Chương 10 : say rượu loạn tính (1)
Lương Trinh Nguyên đẩy cửa bước vào, mùi rượu tràn ngập cả không gian quán, kèm theo tiếng nhạc xập xình làm cậu bất giác nhíu mày. Nói với nhân viên là cậu chỉ tới tìm người rồi bước nhanh vào quán, nhìn khắp nơi thì phát hiện Tống Tinh say mèm nằm bẹp trên mặt bàn, tay còn đang đung đưa ly rượu trước mặt, ánh mắt long lanh mơ màng. Lương Trinh Nguyên bước lại bàn, lay người Tống Tinh: "Phác tổng, anh còn tỉnh không, tôi đưa anh về".
"Tôi muốn uống tiếp, cậu uống với tôi". Tống Tinh đưa ly rượu đến trước mặt Lương Trinh Nguyên.
"Về thôi". Lương Trinh Nguyên giật lấy ly rượu đặt xuống bàn.
"Cậu uống với tôi một ly tôi liền theo cậu về". Tống Tinh cứng đầu.
Lương Trinh Nguyên không thích không khí ồn ào nơi đây: "Đi về, về rồi muốn uống tôi uống với anh", kéo tên nát rượu kia dậy, gọi phục vụ tới thanh toán.
"Ví tiền trong túi quần tôi, cậu lấy đi"
Lương Trinh Nguyên đưa tay vào túi quần Tống Tinh lấy ví tiền, đưa thẻ cho nhân viên đi thanh toán, sau khi nhận lại thẻ thì bỏ ví vào túi quần cho anh, cảm nhận được tay cậu chạm lên đùi, Tống Tinh cảm thấy nơi nào đó của mình đang phát nhiệt có dấu hiệu ngóc đầu lên rồi. "Chết tiệt, chỉ là lấy ví tiền thôi mà cũng châm lửa".
Giữ cho Tống Tinh đứng lên, lấy một tay của anh vòng qua cổ mình, Lương Trinh ôm lấy eo Tống Tinh cho anh tựa vào người mình rồi nâng người đi ra khỏi quán. Lương Trinh Nguyên cảm nhận được xúc cảm dưới tay rất tốt, eo Tống Tinh rất rắn chắc, cơ bắp vừa phải chạm tay qua lớp áo cũng rất có cảm xúc nha, Lương Trinh Nguyên không kìm được lại xoa xoa thêm vài cái.
"Thích không?". Giọng khàn khàn của Tống Tinh cất lên làm Lương Trinh Nguyên giật mình.
"Hả, anh nói gì?"
"Tôi hỏi cậu sờ thích không, muốn kiểm hàng trước không?" Tống Tinh câu môi chọc ghẹo.
"Thích gì chứ, đồ điên"
"Kiểm hàng như thế này mới chuẩn được, cảm nhận cũng chân thật hơn rất nhiều" Tống Tinh nói rồi cầm lấy bàn tay Lương Trinh Nguyên len vô vạt áo sơ mi chạm lên vùng bụng săn chắc, di chuyển ngón tay cậu lên từng đường nét của cơ bụng mình.
~Bùm~ Lương Trinh Nguyên xấu hổ rồi, cậu hất tay Tống Tinh, bước nhanh ra khỏi người Tống Tinh. Tống Tinh bị mất thăng bằng, xiên vẹo vài bước rồi ngã ngồi trên đất, quờ quạng tìm cách đứng lên, nhưng sắp đứng lên được thì lại mất thăng bằng ngã xuống. Lương Trinh Nguyên cũng không nỡ nhìn Tống Tinh như vậy, nhủ thầm: "Không nên chấp nhặt với người say, tên kia say đến mức có còn biết gì nữa đâu mà so đo". Rồi bước lại vươn tay đỡ Tống Tinh.
Tống Tinh nương theo bàn tay đó đứng dậy, khi Lương Trinh Nguyên chuẩn bị khoác tay anh lên vai thì Tống Tinh bỗng trượt tay, hai tay ôm chặt lấy hông cậu từ đằng sau, đặt cằm lên vai cậu.
"Đứng đàng hoàng dậy, té đó".
Hai tay Tống Tinh luồn qua túi áo hoodie đan chặt vào nhau không để Lương Trinh Nguyên gỡ ra được. Sau một hồi giằng co, tên kia vẫn cứ bám dính lấy cậu như vậy, Lương Trinh Nguyên cũng mặc kệ, để Tống Tinh lẽo đẽo bám theo như "toa xe lửa" chậm chạp khởi hành trên đường.
Tay Tống Tinh sau lớp túi áo hoodie nào chịu yên phận, hết gãi gãi, sờ sờ rồi lại như có như không phác họa theo cơ bụng của Lương Trinh Nguyên làm cậu cứng người, nhưng lại nghĩ là tên kia say rồi nên cũng kệ hắn. Cằm Tống Tinh đặt lên vai Lương Trinh Nguyên, lại vì có Lương Trinh Nguyên nhìn đường, anh chỉ cần bước theo thôi nên dứt khoát quay mặt vào cổ cậu phả ra từng đợt khí nóng mang theo hơi rượu làm cổ Lương Trinh Nguyên nổi lên từng đợt da gà. Nhiều lần đưa tay đẩy đầu Tống Tinh ra nhưng đâu lại vào đấy, Tống Tinh bị đẩy ra lại quay ngược trở vào.
"Lạnh quá". Tống Tinh run khẽ, tay không yên phận thoát ra khỏi túi áo chạm thẳng vào bụng Lương Trinh Nguyên làm cậu giật bắn mình.
"Đồ lưu manh, làm gì vậy?" Lương Trinh Nguyên giãy giụa muốn thoát ra nhưng Tống Tinh nhanh hơn cậu một bước siết chặt vòng tay ôm lại.
"Lạnh quá, em sưởi ấm cho tôi một chút đi" độ ấm ở bụng truyền đến tay Tống Tinh làm anh híp mắt thỏa mãn, to gan dụi thẳng mặt vào hõm cổ Lương Trinh Nguyên mà làm nũng,
anh đang say nha, người say là lớn nhất.
Lương Trinh Nguyên căng thẳng, đứng khựng lại, tên điên này lại muốn ăn đậu hũ của cậu sao? Bị bàn tay lạnh lẽo của tên kia chạm vào như có luồng điện chạy dọc cơ thể cậu, không hiểu tại sao lại không tức giận mà còn có cảm giác ẩn ẩn thân quen. Là do cậu ảo giác sao?
Thấy Lương Trinh Nguyên không phản ứng lại, Tống Tinh đắc ý nở nụ cười, bàn tay tiếp tục không an phần sờ loạn vùng bụng của cậu: "Cơ bụng thật đẹp, sờ thật thích, thật ... vừa ý"
Lương Trinh Nguyên chịu không nổi sự kích thích này của Tống Tinh liền nhanh - chuẩn kéo anh ra, khoác tay anh lên vai trở về tư thế ban đầu, tay còn lại giữ eo Tống Tinh. Tống Tinh bất mãn hừ hừ vài tiếng ngả đầu lên vai cậu tiếp tục làm loạn.
Tay Tống Tinh gác trên vai của Lương Trinh Nguyên không yên phận hạ xuống xương quai xanh chạm nhẹ lên miết miết vài cái hoài niệm, gục đầu bước liêu xiêu theo Lương Trinh Nguyên, một giọt nước mắt rơi xuống.
Không ai biết, Tống Tinh nhớ Lương Trinh Nguyên bao nhiêu, ngày đó nghe tin Lương Trinh Nguyên gặp tai nạn rơi xuống vực thẳm anh đã điên cuồng bao nhiêu, ngày dài tháng rộng cô đơn lẻ loi đó, Tống Tinh đã phải tự huyễn hoặc bản thân mình bao nhiêu. Bây giờ, hơi ấm, mùi hương của cậu ngay bên cạnh, Tống Tinh hạ xuống lớp vỏ bọc, ngụy trang thường ngày, để mặc hơi men đang ngấm dần trong cơ thể, gục lên vai cậu quên đi mọi chuyện, em ấy ở đây rồi, ngay bên cạnh. Tâm bỗng chốc ... tràn đầy.
Đỡ một người say đã mệt, đỡ một người say tay chân không yên phận, sờ hết chỗ này lại sờ chỗ khác, nghiêng đầu, bước chân không vững vàng lại càng mất sức hơn. Đỡ được Tống Tinh chật vật đến bên dưới tiểu khu, Lương Trinh Nguyên cảm thấy đây hẳn là con đường dài nhất, mệt nhất cậu từng đi qua mấy năm nay.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip