Chap 6

Lạc Vinh bỏ qua lời trêu chọc của hắn, lấy điếu thuốc khỏi túi áo ngậm lên, đầu thuốc chĩa về phía ai kia, "Lửa."

Bỉnh Lâm cười nhạt, tay duỗi vào túi áo Lạc Vinh, cũng rút một điếu thuốc ra. Hai điếu thuốc chụm vào nhau, lửa đánh lên ở giữa. Hai gương mặt tuấn tú cũng thật sát gần, ám muội vô cùng.

Cặp lông mi dài của Bỉnh Lâm khẽ run, hít sâu một hơi thuốc, thấy rõ một bên má đỏ hồng dấu tay của Lạc Vinh. Con ngươi của hắn thoáng co lại, chạm tay lên đó.

Lạc Vinh hơi né tránh, "Muốn gì?"

"Chú đánh cậu?"

Lạc Vinh khinh thường liếc hắn một cái, "Tôi thê thảm vậy, không có phần của cậu? Giờ còn giả vờ giả vịt."

"Nhưng mà Vinh Vinh, cậu khóc. Từ trước tới giờ cậu không khóc."

Lạc Vinh nghẹn thở, như muốn che giấu vẻ chật vật mà húc cùi chỏ về phía Bỉnh Lâm, "Biến! Đừng có quấy rầy ông đây."

Bỉnh Lâm bị thúc đau xương sườn cũng không giận, cười cười đi theo Lạc Vinh, "Vinh Vinh, bỏ nhà ra đi?"

"..."

"Vinh Vinh, định đi đâu thế?"

"..."

"Vinh Vinh~ Đến nhà tôi đi."

Bước chân của Lạc Vinh dừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm Bỉnh Lâm, "Cậu nghĩ có khả năng ấy?"

Chỉ hai ngón tay Bỉnh Lâm đã bắt được cổ áo Lạc Vinh, nhẹ nhàng kéo đi. Chốc lát, mùi alpha vẫn chưa tản đi giờ lại bùng lên. Đầy ắp. Trước mắt chỉ toàn là mùi của Bỉnh Lâm.

Lạc Vinh không thoải mái mà giựt cổ áo ra khỏi tay hắn, lòng cũng biết mặc dù chưa đánh dấu, nhưng mùi của người này trên cơ thể cậu không dễ mà tản đi hết.

Nếu cậu qua nhà huynh đệ ở, có kinh nghiệm thì liếc mắt một cái cũng biết chuyện gì xảy ra. Cậu chỉ do dự chốc lát đã bị Bỉnh Lâm túm cổ áo đi tiếp, "Đi, đến nhà tôi."

Sức lực mạnh đến không thể phản kháng. Lạc Vinh cau mày ngẫm nghĩ hồi lâu, thật sự cảm thấy cũng được.

Bỉnh Lâm một tay kẹp thuốc, một tay kéo Lạc Vinh, cảm thấy cuộc đời thật cmn viên mãn. Lại cười, cúi xuống cắn một cái vào vành tai người, thành công đánh lén khiến tâm tình hắn tốt lên vài phần, sau đó thuận tay đỡ một quyền của đối phương, "Yên tâm, cậu sẽ không bị thiệt đâu, nếu mấy ngày nữa cậu không tìm được việc thì khỏi cần nói, tôi cũng đá cậu đi."

Hoặc dứt khoát đuổi về Hoàng gia.

Để Lạc Vinh lang thang một mình thật sự khiến người ta không an tâm.

Bỉnh Lâm cũng chưa biết có thể giấu được chú Hoàng hay không. Sau khi nhảy khỏi cửa sổ, hắn cũng không đi đâu, vẫn nấp một chỗ ở sân sau. Nếu nhỡ sự việc lộ ra, hắn còn hiểu rõ tính cách chú Hoàng hơn cả Lạc Vinh, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn. Đến lúc đó nếu thấy tình hình không đúng, hắn sẽ vào phòng nhận trách nhiệm, dù sao trong việc cũng không có ai sai hết. Không ngờ Lạc Vinh chỉ nói hai ba câu liền bỏ đi.

Hắn chỉ là một người ngoài, không tiện nhúng tay vào chuyện nhà họ Hoàng, nhưng nhìn thấy vành mắt Lạc Vinh đỏ ửng, trong nháy mắt hắn thế mà thấy tim nhói lên. Bỉnh Lâm chưa từng có cảm giác ấy, thật lạ lùng. Mang theo cảm giác chính mình cũng không rõ, hắn ngăn Lạc Vinh lại, kéo cậu về nhà mình. Dù nói gì đi nữa, hắn cũng không thể để Lạc Vinh chạy đến nhà mấy vị gọi là huynh đệ kia được.

Lạc Vinh không biết Bỉnh Lâm nghĩ gì trong đầu, nếu biết, không cần nói cũng sẽ cho hắn một cục gạch. Cậu thân thể cao lớn, tính cách hung hãn, người bình thường sợ cậu còn không hết, sao dám hạ thủ với cậu. Chỉ có cái tên khẩu vị nặng kiêm mắc bệnh thần kinh ám ảnh cưỡng chế như Trần Bỉnh Lâm mới làm vậy.

Một lần nữa thất bại giựt tay khỏi tay Bỉnh Lâm, cậu bèn không thử thêm nữa.

Bây giờ đang nghỉ hè, tìm công việc bao ăn bao ở không khó. Chỉ có điều cậu chưa có bằng cấp ba, như vậy cũng không tìm được công việc ra hồn. Quả nhiên vẫn nên học hành chăm chỉ một tí, Lạc Vinh khổ não nghĩ.

------------------------------------

Nhà Bỉnh Lâm cách nhà cậu khá gần, chỉ qua một con đường, nhưng chỗ Bỉnh Lâm ở hiện tại thì lại rất xa.

Sau khi Bỉnh Lâm lên cấp ba, cha hắn cho hắn chút tiền, đá hắn ra ngoài ở gần trường, trên danh nghĩa là để hắn sớm tự lập.

Nhưng ai cũng biết đó chỉ là cái cớ, ông ta rõ ràng muốn cưới tình cũ năm xưa về nhà, con trai ở đấy không tiện làm chuyện tốt. Lúc đó Bỉnh Lâm mới chỉ là thiếu niên 16 cái xuân xanh, cũng không phải cái dạng hỉ nộ không đổi sắc mặt như bây giờ, hầu như ngày nào cũng cáu kỉnh. Lạc Vinh còn không biết sống chết mà chạy đến trước mặt Bỉnh Lâm cười nhạo một hồi.

Mặc dù chủ định lúc ấy của cậu là dầu gì cũng lớn lên với nhau muốn đi an ủi hắn, kiểu: Được rồi, cha nhà cậu muốn theo đuổi ái tình, cậu phán đối dữ dội vầy cũng không có quả ngon mà ăn đâu.

Nhưng hiếm thấy dịp thấy Bỉnh Lâm đang thất hồn lạc phách, thù mới hận cũ, thêm hồi nhỏ bị đàn áp ác quá khiến cậu nhịn không được mở miệng chế giễu hắn vài câu.

Ánh mắt Bỉnh Lâm đỏ lên, quắc mắt nhìn cậu một lúc rồi đứng phắt dậy, dọa Lạc Vinh phải lùi một bước.

Kết quả đối phương lại chỉ nhìn cậu như thế rồi quay người rời đi.

Lạc Vinh không hạ mình được, cuối cùng mặc kệ hắn. Cậu bối rối gãi đầu gãi tai, lúng túng nhìn bóng lưng Bỉnh Lâm mà lẩm bẩm: "Ui da, không cố ý mà, giờ đến mình cũng thấy chẳng dễ chịu gì."

Cậu vỗ vỗ cái miệng, thầm mắng mình thối mồm, chạy theo sau Bỉnh Lâm, đáng ghét mà xin hắn tha thứ.

-----------------------------------

Tàu điện ngầm lắc lư, Lạc Vinh ngồi đó mà phát ngốc, Bỉnh Lâm bên cạnh nắm tay cậu. Hai đứa đều không nói chuyện, không khí thế mà thật hài hòa.

Lạc Vinh nhìn một mảng đen kịt ngoài cửa sổ, ánh đèn trắng lướt qua tầm mắt với tốc độ chóng mặt.

Sau đó, sau đó làm thì sao nhỉ?

Bỉnh Lâm từ nhỏ đã rất ưa nhìn, 16 tuổi đã cao 1m8, lại thêm gương mặt này. Từ ngày chuyện của cha hắn xảy ra, Bỉnh Lâm bắt đầu một cuộc sống hỗn loạn, nam nữ không kiêng, ABO không phân.

Lúc trước dù Lạc Vinh rất ghét hắn, nhưng Bỉnh Lâm cứ chướng mắt như thế cương quyết ở bên cạnh cậu. Hai người dùng trạng thái mất tự nhiên vậy duy trì sự cân bằng. Nhưng từ khi chuyện nhà Bỉnh Lâm xảy ra, hắn càng lúc càng xa cách cậu, bình thường trong trường cũng rất khó gặp gỡ.

Đột nhiên cậu nhớ tới năm ấy lúc vừa phát hiện bản thân là O, cơn sốt phát tình không ngừng bị đè nén, thể trạng rất yếu.

Đi học được nửa buổi bất giác hôn mê, may mà Thạch Anh hết tiết đi tìm cậu mới phát hiện cậu đã không còn tri giác.

Lạc Vinh được đưa đến phòng y tế, bác sĩ nói cậu bị tụt huyết áp, cậu mới phát hiện sốt tình tiêu hao thể lực của mình nhiều đến nhường nào. Thời gian này cần bổ sung số lượng nhiệt lượng lớn mà cậu không biết. Ngây ngốc cứ nghĩ chuyện qua rồi là xong, kết quả ép bản thân đến hôn mê.

Cậu nằm trên giường bệnh phòng y tế, kéo rèm thật kín.

Thanh âm loạt sà loạt soạt dần dần vang lên, đầu óc Lạc Vinh choáng váng nhưng miễn cưỡng vẫn nghe giường bên đang làm gì.

Má nó, xxx trong phòng y tế, quá đáng lắm rồi.

Lạc Vinh chui đầu vào chăn, nhưng vẫn không ngăn được tiếng cười của nữ sinh kia. Người đã không khỏe, bên cạnh còn ân ái, Lạc Vinh tức tối vô cùng, huyết khí nhất thời vọt lên giật mạnh rèm che.

Nữ sinh kêu ré lên, còn Lạc Vinh thì ngây cả người.

Bỉnh Lâm cổ áo hơi mở ra, lười biếng ngồi trên giường, hai chân tùy ý mở ra, nữ sinh hai tay vịn vai ngồi lên đùi hắn.

Mái tóc Bỉnh Lâm hơi rối, môi hơi sưng hồng, ánh mắt vẫn còn vẻ lười nhác sau cao trào liếc về phía cậu.

Khoảnh khắc ấy, Lạc Vinh cảm thấy trái tim hẫng xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip