🌟Trốn miêu miêu

Lều củi mới đã dựng xong, củi dưới hành lang được dọn vào lều, sân tức khắc rộng rãi sáng sủa. Lâm Du ngồi dưới hành lang gặm dưa chuột, nửa nằm trên ghế mây, chân vắt vẻo có chút thích ý, thanh thản mà nheo nheo mắt.

Đã chịu đựng qua thời điểm nóng nhất, ngày hôm qua tí tách tí tách đổ một trận mưa, hôm nay bên ngoài thổi lên gió lạnh, sắc trời đều xám xịt. Lâm Du lo lắng giống lần trước mưa rào đột ngột đến, nhanh chóng buông dưa chuột thu quần áo.

Trong viện cũng phơi rất nhiều rau củ khô, đều là lương thực dự trữ cho thu đông. Hôm nay Chu Thục Vân bọn họ đều ở nhà, không lo lắng không có ai giúp đỡ, thấy mưa không tới, Lâm Du thu thập chậm rãi.

Kết quả ăn xong bữa cơm trưa, mây đen trên bầu trời chậm rãi tản đi, gió ngừng cây cũng im lặng, một giọt mưa cũng không rơi. Lâm Du lại một lần nữa lăn lộn, đem đồ ăn đã làm xong dọn ra ngoài.

Y đứng ở cửa viện nhìn xung quanh, thấy Hạ Nghiêu Xuyên chậm chạp không trở về. Tuy nói sáng sớm trước khi lên núi đã dặn dò, không cần chờ hắn ăn cơm trưa, nhưng Lâm Du nửa ngày không thấy có chút nhớ.

Đang định cầm giỏ lên núi đi tìm người, cuối con đường nhỏ liền truyền ra một tiếng chó kêu. Vượng Tài béo lùn chắc nịch nhảy ra, phe phẩy cái đuôi hướng Lâm Du chạy tới, vây quanh dưới chân ô ô kêu.

Trong mắt Lâm Du lộ ra một chút ý cười, nhanh chóng đón lại, giúp đỡ nâng giỏ. Hạ Nghiêu Xuyên vác củi lửa quá nặng, vai đều bị áp xuống một đoạn. Nhưng hắn sức lực lớn, một lần đều có thể bằng với hai lần của người khác.

“Vừa rồi nó muốn lăn lộn ở bãi bùn, bị ta đánh một cái , mới chạy xuống núi tìm em cáo trạng,” Hạ Nghiêu Xuyên nửa ngày không nhìn thấy Lâm Du, cũng đã sớm muốn về nhà.

“Không sao, hai ngày này đều rảnh, buổi chiều mang nó đi dưới sông rửa ráy.”

Lần trước đã lên kế hoạch tắm chó, nhưng ngày hôm sau lại phải đi trên trấn bán trứng gà, bởi vậy trì hoãn. Trải qua suốt mùa hè, Vượng Tài trên người đều hôi, ngay cả Lâm Du cũng chê.

“Huynh có đói bụng không, trong nồi còn thừa một chén cháo khoai lang đỏ. Ta lại xào cho huynh một mâm rau nhỏ, đậu hủ chiên cũng xào một mâm, huynh ăn trước hai miếng lót dạ.”

Hạ Nghiêu Xuyên đối với thức ăn cũng không chú trọng, chỉ nghe Lâm Du nói, hắn bỗng nhiên cũng cảm thấy đã đói bụng, ngồi xổm dưới hành lang rửa tay nói: “Đậu hủ chiên không ăn, không phải còn rất nhiều trứng gà sao, xào hai quả.”

Hiện giờ trứng gà trong nhà nhiều ăn không hết, đã không còn là thứ quý giá gì. Hạ Nghiêu Xuyên nếu muốn ăn, Lâm Du kéo tay áo liền phải đi xào rau. Hạ Nghiêu Xuyên cũng theo vào, giúp nhóm lửa dọn củi.

Ánh mắt vẫn luôn nhìn theo Lâm Du di chuyển, phu lang mặc kệ làm cái gì, hắn đều xem ngon lành. Lúc ngày mùa chỉ nghĩ bận rộn, không có thời gian làm việc khác, thật vất vả nghỉ ngơi, liền muốn cùng Lâm Du ở bên nhau, luôn muốn tìm cơ hội nói chuyện.

“Hôm nay thời tiết đẹp, buổi chiều ta dẫn em đi ngoài ruộng mò ốc. Lần trước không phải nói muốn ăn sao, vừa lúc mang theo giỏ tre cùng xiên bắt cá, lại đi dưới sông bắt mấy con cá tôm, trở về hầm canh uống.”

Lâm Du đang bận rộn thái rau trộn trứng gà, hoàn toàn không chú ý ánh mắt lưu luyến dính người của Hạ Nghiêu Xuyên, nghe được mò ốc ăn, y mới lộ ra đôi mắt sáng lấp lánh, ngữ khí đều có chút vui vẻ: “Muốn đi! Nghe Quân ca nhi nói, cá trích suối nhỏ là tươi ngon nhất, chiên hoặc hầm đều ăn ngon.”

Mò cá là thú vui thôn dã, y không hề không muốn, hai ngày này cũng không vội.

Thành công giành được nụ cười của phu lang, Hạ Nghiêu Xuyên vô cùng vừa lòng. Hắn xem một cái thời tiết bên ngoài, mặt trời lên cao gió nóng nổi lên bốn phía, nói: “Hiện tại quá nóng, chờ sau giờ ngọ mặt trời xuống thấp một chút rồi đi.”

Hai người bọn họ không vội vàng lúc này, ăn cơm xong phải cho gà ăn, còn phải ngủ một lát ngủ trưa, ngày tháng luôn có niềm vui tranh thủ lúc rảnh rỗi.

Lâm Du thì không buồn ngủ, nhưng y muốn ở cùng Hạ Nghiêu Xuyên nằm một lát. Cánh tay cứng rắn ôm lấy eo, Lâm Du bị Hạ Nghiêu Xuyên đè ở trong lòng ngực, bên tai chỉ có tiếng hô hấp đều đều trầm trọng.

Buổi trưa trong viện không có ai, không cần lo lắng ai sẽ từ ngoài cửa đi ngang qua. Hạ Nghiêu Xuyên vốn dĩ ôm Lâm Du thành thành thật thật ngủ, ôm một lát liền thay đổi tư thế, bàn tay từ vạt áo Lâm Du luồn vào, không nhẹ không nặng vuốt ve.

Nói đến, hắn cùng Lâm Du đã nửa tháng không làm chuyện này, lúc trước thức khuya dậy sớm bận việc, trở về qua loa tắm rửa xong liền ngủ. Hạ Nghiêu Xuyên một tiểu tử hơn hai mươi tuổi, chính là độ tuổi tinh lực tràn đầy không chỗ phát tiết.

Mấy ngày nay không tính nóng, lại không có gì việc để làm, khó tránh khỏi xuân tâm di động, đều nhịn không đến buổi tối.

Lâm Du có chút mặt đỏ, tuy rằng màn đã buông, bên ngoài nhìn không thấy gì. Nhưng vừa nhớ tới hiện tại là ban ngày, y liền có chút ngượng ngùng.

“Cửa sổ không khóa,” Lâm Du nhỏ giọng nhắc nhở, bắt lấy tay hắn trên quần áo.

Yết hầu Hạ Nghiêu Xuyên lăn lộn, trong mắt tràn đầy tình ý, thấp giọng ở bên tai Lâm Du nhẹ dỗ: “Ta không làm gì khác đâu, em đừng sợ.”

Hạ Nghiêu Xuyên nói được thì làm được, đến cuối cùng vẫn là nhịn xuống, đổi một loại phương thức phát tiết. Trong chăn Lâm Du khẽ hừ một tiếng, có chút chịu không nổi mà vặn vẹo, muốn đẩy ra tay Hạ Nghiêu Xuyên, lại mềm oặt đẩy không nổi.

Một bàn tay Hạ Nghiêu Xuyên quấy phá, tay kia nắm chặt cổ tay y, không cho Lâm Du có cơ hội phản kháng. Hắn động tác không giảm, ánh mắt lại gắt gao nhìn mặt Lâm Du, không buông tha sắc đỏ ửng trên mặt Lâm Du, như là được một loại lạc thú mới nào đó, Hạ Nghiêu Xuyên càng thêm không kiêng nể gì.

Lâm Du có chút choáng váng, ngây ngốc nhìn nóc giường, ngay cả chống đẩy cùng phản kháng đều quên mất. Cánh môi y khẽ nhếch, tóc giữa trán bị mồ hôi làm ướt.

Hạ Nghiêu Xuyên vốn định một vừa hai phải, cúi đầu vừa thấy Lâm Du bộ dáng như vậy, điểm kiều diễm trong lòng hắn lại nổi lên, hắn hôn hôn đôi môi khẽ nhếch của Lâm Du, sau đó kéo chăn qua đắp trên người hai người, trong chăn, Hạ Nghiêu Xuyên theo hõm vai một đường đi xuống.

Chờ mặt trời Tây Sơn nghiêng chiếu, Hạ Nghiêu Xuyên lau lau vệt nước trên đầu ngón tay, đắp chăn đàng hoàng cho phu lang đang ngủ, sau đó tay chân nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra ngoài.

Lâm Du thích ăn cá, trùng hợp hắn sẽ làm bẫy bắt cá, dùng những thanh tre còn thừa từ việc làm rào tre đan một cái giỏ cá, giữa giỏ cá giấu gai ngược, tùy tiện ném một khối thức ăn vào, cá theo đường kính bơi vào, lại muốn bơi ra, liền sẽ bị gai ngược vướng lại.

Hạ Nghiêu Xuyên làm thêm mấy cái, đặt ở hai bên suối nước, như vậy có thể giữ xác suất bắt được lớn hơn nữa, nếu là vận khí tốt, còn có thể có tôm cùng cua. Tuy rằng tôm cua thịt không nhiều lắm, lại là đồ tươi, nghe nói trong huyện kẻ có tiền đều thích như vậy.

Đan xong giỏ tre, cửa phòng ngủ phía sau bị đẩy ra, Hạ Nghiêu Xuyên tức khắc quay đầu lại xem. Sắc mặt đỏ bừng của Lâm Du còn chưa tan đi, trong mắt chứa một chút hơi nước, vội vàng ngẩng đầu liếc nhìn hắn một cái, liền xoay người trốn vào nhà bếp.

Hạ Nghiêu Xuyên nhìn mà buồn cười, Tiểu Khê từ bên cạnh đi tới, tò mò hỏi: “Nhị ca ca, huynh lại chọc Du ca ca giận sao?”

Hạ Nghiêu Xuyên sắc mặt nghiêm chỉnh lại, Tiểu Khê tuổi còn nhỏ, đương nhiên không thể cho nhóc biết những điều này, vì thế một bộ ngay thẳng lắc đầu: “Không có.”

“Vậy vì sao Du ca ca muốn trốn huynh?” Tiểu Khê chưa từ bỏ ý định tiếp tục truy hỏi.

Trong mắt Hạ Nghiêu Xuyên chứa ý cười, giống như sóng nước lấp lánh xuân thủy, phản chiếu ánh sáng. Hắn cười nói với đệ đệ: “Du ca ca ngươi đang chơi trốn mèo đó, ngươi mau đi tìm xem, xem y trốn đi đâu, cũng không thể không ra gặp người.”

Lời này nào phải nói cho tiểu tử nghe, rõ ràng là nói cho phu lang ở cửa nghe. Hạ Nghiêu Xuyên chỉ cảm thấy thú vị, làm sao phu lang như một con mèo nhỏ vậy, thẹn thùng liền thích giấu mình ở khe cửa.

Tiểu Khê hưng phấn chạy đi tìm Lâm Du, nhóc cũng muốn chơi trốn mèo!

Một lát sau, Lâm Du cùng Tiểu Khê chơi tiếp một cách nghiêm túc. Lâm Du xoay người, bịt mắt đếm 60 cái, đếm xong mở mắt ra hô to: “Trốn kỹ chưa, ta muốn bắt đầu tìm!”

Thanh âm Tiểu Khê từ trong ngăn tủ truyền đến: “Trốn kỹ rồi!”

Lâm Du khom lưng cười đau bụng, làm bộ tìm không thấy người, khắp nơi tìm kiếm kêu hỏi. Chậm rãi dạo hai vòng, mới đem oa oa trong ngăn tủ lôi ra.

Hai người chơi không thú vị, bọn họ kéo Hạ Nghiêu Xuyên cũng tham gia. Hạ Nghiêu Xuyên lớn lên cao lớn, không thích hợp chơi loại trò chơi này, ẩn nấp ba lần đều bị tìm thấy.

Mắt Lâm Du cong cong cười, che lại đôi mắt cho hắn cơ hội: “Ta đếm một trăm cái, lần này huynh nhất định phải cẩn thận trốn kỹ.”

“Được,” Hạ Nghiêu Xuyên trộm thả chậm bước chân, lần này lại không hề trốn nữa, lẳng lặng đứng ở phía sau Lâm Du, nhìn y từng tiếng đếm xong.

Lâm Du đếm tới cuối cùng, chỉ cảm thấy phía sau có chút kỳ quái, y cũng không nghĩ nhiều. Chờ xoay người quay đầu lại, mới đột nhiên đụng một cái vào trong lòng ngực Hạ Nghiêu Xuyên, bị Hạ Nghiêu Xuyên thuận sườn núi hạ lừa ôm lấy.

“Còn thẹn thùng hả, trốn ta một buổi trưa.” Hạ Nghiêu Xuyên nhéo cằm Lâm Du, cưỡng bách y nhìn chính mình, không cho tìm cớ chạy đi.

Nhĩ tiêm Lâm Du ửng đỏ, cắn cắn khóe môi nhỏ giọng nói: “Huynh thật quá đáng, ta bảo huynh dừng lại, huynh đều không nghe ta.”

Hạ Nghiêu Xuyên biết mình xác thật xúc động, khi đó Lâm Du đã khóc nức nở, hắn cũng không dừng tay. Hạ Nghiêu Xuyên có chút đau lòng, dỗ dành Lâm Du nói: “Sau này đều nghe, em bảo làm gì, ta nhất định nghe lời.”

Lâm Du trừng trừng hắn, đẩy nam nhân ra, “Trò chơi còn chưa kết thúc, huynh mau đi trốn đi.”

Mới vừa còn nói muốn nghe lời, Hạ Nghiêu Xuyên không dám phản đối, lưu luyến mà chạy đi đem chính mình trốn kỹ. Hắn lần này trốn ở gác mái phòng chất củi, dùng đống củi che đậy thân hình.

Mà trong viện Lâm Du, vỗ vỗ khuôn mặt chín đỏ, quyết định muốn giáo huấn Hạ Nghiêu Xuyên một chút. Y lặng lẽ tìm thấy Tiểu Khê, hướng Tiểu Khê khoa tay múa chân một tư thế im lặng, hai người nhìn nhau cười, trộm xách giỏ ra cửa đi hướng bờ sông.

Mùa hè trên gác mái có chút oi bức, Hạ Nghiêu Xuyên nhẫn nại tính tình đợi thật lâu, cuối cùng phát hiện trong viện im ắng. Rốt cuộc ý thức được không thích hợp, Hạ Nghiêu Xuyên chạy xuống xem, phu lang mang theo đệ đệ đã đi xa.

Hắn đẩy cửa muốn đuổi theo, lại phát hiện đẩy không động.

Cửa bị khóa lại từ bên ngoài.

Hạ Nghiêu Xuyên:…

Qua hồi lâu, Hạ Nghiêu Xuyên đều đứng ở cửa vẫn không nhúc nhích, xuyên thấu qua khe cửa nhìn phu lang càng đi càng xa.

Chu Thục Vân từ ngoài đồng trở về, cũng phát hiện cửa bị khóa lại, đoán ra trong nhà không có một người. Chìa khóa có hai cái, ngày thường được đặt ở túi tiền, Chu Thục Vân lấy chìa khóa mở cửa vừa thấy, a một tiếng thét chói tai.

“Cái tên tiểu tử ngốc này! Người ở nhà cũng không biết nói một tiếng, buổi trưa cơm căng nhiều sao? Dọa lão nương ta nhảy dựng.”

Hạ Nghiêu Xuyên:….

Hắn không lên tiếng, yên lặng hướng bên dòng suối đi đến.

Ngày hè suối nước mát lạnh, cá nhỏ to bằng đầu ngón tay chơi đùa trong nước. Lâm Du cùng Tiểu Khê đặt giày vớ ở trên bờ, không cần lo lắng xung quanh có người, nơi này dòng suối hẻo lánh, cách thôn đi bộ cũng phải một khắc.

Hai người bọn họ đã đi qua ngoài ruộng, ốc đồng to bằng trứng gà nhét đầy giỏ tre. Lâm Du xách giỏ lay động trong nước, rửa sạch bùn cát bên trong. Lại đem giỏ gác ở trên bờ, dẫm trên suối nước chơi một lát.

Trên khe đá trong nước mọc rất nhiều xương bồ, xanh mướt một tảng lớn. Đây là một loại dược liệu, rễ cây cắt lát sau khi bào chế có thể làm thuốc, Lâm Du muốn thu thập một ít, trồng lại bên suối sau núi, lại di vài cọng ở trong sân, nhìn qua cũng đủ xinh đẹp.

Chỗ nước cạn còn có rất nhiều vỏ trai, lớn bằng bàn tay, nhỏ thì chỉ bằng ngón tay cái, đều là vỏ rỗng, Lâm Du nhặt hai chiếc vỏ đặt trong nước súc rửa, cũng ném vào giỏ tre.

Nhìn mặt trời rơi xuống một chút, chân trời phủ lên tầng tầng mây tía, Lâm Du cùng Tiểu Khê ngồi trên bờ phơi khô nước trên đùi, ngâm nước lạnh lâu không tốt cho thân thể, hóng gió tâm sự là được.

Vượng Tài bơi trong nước rất thích ý, Lâm Du tùy tay quăng ra ngoài một cái vỏ trai, nó liền phịch đi xuống, bơi theo hướng vỏ trai trôi qua, lại ngậm trở về giao cho Lâm Du, đứng trên bờ lúc lắc nước trên lông tóc.

Lâm Du và Tiểu Khê đã trả đũa Hạ Nghiêu Xuyên bằng cách khóa hắn lại trong nhà!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip