Chương 119 - Thì ra là thế
Sau khi nhận được một cú điện thoại, Phác Trí Mẫn từ từ gỡ tay Mẫn Doãn Khởi đặt trên eo mình ra, đứng dậy vào phòng vệ sinh, sau 10p, cậu đã rửa xong mặt mũi vẫn Mẫn Doãn Khởi ngủ say, không nhẫn tâm đánh thức anh dậy.
Tối hôm qua, cậu nghe toàn bộ câu chuyện quá khứ của anh và Thiên Mộng Tuyết.
Nghe xong, lòng cậu trở nên mềm lại, cậu thông cảm với Thiên Mộng Tuyết, thì ra cô ta đã có nhiều oan ức với Mẫn Doãn Khởi như vậy, cậu thấy mình lúc này có phần được ưu ái hơn.
Cậu cũng đã hiểu vì sao Mẫn Doãn Khởi luôn nói rằng không thể rũ bỏ trách nhiệm với Thiên Mộng Tuyết.
Nếu… đổi lại là cậu, có lẽ cậu cũng như vậy.
Đã hiểu rõ ngọn ngành, cậu lựa chọn im lặng, tối hôm qua, khi anh kể xong, cậu òa khóc nức nở, không phải vì bản thân mình, mà vì đoạn ái tình đẹp đẽ kia, không phải là ghen tỵ mà là hiểu rõ cái cảm giác không còn được yêu nữa là như thế nào.
Vì vậy, cậu đã quyết định…
- Chúng ta chia tay thôi...
Cậu bình tĩnh nghiêng mặt tì vào ngực Mẫn Doãn Khởi nói thản nhiên.
Đột nhiên, Mẫn Doãn Khởi giữ chặt lấy cậu, ánh mắt đầy mất mác.
- Tại sao em vẫn còn nói vậy? Anh nói những điều này không phải để em rời xa anh mà muốn em hiểu, tin tưởng anh sẽ xử lý tốt mọi chuyện.
Nói xong, giọng anh cũng trở nên dịu dàng, chậm rãi cúi đầu.
Phác Trí Mẫn cảm giác có gì đó rơi trên ngực mình, cậu biết là nước mắt của anh.
Anh khóc, cậu đau lòng…
Anh đau khổ, cậu thấy còn đau hơn chết…
Chính vì thế này, cậu mới hiểu đối với Thiên Mộng Tuyết, Mẫn Doãn Khởi quan trọng đến thế nào, mà anh lại nợ cô rất nhiều. Cho nên cậu không còn cách nào khác ngoài rút lui.
Chậm rãi vươn tay, vuốt ve khóe mắt đẹp đẽ của anh, nhẹ nhàng lau khô những giọt nước.
- Em biết rõ, em cũng không muốn thế, nhưng… chúng ta nợ Thiên Mộng Tuyết quá nhiều, không thể tiếp tục làm tổn thương cô ấy, cô ấy quá mức yêu anh.
Nói xong câu này, Phác Trí Mẫn cũng không hiểu cảm giác trong lòng mình như thế nào, chua chat, ê trề, hít thở không thông.
Cậu yêu anh, vượt xa cả Thiên Mộng Tuyết.
Nếu cậu là Thiên Mộng Tuyết, ngược lại sẽ không đòi hỏi gì ở anh.
Nhưng mà, cậu không nói, tình yêu này chỉ cần mình cậu khắc cốt ghi tâm là đủ rồi.
- Đừng! Em biết không? Anh đã thử rất nhiều lần, muốn gánh vác trách nhiệm, quên em, nhưng 5 năm qua, từ đầu đến cuối không quên nổi em, với những người phụ nữ khác không hề hứng thú, kể cả Thiên Mộng Tuyết. Anh cũng không biết mình bị làm sao, rất khổ sở phức tạp. Lúc em trở về, em không biết anh vui mừng kinh ngạc thế nào, nhưng thấy em bên cạnh Hứa Cần Dương, anh bị lòng ghen tị che mắt, anh không phải muốn giữ khoảng cách với em, chỉ sợ em không muốn nhìn mặt anh.
Mẫn Doãn Khởi nói vậy khiến Phác Trí Mẫn cũng căng thẳng muốn chết, những lời thế này, kể từ khi biết Mẫn Doãn Khởi, đây là lần đầu tiên cậu thấy anh nói nhiều như vậy. Nếu là lúc khác, cậu không do dự mà sà vào ngực anh, ra sức gật đầu, ra sức cảm động khóc nức nở.
Nhưng lúc này, cậu chỉ có thể nhịn, nhịn đến bóp chết tim mình.
- Doãn Khởi, chúng ta không thể ích kỷ như vậy.
Cậu vuốt ve, đau lòng nâng khuôn mặt anh lên, buộc anh nhìn vào mắt mình.
- Anh không ích kỷ, anh có thể cho cô ấy bất kỳ thứ gì cô ấy muốn, kể cả mạng sống, chỉ trừ… chỗ này, không được.
Bàn tay cậu bị anh đặt trên ngực mình, gần trái tim, cậu có thể cảm thấy từng nhịp đập nóng bỏng tác động lên tay mình, đâm vào lòng mình.
Cậu cũng không khống chế nổi nữa, đối mặt với Mẫn Doãn Khởi như vậy, cậu không còn sức cự tuyệt.
Gật đầu chấp nhận lời nói của Mẫn Doãn Khởi, vòng tay lên cổ anh, chủ động tặng cho anh nụ hôn của mình.
Hai người yêu nhau, lúc này không cần quá nhiều ngôn ngữ, một chút đụng chạm da thịt là có thể tóe lên ngàn tia lửa. Hai thân thể nóng bỏng quấn chặt lấy nhau, tình yêu cộng hưởng với nhau thành những nốt nhạc.
Ngừng suy nghĩ, Phác Trí Mẫn thấy Mẫn Doãn Khởi không còn cựa mình, liền lau nước mắt đi ra khỏi phòng ngủ.
Mẫn Doãn Khởi mở mắt thì đã không thấy người bên cạnh, cậu đi từ lúc nào rồi? Anh không hề biết gì, đột nhiên ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã 9 rưỡi.
Anh nhớ đêm qua đã nói chuyện với cậu đến rất khuya, lại làm tình đến sáng sớm, anh có cảm giác chưa ngủ được chút nào, trong mơ còn lưu lại nụ hôn của cậu.
Anh sờ lên gò má, cảm giác ấm áp quen thuộc vẫn sót lại.
Anh cười, vì Phác Trí Mẫn đã đồng ý không rời bỏ anh, đã chứng mình bằng hành động, họ đã quấn quýt miên man thật lâu chẳng phải sao?
Anh cũng nhớ đêm qua đã nói bao lời gan ruột.
Sau khi thổ lộ, anh ôm chặt Phác Trí Mẫn như sợ tuột mất cậu.
Đã bỏ lỡ một lần, anh không muốn lại mất cậu lần nữa, anh nhất định phải xử lý xong việc với Thiên Mộng Tuyết. Lần này bất kể thế nào, anh quyết không nuốt lời.
Phác Trí Mẫn ngồi trên ghế dài trong công viên, gió vi vu thổi tung mái tóc cậu.
5 năm trước, lần đầu tiên thấy Thiên Mộng Tuyết cậu đã biết, người con gái này khác với người Mẫn Doãn Khởi đã từng dẫn về, theo trực giác cậu cũng biết đây chắc chắn là người quan trọng đối với sinh mệnh của anh.
Sau đó, cậu lại vô tình thấy nhật ký của Mẫn Doãn Khởi và một tấm ảnh chụp chung của họ, cậu hiểu rằng mặc dù trong nhật ký cũng không có những lời giống như những gì anh đã nói đêm qua, nhưng cậu biết đây mới là người con gái anh thích nhất.
Vì vậy, cậu chấp nhận ký vào đơn ly hôn, rời ra tổ quốc.
- Cậu đến lâu rồi à?
Một bóng đen phủ lên người cậu che mất ánh mặt trời.
Phác Trí Mẫn bị một câu nói kéo về thực tại, nhìn cô gái có mái tóc bồng bềnh trước mặt, cậu nở một nụ cười ấm áp.
- Không, tôi cũng vừa tới thôi.
Cậu dịch người, chừa cho Thiên Mộng Tuyết một chỗ ngồi.
Thiên Mộng Tuyết không nghĩ rằng Phác Trí Mẫb sẽ cười với mình, cô không biết phải đáp ưng thế nào, ngồi xuống bên cạnh.
- Lúc này cô ổn chứ?
Phác Trí Mẫn biết hai người bây giờ đều khó xử, hỏi một câu chẳng liên quan.
- Phải, vẫn tốt.
Thiên Mộng Tuyết cũng nói theo, thuận tiện lấy tay che ánh mặt trời ngửa cổ lên.
- Vạn dặm không một bóng mây, bầu trời trong xanh khiến người ta ghen tỵ.
Phác Trí Mẫn hiểu hàm ý của Thiên Mộng Tuyết, cậu cười.
- Bầu trời trong xanh cũng có lúc bị mây đen che phủ, khi đó, sẽ có biến cố.
Thiên Mộng Tuyết ngơ ngẩn, sau đó quay sang nhìn khuôn mặt tươi cười của Phác Trí Mẫn.
- Cậu quả nhiên là người thông minh, khó trách vì sao lại nhanh chóng thay thế được vị trí của tôi.
Những lời chua xót ra khỏi miệng Thiên Mộng Tuyết mang theo cả sự bất lực, cô đã không ít lần tưởng tưởng đến cảnh cùng ngồi với Phác Trí Mẫn, có cãi vã, chửi bới, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến Phác Trí Mẫn lại bình tĩnh gặp cô như vậy, hơn nữa… Lời nói kia rõ ràng là đang nói ra lòng cô, bây giờ Thiên Mộng Tuyết mới hiểu người trước mặt đáng sợ thế nào.
- Hôm nay… Tôi hẹn cậu ra ngoài, là vì…
- Tôi biết, là vì Mẫn Doãn Khởi.
Thiên Mộng Tuyết chưa nói xong đã bị Phác Trí Mẫn cắt lời. Cậu biết Thiên Mộng Tuyết hẹn cậu ra đơn giản chỉ vì Mẫn Doãn Khởi, nếu là trước đêm qua, câuh sẽ không chút do dự nói những lời vô tình rồi hất tay bỏ đi, nhưng lúc này, cậu không thể làm vậy.
Phác Trí Mẫn xoay lại, nhìn vẻ mặt thương tổn của Thiên Mộng Tuyết, cậu thấy cảm thông, dù gì cô ta cũng là phụ nữ, cậu biết mất đi người mình yêu còn đau khổ hơn cái chết.
- Thiên tiểu thư, cô tìm tôi cũng vô ích, tôi có thể rút lui, nhưng… Mẫn Doãn Khởi không chịu...
Cậu nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của Thiên Mộng Tuyết, nói dịu dàng.
Những lời của cậu xuất phát từ trái tim, không hề muốn khiêu khích, nhưng Thiên Mộng Tuyết nghe cũng thấy chói tai, cô cảm thấy Phác Trí Mẫn đang khoe khoang, giễu cợt trước mặt mình.
Cô cũng tự giễu cợt bản thân, kéo khóe miệng nở ra một nụ cười đau khổ sau đó nhìn mặt Phác Trí Mẫn, cô muốn thử một lần, chỉ cần Phác Trí Mẫn rút lui, cô có thể bỏ ra bất cứ giá nào.
Vì vậy… Bùm!
Phác Trí Mẫn kinh ngạc thấy Thiên Mộng Tuyết quỳ trước mặt mình, tuy buổi trưa, trong công viên cũng vắng người, không ai nhìn thấy, nhưng Phác Trí Mẫn cảm thấy rất khó chịu, cậu vội vã ngồi xổm xuống kéo Thiên Mộng Tuyết dậy, nhưng cô ta như đã hạ quyết tâm, không hề nhúc nhích. Phác Trí Mẫn đành bất đắc dĩ quát lên.
- Cô làm cái gì vậy? Cô cho rằng làm thế này có thể lấy lại được trái tim Mẫn Doãn Khởi sao? Thiên Mộng Tuyết! Tôi tưởng rằng cô là một người phụ nữ ngạo mạn đến tận xương tủy, không ngờ! Cô cũng…
Cậu không thể hình dung nổi, một người luôn ung dung tự đắc không ai bì nổi, mỗi lần gặp đều ra vẻ kiêu ngạo khó gần, hôm nay lại quỳ gối trước mặt cậu.
- Tôi biết thế! Nhưng tôi thật sự không thế mất đi Doãn Khởi , tôi biết ban đầu sự xuất hiện của cậu là ngoài ý muốn, suốt 5 năm qua, không có cậu chúng tôi vẫn rất tốt.
Nói xong cô nghẹn ngào, khóc nức nở.
- Tôi hi vọng cậu hãy đi đi, bất kể phải làm gì cũng được, tôi cũng không thể để mất Doãn Khởi , tôi van cậu.
Đây là lần đầu tiên Thiên Mộng Tuyết mở miệng cầu xin ai đó, kể cả khi bị bắt cóc, dao kề bên cổ cô cũng không nói một lời nhẹ nhàng, nhưng lúc này, cô cũng không hiểu nổi mình, rõ ràng căm thù người trước mặt, nhưng lại hèn mọn quỳ gối, cầu xin sự bố thí của cậu ta.
- Cô đứng lên đi. Ra đi… tôi không làm được.
- Tại sao? Nếu cậu không đáp ứng tôi sẽ không đứng lên.
Thiên Mộng Tuyết ngước mắt nhìn Phác Trí Mẫn .
Phác Trí Mẫn thở dài, cậu móc khăn giấy ra đưa cho Thiên Mộng Tuyết rồi chậm rãi nói
- Công ty tôi ở đây, không phải tôi muốn đi là đi ngay được, cô làm thế không có tác dụng gì. Tôi đồng ý với cô sẽ cố gắng tránh mặt Doãn Khởi , phần còn lại ra sao là việc của cô.
Cậu cuối cùng vẫn thỏa hiệp, tối qua cậu còn hứa với Doãn Khởi sẽ vĩnh viễn không rời bỏ anh, nhưng đối mặt với người phụ nữ này, trên khuôn mặt kia vẫn ẩn hiện vết dao hồng hồng, Phác Trí Mẫn không giữ nổi trái tim sắt đá.
Trong tình yêu, mặc dù anh yêu cậu không ít hơn Thiên Mộng Tuyết, nhưng dù sao người kia đã từng suýt vì anh bỏ mạng, lại là người đến trước, cho nên cậu cam tâm tình nguyện từ bỏ.
- Có điều… Tôi chỉ đồng ý với cô, nếu cô có thể khiến Mẫn Doãn Khởi tiếp tục yêu mình, tôi nhất định sẽ ra đi, nhưng nếu anh ấy không muốn tiếp tục với cô, tôi cũng không còn cách nào.
Đúng vậy, cậu có thể làm theo ý mình, chứ không quản được Mẫn Doãn Khởi , không phải cậu ra đi thì anh lại một lòng với Thiên Mộng Tuyết, thay vì vật vã với câuh sao không về mà cố gắng cho Mẫn Doãn Khởi hồi tâm chuyển ý.
Nhìn bộ dạng của Phác Trí Mẫn, lòng Thiên Mộng Tuyết tràn đầy thù hận, nhất cử nhất động của cậu ta đều là cố ý khoe khoang thể hiện, ánh mắt cầu xin của cô lúc Phác Trí Mẫn quay đi lại biến thành hung ác, cô không thể tiếp tục như vậy, cô phải tìm biện pháp, hoàn toàn tách Phác Trí Mẫn ra khỏi Mẫn Doãn Khởi .
- Được, tôi hiểu rồi, Phác thiếu gia, tôi hi vọng cậu giữ lời hứa ngày hôm nay, hết sức tránh xa Doãn Khởi, được không?
Trong nháy mắt, cô thể hiện bộ dạng đáng thương, vừa được Phác Trí Mẫn kéo dậy, cô vừa đứng lên vừa nói.
- Được, tôi đồng ý với cô.
Lời nói của Thiên Mộng Tuyết khiến Phác Trí Mẫn đau lòng, cảm giác mang chính tình yêu của mình chôn vùi khiến cậu bất lực, cậu lùi hai bước, hít một hơi thật sâu rồi cười ấm áp với Thiên Mộng Tuyết.
Phác Trí Mẫn ôm Thiên Mộng Tuyết như cảm phục vừa như thương hại.
Nụ cười của Thiên Mộng Tuyệt lúc này lộ rõ sự nham hiểm, đối phó xong với Phác Trí Mẫn, chỉ cần cậu ta ra đi là được, cô không vội vàng, một ngày nào đó, cô sẽ khiến cho Mẫn Doãn Khởi vĩnh viễn đuổi cậu ta ra khỏi tái tim anh.
Khi Phác Trí Mẫn về đến nhà, Mẫn Doãn Khởi đã đi rồi. Hôm nay là thứ 7, thời gian vừa rồi, cậu đã đủ bận, hôm nay nên nghỉ ngơi xả láng, vì vậy… cậu gọi điện cho Điền Chính Quốc, định hẹn cậu ấy ra phố đi dạo, xả stress.
- Alo…
Giọng Điền Chính Quốc thì thào.
Phác Trí Mẫn cảm thấy hơi lạ, nghĩ ngợi một lúc cậu hỏi.
- Chính Quốc, cậu đang làm gì đấy?
- Mình… Có chuyện gì không?
Điền Chính Quốc ngập ngừng, sau đó hỏi lại.
- Ừ, đi dạo phố với mình một chút đi, mình đang phiền lòng đây.
Phác Trí Mẫn không tiếp tục truy vấn.
- Được… Một tiếng nữa, ở Bách Đại Môn.
Điền Chính Quốc rất nhanh cúp điện thoại, không đợi cậu nói gì thêm, Phác Trí Mẫn nhìn điện thoại tự lẩm bẩm.
- Thật kỳ quái.
Suy nghĩ hồi lâu, không hiểu sao Chính Quốc lại khác thường như vậy, cậu bắt đầu tìm quần áo thay để ra ngoài.
Đến Bách Đại Môn, Chính Quốc đã đứng ở đó, Trí Mẫn cười chạy lại trêu cậu.
- Này, hôm nay cậu hơi khác thường đấy? Có phải đã làm chuyện gì không phải không? Thành thật khai mau.
Cậu không ngờ, vừa trêu một câu mặt Điền Chính Quốc đã đỏ bừng, ấp a ấp úng không nói nên lời, phản ứng này ngoài dự tính của cậu.
- Không phải chứ? Cậu có bạn trai rồi? Là ai? Sáng nay anh ta đang ở bên cạnh phải không?
Phác Trí Mẫn lại dồn dập hỏi, mấy năm nay, Điền Chính Quốc đã có kinh nghiệm, vô cùng kén chọn bạn trai. Cho nên thấy vẻ mặt xấu hổ của cậu, Phác Trí Mẫn không nhịn được tò mò.
...
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip