CHAP 12
-RỒI! Ở LẠI LÀ ĐƯỢC CHỨ GÌ!!!
Vừa dứt lời, cái con người đau thương lúc nảy đã từ lúc nào biến mất... Để lại khung cảnh trước mắt nó muốn khóc cũng không xong...
Này thì nghe xong câu nói yêu thương mà anh mong đợi bấy lâu. Chỉ trong một cái chớp mắt, anh đã chạy bên chiếc giường, nằm xuống, đắp chăn lại, miệng vẫn cứ hoay hoay nói "Ố Yeahhh!!!, Jungkook được ngủ với Rùa lá la là"
"Mẹ ơi! Con có làm sai điều gì chăng"
Trên chiếc giường với diện tích khá khiêm tốn, hai con người nằm kế nhau bất động. Vẫn đang trong tình huống "Đơ" thì từ đâu một khúc gỗ to đùng trên trời giáng xuống... Không!!! Gỗ này mềm quá, còn thơm mùi sữa tắm nữa chứ. Vâng, xác định đó là tay anh. Anh đang ôm nó! À mà cũng chả đúng, anh đang siết chặt lấy thân thể của nó thì có lẽ chí lý hơn nhỡ ^~^
-Dê già... Buông raaa!!!
-Không có gối ôm thì Rùa phải làm gối cho anh ôm vậy// Sau lời nói đầy nũng nịu của anh là một cái ôm đầy "yêu thương"... Giỡn đó! Thương yêu cái nỗi gì, nghẹt thở người ta thì có nhá =]]
Vùng vẫy, cắn, xé.... Xin lỗi Yeri ạ! Game Over rồi cưng ạ...
__________________________
Hôm nay, bé Yeri là một em bé ngoan. Bé là bé biết dậy sớm nhưng mà chả vì học với hành gì... Tất cả vì một điều giản đơn là " Ngắm troai"
Ôi bạn trai nó, người yêu nó! Sao mà đẹp thế cơ chứ, cái vẻ đẹp mất nước hại dân đó sao bây giờ nó mới nhận ra chứ ^>^
Chống cằm, đưa đôi mắt mà ta vẫn đồn là " Thánh soi" của mình lia lia khắp khuôn mặt sáng ngời ngợi của anh, sau đó là dần dần di cư đến cổ.
" Jungkook ơi, là anh vô ý hay cố tình "
Tại sao! Tại sao chứ! Ngày hôm qua đó... hai ta nằm kế nhau. Nó còn nhớ rất rõ cái cảnh tượng lao động cực khổ của mình chỉ vì 5 cái nút áo. Ấy thế mà sao giờ lại phũ thế chứ!
Hai nút áo đầu sao lại bung ra???NHƯNG ... Sự quan tâm có lẽ chưa dừng tại đó.. Ố nô một cảnh tượng vô cùng "Dễ sợ"đã xảy ra.Nút áo bung ra cũng là lúc một thế giới thần kì được mở...
Bờ ngực rắn chắc lộ diện trước mắt nó: rám nắng, khỏe mạnh... Cằm nó muốn rời tay mà hướng đến "thung lũng tình yêu" đó quá cơ... Gần và gần hơn nữa! Đẹp và thơm quá TvT
-Dám nhìn trộm người đẹp ngủ hả!!!// Chết nha con! Anh đã thấy hết, thấy được cái khuôn mặt thèm thuồng của nó khi nhìn thấy vật thể lạ của anh... Yeri là ai chứ! Nhất quyết không khai T~T
-Đẹp cái quần anh á! Dậy lẹ rồi còn chuẩn bị cho em nè// Hớ! Anh xem nó chơi anh nhá... Từ hôm qua tới giờ anh hành nó quá xá rồi, và bây giờ là lúc chị được nổi danh =]]
-Lo mà chuẩn bị // Sinh Nhật ^~^
-À mà còn có // Valentine ^v^
What the hell ?! Sao anh biết hết vậy?! Không phải là nó đã giấu kĩ lắm sao! Anh ... anh đúng là không phải dạng vừa vừa đâu...
– Biết thế thì...//Mắt chớp chớp, mím môi cười, đầu lắc qua lắc lại, hai bàn tay khép lại chìa ra trước mặt anh... Nhìn cảnh này anh không " Yêu " mới lạ...
Nhưng đắng lòng thay! Bạn Jungkook nhà ta hiểu ý nó nhưng lại thích giở trò lừa gạt "mỹ nữ" cơ đấy... Làm cho nó nhục mặt mới yên phận anh...
– Cái biểu hiện "mắc cười" đó là sao hả cô!!!// Anh chìa ra vẻ mặt "ngu"thấy gớm ... Vâng, anh diễn xuất rất tốt
-Quà cho em chứ gì!!! Hai cái đó nha!!!
"Hahaha" giọng cười được phát lên. Tất nhiên là chả phải nó rồi!Cười cái gì chứ, người ta đòi quà thì có gì mắc cười hả anh. Sao anh cười ghê gớm thế... Định há mỏ mà chửi anh thì một cái ngón trỏ "khốn nạn" nhất chỉ yêu vào giữa trán nó. Nhấn dài rồi đẩy ra xa!!!
-Tham lam! Cứ từ từ rồi cũng có thôi Rùa à. Bây giờ lo mà đi học đi ^~^
Đi học? Ta có nghe lầm không, là đi học á!!! Má ơi con trễ giờ rồi! Anh Jeon-Jung-Kook, tất cả là do anh.
_________________________
Trên cầu thang trường có hai con người đang vô cùng là thắm thiết. Này thì tay trong tay, một thì mặc đồng phục trường với bộ váy mà ai đó đã từng mua, còn người kia thì quần jean áo thunn giản dị mà ĐỘC đối với cái khung cảnh trường học này.* em ấy mặc lại đồ cũ ấy mà
Vâng, yêu thương thắm thiết lắm!!! nó chủ động nắm lấy tay anh kéo đi, nếu nói đúng hơn là đang lôi một cái xe bò thì phải!!! Còn cái con người mà được ví bằng "vật nặng" kia thì cứ thong thả dáng nhà mà để nó lôi, kéo....
-Hahahaha
-Cười con khỉ, đi nhanh lên anh yêu của tôi ới !!!
Sau một hồi dằng vặt cùng anh, thì chúng nó cũng đặt đít lên được cái ghế yêu thương trong lớp...
Vâng, chỉ còn 10 phút nữa là chị Văn nhà ta đã xuất giá vào lớp rồi... Thế là số nó và anh cũng hên đấy chứ!!!
Mệt mỏi! nó nằm dài ra bàn thở điên cuồng.... Hít vào, thở ra!!! Nhưng mà đâu đó nó hửi được mùi rất quen...
"Là Sôcôla" Sau khi xác định là quanh nó đang có một vật thể đánh giá là "ngon" thì cơn mệt nó liền chắp cánh bay xa...
Nó ngồi bật dậy, chu mỏ, doảnh mũi lên" hịt hịt".... Nó ở đây!!! Trong hộc bàn!!!
Hai bàn tay nhỏ nhắn, xinh xinh của nó gom gom lấy ra đủ thứ!!! Này thì sôcôla, thư, hoa hồng, quà,...vân và vân.... Nó nhìn cái đống bùi nhùi trước mắt mình mà muốn hoa cả mắt. " Ai mà rãnh tiền thế nhỡ?! "
-Ai bỏ mấy cái thứ linh tinh vào cái hộc bàn của tôi!!!// Nó lấy chân, đá mạnh chiếc bàn ra xa 5cm... Với ánh mắt đầy sợ hãi của cả lớp, và đầy xúc động của anh...^~^
Vẫn đứng đó, vẫn chóng nạnh mà chờ câu trả lời của cả lớp thì con Joy- nhỏ khá là "ít nói" của lớp lên tiếng... Ẻm biết mà! Biết rằng nếu như không trả lời thì chút nữa ngay tại đây sẽ có biến TvT
-Thì là quà Valentine của Yeri đó! Sáng sớm Joy đã thấy một đám người trai-gái lẫn lộn đến lớp rồi...
Trai thì tặng quà cho Yeri, còn gái thì là của bạn Jungkook hotboy chứ ai!!!
Nó nhìn Joy, mặt nó trở nên ngu một cách lạ thường. " Ta đây cũng có quà sao???" Chưa kịp tìm ra câu trả lời thì cái đống trên bàn lúc này đã được một bàn tay "ai đó" gom đi...
-Để hốt bỏ dùm cho// Anh vừa nói, vừa quơ quơ cái tay... Lấy thơ-Ok, lấy hoa hồng-không thành vấn dề, lấy sôcôla- Anh ... mơ ... đi!!!
-Lấy cái này, cái này đi ... Còn cái đó để lại... Em thích sôcôla// nó đưa ngón tay chỉ chỉ từng thứ một và dừng lại tại đống sôcôla đủ thể loại... Có lẽ nào anh không biết!!! Tình yêu sôcôla của em là vô hạn... Anh không có quyền quăng đi!!!
Vừa dứt lời là anh đã quăng cho nó ánh mắt "triều mến", đôi mày co lại, môi mím chặt... "Ăn sôcôla cũng có tội hở anh?"
Chưa kịp phản ứng để vuốt ve cơn giận anh thì anh đã chủ động nắm lấy tay nó. À mà không, anh đang siết chặt nó cơ!!! Anh mạnh tay quá sức tưởng tượng rồi đó!
-Buông ra! Đau...uu...
Mặc cho nó la hét hay cào cấu vào lưng cỡ nào thì anh vẫn thế, vẫn lôi nó đi.... LÊN BỤC GIẢNG... Sau khi nó và anh đã yên vị đứng giữa lớp thì anh chạy đi, đi đến bàn giáo viên lấy cái mirro...
"Mirro! Anh muốn hát à" Câu hỏi cứ thế đặt ra trước hành động không câu trả lời của anh... Và rồi, một sự ấm áp luồn qua eo nó, chặt lắm!!! Anh đang vòng tay qua eo nó sao? Anh muốn "lộ thiên" à?! Đang đứng trước 40 đứa nhiều chuyện đấy anh à!
- Rùa là bạn gái của tôi!
Âm thanh của cái mirro, ta nói~~~không phải là tầm thường mà. Nó vang lên, phản xạ vào tường và dội vào màng nhĩ của từng đứa trong lớp,trong đó có nó.
Im lặng. Một sự im lặng đáng thương bao trùm lên mọi vật. Khỏi phải suy nghĩ cũng biết tình hình biểu cảm của nó lúc giờ...y như có "ai đó" hất nguyên xô keo vào mặt vậy. Vâng, nó đơ toàn tập trước câu nói của anh TvT
-Nếu vậy, cái đống quà kia tôi hy vọng đó là lần cuối tôi thấy//Vâng, cái giọng "âm dương" ấy đích thị là anh rồi! Anh vừa nói, vừa hướng mắt đến cái đống quà trên bàn nó! Nhưng liệu đây có được tính là một câu nói "lãng mạn" không hỡi anh?
Nhưng anh à, anh quá lộ liễu rồi! Sao anh lại nỡ đi công bố chuyện "nhạy cảm" này giữa công chúng cơ chứ... "Anh điên rồi !!!"
-Anh nói gì vậy....// nó hét lên ... nhưng có ai là đang để ý đến nó không đấy! Sao mấy cha mấy mẹ dưới kia lại vỗ tay điên cuồng thế chứ?! Có gì HOT lắm à mấy cưng ^~^
Này nhá, cái đám loi nhoi ở dưới cứ hét hò, ú ớ tà la tà le đủ thứ:
"Hạnh phúc ghê chưa!"
"Lãng mạn vãi à!"
"Yeri và Jungkook tới luônn"
Đây nè anh, kết quả của câu nói"lãng mạn" của anh nè. Anh đang làm nội loạn cái lớp 12A4 này đấy nhé! Trong cái tình trạng này, nó chỉ biết nhìn, nhìn và nhìn. Lạ nhễ, nó tưởng nó là chị Đại của cái trường này cơ mà TvT... nó thì như vậy đó, còn anh thì sao chớ! Quá nhàn nhã, quá bình thường, vẫn hiên ngang mà siết chặt lấy cái eo tội nghiệp của nó
"Anh thần kinh thật rồi"
~~~Reng...reng...reng~~~
Dẹp...dẹp hết đi. Tới giờ cô vào rồi và anh thì lại đây!!! Cái tiếng chuông "thần thánh"vang lên có nghĩa là đến lúc nó và anh lên dĩa nha GÁI ^~^ nó nắm lấy cổ áo anh và kéo vào chỗ ngồi, hướng mắt xoáy sâu vào đôi mắt anh!
-Nhìn em đi!!! Anh có bị nóng ở đâu không đó! Sao anh điên vậy! Thần kinh lắm rồi ...
-Ừ! Thần kinh rồi.... Em đi mà hỏi cái chữ GHEN ấy, tại nó mà anh bị điên lên đây này.
G-H-E-N!!! Là ghen sao! nó có nên lật từ điển ra để hiểu rõ thêm không nhỡ! Nhưng mà nếu ghen thì~~~ Tại sao chứ???
-Tại sao?
-Tại"người ta" tặng quà cho em, tặng sôcôla cho em!!!// Thiệt là càng nói, mặt anh lại nhăn lại.... Anh tức đến thế sao?!
-Thế anh thì sao? Có gì khác em!// nó cũng chả gì phải thua, cải lại anh.
-Anh quăng hết rồi, cái đó đâu quan trọng với anh cơ chứ, anh chỉ tập trung vào em thôi!!! // Càng nói, anh lại tiến đến gần nó hơn... Anh đang chính minh cho nó cái gì thế!
– .....
-Vậy em thì sao, em giữ lại mấy thứ đó! Cái đống sôcôla đó hơn tâm trạng của anh à? Như vậy đủ bằng chứng để anh ghen rồi chớ!
"Học sinh nghiêm" Cắt ngang dòng tâm sự của nó và anh là giọng nói thánh thót của chị Trưởng. Nhưng nếu thật sự cải tiếp với anh thì nó đây vẫy cờ đầu hàng vậy TvT
- Jungkook ! Em có thể về!!!// Giọng cô Toán vang lên, kèm theo trên tay là tờ giấy xin nghỉ học đang quơ qua quơ lại...
Lớp quay sang nhìn nó-Nó quay sang nhìn anh!!! "Anh lại muốn bỏ nó đi lần nữa? Nhưng tại sao lại là hôm nay!" Lạ nhễ .... sao anh lại cũng nhìn nó với cái khuôn mặt giả điên kia chứ!
-Anh không biết Rùa ơi! Em đợi nha, nhất định anh sẽ gặp lại em thôi...
Vâng, theo dự báo thời tiết hôm nay sẽ có bão cấp lớn, động đất, sóng thần lum la... Sỡ dĩ là chỉ vài phút nữa sau khi anh Jungkook đi thì sẽ có một con nhỏ đập bàn, đá ghế, làm chuyện động trời động lớp... Và điều này lớp 12A4 này là hiểu rõ nhất! Tất nhiên, cái lớp này hứng hết cơ mà...
-Mẹ ơi!!!// Đang trong lúc dầu sôi sùng sục như vậy, lại có ai bước vào nữa đây!!!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip