CHƯƠNG 3

Lúc Niên Thần Dực về nhà, trong nhà chỉ có một mình Mễ Duy, Mễ Duy thấy Niên Thần Dực trở về liền vui vẻ muốn ôm một cái nhưng Niên Thần Dực theo phản xạ có điều kiện lập tức né tránh, không phải Niên Thần Dực chán ghét Mễ Duy, mà theo năm tháng tác chiến với đám tang thi tinh thần cậu luôn đặt trong trạng thái cảnh giác cao độ.

“Thần Dực…..” Mễ Duy có chút uể oải, bất quá anh cũng quen tác phong lạnh nhạt của đứa con, vì thế rất nhanh đã phấn chấn lại: “Học viện thế nào? Có kết giao được bằng hữu không?”

“Cũng được.” Niên Thần Dực không thể thích ứng người khác quá nhiệt tình với mình vì thế vừa bắt đầu nghiền ngẫm cá tính của chủ nhân cơ thể này, vừa ngắn gọn trả lời.

May mà Mễ Duy cũng không làm khó đứa con, hỏi vài câu xong liền để Niên Thần Dực lên lầu nghỉ ngơi, Niên Thần Dực không nói ra chuyện đổi chức nghiệp, bởi vì trực giác mách bảo Mễ Duy không phải người làm chủ gia đình này, cậu phải nói với phụ thân, cũng chính là Ai Tạp Tư.

Lúc ăn cơm tối, Ai Tạp Tư rốt cuộc cũng trở về, bất quá Niên Thần Dực phát hiện trên bàn cơm không có Niên Địch và Niên Lộ, Niên Thần Dực không chủ động hỏi mà im lặng nghe Mễ Duy cùng Ai Tạp Tư nói chuyện, không bao lâu sau cậu nghe được tin tức mình muốn.

Niên Địch cùng Niên Lộ đều chọn ở trọ trong trường, hôm qua hai người về nhà vì ngày nghỉ, hôm nay trường học khai giảng nên bọn họ không về. Niên Thần Dực có chút lưu ý, nếu anh em đều chọn ở lại trường sao chủ nhân cơ thể này lại chọn ở nhà? Tuy giao thông thế giới này rất tiện lợi, bất quá nó không phải nguyên nhân chủ cũ thân thể này chọn lựa như vậy.

Dùng cơm xong, Mễ Duy lại hỏi Niên Thần Dực một ít vấn đề, Niên Thần Dực làm bác sĩ thú y, hàng năm giao tiếp với muôn vạn loại người, cậu biết nên làm thế nào để trấn an người khác, vì thế tuy số lần trả lời không nhiều nhưng lại đúng lúc làm giảm lo lắng của Mễ Duy.

Lúc bữa cơm kết thúc, Niên Thần Dực thấy thời cơ cũng không sai biệt lắm, cậu buông dao nĩa, dùng khăn khoa miệng nói: “Phụ thân, ba ba, con muốn đổi chức nghiệp.”

Ai Tạp Tư nhíu mày không nói gì, nhưng Mễ Duy bên cạnh lại không thể tin được kêu lên: “Đổi chức nghiệp? Sao lại như vậy? Con biết đối với á thú chức nghiệp này khó vào cỡ nào không? Con có biết phụ thân đã cầu bao nhiêu người mới…..”

“Mễ Duy, đủ rồi.” Ai Tạp Tư tuy là á thú giống đực, trong giới thú nhân địa vị không cao, bất quá ông là y sư niệm lực cao cấp, rất nhiều quan to quý nhân đều là bệnh nhân của ông, vì thế mới có thể cầu tình cho Niên Thần Dực, để cậu tiến vào hệ điều trị niệm lực của học viện Thú Hoàng.

“Vì cái gì muốn đổi chức nghiệm? Nói một lí do đủ sức thuyết phục.” Ai Tạp Tư bình tĩnh hỏi.

“…….” Niên Thần Dực trầm mặc một lát, sau đó mới mở miệng đáp: “Con không có thiên phú niệm lực, chức nghiệp này không phù hợp với con.”

Niên Thần Dực trả lời vậy là có lí do, Niên Thần Dực chắc chắn vị phụ thân này đã sớm nhìn ra cậu không có thiên phú, sở dĩ muốn cầu tình chỉ vì nể mặt Mễ Duy, bây giờ cậu chọn lựa buông tay chức nghiệp này, tuy trong lòng phụ thân có chút tức giận, bất quá theo lí trí thì ông sẽ chấp nhận sự lựa chọn của cậu.

“Hừ, trước kia nói sao không chịu nghe? Muốn đổi chức nghiệp gì?” Niên Thần Dực phỏng đoán không sai, giọng điệu Ai Tạp Tư tuy không vui nhưng vẫn hỏi ý cậu.

“Hệ dưỡng khế ước thú.” Niên Thần Dực đem đáp án đã sớm chuẩn bị tốt báo ra.

Niên Thần Dực vừa dứt lời, Mễ Duy đã gấp tới độ nhảy dựng: “Sao lại chọn chức nghiệp này! Căn bản không có tiền đồ! Thần Dực, nghe lời ba ba đi, con chỉ chưa thích ứng kịp chương trình của hệ điều trị niệm lực thôi, qua một thời gian là tốt mà.”

Chức nghiệp này không có tiền đồ? Hàng mi Niên Thần Dực khẽ nhướng, nếu cậu nhớ không lầm, khế ước thú là một phần không thể thiếu của thế giới này, nhất là đối với các khế thú, chẳng lẽ khế thú không cần kí kết khế ước với khế ước thú sao?

“Mễ Duy, Thần Dực nói đúng, nó không hợp hệ điều trị niệm lực, chúng ta nên tôn trọng sự lựa chọn của đứa con.” Ai Tạp Tư ôm bả vai Mễ Duy, giúp anh bình tĩnh lại.

“Ai Tạp Tư …….. em chỉ là…….” Mễ Duy cúi đầu, gò má có chút đỏ ửng.

Niên Thần Dực tự động loại bỏ tiết mục ‘yêu thương’ của bầu bạn này, cậu thấy tình tự hai người đã không sai biệt lắm mới tiếp tục nói: “Con đã tìm hiểu kĩ, mặc khác, ngày mai con xin trọ lại trường.”

“Cái gì? !” Mễ Duy bị hai cú sét ập tới một lúc, hiện tại đã có chút thất thần: “Vì cái gì đột nhiên lại như vậy? Thần Dực, có phải ở trường có ai khi dễ con không, nói cho ba ba, ba ba nhất định làm chủ cho con……”

“……” Niên Thần Dực ít nhiều cũng hiểu được vấn đề mấu chốt của gia đình này, cha mẹ bảo hộ quá mức làm đứa con sinh ra chứng tự bế, bất quá cậu không phải, cậu có thứ mình muốn vì thế đã quyết định sẽ không thay đổi.

Ai Tạp Tư an ủi Mễ Duy một chốc, sau đó mới quay đầu nói với Niên Thần Dực: “Xem ra con đã hạ quyết tâm rất lớn, phụ thân phải nói để con biết, hệ dưỡng khế ước thú không đơn giản như con tưởng, nếu không hàng năm lại có ít người đăng kí như vậy, tự lo cho mình đi.”

Ai Tạp Tư dắt Mễ Duy li khai, trên bàn cơm chỉ còn một mình Niên Thần Dực, theo đoạn đối thoạt khi nãy thì Ai Tạp Tư đã đồng ý chuyện cậu đổi chức nghiệp cùng trọ lại trường, bất quá lời nói của Ai Tạp Tư ít nhiều cũng làm cậu chú ý, hệ dưỡng khế ước thú không đơn giản như cậu nghĩ vậy sao……?

Niên Thần Dực quay về phòng mình tìm kiếm tư liệu, bất quá không tra được đáp án mình muốn biết, Niên Thần Dực ấn huyệt thái dương, mặc kệ thế nào, cậu không còn sự lựa chọn nào khác, hiện tại chỉ có thể chọn chức nghiệp dưỡng khế ước thú, những chức nghiệp cần công nghệ kĩ thuật rắc rối kia không cần nghĩ tới.

Buổi tối, Mễ Duy tới phòng Niên Thần Dực, có vẻ hắn vẫn còn không thể tiếp nhận sự lựa chọn chức nghiệp của đứa con.

“Thần Dực, vì sao lại chọn chức nghiệp dưỡng khế ước thú? Chức nghiệp này thực là…..” Sắc mặt Mễ Duy biến đổi, cuối cùng vẫn không nói ra.

Trong lòng Niên Thần Dực lại càng để ý tới chức nghiệp này hơn, bất quá cậu cũng không lo lắng, dù sao trước kia ngay cả ngày tận thế cũng trải qua rồi, bây giờ còn gì phải sợ?

“Con suy nghĩ kĩ rồi, đây là sự lựa chọn của con, con sẽ không hối hận.” Niên Thần Dực kiên định nói.

“Thần Dực, con….. ai……” Mễ Duy cuối cùng cũng chọn lựa thỏa hiệp, bởi vì hắn rất thương đứa con này: “Có thể nói cho ba ba biết, vì sao con lại kiên trì như vậy không?”

Nguyên nhân kiên trì……. Niên Thần Dực đột nhiên nhớ tới lúc cậu chọn lựa làm bác sĩ thú y chứ không phải y sĩ, ánh mắt của người xung quanh hoàn toàn không thể tin được.

“Ba ba có cẩn thận quan sát không? Ánh mắt của đám động vật?” Niên Thần Dực chậm rãi mở miệng hỏi.

“Động vật?” Mễ Duy có chút mê mang, bất quá rất nhanh liền phản ứng: “Ý Thần Dực là khế ước thú sao?”

“Có thể nói vậy.” Niên Thần Dực nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi loạn tóc trước trán cậu: “Bất đồng với chúng ta.”

Sắc thái thuần khiết mà kiên định, lần đầu tiên cậu nhìn thấy đã bị nó bắt làm tù binh, khác hẳn nhân loại…. nó là một sắc thái đặc biệt động lòng người.

Khóe miệng Niên Thần Dực vô thức nhếch lên, tuy chỉ là một độ cung rất nhỏ nhưng cũng đủ làm Mễ Duy giật mình, đây là lần đầu tiên trong 3 năm nay hắn thấy lại nụ cười trên gương mặt Thần Dực.

“Tuy ba ba không hiểu lắm, nhưng cảm giác được con thực thích khế ước thú, nếu vậy ba ba cũng không phản đối.” Mễ Duy có chút an tâm, vốn nghĩ Thần Dực chọn chức nghiệp này chỉ vì giận dỗi, hiện tại xem ra đứa con đã suy nghĩ kĩ.

Mễ Duy rời đi, căn phòng lại tràn ngập im lặng, Niên Thần Dực cũng không nhàn rỗi, cậu làm đơn xin đổi chức nghiệp cùng trọ lại trường, trong thời đại công nghệ cao, hiệu xuất làm việc cũng cấp tốc, nếu không có gì ngoài ý muốn, ngày mai Niên Thần Dực se được xác nhận.

Hoàn thành hết thảy, Niên Thần Dực mới nằm lên giường nghỉ ngơi, thích động vật sao? Cậu quả thực rất thích, nếu không thích….. không tự nhiên mà cậu lại chọn nghề bác sĩ thú y, sau khi tốt nghiệp cũng không làm nghề này gần 10 năm.

Có lẽ bởi vì cậu thích động vật nên một khắc ngày tận thế ụp tới, nhóm động vật này mới không phản bội cậu, hơn nữa còn chung tay tác chiến một thời gian rất dài.

Chỉ tiếc…… mọi người cuối cùng đã chết cả, thời điểm đó, so với động vật, sinh mệnh nhân loại càng đáng giá hơn.

Lần đó trong cuộc họp ở căn cứ, cấp trên lệnh cậu không chỉ một lần phải hi sinh nhóm động vật này, cũng không phải một lần dùng chúng làm mồi nhử, bởi vì cậu phải bảo vệ phần lớn sự sinh tồn của nhân loại trong căn cứ.

Động vật không phản bội cậu, là cậu phản bội chúng.

Đây chính là nhân loại.

Niên Thần Dực không biết mình bây giờ còn đủ tư cách để làm bác sĩ thú y hay không, bất quá có thể sống trong một thế giới mà khế ước thú rất quan trọng với thú nhân, đối với cậu như vậy đã đủ rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip