CHƯƠNG V.1 : HẬN
Trong bệnh viện mọi thứ đều là một màu trắng: tường trắng, rèm trắng, giường trắng tạo cho con người cảm giác lạnh lẽo, thê lương. Ở đây, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh như một sợi tơ. Thiên Tỉ ngồi trên ghế ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng thiếu sức sống của Dịch Dương Thiên Tuyết không khỏi xót xa, đau lòng. Chị ấy đã nằm đây hơn một năm rồi. Không nhúc nhích, không mở mắt cũng chẳng nói chuyện. Nhiều lúc Thiên Tỉ cảm thấy vô cùng sợ hãi. Cậu không nhận ra được sự sống dù rất mỏng manh nơi Thiên Tuyết. Thiên Tỉ sợ một ngày nào đó chị của mình cũng sẽ ra đi như những bệnh nhân khác. Một năm trôi qua cậu không ngày nào không gặp ác mộng, cuộc sống nặng nề đè lên đôi vai nhỏ bé khiến Thiên Tỉ cảm thấy mệt mỏi. Cậu nhìn người chị đáng thương của mình không khỏi thở dài não nùng. Cùng một mẹ sinh ra, Dịch Dương Thiên Tuyết bản tính yếu đuối, lương thiện, hiền lành còn Dịch Dương Thiên Tỉ lạnh lùng, lãnh khốc và mạnh mẽ. Vì quá nhút nhát, yếu đuối nên Thiên Tuyết mới có kết cục ngày hôm nay. Thiên Tỉ dựa đầu lên cửa sổ đưa mắt nhìn bầu trời phủ đầy tuyết trắng. Mùa đông đến rồi, lạnh lẽo, thê lương giống như mùa đông của 10 năm về trước. Những kí ức đau buồn lần lượt hiện về trong đầu như một thước phim quay chậm khiến Thiên Tỉ nhức nhối không thôi.
Năm đó, Thiên Tỉ mới 8 tuổi, Thiên Tuyết hơn cậu 2 tuổi. Tuy chỉ là một đứa bé nhưng trời sinh Thiên Tỉ thông minh hơn người thường nên cậu sớm nhận ra điểm khác thường trong gia đình của mình. Ba cậu là một nhà chính trị gia có tên tuổi, mẹ là nghệ sĩ dương cầm Gia Khiết Bội nổi tiếng thời đó. Hôm đó, vừa bước về nhà sau khi đi học về, Thiên Tỉ chứng kiến cảnh ba cùng với một người đàn bà diêm dúa đang ra sức đánh mẹ. Lúc trước mỗi khi ba cậu về nhà đều mang theo mùi nước hoa nồng nặc còn mẹ cứ rúc trong phòng khóc như mưa. Hôm nay mới hiểu rõ, thì ra ông ta có nữ nhân ở bên ngoài, còn ngang nhiên dám dẫn về đây hành hạ người mẹ đáng thương của cậu. Nhìn thấy máu chảy ra từ khóe miệng của Gia Khiết Bội, lại nhìn sang Dịch Dương Thiên Tuyết đang chui xuống gầm bàn khóc nức nở, ánh mắt hoảng loạn, sợ hãi cùng cực. Thiên Tỉ thấy máu sôi trào nơi huyết quản.
Cậu cầm lấy bình hoa bằng thủy tinh ngay bên cạnh ném thẳng về phía hai người vô đạo đức đó. Ông ta tránh được nhưng ả tiện nhân bên cạnh thì không được tốt số cho lắm nên hưởng nguyên lọ hoa vào trán, máu chảy túa ra bê bết trên khuôn mặt trông như ác quỷ dưới địa ngục. Bà ta khóc thét lên níu lấy tay áo ba Thiên Tỉ. Ông ta giận dữ xăm xăm về phía cậu, mẹ Thiên Tỉ thấy vậy liền chạy lại kéo tay ông ấy về không cho làm tổn thương đến cậu con trai út. Đôi mắt ông ta lóe lên ánh lửa sau đó vơ lấy mảnh thủy tinh sắc nhọn phía dưới đâm thẳng vào ngực trái của Gia khiết Bội. Tiếng thét chói tai của Thiên Tuyết như xé rách không trung. Thiên Tỉ dương đôi mắt trong suốt nhìn người mẹ hiền lành, đáng thương đang lịm dần lịm dần rồi ngừng thở hẳn. Vẻ mặt lúc đó của bà mãi mãi in đậm trong kí ức của Thiên Tỉ. Nó như bóng ma quanh quẫn mãi bên cạnh cậu. Lúc Gia Bội Khiết ngã xuống, Thiên Tỉ nhìn thấy trong mắt bà nỗi tuyệt vọng, đau đớn cùng lo lắng. Đến bây giờ Thiên Tỉ vẫn tự hỏi chính mình rằng tại sao mẹ lại có thể yêu người đàn ông bạc tình đó đến như vậy? Ngay cả khi ông ta mất hết nhân tính. Tại sao cho đến lúc chết mới cảm thấy tuyệt vọng vì cuộc hôn nhân không hạnh phúc như vậy? Lúc nhận ra mình đã tự tay giết chết vợ, ba Thiên Tỉ lảo đảo té ngã xuống sàn nhà. Còn cậu chậm rãi bước đến bên mẹ ngồi xuống nắm lấy đôi bàn tay đang lạnh dần của bà. Hai hàng nước mắt lăn nhanh trên má rơi xuống đất biến mất như chưa từng tồn tại. Cậu vuốt đôi mắt đang mở to tuyệt vọng của mẹ, trong thâm tâm thề rằng sẽ khiến Dịch Dương Thiên Trung cùng ả tiện nhân kia chết không toàn thây. Vậy mà với tội danh sát nhân ông ta chỉ bị ngồi tù có hai năm sau đó càng ngày càng thăng tiến trên con đường sự nghiệp. Nhiều lúc một mình trong đêm tối Thiên Tỉ cảm thấy cuộc đời thật lắm điều bất công. Đó chính là động lực giúp cậu trở thành một sát thủ nổi tiếng tàn khốc trên giang hồ như ngày hôm nay. Từ ngày mẹ mất, hai chị em Thiên Tỉ bỗng chốc trở thành trẻ mồ côi phải sống trong cô nhi viện 1 năm trời. Bị những đứa trẻ lớn hơn bắt nạt, bị các sơ la mắng, đánh đập nhưng Thiên Tỉ cắn răng nhẫn nhịn sống với mục đích duy nhất là trả thù. Đến khi Nghiêm Minh Triệt xuất hiện đưa hai chị em Thiên Tỉ ra khỏi cô nhi viện còn an bài cuộc sống cho hai người. Ông còn nhận Thiên Tỉ làm đồ đệ còn Thiên Tuyết do tính cách quá yếu đuối, thể lực không tốt nên việc tập võ là điều không thể. Từ đó cuộc sống của hai chị em tốt hơn rất nhiều. Trên đời này trừ người mẹ đã chết, Thiên Tỉ chỉ xem Nghiêm Minh Triệt là đấng sinh thành của mình.
Sau khi được 15 tuổi, dưới sự giúp đỡ của sư phụ, Thiên Tỉ bắt đầu trả thù. Dịch Dương Thiên Trung hiện giờ đang là Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao, còn người đàn bà năm xưa hiển nhiên từ thân phận gái quán bar trở thành Lãnh phu nhân danh giá, sang trọng. Thiên Tỉ lập ra mạng lưới tình báo Tuyết Doanh Các thu thập thông tin, bằng chứng về các việc làm xấu xa của Dịch Dương Thiên Trung bao gồm các tội danh: giết người, hối lộ, tham nhũng, buôn bán ma túy, vũ khí... Chỉ trong một đêm, Thiên Tỉ khiến cho ba của mình thân bại danh liệt. Ra đường bị mọi người phỉ báng đến nỗi phải nhảy lầu tự tử. Trước lúc ông ta kết thúc mạng sống, Thiên Tỉ đứng nhìn với thái độ thản nhiên đến mức đáng sợ. Cậu kể rõ mọi chuyện cho Dịch Dương Thiên Trung nghe để ông ta có thể hiểu rõ vì sao mình có kết cục ngày hôm nay và hơn hết là muốn ông ta biết chính cốt nhục của mình sau 8 năm trời tìm về trả thù. Lúc đó Dịch Dương Thiên Trung đã bật khóc:
- Thiên nhi, ba xin lỗi.
Thiên Tỉ 'hừ' lạnh:
- Đến lúc sắp chết rồi mới cảm thấy cắn rứt lương tâm sao? Tôi nói cho ông biết, điều tôi cảm thấy ghê tởm nhất là mang trong người một nửa dòng máu của ông. Biến đi, đồ ác quỷ.
Dịch Dương Thiên Trung sau khi nghe những lời đó liền gieo mình xuống từ tầng 60 của một tòa cao ốc trong thành phố. Thiên Tỉ tay run run nhưng cố nén cảm xúc quay bước đi không hề quay đầu nhìn lại. Còn một người vẫn chưa giải quyết xong.
Đêm đó, ả tiện nhân Trinh Trinh cuốn gói bỏ trốn nhưng chưa được bao xa thì bị Thiên Tỉ chặn đầu. Cậu đứng trước chiếc BMW màu đỏ sang trọng ngước mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt như xác chết của bà ta. Trinh Trinh giương đôi mắt hoảng loạn nhìn Thiên Tỉ ung dung ngồi gọt táo ăn rồi lại chuyển hướng sang một đám người mặc đồ đen ở phía sau. Linh tính mách bảo bà hôm nay sẽ là ngày tận số. Hai chân vô lực mềm nhũn khiến Trinh Trinh ngã xuống đất. Gương mặt đó bà mãi mãi không bao giờ quên. Người đang đứng phía trước chính là đứa bé tám tuổi khiến bà mang vết sẹo vĩnh viễn trên trán. Tám năm sau, cậu đứng trước mặt bà mặc một bộ đồ trắng toát, tay cầm con dao găm, khuôn mặt lạnh lẽo, hàn khí tỏa ra bức người nhìn như thiên thần nhưng đồng thời cũng khiến người ta liên tưởng đến loài hồ ly tinh nguy hiểm. Thiên Tỉ lúc đó ai dám bảo cậu chỉ là một đứa bé 15 tuổi. Gương mặt Trinh Trinh đã tuôn đầy mồ hôi nhưng vẫn căng mắt dõi theo từng hành động của Thiên Tỉ, cậu vẫn cầm con dao gọt táo như chẳng có chuyện gì xảy ra khiến tâm trạng của Trinh Trinh rơi vào khủng hoảng một cách trầm trọng. Đây là một sự trải nghiệm thú vị. Trò chơi mèo vờn chuột như thế này khiến Thiên Tỉ cảm thấy rất hài lòng. Cậu tra tấn con người bằng tinh thần sau đó mới đến thể xác. Cách tra tấn này quả thật hết sức tàn nhẫn. Mười... Hai mươi... Ba mươi phút, Thiên Tỉ vẫn chưa ra tay nhưng đã khiến Trinh Trinh sức cùng lực kiệt không còn chống đỡ được nữa. Bà quỳ xuống dập đầu lia lịa:
- Xin cậu tha mạng, xin cậu tha mạng.
Thiên Tỉ nhẹ cười, nụ cười đẹp tựa thiên thần nhưng lời nói lại là của ác quỷ:
- Mắt trái hay mắt phải?
Bà ta líu lưỡi:
- Không! Đừng.... Đừng.
Chưa kịp dứt lời Thiên Tỉ đã phi con dao cắm phập vào mắt phải của bà ta. Tiếng hét vang dội cả cánh đồng, máu từ hốc mắt chảy ra đỏ thẫm trên chiếc áo trắng mà bà ta đang mặc nhìn thật tương phản. Ánh trăng đêm rằm chiếu xuống thật đẹp. Có thể gọi cảnh tượng đêm nay là một bức tranh phong cảnh tuyệt đẹp. Nó được làm nền bằng màu xanh của đồng lúa, có ánh trăng thanh khiết chiếu vào và đặc biệt là hoa máu đang nở rộ trên người Trinh Trinh. Thiên Tỉ chép miệng cảm thán:
- Đẹp quá. Máu của bà thật đẹp nha.
Mọi người trong phút chốc cứng đờ người nhìn Thiên Tỉ không chớp mắt. Ai cũng cảm thấy rõ sự tàn nhẫn ở cậu. Thiên Tỉ không quan tâm đến thái độ của mọi người mà chỉ chăm chăm nhìn vào máu tươi trên người Trinh Trinh. Không có một loại hoa nào mang màu sắc đẹp như máu. Bởi vậy đối với Thiên Tỉ, máu chính là loài hoa thiên hạ vô địch. Sau khi tiếng hét của Trinh Trinh đã ngừng. Thiên Tỉ lạnh giọng hỏi tiếp:
- Tay trái hay tay phải?
Trinh Trinh hoảng sợ đến mức sắp ngất đi. Bà ta dập đầu đến túa máu:
- Cầu xin cậu. Hãy giết tôi đi.
Thiên Tỉ bật cười:
- Giết thì tiện nghi cho bà quá.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip