Chương 2

Ngày nghỉ lúc nào cũng qua nhanh, việc đầu tiên Mẫn Thạc làm sau kì nghỉ phép là cầm kẹo hỉ đến phân phát cho từng phòng.

Cậu làm ở phòng bệnh khoa ngoại đã gần ba năm, thích cười thích giúp đỡ người khác, nên nhân duyên rất tốt. Không chỉ bác sĩ và y tá trưởng có ấn tượng tốt về cậu, mà bệnh nhân cũng rất thích cậu.

Đồng nghiệp Biện Bạch Hiền bóc vỏ kẹo cho vào miệng, còn không quên chọc cậu: "Cậu đi lấy chồng thế này, mình chỉ thấy mảnh vỡ trái tim đầy đất, thảm không nỡ nhìn."

"Thôi đi." Mẫn Thạc lườm cậu ta: "Mình còn không biết cậu hay sao, trong lòng đắc ý lắm đấy, lại bớt đi một đối thủ cạnh tranh rồi, đúng không?".

Y tá trưởng Kim Tuấn Miên đứng cạnh phì cười: "Tiểu Mẫn, em nói chuẩn quá."

"Hứ." Biện Bạch Hiền thẹn quá hóa giận, làm mọi người cười to.

"Đúng rồi." Tuấn Miên chỉ chiếc bàn trong góc văn phòng: "Bên đó toàn là hoa của em, Kim Chung Nhân tặng đó, mỗi ngày một bó, sét đánh không nhúc nhích, khuyên cũng không nghe."

Mẫn Thạc ngẩn người: "Mọi người không nói với anh ta là em đã kết hôn rồi sao?".

"Nói rồi, mà cậu ta không tin, còn tưởng cậu vì trốn tránh cậu ta mới nghỉ phép, do đó càng giữ vững quyết tâm cưa cậu tới cùng." Biện Bạch Hiền vừa nói vừa cười khà khà.

Mẫn Thạc thấy đau đầu: "Vậy phải làm sao?".

"Cậu xem cậu có đào hoa không, đừng có phúc mà không biết hưởng chứ."

Phúc này ai cần thì cứ lấy, Mẫn Thạc không thèm, nhưng cậu không nói mà lặng lẽ mấp máy môi rồi nuốt lời vào bụng.

Tuấn Miên đưa tay lên nhìn đồng hồ: "Tám giờ rưỡi mỗi ngày cậu ta đều xuất hiện đúng giờ, em nghĩ xem lát nữa đối phó với cậu ta thế nào."

Kim Chung Nhân là một bệnh nhân bị bệnh sỏi thận mà Mẫn Thạc phụ trách, đại khái là Mẫn Thạc chăm sóc anh ta rất chu đáo, lâu dần không hiểu vì sao, anh ta đã thích Mẫn Thạc, sau khi ra viện mỗi ngày đều tới tìm cậu, thậm chí vì muốn tiếp cận cậu mà còn nói dối bị đụng xe phải vào viện, khiến mọi người đều chê cười.

Còn làm sao được, binh đến thì tướng chặn, nước đến thì đất bồi, Mẫn Thạc thay đồ y tá, bắt đầu một ngày làm việc. Y tá trưởng quan tâm cậu, nghĩ cậu mới cưới nên tạm thời không xếp cho cậu trực ca ba, cậu càng phải cố gắng hơn mới được. Cậu lật xem bệnh án của bệnh nhân mình phụ trách, ghi nhớ một vài việc trong đầu. Những bệnh nhân nào cần đo nhiệt độ mỗi sáng, những bệnh nhân nào cần nhắc nhở ăn ít muối, bệnh nhân nào ngày mai phải mổ, sau chín giờ tối nay không được ăn uống,...

Mẫn Thạc không chỉ xem đây là một việc đơn giản, cậu thích cười, cũng thích nhìn người khác cười, nên cố hết sức làm tốt nhất, cho dù tâm trạng cậu không vui, cũng không mong cảm xúc của mình sẽ ảnh hưởng tới người khác. Nhưng khi người bệnh không nghe theo lời dặn, cậu sẽ hung dữ hơn bất kỳ ai, nhất định sẽ xử lý bệnh nhân đó đến nơi đến chốn.

Cậu sắp xếp lại thuốc men cần phát, cầm đến phòng bệnh. Những bệnh nhân đó trông thấy cậu thì thân mật gọi: "Tiểu Mẫn, cậu quay về rồi à."

Cậu cười vui vẻ: "Có nhớ tôi không?".

"Đương nhiên là nhớ, y tá Biện không được chu đáo như cậu." Một bệnh nhân nói xong, căng thẳng nhìn ra ngoài, sợ bị Biện Bạch Hiền nghe được.

Mẫn Thạc cũng không muốn gây ra mâu thuẫn giữa các đồng nghiệp với nhau nên vội chuyển chủ đề: "Đến giờ uống thuốc rồi."

Cậu dặn một bệnh nhân tiểu đường phải chú ý kiêng khem, lại dặn một bệnh nhân sỏi thận khác phải nằm nghỉ trên giường, đến khi bác sĩ đến kiểm tra, cậu vẫn còn chưa ngừng dặn dò.

Phó chủ nhiệm Độ Khánh Thù cầm bệnh án, cười nói: "Tiểu Mẫn về rồi à, tôi thấy yên tâm hơn rồi."

Mẫn Thạc ngại ngùng cúi đầu: "Tôi biết tôi nói nhiều ạ."

"Tôi tuyệt đối không có ý phê phán cậu đâu." Độ Khánh Thù cười nói.

Độ Khánh Thù là bác sĩ đẹp trai nhất bệnh viện RJ, Kim Mẫn Thạc là y tá đẹp nhất, điều này ai cũng công nhận, rất nhiều người đều thấy họ xứng đôi, từng tạo nhiều cơ hội cho họ, tiếc rằng Độ Khánh Thù đã có người thương từ lâu, Mẫn Thạc cũng nhanh chóng trở thành hoa đã có chủ, đám người đó mới chịu thôi, tuy chuyện này đã qua lâu rồi nhưng lúc gặp nhau cũng khó tránh khỏi ngại ngùng.

Mẫn Thạc ra khỏi phòng bệnh, phát hiện ra Kim Chung Nhân nãy giờ đứng dựa tường, lặng lẽ nhìn cậu. Cậu không trốn tránh mà bước tới, cười nói: "Tìm tôi à?".

Trong tay Kim Chung Nhân còn ôm một bó hoa hồng, rực rỡ yêu kiều: "Cuối cùng em đã xuất hiện."

"Kết hôn nghỉ phép xong phải quay lại làm việc chứ." Mẫn Thạc ung dung đáp.

"Anh không tin em đã kết hôn."

Mẫn Thạc chìa tay: "Anh tin hay không đó vẫn là sự thực."

Kim Chung Nhân không nói gì, nhưng ánh mắt mãnh liệt như muốn nhìn thấu cậu.

"Phải làm sao anh mới tin? Có cần xem giấy chứng nhận kết hôn không?" Mẫn Thạc bất lực, vận đào hoa đang mùa nở rộ cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

"Mẫn Thạc, em có biết không, em là người đầu tiên đối xử tốt với anh như vậy." Nụ cười chua chát ngưng đọng trên môi Kim Chung Nhân.

"Kim Chung Nhân, tôi phải nói cho anh biết, chăm sóc tốt từng bệnh nhân là công việc của tôi, là trách nhiệm của tôi, không chỉ anh mà tôi đối với ai cũng thế cả, nếu trước kia hành động của tôi khiến anh hiểu lầm thì tôi rất xin lỗi." Mẫn Thạc thu lại nụ cười, nghiêm túc nói.

Kim Chung Nhân lại im lặng. Mãi sau anh ta mới nói: "Thực ra những gì em nói, anh đều hiểu."

Mẫn Thạc thở phào, hiểu là được, cậu sợ nhất người lằng nhằng không rõ. "Tôi còn phải làm việc, anh về đi nhé." Cậu nhận bó hoa trong tay Kim Chung Nhân: "Hoa này tôi nhận, lần sau muốn tặng thì có thể tặng hoa hương thảo."

Hoa hương thảo là loài hoa tiêu biểu cho tình bạn, tin rằng anh ta sẽ hiểu. Đương nhiên, nếu anh ta nghĩ thông suốt, không còn lãng phí thời gian nơi cậu thì tốt quá.

Mẫn Thạc truyền nước cho bệnh nhân xong, cảm thấy hơi mệt liền ngồi ở khu y tá để nghỉ ngơi. Cậu bỗng thấy Kim Tuấn Miên sau khi nhận được một cú điện thoại thì cứ đứng đó thẫn thờ, cậu liền hỏi: "Y tá trưởng, anh sao vậy?".

Tuấn Miên thở dài: "Ban nãy cô giáo của con anh gọi điện đến, nói là Lạc Lạc yêu sớm, bảo anh đến trường một chuyến.'

Lạc Lạc là con gái cưng độc nhất của Tuấn Miên, đang ở giai đoạn quan trọng nhất trước khi thi đại học.

"Vậy anh mau đi đi."

"Bây giờ không đi được." Tuấn Miên lại thở dài: "Lát nữa viện trưởng tới."

Mẫn Thạc không nói được gì, những chuyện bình thường còn có thể làm thay, còn chuyện tiếp lãnh đạo thì phải chính Tuấn Miên lo liệu.
Tuấn Miên đau đầu, than vắn thở dài: "Bọn trẻ bây giờ sao yêu sớm thế không biết, thời bọn anh làm gì có chuyện đó, đều tự giác giữ khoảng cách nhất định với nhau, Tiểu Mẫn, lúc đi học em cũng thế chứ?"
Mẫn Thạc đờ người, không biết phải trả lời ra sao.
Tuấn Miên lẩm bẩm: "Không được, anh phải gọi điện cho lãoTrương, bọn trẻ này thật chẳng ra sao."
Y tá trưởng Kim Tuấn Miên và anh Trương đã ly hôn mấy năm nay, hai người đều chưa có gia đình riêng, thường xuyên gặp mặt trò chuyện, giữ mối quan hệ mờ ám mà người ngoài không hiểu được.
Tuấn Miên vẫn đang kể lể với lão Trương trong điện thoại, viện trưởng đại nhân dẫn một đám người lặng lẽ xuất hiện, Tuấn Miên vội dập điện thoại, đẩy Mẫn Thạc đang chu du hồn phách sang bên rồi vội chạy ra đón tiếp lãnh đạo.
Mẫn Thạc ngẩn ngơ như vậy là vì cậu hoàn toàn bị lời nói của Tuấn Miên dẫn vào kí ức.
Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn là học sinh giỏi, đạo đức tốt trong mắt thầy cô, xem lời bố mẹ và thầy cô là thánh chỉ để làm theo, không ai ngờ, có ngày cậu lại biết phản kháng, đồng thời phạm vào chuyện yêu sớm cấm kị nhất ở nhà trường.

Kim Mẫn Thạc và Ngô Thế Huân vốn không hề quen biết, hơn hai năm ở trường cấp ba, nói chuyện cùng nhau không tới mười câu, ngoài việc thầy cô nào đó gọi bạn đến văn phòng, rồi thì bạn nào đó ở lớp nào đó tìm cậu.
Hai người họ một là đại diện cho môn tiếng Anh, một là đại diện cho môn Số học, biết rõ tên đối phương chỉ vì tranh giành thứ hạng vào cuối kì.
Thành tích học tập của Mẫn Thạc luôn khá ổn định, còn Thế Huân lại có sự tiến bộ vượt bậc, hai năm trước còn ở trình độ trung bình, lên lớp 12 bỗng nhảy vọt, thoắt cái tiến bộ thần tốc, mấy lần liên tiếp kéo Mẫn Thạc xuống khỏi vị trí dẫn đầu bảng, khiến cậu vô cùng bực tức. Cũng chính lúc đó, Mẫn Thạc bắt đầu chú ý tới cậu nam sinh cao gầy đó.
Ban đầu chỉ ngấm ngầm tranh đấu, thề lần sau thi sẽ vượt qua anh, nhưng đó không phải chuyện dễ dàng, do hàng vạn nguyên nhân mà không thể nào tập trung bằng anh ta, kì thi tiếp theo vẫn thua anh hai điểm, khiến Mẫn Thạc hận đến ngứa cả răng. Nhưng điều đó càng kích thích ý chí chiến đấu của cậu, khiến cậu có động lực sẽ giành lại ngôi vị đầu bảng trong kì thi thử.
Cuộc đấu tranh về học tập như thế là điều mà giáo viên chủ nhiệm muốn nhìn thấy nhất, thầy đã xem hai người là 'mãnh tướng' trong tay, nhưng quan hệ giữa họ lại vô thức mà nảy sinh sự thay đổi.
Nguyên nhân sự việc xuất phát khi trường thông báo bắt đầu từ tuần này, chiều chủ nhật sẽ tăng cường ba tiết học, hoa mĩ là để khai thông tư tưởng học sinh, giúp phát huy tốt nhất trong kì thi đại học, thực ra chính là học thêm, và làm đề thi liên tục.
Mẫn Thạc cuống quýt, bình thường cậu không có sở thích nào, chỉ có mỗi một thú vui là chiều chủ nhật hàng tuần đi xem trận đá bóng giải A, điều này hoàn toàn bị ảnh hưởng bởi ông bố là 'fan' cuồng bóng đá, khiến cậu cũng sắp trở thành fan cuồng nhiệt của đội Thân Hoa từ lâu. Sự sắp xếp đột ngột này của trường đã phá vỡ kế hoạch định trước của cậu, cậu vừa buồn bực vừa ấm ức. Nhưng trên có chính sách, dưới có đối sách, không xem trực tiếp thì nghe cũng được.
Buổi trưa chủ nhật khi đến trường, cậu chuẩn bị sẵn máy nghe nhạc, đầu tiên là chỉnh đài trước, đến ba giờ sẽ lấy ra, lén nhét tai nghe vào tai, vẻ mặt thì vẫn tỏ ra chăm chú nghe thầy giảng bài. Cậu ngồi hàng ghế cuối, che chắn tốt, lại thêm thường ngày vẫn là học sinh giỏi trong mắt các thầy cô, không ai hoài nghi trò vặt vãnh này.

Trận này là Thân Hoa Thượng Hải quyết đấu với Quốc An Bắc Kinh, hai đội này là kẻ thù từ lâu, lần này càng quyết tâm tranh giải quán quân, vì thế trận đấu rất gay cấn. Cảnh đẹp khó giữ lâu, cầu môn đội Thân Hoa nhanh chóng bị thất thủ trước mà còn liên tiếp bị tấn công, Mẫn Thạc cuống đến mồ hôi toát ra đầy đầu, nhưng lại không dám thể hiện cảm xúc, chỉ có thể ngồi đờ ra, mặt trợn trừng. Lúc này bàn bên cạnh chuyển sang một tờ giấy, bên trên viết: Trận của đội Thân Hoa bây giờ là mấy không rồi?
Mẫn Thạc quay sang, Ngô Thế Huân đang nhìn cậu bằng ánh mắt mong chờ. Cậu buồn rầu ghi: Thua 0-3 rồi.
Thế Huân cầm lại giấy, đầu tiên là trợn to mắt, sau đó đấm ngực thình thịch, lại túm tóc cật lực, điệu bộ đáng yêu vô cùng.
Mẫn Thạc suýt bật cười thành tiếng, càm giác anh không còn đáng ghét như trước. Thế Huân mấp máy môi, ra hiệu cậu tiếp tục nghe tường thuật, đồng thời báo cáo tỉ số.
Tuy trận bóng đó, đội Thân Hoa cuối cùng vẫn thảm bại, nhưng đối với Ngô Thế Huân và Kim Mẫn Thạc mà nói, lại là một bắt đầu mới mẻ.
Mẫn Thạc dần biết được, Ngô Thế Huân cũng là một fan của bóng đá, đồng thời giữ vị trí tiền đạo của đội bóng trường, kì hội thao các trường trung học của thành phố năm ngoái, chính anh đã ghi điểm vào những phút cuối cùng, giành lại được cúp quán quân. Sau khi lên lớp 12, tuy bận rộn nhưng mỗi chiều thứ tư tan học xong, anh vẫn cùng bạn thân đá một trận dốc cạn mồ hôi, tạm thời vứt bỏ áp lực học hành.
Trình Lãng cũng từ từ hiểu được cậu nhóc Kim Mẫn Thạc có vẻ bề ngoài ngoan hiền, chỉ nghe lời thầy cô này, thực ra trong xương tủy cũng có gen nổi loạn, cậu không phải một người chỉ biết một lòng đọc sách thánh hiền, cậu xem đá bóng cũng rất kích động. Cậu không thích David Beckham đẹp trai phong độ, chỉ thích hoàng tử u buồn Roberto Baggio và Batistuta điền cuồng phóng khoáng, cậu và anh cũng không chỉ có cùng quan điểm thẩm mĩ mà sở thích cũng giống nhau.
Mẫn Thạc thích đọc sách, từ Kim Dung, Cổ Long đến Tịch Quyên, Diệc Thư...
Thế Huân thích nghe nhạc, từ nhóm Tiểu Hổ đến nhóm nhạc Đường Triều đều nghe hết.

...

Không biết từ bao giờ, cứ mỗi chiều thứ tư, Mẫn Thạc nhất định sẽ ra sân xem đá bóng, tuy im lặng ngồi đó nhưng vô hình chung cũng mang lại sự cổ vũ và động lực cho Thế Huân.
Mỗi ngày sau khi tan học, Thế Huân sẽ đợi ở nhà để xe, nhìn Mẫn Thạc lấy xe, đạp cùng cậu một đoạn đường, khi cậu sắp về đến nhà, anh mới quay đầu xe, đạp thêm hơn tiếng đồng hồ nữa, vì nhà anh ở hướng ngược lại.
Mỗi chiều chủ nhật sau khi trận đá bóng bắt đầu là cơ hội tốt để hai người gần gũi nhau thêm, giấy viết thư cứ chuyền qua lại giữa hai bàn, vừa tránh được sự chú ý của thầy cô, vừa không bị bạn học để mắt thật sự rất vất vả.
Tình cảm tuổi xuân non nớt dần dần nảy nở.
Dòng suy nghĩ lại bị tiếng chuông điện thoại gấp gáp cắt đứt, hơi thở Mẫn Thạc phập phồng, kìm nén lại cảm xúc, nhìn người gọi đến là Phác Xán Liệt.
"Xán Liệt." Cậu vội nghe máy.
"Mẫn ca, Đông Đông sốt cao, bọn em đang ở phòng khám bệnh, nếu anh tiện thì đến đây một chút được không?" Vẻ cuống quýt của Phác Xán Liệt lộ rõ trong lời nói.
"Anh đến ngay, em đừng lo." Mẫn Thạc nói vài câu với các đồng nghiệp trong phòng y tá rồi vội vàng đi ngay.
Mẫn Thạc vừa tới đã bị Phác Xán Liệt túm chặt lấy cánh tay. Xán Liệt mồ hôi mồ kê, sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn giống như người bị bệnh là cậu mới đúng.
"Xán Liệt, em không sao chứ?" Mẫn Thạc đỡ lấy cậu, hỏi.
"Em không sao, lúc nãy xe không khởi động được, lại không bắt được taxi, em cõng Đông Đông chạy tới đây."
Mẫn Thạc hỏi ngay: "Bố Đông Đông đâu?"
"Đi công tác rồi."
Mẫn Thạc thấy tim đánh 'thịch' một cái, có một linh cảm mạnh mẽ rằng Hoàng Tử Thao chắc chắn đi cũng Thư Nhã. Nhưng cậu không dám hỏi, Phác Xán Liệt đã mệt mỏi lo lắng cho bệnh tình của Đông Đông lắm rồi, cậu không thể thêm dầu vào lửa, hơn nữa bây giờ cũng không có chứng cứ.
Đông Đông đang truyền nước, tuy chỉ mới hai tuổi nhưng cậu nhóc rất ngoan, nước mắt long lanh nhưng không khóc cũng không quấy.
Mẫn Thạc dịu dàng xoa đầu nó: "Trẻ con ốm đau là chuyện thường, đừng lo quá."
"Tự dưng lại phát sốt, trước đó cũng không có biểu hiện gì khác thường." Phác Xán Liệt thở dài, dán một miếng băng dính lên mu bàn tay Đông Đông.
Mẫn Thạc an ủi: "Trẻ con sức miễn dịch kém, dễ sinh bệnh, không phải chuyện gì lớn đâu."
Phác Xán Liệt gật đầu, nghe Mẫn Thạc an ủi cũng thấy an tâm hơn nhiều.
Mẫn Thạc không thể nhịn được, bật hỏi: "Xán Liệt, chuyện của Đông Đông, bố nó chưa từng lo sao?"
Phác Xán Liệt cười cười: "Chuyện công ty anh ấy đã quá bận rồi, em làm sao để anh ấy lo cả chuyện nhà nữa."
"Cũng không thể nói vậy, đứa con dù sao cũng là của cả hai người, đây vốn không phải trách nhiệm của mình em."
"Đợi anh ấy hết bận đợt này rồi nói, tình hình tài chính gần đây của công ty hình như không tốt lắm, Lộc Hàm không nói anh nghe sao?"
Mẫn Thạc ngẩn người: "Anh không nghe nói."

"Có thể là anh ấy không muốn làm anh lo." Phác Xán Liệt khẽ thở dài.
Mẫn Thạc thầm ghi nhớ trong lòng, định tối về sẽ hỏi thăm chuyện này.
"Trước kia Tử Thao không để cho Lộc Hàm đi, có thể đã làm lỡ mất cơ hội, anh đừng trách anh ấy." Phác Xán Liệt tỏ ra hối lỗi.
"Xán Liệt, em đừng nói thế, nếu công ty xảy ra vấn đề thật thì Lộc Hàm càng nên ở lại cùng vượt qua gian nan." Ánh mắt Mẫn Thạc lóe sáng, cậu thực sự cảm thấy việc này rất lạ, nên vẫn giữ thái độ hoài nghi.
Đông Đông chớp đôi mắt to, giọng nũng nịu nói: "Chào chú Mẫn Thạc."
Mẫn Thạc ôm lấy cậu nhóc: " Đông Đông ngoan nhất đấy."
"Chú Mẫn Thạc, con rất dũng cảm, tiêm mà không khóc." Cậu nhóc giơ cánh tay phải đang truyền nước lên khoe.
"Đợi Đông Đông khỏe lại, chú sẽ dẫn con đi chơi, mua kem và chocolate cho con nhé." Mẫn Thạc ôm Đông Đông đáng yêu, lập tức có cảm giác tình phụ tử ngập tràn.
Đông Đông vui sướng vỗ tay, làm Phác Xán Liệt giật mình nắm chặt tay cậu bé: "Ông tướng à, yên nào."
Mẫn Thạc hôn lên mặt nó, trong đầu thoáng một suy nghĩ, nếu Hoàng Tử Thao thực sự làm chuyện có lỗi với Xán Liệt thì cậu ấy phải làm sao. Tính cách của cậu ấy, Mẫn Thạc hiểu rõ, ngoài nhu trong cương, rất mạnh mẽ quật cường, nếu Hoàng Tử Thao ngoại tình, chắc chắn cậu ấy sẽ không tha thứ, đến lúc đó Đông Đông sẽ thế nào.
Mẫn Thạc có phần không dám tìm hiểu sự việc, chẳng biết ai đã từng nói, không biết chân tướng mới là hạnh phúc nhất.
Phác Xán Liệt vừa xoa mái tóc mềm mượt của Đông Đông, vừa nhẹ nhàng lau mặt cho nó, gương mặt nở nụ cười hạnh phúc.
Thực ra Đông Đông không phải con ruột của Xán Liệt, ba năm trước Xán Liệt bị sảy thai rồi không thể mang thai được nữa, Thư Nhã đã bế cậu bé từ cô nhi viện về. Phác Xán Liệt đã dốc hết toàn bộ tình yêu cho cậu bé, tình cảm ấy cao cả nhường nào.
Xán Liệt vỗ nhẹ vai Xán Liệt: "Mẫn ca, lúc nãy em hơi căng thẳng, bây giờ không sao rồi, anh về làm việc tiếp đi."
Con cái tự nhiên bệnh nặng, bố mẹ đều hồn bay phách tán, Mẫn Thạc đã thấy rất nhiều ở bệnh viện này, đương nhiên rất thông cảm, cậu tinh nghịch chớp mắt, ra dấu gọi điện thoại: "Vậy anh về trước, có gì thì tìm anh nhé."
Phác Xán Liệt mỉm cười gật đầu.

Mẫn Thạc tan làm xong lại đến phòng bệnh thăm, bệnh tình của Đông Đông đã ổn định, bớt sốt, nghe Xán Liệt khuyên, cậu mới bỏ ý định ban đêm ở lại cùng cậu ấy mà chuẩn bị về nhà.
Trên đường đi cậu nhận được điện thoại của tên bạn thân Trương Đông Vũ, cậu chàng cười gian hỏi: "Tiểu Mẫn Mẫn yêu dấu, cảm giác mới cưới thế nào?"
Mẫn Thạc trả lời bằng giọng cực kì khiêu khích : "Muốn biết hả, mau cưới đi."
Trương Đông Vũ tức điên, kêu oai oái: "Cậu mỉa mai tớ không thể kết hôn hả?"
Mẫn Thạc vội chịu thua: "Tớ đâu dám mỉa mai lão già như cậu!"
"Lại còn gọi là lão già!" Trương Đông Vũ sắp tức điên.
Mẫn Thạc khoái chí cười ha ha.
Hai người đùa giỡn ồn ào một lúc, cuối cùng Trương Đông Vũ đã nhớ ra chủ đề chính, cậu chàng tỏ ra nghiêm túc: "Tiểu Mẫn Mẫn, tháng sau họp lớp, tớ đã bỏ ra rất nhiều công sức mới liên lại được đa số, lần này cậu nhất định phải tham gia nhé!"
Mẫn Thạc vô thức hỏi: "Ngô Thế Huân có tới không?"
"Cậu kết hôn rồi còn nhớ cậu ta à?" Trương Đông Vũ tỏ ra bất bình thay Lộc Hàm.
"Cậu nghĩ đi đâu thế, ý tớ là nếu anh ấy đi thì tớ không tham gia."
"Hừm." Trương Đông Vũ hỏi vẻ nghi ngại: "Cậu làm thế là vì sao?"
Mẫn Thạc trầm tư. Lát sau, cậu nói: "Tớ không muốn gặp anh ấy."
"Chuyện đã qua bao năm rồi, cậu còn chưa tha thứ cho cậu ta à?"
"Không như cậu nghĩ đâu!" Mẫn Thạc lắc đầu. "Thực ra tớ đã gặp anh ấy rồi."
Trí tò mò của Trương Đông Vũ thoáng chốc nổi dậy: "Bao giờ? Ở đâu? Đã nói gì? Có làm chuyện gì có lỗi với Lộc Hàm không?"
Mẫn Thạc cười khì: "Cậu nghĩ đi đâu vậy?"
"Cậu làm tớ hiểu lầm đó chứ!"
Mẫn Thạc tỏ ra hoang mang: "Làm gì có, tớ chỉ đang nói cho cậu biết sự thật thôi."
"Được được được, cậu tiếp tục nói đi."
Trương Đông Vũ là bạn thân nhất của Mẫn Thạc, cũng là một trong cực ít những người biết rõ mối quan hệ giữa cậu và Ngô Thế Huân năm đó, Mẫn Thạc không muốn giấu bạn nên kể đại khái cho bạn nghe.
"Thế giới này nhỏ thật." Đó là câu đầu tiên khi Trương Đông Vũ nghe xong, câu thứ hai là: "Tiếc rằng có duyên vô phận."
Mẫn Thạc cắn môi: "Tớ không muốn phiền phức, nên có thể không gặp thì cố gắng không gặp thôi."
"Tiểu Mẫn Mẫn, nói thực đi, có phải cậu sợ gặp cậu ta?"
Câu này tuy khó nghe nhưng nhắm trúng điểm yếu. Mẫn Thạc nghĩ ngợi, vội nói: "Bậy bạ, tớ có gì mà phải sợ."
Trương Đông Vũ cười khà khà, Mẫn Thạc hơi lúng túng cười khỏa lấp: "Kệ cậu đấy."
"Thôi được, không chọc cậu nữa, để đỡ cho cậu lần sau lại diễn trò ân ái trước mặt tớ, người độc thân không tổn thương nổi đâu." Trương Đông Vũ tự giễu.
Mẫn Thạc an ủi: "Bổn đại tiên vừa cho cậu một quẻ, mùa xuân của cậu sắp tới rồi."
"Thật không?"
"Tất nhiên là thật." Xưa nay Mẫn Thạc rất yêu quý Trương Đông Vũ, tên này rất cố chấp, từ năm mười tám tuổi do yêu đơn phương một người, nhưng tình yêu đó không được hồi đáp, cậu chàng càng bại càng tiến, lại càng chiến càng bại, nhưng vẫn bướng bỉnh giữ tình cảm đó, khiến người khác vừa khâm phục vừa thở dài.
Trương Đông Vũ đương nhiên biết Mẫn Thạc chỉ đang xoa dịu cậu, nhưng có người bạn như vậy đã đủ cho cậu tự hào và thỏa mãn. Cậu tin rằng cứ chân thành thì đá vàng cũng phải tan chảy, sẽ có ngày khiến trái tim người ấy rung động.

Mẫn Thạc cúp máy xong, đầu óc rối loạn, mấy hôm nay quá nhiều việc xảy ra cùng lúc, khiến cậu rất nóng nảy bực bội, bỏ qua Ngô Thế Huân không nhắc tới, thì chuyện của Hoàng Tử Thao và Thư Nhã đã đủ khiến cậu đau đầu lắm rồi.


Mẫn Thạc và Xán Liệt đã quen nhau trong bệnh viện này, lúc đó cậu còn đang thực tập. Cha của Phác Xán Liệt vì ca mổ ghép gan nên nằm ở phòng bệnh khoa ngoại của bệnh viện RJ, y tá lúc đó là Mẫn Thạc. Đó là lần đầu tiên cậu cảm nhận được thế sự vô thường, sự yếu đuối của sinh mệnh, buổi sáng ông lão còn cười đùa nói sẽ giới thiệu đối tượng cho cậu, buổi chiều lại không bao giờ có thể ra khỏi phòng mổ được nữa. Phác Xán Liệt rất đau khổ, nhưng vẫn phải chăm sóc mẹ, lo liệu chuyện hậu sự của cha. Cậu ấy phải cố vực dậy tinh thần, không ai biết gánh nặng đè trong tim cậu ấy, không ai hiểu nỗi dằn vặt trong lòng cậu ấy. Chỉ có Mẫn Thạc là biết chút chuyện, bác sĩ điều trị chính khi đó là Ngô Diệc Phàm - bạn trai của Phác Xán Liệt, vốn đã định sau khi ông Phác hồi phục và xuất viện thì sẽ tổ chức đám cưới, nhưng sau đó thì...
Về sau Phác Xán Liệt bình thản chia tay Ngô Diệc Phàm.
Rồi sau nữa, Phác Xán Liệt lấy Hoàng Tử Thao...
Mẫn Thạc đồng cảm sâu sắc với những gì Phác Xán Liệt đã trải qua, cậu phải nhanh chóng làm rõ chuyện này, không thể để cậu ấy đau lòng buồn bã nữa.
Lộc Hàm tan sở đúng giờ, về nhà mua thức ăn nấu cơm, từ sau khi cưới, anh đã tập thói quen thà mang công việc về nhà làm chứ không ở lại công ty làm thêm giờ, vì không muốn Mẫn Thạc bụng đói chờ anh. Anh nhanh nhẹn vo gạo nấu cơm xong, nhìn đồng hồ, rửa tay sạch sẽ rồi làm một ly mật ong để sẵn trên bàn.
Thời gian được tính khá chuẩn, vừa làm xong những việc đó cửa nhà vang lên âm thanh tìm chìa khóa lách cách. Lộc Hàm mỉm cười lắc đầu, Mẫn Thạc vẫn mắc tật đó, đồ đạc trong túi quá nhiều quá lộn xộn, lần nào tìm chìa khoá cũng phải mất khoảng mười phút. Anh mở cửa, kéo Mẫn Thạc vào, cười nhét vào tay cậu thứ gì đó, rồi vào bếp mang thức ăn lên.
Mẫn Thạc cầm chiếc hộp được gói rất đẹp, tung tăng chạy vào phòng: "Là quà gì thế anh?"
Lộc Hàm không quay lại: "Mở ra thì biết thôi."
Theo sự hiểu biết của Mẫn Thạc về Lộc Hàm thì chỉ gói gọn trong ba thứ: nhẫn, dây chuyền hoặc vòng tay, thực sự không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng lần này cậu đã sai, trong họp không phải trang sức quí giá, mà lại là móc đeo điện thoại hình chibi Maruko. Cậu nhảy cẫng lên, hưng phấn hôn lên má Lộc Hàm: "Ông xã, sao anh biết em muốn cái này!"
Lộc Hàm hôn trả lại: "Tối qua thấy em tìm trên trang Taobao, hôm nay tan làm tiện thể mua luôn."
Anh nói rất nhẹ nhàng thoải mái, nhưng Mẫn Thạc hiểu được công sức anh bỏ ra cho cậu. Cậu vẫn còn trẻ con, không có sức kháng cự đối với những món đồ dễ thương, ngay cả bố mẹ đôi lúc cũng bó tay, chỉ Lộc Hàm chịu bao dung, đồng thời chiều chuộng cậu. Mẫn Thạc chu môi: "Chất lượng trên Taobao kém xa so với đồ anh mua."
Lộ Hàm thương yêu xoa tóc cậu: "Em thích là được."
Mẫn Thạc dựa vào trong vòng tay anh, thấy ấm lòng quá đỗi.
Lộc Hàm ôm cậu, mái tóc mềm mượt lướt qua mặt anh, hương thơm thoang thoảng, anh bất giác thấy ngứa ngáy, tìm kiếm đôi môi Mẫn Thạc mà hôn đắm đuối. Nhất thời, căn phòng tràn ngập cảnh xuân. Mẫn Thạc nũng nịu đẩy anh ra: "Cơm sắp nguội rồi kìa."
"Nhưng bây giờ anh không muốn ăn cơm." Lộc Hàm bĩu môi.
"Thế anh muốn ăn gì?" Mẫn Thạc nói xong biết mình sập bẫy, đấm nhẹ một cái vào ngực anh.
Lộc Hàm nắm tay cô, cười mờ ám, Mẫn Thạc đỏ bừng mặt, nhanh chóng vùng ra bê đồ ăn chạy ra khỏi bếp.
Bữa ăn rất vui vẻ, ngon lành, lúc thì anh đút em ăn, em ăn một nửa lại đút cho anh, rồi vuốt ve, thì thầm tình tứ, đậu phụ rau xanh còn ngon lành hơn cả càng cua tôm hùm, thịt cá còn ngon hơn bao ngư vi cá.
Mẫn Thạc vừa ăn vừa nói: "Cứ thế này thì mấy năm nữa thôi, eo của em sẽ thành eo bánh mì mất", lưu luyến buông đũa.
Lộc Hàm cười tươi: "Thế càng tốt, sẽ không ai giành vợ với anh nữa."
Mẫn Thạc 'phì' cười thành tiếng: "Em làm gì lại 'hot' đến thế?"
"Cái cậu bé trong trường, rồi anh chàng bệnh nhân trong bệnh viện, còn..." Lộc Hàm tỏ ra đáng thương.
Mẫn Thạc vội lấy tay bịt miệng anh, làu bàu: "Càng nói càng vớ vẩn."
Lộc Hàm thuận thế ngậm lấy ngón tay trỏ của cậu, liếm mút từng chút một, Mẫn Thạc thấy như có kiến bò trong tim, mặt đỏ bừng bừng: "Ghét quá." Giọng cậu nũng nịu, càng thêm phần quyến rũ. Lộc Hàm không chịu nổi nữa, đứng phắt dậy, đũa rơi xuống sàn nhưng anh không thèm nhặt, liền kéo Mẫn Thạc vào lòng.
Mẫn Thạc thở hổn hển, rên rỉ: "Đợi đã...buổi tối...rồi..."
"Bây giờ không phải tối sao?" Lộc Hàm biết cậu mắc cỡ, nên cố ý chọc ghẹo.
Mẫn Thạc trừng anh: "Em nói chưa tới là chưa tới."
Lộc Hàm lại hôn đến nỗi môi cậu mọng đỏ, rồi mới bịn rịn buông ra.
Mẫn Thạc thở hổn hển, làu bàu: "Anh chỉ biết bắt nạt em."
"Ừ." Lộc Hàm khảng khái thừa nhận: "Anh chỉ biết bắt nạt một mình em."
Mội câu thôi lại khiến Mẫn Thạc xấu hổ lẫn hạnh phúc nhào vào vòng tay anh, hai người lại quấn lấy nhau.
Cả buổi tối ý loạn tình mê, Mẫn Thạc cứ cảm thấy có việc gì đó chưa làm, lúc sắp ngủ, cuối cùng cậu đã nhớ ra, vội vàng đẩy đẩy Lộc Hàm: "Em có chuyện hỏi anh."
"Gì thế?"
Mẫn Thạc khéo léo chọn từ: "Công ty các anh gần đây có vấn đề về tài chính sao?"
"Không nghe nói."
Mẫn Thạc đã chắc bụng, hỏi tiếp: "Hoàng Tử Thao hôm nay có phải đi công tác rồi không? Đi cùng Thư Nhã?"
Lộc Hàm gật đầu.
"Em biết ngay mà." Mẫn Thạc tỏ ra bất bình.
"Có vấn đề gì à?" Là bạn thân kiêm cấp dưới của Hoàng Tử Thao, Lộc Hàm tuyệt đối tín nhiệm và tôn trọng cậu ta. Tuy Mẫn Thạc nói chắc là có vấn đề, cũng phân tích cực kì hợp lí, nhưng anh không thể nào tin được.
Mẫn Thạc hận chỉ muốn nhéo tai anh: "Sao không có vấn đề được, công ty bao nhiêu người mà tại sao Hoàng Tử Thao cứ phải đi công tác với Thư Nhã?"
"Hai người họ thường đi công tác với nhau, bao năm nay đều thế, có gì mà lạ đâu, Tiểu Mẫn, em nghĩ quá nhiều rồi." Lộc Hàm liếc nhìn cậu: "Hơn nữa Phác Xán Liệt không nghĩ gì, em quản việc người ta làm chi."
Trực giác mách bảo Mẫn Thạc rằng tuyệt đối không đơn giản như vậy, không có chứng cứ nên cậu vốn không muốn nói nhiều, nhưng thái độ của Lộc Hàm khiến cậu khó mà chấp nhận, Mẫn Thạc giận quá, buột miệng: "Lộc Hàm, em nói cho anh biết, nếu anh giúp Hoàng Tử Thao che giấu làm tổn thương Xán Liệt, anh sẽ không yên với em đâu."
Lộc Hàm sa sầm mặt: "Tiểu Mẫn em sao vậy? Anh là người thế nào, em không hiểu sao? Em không tin tưởng anh đến thế à?"
Mẫn Thạc nói ra rồi thì biết lời mình nói hơi quá đáng, nhưng cậu vốn cố chấp, bình thường Lộc Hàm lại luôn nhường nhịn, cậu không thể nào xuống nước xin lỗi anh, nên chỉ cắn môi, im lặng.
Lộc Hàm khẽ thở dài, xoa đầu cậu: "Được rồi được rồi, đừng để chuyện người khác ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta."
Mẫn Thạc cũng được thể xuôi theo: "Vâng", rồi từ từ chui vào vòng tay ấm áp của Lộc Hàm.
Rất nhanh cậu chìm vào giấc ngủ yên bình, Lộc Hàm lại mãi không ngủ được, anh từ từ ngồi dậy, sợ làm động đến Mẫn Thạc nên không bật đèn, đắp lại chăn cho cậu xong, anh vào thư phòng, rút một cuốn album cũ từ trong hộc tủ dưới cùng của bàn làm việc, mở trang đầu tiên, một đôi nam nữ trẻ trung đang ôm nhau tình cảm, cười ngọt ngào, Lộc Hàm thấy ươn ướt khóe mắt, nhẹ nhàng vuốt ve tấm hình, khóe môi nở một nụ cười dịu dàng.




Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: