đức Chinh sự quyết tâm cuối cùng.

-Nếu em trốn tránh anh, anh sẽ qua Nhật Bản tìm em. Tiền thì anh không thiếu, chỉ thiếu tri kỉ mỗi đêm.

Rượu bia cuối cùng cũng có tác dụng đẩy sự dũng cảm của Bùi Tiến Dũng lên tới đỉnh điểm. Có lẽ, khi viết những dòng chữ này, anh chẳng còn lí trí, ngày mai khi thức dậy, kí túc xá FLC Thanh Hóa sẽ đón nhận một tiếng hét "thánh thót" từ người đàn ông 20 tuổi.

Khuôn mặt phờ phạc, mái tóc gợn sóng.

Trên tay vẫn cầm chắc chiếc điện thoại, ở giữa là dòng tin nhắn.

Người gửi đến :

Hà Đức Chinh : Có giỏi thì kiếm.

P/s : Cảm thấy bản thân thật tệ hại. Tâm trạng của Xoài hiện giờ không được tốt lắm nên văn phong có vẻ cũng đi xuống theo. Thành thật xin lỗi mọi người.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip