Chương 144: Kinh ngạc
Cô tin mình phải rời khỏi anh, vĩnh viễn
vạch rõ ranh giới cùng anh, nhưng lại
sợ chuyện này.
Giờ anh đã quay lại, cô đột nhiên thấy
lo lắng, sợ sệt, dường như thoáng một
cái thời tiết đã thay đổi.
Bạch Ngưng lập tức phanh xe lại, dừng
xe ở sát vạch kẻ đường dành cho
người đi bộ.
"Lái xe kiểu gì vậy !" Một người đàn
ông đi qua đường mắng, nhìn thấy
Bạch Ngưng xinh đẹp động lòng người,
cau mày, quay đầu đi.
Bạch Ngưng giờ mới nhận ra đèn xanh
đã chuyển sang đỏ. Không ngờ cô lại
suýt chút nữa vượt đèn đỏ đâm vào
người đi đường.
Còn chưa hoàn hồn, cảnh sát giao
thông đã gõ cửa sổ xe.
Ngôn Lạc Quân dừng xe ở khách sạn.
"Ba, chúng ta không về nhà sao?" Tiểu
Hân xuống xe, nhìn cửa khách sạn hoa
lệ, ngửa đầu hỏi.
Ngôn Lạc Quân một tay ôm lấy con, nói:
"Trước tiên ngủ ở đây, hai ngày sau
chúng ta về nhà được không?"
"Được, mẹ cũng tới đây sao?"
"Không tới." Ngôn Lạc Quân nhìn Tiểu
Hân nở nụ cười ôn hòa, nhưng lại bởi
vì cậu bé nhắc tới "mẹ" mà trong mắt
lướt qua một tia lạnh lẽo.
"Sao lại không đến? Mẹ còn nói hôm
nay sẽ làm sườn cơm cho con ăn mà!"
"Muốn ăn cơm sườn sao? Được, đợi
vào khách sạn hai ba con mình cùng
ăn." Ngôn Lạc Quân vẫn ôm con đi vào
khách sạn.
"Vậy mẹ. . . . . ." Tiểu Hân có hơi ngạc
nhiên nói: "Mẹ ăn một mình sao? Nói
cho ba biết, mẹ làm cơm sườn ngon
lắm!"
Bước vào phòng, Ngôn Lạc Quân để
con trên giường, ngồi xổm xuống nhìn
con nói: "Tiểu Hân, hai ngày này mẹ
bận việc, không thể chơi với con được.
Qua hai ngày nữa chúng ta sẽ tới một
ngôi nhà mới rất đẹp, có ba, mẹ cũng
sẽ đến, về sau con lại có ba có mẹ,
được không?"
"Được, ha ha, ba, về sau ba đón con
được không, xe của ba rất đẹp! Con
muốn bọn Đại An được mở rộng tầm
mắt!" Hai mắt Tiểu Hân sáng ngời, một
lòng nghĩ sau này sẽ khoe khoang thế
nào trước mặt bạn bè.
Ngôn Lạc Quân cười nói: "Được, đương
nhiên được. Cho nên mấy ngày nay, con
tạm xa mẹ hai ngày được không?"
"Được, nhưng ba phải kể chuyện cho
con nghe!"
"Được."
"Tắm rửa cho con nữa!"
"Được."
"Còn cho con ngồi chiếc xe siêu ngầu!"
Ngôn Lạc Quân cười: "Tiểu quỷ, được!"
"A, ba là tốt nhất !"Tiểu Hân vỗ tay hoan
hô.
Ngôn Lạc Quân cười nói: "So với mẹ thì
sao?"
"Dạ . . . . ." Tiểu Hân nghiêng đầu một
chút, nói: "So mẹ tốt hơn, mẹ dong dài
lại lạc hậu. Ba là tốt nhất rồi!"
Ngôn Lạc Quân cười, nâng mặt con nói:
"Tiểu Hân, từ hôm nay trở đi, con
không phải họ Hứa, mà là họ Ngôn, tên
con là Ngôn Kỳ Hân, là con của ba, ba sẽ
cho con mọi thứ tốt nhất!"
Bạch Ngưng tim đập dữ dội, hít một
hơi thật sâu dừng xe trước cửa Thịnh
Thế.
Rất lâu rồi cô chưa tới nơi này.
Rất nhiều lần nhìn tòa nhà này từ xa,
lòng cô sẽ không kiềm chế được mà
gợn sóng
Chậm rãi đi lên bậc thềm, bước vào cửa
chính, vừa nhìn thấy đại sảnh, lòng bàn
tay đã không tự giác mà đổ mồ hôi.
Đi đến quầy tiếp tân, còn chưa chờ cô
hỏi chuyện, cô gái trước quầy tiếp tân
hỏi: "Là Hứa tiểu thư sao, cô tìm tổng
giám đốc?"
Bạch Ngưng gật đầu.
Hóa ra anh đã sớm chuẩn bị, anh sẽ
làm gì, chẳng lẽ Tiểu Hân cũng bị đưa
đến đây rồi sao?
"Hứa tiểu thư, mời cô đi theo tôi." Cô
gái bước ra khỏi quầy tiếp tân.
Mang theo hồi hộp, lo lắng, nghi ngờ,
sợ hãi, Bạch Ngưng đi theo tiếp tân lên
tầng.
"Hứa tiểu thư, cô ngổi ở đây một lát."
Trước cửa văn phòng, thư ký mời cô
ngồi ở phòng nghỉ.
"Ngôn Lạc Quân đâu?" Bạch Ngưng
không nhịn được hỏi.
Thư ký mang vẻ mặt tươi cười tiêu
chuẩn nói: "Tổng giám đốc đang rất
bận, cô ngồi đợi một lát, uống cốc
nước." Nói xong, đem một ly nước đến
trước mặt cô.
Thư ký rời đi, Bạch Ngưng sốt ruột lo
lắng cầm cốc nước nhanh chóng uống
vài ngụm.
Chỉ mới ba phút, thư ký đã đi tới, nói:
"Hứa tiểu thư, tổng giám đốc mời cô
vào."
Trong lúc bối rối, Bạch Ngưng nghiêng
tay làm đổ trước trong cốc.
"Rất xin lỗi. . . . . ."
"Không sao, cô tới phòng tổng giám
đốc trước, để tôi dọn cho." Thư ký cười
lấy ra khăn lau.
"Thực xin lỗi, phiền cô rồi." Bạch
Ngưng vội vàng giải thích, nắm hai bàn
tay đổ mồ hôi lạnh, hít sâu một hơi ra
khỏi phòng chờ.
Không được khẩn trương, không được
thất thố, phải bình tĩnh bình tĩnh. . . . . .
Không ngừng tự nhủ, an ủi bản thân,
Bạch Ngưng chậm rãi nâng tay, đẩy cửa
phòng ra.
Ánh chiều tà từ cửa sổ sát đất phía sau
chiếu vào khiến văn phòng làm việc
phát ra ánh sáng chói mắt. Một bóng
người ngồi trên ghế da lớn gần cửa số
sát đất, dáng người thẳng đứng, tây
trang chỉnh tề. Ánh mặt trời chiếu từ
phía sau lưng khiến người đối diện
không thấy rõ vẻ mặt anh. Nhưng chỉ
liếc mắt một cái cô có thể khẳng định,
chính là anh.
Mỗi một bước đến gần, dáng vẻ của
anh càng rõ ràng.
Lúc cô đứng trước bàn làm việc, cuối
cùng cũng thấy rõ mặt anh.
Tóc cắt gọn gàng, đường nét như được
chạm khắc cẩn thận, đôi mắt như nước
hồ sâu không đáy, khóe miệng hơi hơi
nhếch lên. Anh trong ấn tượng của cô
thật sự đã thay đổi rồi.
Dường như ngẩn người quá lâu, cô dốc
toàn lực hỏi một câu: "Tiểu Hân đâu?"
Độ cong khóe miệng anh dần tăng lên,
ý cười càng đậm, nụ cười lại giống
satan khiến người ta khiếp sợ.
"Anh . . . . ." Trước mặt bỗng tối sầm,
ngay sau đó, Bạch Ngưng ngã gục
xuống sàn.
Ngôn Lạc Quân nhẹ nhàng cười, đứng
lên, đi đến trước bàn, bế cô lên.
. . . . . .
Đầu có chút mê man, Bạch Ngưng
nhắm mắt thêm một lát mới chậm rãi
mở mắt ra.
Đây là đâu?
Quay đầu lại, sau tấm thủy tinh rất to là
chút ánh sáng mờ của ngày tàn.
Hình như đã chiều tối rồi.
Không đúng, cửa sổ trong phòng sao
lại lớn như vậy? Hơn nữa sao cô không
kéo rèm cửa?
Bạch Ngưng bỗng chốc tỉnh táo lại,
nhìn xuống nhưng lại thấy bộ ngực
trần trụi của mình.
Kinh hoàng suýt chút hét ầm lên!
Cô đột nhiên ngồi dậy, thấy rõ không
phải cô đang ngủ trên giường mà là
ngủ trên bàn, hai chân còn tách ra hai
cạnh bàn!
Là mơ! Là mơ! Nhất định là đang nằm
mơ!
Nhưng cảm giác tỉnh táo này không thể
khiến cô tin đây chỉ là một giấc mơ.
Thần kinh bỗng thắt chặt, cô đột nhiên
nhớ ra đây là văn phòng của Ngôn Lạc
Quân.
Phòng làm việc của anh, vậy anh đâu?
Sao cô có thể trần truồng nằm ở đây?
Ngoài cửa sổ vẫn còn sáng, Bạch
Ngưng chẳng quan tâm, vội vã tụt
xuống khỏi bàn, nhặt quần ào dưới đất
lên mặc vào.
Hoàn cảnh mơ hồ này khiến cô suy sụp
ngồi trên ghế dựa phía sau bàn làm
việc, dùng sức cấu vào đùi mình.
Tỉnh, cô quả nhiên là đang tỉnh.
Nhưng rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Cô nhìn thấy anh, nói với anh một câu,
sau đó... sau đó ngất đi.
Sau đó lại xảy ra chuyện gì?
Bạch Ngưng luống cuống nắm lấy áo
trước ngực, có cảm giác vừa sợ vừa
muốn khóc. Chẳng lẽ...chẳng lẽ cô
bị. . . . . .
Nhưng người đó là Ngôn Lạc Quân, tuy
rằng vẻ mặt trở nên xa lạ, nhưng đó
quả thật là anh, sao anh có thể làm vậy?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip