Phần 15

Hạ Tuyết tức giận đi về phía trước, trong miệng vẫn còn lảm nhảm nói khinh bỉ người đàn ông này, nhưng nàng mới vừa đi không xa lắm, lại cảm thấy có một bóng người ở trong tuyết trắng đong đưa, nàng có chút kỳ quái quay đầu lại, nhìn con đường đầy tuyết trước mặt nơi xa, rất yên tĩnh, nàng "chậc" một tiếng, quay đầu lại, đôi tay cắm vào trong túi áo, đá một cục tuyết trên mặt đất, lầm bầm nói: "Sau này, tôi gặp anh nữa, tôi không phải là người!!"


Sau lưng tiếng động kỳ quái, làm cho nàng ngạc nhiên đứng yên trên mặt đất, nàng ngẩng đầu nhìn chiếc xe đang ở phía trước, nhưng một loạt tiếng bước chân càng ngày càng gần, trong lòng của nàng bắt đầu có chút lo lắng, run rẩy, hơi thở càng ngày càng gấp rút, nàng hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch, cắn răng quay đầu lại, vẫn con đường tuyết trắng yên tĩnh, một bóng người cũng không có, nàng thở dài một hơi, xoay người tiếp tục đi về phía trước, lại đột nhiên bị người ta bụm miệng, nắm chặt cổ, mạnh mẽ đẩy nàng đi về phía khu rừng cây bên cạnh. . . . . .


Trong lòng của Hạ Tuyết chợt run lên, tuyệt vọng liều mạng giãy giụa, tức giận đá đống tuyết trên mặt đất, đưa hai tay đánh mạnh về phía sau, nước mắt đáng thương lăn xuống, vẫn không ngừng xoay mặt đi muốn hét to cứu mạng ...


"Ưmh. . . . . . Ưmh. . . . . ." Hạ Tuyết trừng lớn hai mắt, nhìn ba người đàn ông phía sau nét mặt âm trầm, mọi người đi theo người đàn ông đang đẩy nàng về phía trước, người đàn ông sau lưng tiếp tục không chút lưu tình ngoặt chặt cổ của nàng, kéo nàng đi về phía trước, cúi xuống lạnh lùng tàn nhẫn nói: "Cô ngoan ngoãn nghe lời! Khổ sở sẽ nhanh chóng qua thôi!!


"Tối nay cô trốn không thoát đâu!" Người đàn ông kia nhanh chóng lôi Hạ Tuyết vào rừng cây nhỏ tối tăm, đẩy ngã nàng trên mặt tuyết, Hạ Tuyết cố sức bò dậy vừa định kêu to cứu mạng, đàn ông trước mặt hung hăng tát lên mặt của nàng, đạp mạnh một cái lên bụng của nàng. . . . . .


Hạ Tuyết vội vàng lắc đầu khóc nấc, đột nhiên vô cùng căm tức chống lên đất mặt, cố hết sức suy yếu bò dậy kêu to: "Cứu mạng .........."


"Cô muốn kêu ai cũng không vô dụng! Đã muộn rồi! Còn ai đến cứu cô?" Người đàn ông nói xong lại tiến lên, đá một cái mạnh trên lưng Hạ Tuyết . . . . .


"A..........." Hạ Tuyết đau đến co rúm trên mặt đất, muốn cất tiếng kêu đau nhưng đầu óc choáng váng. . . . . .


"Đem axít tới đây! !" Người đàn ông trước mặt tàn nhẫn nói!


Hạ Tuyết nghe xong lời này, trong lòng chợt lạnh lẽo, kinh sợ, khủng hoảng giữa cảnh tuyết bay chập chờn, thấy một trong bốn người đàn ông cầm một lọ thủy tinh trong suốt, bên trong chứa chất lỏng đáng sợ, đang nhìn Hạ Tuyết cười tàn nhẫn, âm trầm . . . . . .


"Đừng tới đây!


"Lão tử thật lâu cũng chưa chơi phụ nữ xinh đẹp như vậy rồi! Ở trong tuyết này đánh dã chiến, nhất định rất sảng khoái!" Một đàn ông nói xong, bảo một người đàn ông khác cầm DV quay ngay thân thể đang co rúc của Hạ Tuyết, cười ha ha nói: "Tối nay lão tử phải làm nhân vật chính!!"


Trong lòng của Hạ Tuyết chợt lạnh lẽo, nước mắt từ khóe mắt tràn ra ngoài, hơi thở gấp gáp, liều mạng lắc đầu, khóc to gào lên. . . . . ."Các người đừng tới đây!!!"


Lão tử muốn tới!!" Người đàn ông kia đột nhiên tháo dây lưng, nhào qua Hạ Tuyết. . . . . .


Hạ Tuyết cố nhịn đau đớn, ôm chặt bụng, cắn chặt răng chạy về phía trước, muốn hét to cứu mạng, nhưng một chút hơi sức cũng không có, khóe miệng càng không ngừng chảy máu tươi, nước mắt của nàng lăn xuống, tiếp tục chạy về phía trước, nhưng vì chân vướng vào một thân cây, bị ngã nhào trên mặt đất, trong miệng chợt nhả ra một búng máu, nàng nghĩ tới em trai còn nhỏ, nàng liều chết cố chịu đựng, đứng lên cắn răng chạy nhanh về phía trước. . . . . .


"Đừng chạy! Đừng chạy!!" Trong rừng cây vang lên tiếng người đàn ông đuổi bắt . . . . . .


Một người đàn ông chạy như bay đến, nhìn thấy Hạ Tuyết núp ở gốc cây Dương, chỉ chút nữa là bắt được, lại bị nàng cầm nhánh cây, nhắm ngay mắt của hắn đâm vào, nhịn đau đớn, chạy về phía trước, nhắm hướng vườn cây Tiên Nhân Chưởng chạy vào, một phần vì con đường quá tối, cả người ngã lên bụi cây Tiên Nhân Chưởng, bụi Tiên Nhân Chưởng lâu năm gai nhọn sắc bén đâm vào lưng của nàng, máu tươi đầm đìa tuôn ra. . . . . .


Hạ Tuyết đau đớn kêu nhỏ, máu tươi từ khóe miệng tràn ra, cố gắng chịu đựng đau đớn, lắc đầu, người di chuyển, phải chạy trốn. . . . . .


"Cô ta ở nơi đâu! Bắt cô ta lại! Mẹ nó, vừa rồi lại bị cô ta dùng nhánh cây đâm vào mắt!! Một lát nữa chúng ta đem cô ta chơi nát!!"


******************


Hàn Văn Hạo đang ngủ cầm điện thoại lên, alo một tiếng. . . . . .


"Anh! Hạ Tuyết đâu? Sao cô ấy vẫn chưa trở lại? Không phải cô ấy lái xe của em đến nhà anh sao?" Hàn Văn Vũ lo lắng hỏi anh cả.


Hàn Văn Hạo đang mơ màng ngồi dậy, sau đó lạnh lùng nói: "Chú nói cái gì? Cô ấy vẫn chưa về? Cô ấy đã rời đi nhà anh hơn một tiếng rồi. . . . . ."


"Cô ấy lái xe về, cũng chỉ mất 30 phút thôi! Sẽ không xảy ra chuyện chứ?" Hàn Văn Vũ đột nhiên kêu to!


Hàn Văn Hạo lập tức cúp điện thoại, rời giường. . . . . .


********************


"Nhanh lên! Con bé chết tiệt kia chắc chắn núp trong mấy bụi Tiên Nhân Chưởng! xem ra vừa rồi không dám tiếng, hừ! Đi! Đem axít đến đây! Lão tử muốn tạt axit cho hư mặt của cô ta! Xem cô ta làm sao tranh giành vai diễn với Hồ Điệp! ?"


"A ..........." Hạ Tuyết khổ sở, khóc kêu lên: "Đau quá..... cứu tôi ..." Nàng tái mặt, nghe phía sau lưng, mấy người đàn ông đuổi tới bên này, nàng đưa hai tay đầm đìa máu tươi, bụm chặt miệng, nép người xuống bên trong khóm lá bụi cây Tiên Nhân Chưởng, mặc cho sau lưng máu tươi ứa ra, cắn chặt hàm răng, im lặng không lên tiếng nhìn mấy người đàn ông đang căm tức vạch tìm trong khóm lá cây Tiên Nhân Chưởng, đột nhiên ngừng lại, giả vờ dáng vẻ như đi ra ngoài du ngoạn, rút ra điếu thuốc hút, vừa nói vừa cười. . . . . .


Hạ Tuyết sững sờ, tái mặt, nhịn đau, nhìn thấy Hàn Văn Hạo mặc áo len cổ lọ màu trắng, bên ngoài khoác áo khoác màu đen, nét mặt lạnh lùng đi về phía bốn đàn ông, chậm rãi uy nghiêm hỏi: "Có thấy một cô gái nhỏ đi qua hay không?"


"Không có! Mấy người chúng tôi ở chỗ này chơi lâu rồi!" Có một người đàn ông nói như vậy.


Hạ Tuyết bịt chặt im miệng, nước mắt lăn xuống, muốn cất tiếng kêu cứu, rồi lại sợ mình nhảy ra, liên lụy hắn bị thương, chỉ đành phải cắn răng nhịn đau, im lặng không lên tiếng. . . . . .


Chuông điện thoại reo lên. Hàn Văn Hạo hơi nghi ngờ nhìn bọn họ một cái, sau đó nhìn bốn phía một vòng, cao giọng gọi: "Hạ Tuyết ...... Cô có đi chơi ở gần đây hay không? Ra ngoài đi......"


Hạ Tuyết bịt chặt miệng, trong lòng thống khổ rơi lệ nhìn Hàn Văn Hạo đứng trong tuyết bay, thở ra luồng hơi trắng, lo lắng gọi: "Cô có ở gần đây hay không?"


Hạ Tuyết cảm thấy máu huyết trong người cạn khô, thân thể bắt đầu rét lạnh, dần dần. . . . . . Trước mắt của nàng bắt đầu mơ hồ nhìn Hàn Văn Hạo trước mặt cuối cùng rời đi ...... Nước mắt của nàng từng giọt lăn xuống, cuối cùng ngất đi. . . . . .Sáng sớm hôm sau! Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Vũ và Hàn Văn Kiệt lập tức điều động người tìm Hạ Tuyết khắp nơi, nhưng không có một chút tin tức nào. . . . . .


Hàn Văn Vũ tuyệt vọng nhìn bốn phía. . . . . .


Hàn Văn Vũ lái xe đi khắp mọi nơi trong thành phố, trong lòng nôn nóng như lửa đốt, tay đập mạnh lên tay lái kêu to: "Hạ Tuyết, cô rốt cuộc ở nơi nào? Ném xe sang một bên, nhưng mà cô một chút tin tức cũng không có! Đừng đùa! Hôm nay không phải cô còn phải tham gia thử vai Minh Cơ sao? Tôi không tin cô dễ dàng buông tha cơ hội kia! Tối hôm qua, cô còn học thuộc làu kịch bản!! Hạ Tuyết!! Đừng đùa nữa!! Có phải cô thật đã xảy ra chuyện hay không? Ông trời khiến cô gặp chuyện không may sao? Cô đã sống quá mệt mỏi rồi. . . . . ."


Điện thoại di động vào lúc này vang lên, hắn lập tức nghe . . ."Hạ Tuyết?"


"Là tôi!" Lynda bất đắc dĩ hỏi: "Tìm được Hạ Tuyết chưa?"


"Không có!" Hàn Văn Vũ tuyệt vọng nói.


"Vậy hôm nay thử vai, anh không thể tới?" Lynda nhẹ giọng nói.


"Còn làm gì nữa? ????? Người biến mất rồi!!" Hàn Văn Vũ tức giận hét lên, cúp điện thoại!


****************


Đồn cảnh sát! Cảnh sát đứng một bên, giải thích với Hàn Văn Hạo: "Con đường này vừa khéo chúng tôi không có gắn camera theo dõi, cô ấy lại đi con đường này đi! Chúng tôi chỉ có thể điều động giám sát kiểm tra lại tuyến đường khác. . . . . ."


Hàn Văn Hạo không lên tiếng, bình tỉnh ngồi trên ghế sa lon, tiếp tục chờ cảnh sát kiểm tra camera theo dõi, trong con ngươi sáng loáng y hệt con Báo nhỏ!


"Hàn tổng giám đốc không phải là ngủ quên chứ?"


Hàn Văn Hạo tỉnh táo ngồi ở trong trung tâm giám sát theo dõi của Đồn Cảnh sát, nhìn trong màn hình thấy Hạ Tuyết đi ra chính nhà mình thì đi tới con đường tuyết thật dài, bóng lưng cô đơn, nhỏ nhắn đáng yêu, lúc nàng cô đơn, cũng có thể rất vui vẻ. . . . . . Hắn cắn răng một cái, tiếp tục nhìn. . . . . .


************


Studio!


Lần này phụ trách tuyển vai gồm: Nhà Sản xuất phim Lưu Minh Vĩ, Đạo diễn Tôn Minh, Giám chế Hồ Chí Cường, Hàn Văn Vũ cũng được bầu chọn một trong số đó, nhưng tạm thời có việc, Tả La thay thế vai nam chính thứ hai! Tất cả minh tinh đều nhộn nhịp tập trung tranh cử!


Vô số minh tinh vì vai diễn Minh Cơ trong "Vương triều hiện đại" mà rối rít tham gia thử vai, vì nhân vật Minh Cơ này đi sâu vào lòng người, nhiều nghệ sĩ rối rít tập trung ở bên ngoài studio, thỉnh thoảng trợ lý chăm sóc, người đại diện minh tinh làm quen, nói chuyện với nhau.


"Nghe nói lần này Hồ Điệp cũng muốn tranh cử Minh Cơ?" Trình Tinh Tinh tò mò thấp giọng hỏi.


"Lần này nếu như không phải là đạo diễn Tôn Minh chủ trì, tôi cũng không tới thử vai, cô ta nổi tiếng tranh cướp vai diễn lợi hại! Ngủ một đêm là được!"


"Đúng vậy! cô ta là gái điếm, lại muốn lập đền thờ trinh tiết! Nghe nói cô ta chạy đi tìm Phương Giám chế ngủ đấy!"


"Tại sao cô ấy có thể ngủ vậy?"


"Làm quen anh trai một chút, đến nhà người ta ngủ một buổi tối, nói bàn chuyện kịch bản! Lừa gạt ai vậy?"


"Có bản lãnh cũng đừng nhịn!" Hồ Điệp ngẩng đầu lên, cầm áo khoát lông, đi vào studio phim trường thử vai!


"........" Trình Tinh Tinh và Tô Tinh quay đầu lại, nhìn Hồ Điệp mặc váy màu đen, bên ngoài khoác áo lông màu đen, lạnh lùng đứng trước mặt họ, hừ một tiếng, cúi đầu khẽ kéo bao tay của mình, chậm rãi nói: "Không cần ở trước mặt của tôi giả bộ giữ gìn trinh tiết, các người muốn ngủ, cũng không ngủ được!"


Cô ta kêu lên một tiếng, bước tới phía trước một bước, nhẹ nhàng nhìn chân Trình Tinh Tinh đạp xuống một cái. . . . . .


Trình Tinh Tinh không dám lên tiếng, chỉ là cắn răng nhịn. . . . . .


Hồ Điệp đi ra sau hậu trường, mọi người mới dịu đi một chút, bởi vì hình tượng Hồ Điệp, thanh lịch, quyến rũ, xinh đẹp, lộ ra một loại vượt qua không linh Mỹ Lệ, vị minh tinh này là đệ nhất mỹ nữ ảnh hậu, khiến tất cả mọi người không nhịn được mỉm cười hài lòng, chỉ có Tôn Minh giữ nguyên ý kiến. . . . .



"Lần này tôi nhìn trúng một đứa bé. . . . . ." Tôn Minh đứng bên cạnh hút thuốc lá nói với Lưu Minh Vĩ: "Đứa bé kia rất có thiên phú diễn xuất. . . . . ."


"Cái gì? Ông nhìn trúng diễn viên nào?" Lưu Minh Vĩ không tự chủ nghĩ đến phương diện kia ..... "Ông. . . . . ."


"Đừng nghĩ nhiều như vậy! Nếu để vợ tôi nghe được, cử người theo tôi mười ngày, nửa tháng ....." Tôn Minh dập tắt thuốc cười nói.


"Tôi muốn nhìn xem ông nhìn trúng cô gái là người thế nào!" Lưu Minh Vĩ cười nói.


Tuyển vai bắt đầu! Tuyển vai tiếp tục tiến hành, Tôn Minh chủ trì muốn chọn vai chính thứ 2, đối với nhân vật Minh Cơ này có yêu cầu rất cao, nhưng ông ta vẫn cảm thấy các nữ minh tinh tới đây thử vai, không có mấy người có khí chất dũng cảm và thông minh của Minh Cơ, thậm chí ngay cả Tả La cũng khó nhập vai. . . . .


"Bây giờ chẳng phải là vứt bỏ cô ta sao? Dạ Thiên Thiên so với cô ta tốt hơn nhiều, ít ra chân thật một chút!"


"Ông muốn nói Hồ Điệp . . . . ." Lưu Minh Vĩ nhỏ giọng hỏi.


"Tạm được, nhưng tôi cảm thấy ánh mắt của cô ta không sạch sẽ. . . . . ." Tôn Minh nói xong, cầm tư liệu lên Hạ Tuyết, gọi nhỏ . . . . ."Hạ Tuyết?"


Hồ Điệp ngồi một bên, cười lạnh.


"Hạ Tuyết?" Tôn Minh cao giọng kêu tên Hạ Tuyết, nhìn về phía bên ngoài đại sảnh, các ngôi sao đang tới lui, trống không, không có bất kỳ ai, ông nhướng mày, thất vọng nói: "Chẳng lẽ không tới?"


"Ở đây. . . . . ." Một âm thanh nhẹ nhàng, mệt mỏi vang lên.


Sắc mặt của Hồ Điệp lạnh lẽo, quay người, nhìn về phía cửa. . . . . .


Mọi người cũng rối rít nhìn về phía cửa. . . . . .


Sắc mặt Hạ Tuyết nhợt nhạt, mặc một bộ váy ngắn màu trắng, mang đôi giày màu trắng, đội mũ rộng vành, Quách Sương và Quách Dung đang dìu nàng, chậm rãi bước vào. . . . . .


Mọi người nhìn thấy cô gái này có ánh mắt đau thương và lạnh lùng, hai mắt trong suốt giống như rưng rưng, đôi môi trắng bệch khiến người ta đau lòng, thái độ dũng cảm, đi vào phim trường, hướng về phía nhóm đạo diễn cúi thấp người chào hỏi, trong nháy mắt, nàng ngẩng đầu lên, Lưu Minh Vĩ, giám chế và Tả La cũng bị ánh mắt vô cùng đặc biệt của nàng hấp dẫn sâu sắc, giống như bị thu hút, tất cả mọi người đột nhiên tỉnh ngộ, thì ra Tôn Minh cần chính là hiệu quả như vậy ....


"Hôm nay cô làm sao vậy? Không thoải mái?" Tôn Minh mỉm cười hỏi.


Hàn Văn Vũ sáng nay đi ra ngoài tìm người đã quên nói cho Tôn Minh biết tình huống của Hạ Tuyết. . . . . .


Hạ Tuyết nhìn Tôn Minh nói: "Đúng vậy, tôi không thoải mái ..."


"Bây giờ có thể thử diễn không?" Tôn Minh lộ ra yêu mến hỏi.


Hạ Tuyết cố nén vết thương sau lưng, chậm rãi gật đầu, mặt sắc nhợt nhạt nói: "Tôi muốn diễn ..."


Quách Dung và Quách Sương lo lắng nhìn Hạ Tuyết, lo lắng vết thương sau lưng nàng. . . . . .


Hồ Điệp sắc mặt của trắng bệch nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt lạnh băng chợt lóe. . . . . .

  Một chiếc xe Ferrari màu bạc thắng gấp trước cửa studio! Hàn Văn Vũ và Lynda vội vã đi về phía phim trường, cũng đã nhìn thấy không ít người tập trung ở cửa, âm thanh của chiếc đàn tranh xa xa truyền đến. . . . . .

"Đã bắt đầu thử vai rồi?" Lynda vừa đi vừa nói.Hàn Văn Vũ sải bước đi về phía cửa, nhưng sững sờ tại chỗ ......Một cô gái mặc chiếc váy dài trắng, cổ choàng khăn lông chồn trắng, nằm trong lòng một người đàn ông, hơi mỉm cười, giọng ngọt ngào mềm mại, khẽ đọc câu thơ. . . . . ."Gió bắc quét qua mặt đất, cỏ cây đìu hiu, vì sao tháng tám có tuyết rơi, chợt ngọn gió xuân vừa thổi tới, ngàn vạn bông hoa đua nhau nở ......"Đọc xong câu thơ này, trong ánh mắt của nàng xẹt qua xúc động, sâu kín nói: "Người đời thích dùng bốn mùa làm đại biểu cho tâm tình mình. . . . . . Đại biểu cái chết. . . . . . Đại biểu cho tương lai. . . . . . nhưng không biết rằng bốn mùa căn bản vô tình, nếu đã không có tình thì làm sao có thể động tình? Cũng chỉ vì chúng ta đam mê mà thôi. . . . . ."Nước mắt từng giọt, từng giọt sâu kín lăn xuống ......Nơi lồng ngực của nàng đột nhiên tràn ra máu tươi, sắc mặt tái nhợt, nàng cười khổ rơi lệ, đưa bàn tay nhỏ bé vuốt ve khuôn mặt hoàn mỹ của hắn, tận lực nhìn hắn, nước mắt lăn xuống, nàng đè nén trái tim quá đau đớn, dùng hơi thở yếu ớt, vô cùng tuyệt vọng, nghẹn ngào nói: "Phụ vương đã từng nói. . . . . . Minh Cơ là một nữ tử đa sầu đa cảm, nhu nhược, tương lai nhất định khó có thể đảm đương phượng vị Vương phi. . . . . . Hôm nay Minh Cơ ra đi, nguyện vì thiên hạ, vạn dân đi theo bước chân của Điện hạ, cả nước thái bình. . . . . . Minh Cơ ở trên thiên đường ...... ngậm cười, cho dù linh hồn tan thành mây khói cũng cam tâm tình nguyện ...... Chúng ta hẹn lại kiếp sau . . . . . ."Nàng ở trong ngực hắn mỉm cười ngọt ngào, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn ra, hơi thở mềm mại như tơ, hai mắt sâu kín nhắm lại, đôi tay từ từ rủ xuống . . . . . ."Minh Cơ ......" Người đàn ông cao lớn, đẹp trai, thống khổ gào lên .....Tả La ôm chặt Hạ Tuyết trong ngực, nhẹ nhàng cúi đầu xuống, run rẩy hôn lên trán của nàng, lệ rơi không ngừng, nước mắt tuyệt vọng. . . . . .Tả La vẫn ôm chặt Hạ Tuyết, nội tâm kích động, từng đợt sóng đang cuộn trào, vẫn chưa thoát ra khỏi vai diễn, cả người ngơ ngác nhìn đôi mắt khép chặt của cô gái này, nụ cười rung động.Hàn Văn Vũ hốc mắt đỏ bừng nhìn Hạ Tuyết ngã trong vũng máu . . . . . .Quách Dung và Quách Sương nhịn không được, nước mắt không ngừng lăn xuống. . . . . .Toàn trường hoàn toàn yên tĩnh, Đạo diễn, Nhà Sản Xuất và Giám chế đều nhìn một màn này, ngây người. . . . . ."Cắt!! Tốt!" Tôn Minh thật sự hài lòng đứng lên, nhìn Hạ Tuyết đang mệt mỏi nói: "Tốt!! Rất tốt!! bây giờ, tôi thấy rất có khí thế, cô có thể một mình diễn xuất!! Rất tốt!!"Cả studio vang lên tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, Hàn Văn Vũ và Quách Dung, Quách Sương nhào tới đến trước mặt của Hạ Tuyết, kích động kêu: "Hạ Tuyết . . . . . ."Hồ Điệp ngồi một chỗ, tức giận đến gương mặt vặn vẹo, căm tức nắm chặt hai tay, cắn răng đứng dậy, sải bước đi ra bên ngoài!!Trong tiếng vỗ tay của mọi người, Hạ Tuyết vẫn mệt mỏi muốn ngủ . . . ."Hạ Tuyết!! Diễn xong rồi! Có thể đứng dậy rồi!!" Hàn Văn Vũ kích động nói.Lynda tinh mắt, lập tức nói: "Không phải cô ấy đã hôn mê chứ?"Lúc này, Quách Dung từ trong phim trường đi ra, lớn tiếng khóc nói: "Cô ấy bị thương, sáng nay bò đến nhà chúng tôi, nằm ngủ ở trước cửa nhà, khắp người đầy máu!! Chúng tôi muốn đưa cô ấy đi bệnh viện, nhưng cô ấy kiên trì muốn đi thử vai! Nói rằng không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này!"Hàn Văn Vũ đột nhiên hoảng hốt, ôm lấy Hạ Tuyết, chạy thật nhanh ra ngoài ............Chiếc xe Ferrari thắng gấp trước cửa bệnh viện!Phòng cấp cứu!Hàn Văn Kiệt cùng với hai vị bác sĩ cấp cứu và hai người y tá đẩy băng ca bước nhanh tới ....."Mau!!" Hàn Văn Vũ lập tức ôm Hạ Tuyết đang hôn mê đặt trên chiếc băng ca, hai người bác sĩ và y tá lập tức đẩy băng ca, đi tới phòng cấp cứu . . . . .Hạ Tuyết vẫn còn đang ngủ mê man, đôi tay tự nhiên buông xuống. . . . . ."Hạ Tuyết!!" Hàn Văn Vũ đau lòng chạy theo chiếc băng ca, nhào tới đến phòng cấp cứu.Quách Dung và Quách Sương lo lắng ngồi một bên, khóc nói: "Nếu như Hạ Tuyết có chuyện gì, thì Hạ Hân làm thế nào đây? Nó cũng chỉ có một người chị mà thôi. . . . . ."Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nhìn khuôn mặt Hạ Tuyết đang hôn mê, nơi khóe miệng có vết thương, hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tối hôm qua, cô ấy đi đâu? Tại sao bị thương?""Dường như là bị mấy người đàn ông có ý đồ cưỡng bức, nên bị đánh thành ra như vậy! Trước khi hôn mê, cô ấy nói với chúng tôi đấy!" Quách Sương lập tức nói."Trời ơi, chuyện cấp cứu, chúng tôi cũng không hiểu được!!" Quách Dung rất lo lắng cho Hạ Tuyết, nói.Hàn Văn Kiệt lập tức nhìn về phía Hạ Tuyết đang hôn mê, không biết có loại cảm xúc gì. . . . . .Hàn Văn Vũ nặng nề thở dài. . . . . .Sắc mặt Hàn Văn Kiệt ngưng trọng, lập tức nắm chặt cổ tay Hạ Tuyết, vốn định bóp chặt vị trí mạch máu của nàng, nhưng đột nhiên sắc mặt của hắn đông lại, ngón tay đặt trên giữa cổ tay của nàng, nhẹ nhàng nhấn một cái, hắn nhướng mày, đầu tiên là hoài nghi, nghĩ nghĩ một chút, nhưng vẫn đi theo băng ca bước thật nhanh về phía trước, xác nhận lại một lần nữa, ngón tay đè xuống giữa cổ tay nàng, hắn không khỏi ngẩng đầu lên khiếp sợ nhìn anh hai, có lời muốn nói, lại nói không nói thành lời, bởi vì vừa rồi hắn thăm dò mạch, lộ ra là thai mạch . . . .Ánh mắt hắn rối loạn, không hiểu ra sao, nhưng vẫn đi theo bác sĩ vào phòng cấp cứu, anh hai của hắn đứng ngoài cửa, hắn lập tức kéo qua bạn tốt qua một bên, nhỏ giọng nói: "Trước hết kiểm tra thai nhi cho cô ấy!""Tốt!!" Bác sĩ vừa nghe, lập tức thông báo với bác sĩ khoa phụ sản vội tới làm siêu âm cho nàng!Hàn Văn Kiệt nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, lo lắng nhìn hai mắt của nàng khép chặt, bất đắc dĩ thở dài một hơi, không thốt nên lời.Hàn Văn Vũ hơi thở hổn hển, tiếp tục đi qua đi lại, rồi đột nhiên nghe được một loạt tiếng bước chân kỳ lạ, hắn lập tức quay đầu lại, rõ ràng nhìn thấy một bác sĩ khoa phụ sản và y tá bước nhanh vào phòng cấp cứu, sau đó "phịch" một tiếng, cửa đóng lại, hắn nhướng mày, lo lắng nghĩ: "Tìm bác sĩ khoa phụ sản làm gì?""Không cần lên tiếng! Tôi cũng không biết chắc! Trước hết cô đi kiểm tra một chút, tôi sẽ quyết định sau!!" Hàn Văn Kiệt lập tức nói. . . . . .Hàn Văn Vũ canh giữ bên ngoài phòng cấp cứu, lo lắng đi qua đi lại. . . . .************************"A?" Trần Kinh Hoa khiếp sợ giơ tay ra, bảo y tá dừng lại tất cả công việc, nhẹ giọng nói: "Cô ấy mang thai?""Mau!! Nếu như cô ấy mang thai, chúng ta có rất nhiều thuốc cũng không thể dùng được!"Bác sĩ Khoa phụ sản lập tức ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, vừa đeo găng tay trắng, vừa ra lệnh cho y tá vén áo trên bụng nàng lên, không ngờ bụng của nàng lại có một vết bầm đen, các bác sĩ rối rít kinh ngạc nói: "Ai lại xuống tay hiểm độc như vậy?""Chịu đựng một cú đá như vậy, nếu như mang thai, đứa bé trong bụng cũng không nhất định có thể giữ được!!" Bác sĩ phụ khoa lập tức mở màn hình máy vi tính lên, sau đó cầm dụng cụ kiểm tra, bảo y tá thoa một lớp chất keo lên bụng của nàng, mới đưa dụng cụ kiểm tra rà lên bụng nhấn mạnh một cái, lập tức nghe được tiếng trái tim đập bang bang thật mạnh mẽ phát ra trong loa máy tính . . . . . Bác sĩ Phụ khoa thở dài một hơi nhìn màn hình máy vi tính trước mặt, trái tim khẽ co khẽ rút, cô khiếp sợ nói: "Trời ạ! Thai nhi lại có thể an toàn, tiếng tim đập rất mạnh mẽ! đầy sức sống!"  

Tuyết trắng bay bay. . . . . .


Nhìn tuyết bay, có đôi lúc thấy vui vẻ, có đôi lúc thấy hạnh phúc, có đôi lúc thấy xinh đẹp. . . . . . Dù sao nhìn tuyết bay, người xem có rất nhiều tâm tình, luôn luôn làm cho người ta không thể nắm bắt. . . . . .


Hàn Văn Kiệt đi tới trước cửa sổ sát đất, nhẹ nhàng kéo rèm cửa sổ lên, ngắm nhìn cảnh tuyết tung bay ngoài cửa sổ, chậm rãi quay đầu lại nhìn Hạ Tuyết vẫn còn đang ngủ thật say trên giường, hắn im lặng không lên tiếng, đi tới mép giường, trước cái bàn nhỏ, một lần nữa nhìn thoáng qua tất cả các món ăn dinh dưỡng, mới thỏa mãn cười cười. . . . . .


"Đau quá. . . . . ." Rốt cuộc, Hạ Tuyết sau khi hôn mê thật lâu, khó chịu tỉnh lại, khi nàng vừa tiếp xúc với mọi thứ trắng xóa xung quanh thì biết chắc mình đang ở bệnh viện, nàng quay đầu, quả nhiên nhìn thấy Hàn Văn Kiệt đang đứng trước bàn nhỏ, chuyên chú nhìn thức ăn dinh dưỡng ...


"Bác sĩ Hàn?" Hạ Tuyết đau đớn nhăn mặt, khó chịu muốn chống giường ngồi dậy . . . . . .


"Đừng cử động!" Hàn Văn Kiệt mỉm cười ngồi bên cạnh Hạ Tuyết, cẩn thận giữ thân thể của nàng, nằm lại trên giường, chậm rãi nhắc nhở: "Cô bị thương, đừng cử động nữa. . . . . ."


Hạ Tuyết sắc mặt tái nhợt xin lỗi nhìn Hàn Văn Kiệt, suy yếu không còn hơi sức, nói: "Thật xin lỗi. . . . . . Tôi lại làm phiền anh, tôi thật sự không tốt, mỗi lần tự nói với mình, thật không nên làm phiền anh nữa, nhưng vừa nói xong, lại vào bệnh viện. . . . . ."


Hàn Văn Kiệt thâm sâu nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt nhìn nàng thật lâu, đột nhiên chậm rãi mỉm cười, nhàn nhạt hỏi: "Cô đói bụng chưa? Tôi chuẩn bị một chút món ăn dinh dưỡng. . . . . ."


"Tôi. . . . . ." Hạ Tuyết vừa rồi cự tuyệt, lại đột nhiên nhớ tới mình hôn mê bất tỉnh ở studio, nàng lập tức quan tâm hỏi: "Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi không phải ngất đi ở studio hay sao? Kết quả cuối cùng. . . . . ."


"Kết quả cuối cùng dường như là cô thắng . . . . . . Sau đó anh hai của tôi trông chừng cô, vừa mới bị tôi đuổi đi rồi, đã hết giờ thăm nom bệnh nhân. . . ." Hàn Văn Kiệt cầm một chén nhỏ, múc canh gà, đi đến trước mặt của Hạ Tuyết, ngồi ở bên giường, cầm chiếc muỗng nhỏ, yên lặng múc muỗng canh nóng, đưa lên môi nhẹ nhàng thổi thổi, đưa đến miệng Hạ Tuyết, nói: "Uống đi. . . ."


Hạ Tuyết suy nghĩ trong chốc lát, mặt đỏ lên. . . . . .


Hàn Văn Kiệt mỉm cười, múc một chút canh, thổi nhẹ cho bớt nóng, mới nói: "Ừ. . . . . . cô phải uống nhiều một chút. . . . . . Tôi không biết quyết định của cô như thế nào. . . . . . Nhưng tôi là một bác sĩ, nên bây giờ đối tình huống thân thể của cô phải có trách nhiệm. . . . . ."


Hạ Tuyết sâu kín nhìn Hàn Văn Kiệt lần nữa, hơi do dự, chỉ đành phải nghiêng người ra trước, miệng uống xong canh nóng, lại ngẩng đầu nhìn hắn . . . . . .


"Hôm nay món ăn rất nhiều . . . . ."


Hạ Tuyết có chút ngượng ngùng nhìn hắn nói: "Thật xin lỗi ...... Tôi không ăn. . . . . ."


Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu, ánh mắt nghi ngờ nhìn Hạ Tuyết một lúc lâu, bỏ cái chén xuống, hơi do dự, lại ngẩng đầu, nhìn đôi mắt to trong suốt của Hạ Tuyết, có chút nghiêm túc hỏi: "Hạ Tuyết, trước hết, cô nói cho tôi biết, lần trước tôi cấp cho cô thuốc viêm mũi, cô có uống hay không?"


Hạ Tuyết nhướng mày ngẩng đầu, nhìn Hàn Văn Kiệt nói: "Bác sĩ Hàn, anh làm sao vậy? Lời nói của anh thật lạ. . . . . ."


Hàn Văn Kiệt có chút khẩn trương nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, một tay đặt nhẹ nơi thai mạch ở cổ tay nàng, nói: "Cô nói cho tôi biết, lần trước tôi cấp cho cô thuốc viêm mũi, rốt cuộc cô đã uống chưa?"


"Không có!"


Hàn Văn Kiệt thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: "Cám ơn trời đất...... thuốc kháng sinh thật là đáng sợ. . . . . ."


"Thuốc kia có vấn đề sao?" Hạ Tuyết kỳ quái hỏi.


Hàn Văn Kiệt đột nhiên cười một tiếng, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng. . . . . .


Hạ Tuyết nhướng mày, trong lòng đột nhiên có chút dự cảm xấu, lại không biết nên làm sao làm sao đây, chỉ ngây ngốc nhìn hắn. . . . . ."Bác sĩ Hàn ...... Không phải anh có lời muốn nói với tôi sao? Hay là. . . . . ." Trong lòng của nàng chợt run lên, lo sợ nhìn Hàn Văn Kiệt nói: "Không phải tôi mắc nan y chứ? Có đúng không? Lần trước anh gạt tôi có đúng không? Tôi mắc bệnh có đúng không?"


Hàn Văn Kiệt lại nhìn Hạ Tuyết. . . . . . Nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, hơi do dự . . . . . .


Hàn Văn Kiệt nhìn nàng sốt ruột như vậy, ánh mắt của hắn hơi lóe sáng, rốt cuộc có chút bất đắc dĩ cười khổ nói: "Hạ Tuyết. . . . . . Tôi muốn nói cho cô biết một chuyện, xem ra, chính cô cũng không biết. . . . . . Tôi cũng cảm thấy chuyện này vô cùng kinh ngạc, nhưng tôi nhất định phải nói với cô, bởi vì chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cô. . . . . ."


"Vậy anh. . . . . . Rốt cuộc thế nào? Anh nói thật với tôi đi! Trong lòng của tôi rất hồi hộp ......" Hạ Tuyết thở phì phò, nơi cổ họng càng lúc càng khô khát!


Hàn Văn Kiệt thở dài một hơi, nói với nàng từng chữ, từng chữ: "Cô ..... Mang thai...."


Hai mắt Hạ Tuyết trợn trừng, cả người chợt run rẩy, mồ hôi lạnh từ trên trán ứa ra, nghe những lời này không thể tin nổi, nhất thời choáng váng, nhớ tới đêm đó, trọn cả thân thể của nàng tức khắc cứng đơ, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn xuống, nói không ra lời, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn lại trong cổ, không thở nổi, trong đầu hiện lên bóng dáng Hàn Văn Hạo, trong lòng của nàng chợt đau xót, khẽ cắn môi dưới, đột nhiên đau đớn khóc thành tiếng. . . . . .


"Tôi không tin, tôi không tin tôi mang thai, ông trời không thể đối xử với tôi như vậy!! Không thể nào!! Không thể nào!! Tôi muốn đi kiểm tra!! Tôi không tin lời của anh!! Anh là người xấu!! Anh vừa là Thiên đường, vừa là địa ngục!!"


"Hạ Tuyết!!" Hàn Văn Kiệt thở dài một hơi, vội vàng giữ chặt đôi vai gầy yếu nàng, vừa định khuyên nàng. . . . . .


"Anh buông tôi ra!!" Hạ Tuyết tái mặt, tức giận đẩy hắn ra, thần trí của nàng có chút mơ hồ, rơi lệ nói: "Tôi đã nói rồi, bác sĩ là người xấu!! Bác sĩ không có một người nào tốt!! Sao có thể nói với tôi loại tin tức này!! Thật là buồn cười! Nghi ngờ tôi mang thai? Tôi thậm chí chưa từng nói tiếng yêu!! Tôi không muốn mang thai!! Tôi không muốn mang thai!!"


"Hạ Tuyết!!" Hàn Văn Kiệt giữ chặt bả vai của nàng, không thể tin nói: "Cô đừng phản ứng như vậy!! Đối xử với đứa bé như thế, thật không công bằng! Hiểu không? Đứa nhỏ này không thể không có cha!! Tất cả đứa bé đều có cha!! Nếu cô và hắn cùng chung một chỗ, mang thai, đối với hắn phải có tình cảm mới đúng!"


"......." Hạ Tuyết nhìn hắn, nắm chặt khăn trải giường màu trắng.


"Hạ Tuyết!! Cô nhất định phải đối mặt với thực tế! Mau sớm tìm được cha của đứa bé, giải quyết chuyện này!!" Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nói.


Hạ Tuyết tức giận ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Văn Kiệt bình tĩnh như vậy, đột nhiên nàng có cảm giác thật châm chọc, cười khổ nói: "Cha của đứa bé? Đứa bé này không có cha!! Tôi không mang thai, tôi không thể xảy ra chuyện như vậy!!" Nàng nói xong, đẩy Hàn Văn Kiệt ra, chân trần bước xuống giường!


"Anh biết cái gì????" Hạ Tuyết đẩy Hàn Văn Kiệt kêu lên, nước mắt từ từng giọt lăn xuống, nàng tức giận gào to: "Anh biết cái gì???!! Anh có tư cách gì nói như vậy?? Đêm hôm đó, tôi thậm chí không biết gì, tôi bị bạn tốt bỏ thuốc mê, ném trên chiếc giường xa lạ ......"


Hạ Tuyết vừa nói tới đây, nàng đột nhiên nước mắt lăn ra, ngồi xổm trên mặt đất, khóc rống lên: "Ông trời ơi, vì sao ông lại đối xử với tôi như vậy? Tôi mệt mỏi lắm rồi, tôi thật sự rất mệt mỏi rồi . . . . . ."


Hàn Văn Kiệt khiếp sợ khi nghe lời Hạ Tuyết nói, đáy lòng chợt run lên ......"Alo!! Hạ Hân à?" Hạ Tuyết chân trần, sắc mặt nhợt nhạt, đầu tóc rối tung, tựa vào bên cạnh giường bệnh, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: "Em có nghe lời Dì Lưu hay không?"


"Có! Chị, em rất nhớ chị! Gần đây em đi nhà trẻ, cô giáo dạy cho em làm phi thuyền a! Em sẽ làm phi thuyền a!" giọng nói trong trẻo, vui vẻ của Hạ Hân vang lên.


Hạ Tuyết đột nhiên cười một tiếng, nước mắt lăn xuống, có chút yêu thương nói: "Hạ Hân, chị thực xin lỗi em, vì phải làm việc kiếm tiền, cho nên không có cách nào trở về thăm em. . . . . Nhưng em phải biết, chị thật sự rất yêu thương em. . . . . ."


Hạ Tuyết cầm điện thoại di động, tựa vào bên giường, đầu ngả ra phía sau, nước mắt từng giọt lăn xuống. . . . . ."Hạ Hân, lúc chị không có ở bên cạnh, em phải dũng cảm một chút, chị rất nhanh kiếm được thật nhiều tiền, đến lúc đó chúng ta vĩnh viễn ở chung một chỗ, được không? ngày ngày chị dắt tay của em, đưa em đi học. . . . . ."


"Chị cực khổ a, Hạ Hân sẽ nghe lời! Dì Lưu rất thương em, chị yên tâm a! Em giữ lại quả táo đỏ ngọt chị thích ăn, chờ chị về, em bóc cho chị ăn. . . . . ." Hạ Hân nói tiếng cuối cùng, đột nhiên không nghe tiếng nữa, chỉ có tiếng nức nở. . . . . .


Hạ Tuyết sững sờ, nhẹ nhàng gọi: "Hạ Hân? Em làm sao vậy? Tại sao không nói chuyện?"


Hạ Hân vội vàng ôm máy điện thoại thật to, vừa lau nước mắt vừa khóc nói: "Không có ...... Chị, chỉ là em rất nhớ chị ...... Tối hôm qua em nằm mơ thấy mẹ. . . . . ."


Hạ Tuyết chậc một tiếng, lau khô nước mắt, hít sâu một hơi, đau lòng mắng nói: "Nói càn! Em cũng chưa từng nhìn thấy mẹ, làm sao em nằm mơ thấy mẹ . . . . ."


"Em nằm mơ thấy mẹ, em nằm mơ thấy mẹ và chị rất giống nhau ......" Hạ Hân đột nhiên cất tiếng khóc. . . . . .


"Ô, ô, ô......" Hạ Hân cất tiếng khóc......"Chị cố gắng lên......"


Hạ Tuyết cúp điện thoại, người run rẩy, bật khóc . . . . . .


Hàn Văn Kiệt ở gần một bên nhìn nàng, bất đắc dĩ thở dài, chậm rãi đi đến, ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng ôm Hạ Tuyết, mặt dính vào trong mái tóc nàng, bất đắc dĩ nói: "Đừng khóc... Dũng cảm một chút. . . . . ."


"Chuyện này và dũng cảm đâu có quan hệ!!" Hạ Tuyết lớn tiếng khóc, nước mắt dọc theo trên mặt lăn xuống cổ, nhìn Hàn Văn Kiệt kêu to: "Người như anh, sao có thể hiểu tâm tình của loại người nghèo như chúng tôi? Chúng tôi vĩnh viễn không dám đem ăn hết cái bánh bao cuối cùng trong túi, bởi vì sợ ngày mai đói bụng, không có cơm ăn!! Anh vĩnh viễn sẽ không hiểu được, 12 giờ ngủ, 3 giờ sáng thức dậy đưa sữa tươi, mệt mỏi như thế nào! Trời đất tối đen, tuyết rơi lạnh giá, chỉ có một mình tôi, cởi xe đạp, cô đơn đi về phía trước! Chỉ dựa vào lòng tin của chính mình!! Tôi bị bạn thân hại, cùng một người đàn ông xa lạ lên giường, ngày thứ hai trong nhà bị thiêu thành tro bụi!! Tôi và em trai trôi giạt khắp nơi! Thật may là trên thế giới này, còn có người dì thiện lương chứa chấp em trai tôi, anh biết lúc một mình tôi cười thật vui vẻ, trong lòng của tôi có bao nhiêu đau khổ sao? Em trai của tôi, nó mới ba tuổi, nó cũng đã biết kiên nhẫn chịu chia ly!! Chúng tôi chẳng muốn cái gì, chỉ muốn kiếm ít tiền, cho mình một gia đình nhỏ! Mỗi ngày ăn cơm no, như vậy là đủ rồi!! Nhưng anh nói cho tôi biết, tôi mang thai ...... Tôi mang thai ...... Vốn là hai chị em chúng tôi đã đủ khổ, làm sao tôi nuôi sống bảo bối trong bụng? Anh nói cho tôi biết, tôi làm sao nuôi sống?"


"Vậy cô muốn phụ trách cuộc sống sau này của cô như thế nào?" Hàn Văn Kiệt đau lòng nhìn nàng hỏi.


Hạ Tuyết kích động, nổi điên cầm điện thoại di động đập lên tường, lần nữa bật khóc. . . . . ."Ai tới cứu tôi. . . . . . Rốt cuộc ai tới cứu tôi. . . . . . Tôi nên làm như thế nào đây?"


Hàn Văn Kiệt ôm chặt Hạ Tuyết, đau lòng nói: "Hạ Tuyết, cô yên tâm!! Tôi sẽ giúp cho cô!! Mặc kệ cô cần gì, tôi đều sẽ giúp cô!!"


Hạ Tuyết đột nhiên nhìn Hàn Văn Kiệt cười lạnh, lập tức đẩy hắn ra, cắn chặt răng, mặc cho nước mắt lăn xuống, tức giận hỏi: "Anh làm sao giúp tôi? Anh phải nuôi sống tôi và em trai tôi cả đời sao? Tôi là gì của anh? Tại sao anh muốn giúp tôi? Tôi biết anh tội nghiệp tôi và em trai! Nhưng tôi tỉnh táo hơn bất cứ ai, anh không thể giúp tôi cả đời!! Mỗi một người khi còn sống, hơi thở ra, hít vào đều là của riêng họ!! Họ sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình!!"


******************************


Bác sĩ khoa phụ sản cầm dụng cụ siêu âm nhẹ nhàng vạch lên bụng Hạ Tuyết, vừa chỉ hình ảnh trong màn hình máy vi tính, mỉm cười giải thích nói: "Bảo bối sinh mệnh thật mạnh mẽ! Mẹ bị tổn thương lớn như vậy, nhưng nhịp tim vẫn đập ầm ầm. . . . . . cô nhìn xem, cái chấm co lại, nở ra, chính là trái tim bảo bối đó. . . . . ."


Hạ Tuyết nằm trên giường bệnh, cắn chặt răng, sắc mặt không thay đổi nhìn cái chấm co lại, nở ra trong màn ảnh máy vi tính, âm thanh trái tim thông qua cái loa đập "phanh, phanh", nàng thở hổn hển, vẫn bình tĩnh. . . . . .


"Đứa bé đã gần ba tuần tuổi rồi ..." Bác sĩ mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói ...


Hạ Tuyết nói không có biểu cảm gì: "Tôi mặc kệ nó có bao nhiêu, tôi không thích nó, tôi không muốn nó!"


Bác sĩ nữ sững sờ, ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Kiệt bên cạnh. . . . . .


Hàn Văn Kiệt chỉ ôm vai, tựa vào tường, nhìn Hạ Tuyết. . . . . .


Nước mắt Hạ Tuyết lần nữa lăn xuống, cắn chặt môi dưới, ngẩng đầu lên, kiên quyết nói: "Tôi không muốn đứa bé kia!! Tôi không muốn!!"


Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt hỏi nàng: "Cô đã nghĩ kỹ chưa? Xác định không cần sao? Tôi là bác sĩ, không có quyền đối đưa ra bất kỳ lựa chọn nào cho cô! Nhưng cô xác định đã suy nghĩ kỹ chưa?"


Hạ Tuyết ôm chặt bụng, tái sắc mặt, khẽ cắn môi dưới, bất đắc dĩ rơi lệ nói: "Nghĩ kỹ!!"


Hàn Văn Kiệt thật sâu nhìn nàng. . . . . .


Hạ Tuyết trái tim bị bóp chặt, nhưng nàng vô cùng bình tĩnh nói: "Tôi không muốn nó!! Tôi làm sao không bỏ nó? ! Tôi muốn bỏ nó gấp! Tôi muốn kiếm tiền!! Tôi hiện tại có một cơ hội phải kiếm tiền!!"


Trong phòng siêu âm B. Bác sĩ nữ im lặng liếc mắt nhìn Hàn Văn Kiệt, miễn cưỡng cười, cất xong dụng cụ kiểm tra, dùng khăn giấy lau cái bụng nàng, vừa lau vừa nói: "Nếu như muốn phá thai, tối thiểu phải chờ 40 ngày! Hiện tại phá bỏ sẽ gặp nguy hiểm!"


"Tốt! Vậy 40 ngày sau tôi sẽ trở lại! Tôi sẽ đếm từng ngày!" Hạ Tuyết mặt lạnh nói xong, lập tức ngồi dậy, đôi tay cắm vào túi áo, đi ra ngoài. . . . . .


Hàn Văn Kiệt trầm mặc đi theo sau lưng nàng, nhìn nàng một mình mặc quần áo bệnh nhân màu xanh dương, mang dép, bước chân nặng nề khổ sở đi về phía trước. . . . . . một mình cô đơn, ôm một loại tâm tình cũng không có ai hiểu được, đi dọc theo hành lang màu trắng thật dài trở về phòng ...............Hạ Tuyết lấy cớ tới ngày đau sinh lý, thân thể không thoải mái, muốn một mình nghỉ ngơi thật tốt, một mình núp trong phòng bệnh, ai cũng không gặp . . . . . .


Hàn Văn Kiệt thường xuyên đứng ở trước phòng bệnh, gõ cửa thật lâu, cũng không thấy nàng mở cửa, chỉ thỉnh thoảng bảo y tá đưa bữa ăn vào phòng cho nàng đi, hắn đứng bên cạnh cửa nhìn nàng một mình ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh bên ngoài, âm thầm rơi lệ. . . . . . Hắn cũng không quấy rầy nàng nữa, cần phải có chút thời gian đi đối mặt thực tế. . . . . .


********************


Từng ngày trôi qua, Hạ Tuyết bắt đầu bị ốm nghén, dần dần ở ngoài cửa phòng, Hàn Văn Kiệt nghe được tiếng nôn mửa của nàng, hắn lặng lẽ đi tới rừng cây nhỏ đầu kia bệnh viện, nhà Viện Trưởng ở bên cạnh rừng cây nhỏ, trồng mấy cây cam, mùi vị ngọt ngon, hắn xin Viện trưởng, hái được mấy quả cam, bỏ vào túi, từng bước, từng bước đi dọc theo sân cỏ trở về. . . . . .


Trong phòng bệnh vẫn truyền đến tiếng nôn mửa. . . . . .


Hàn Văn Kiệt đứng trước cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng gõ cửa. . . . . .


Bên trong không lên tiếng, cũng không từ chối.


Hắn khẽ cười một tiếng, đẩy nhẹ cửa phòng bệnh, đi vào, thấy trên giường bệnh trống không, hắn sững sờ, xoay người lại, đi tới trước cửa phòng tắm, nhìn Hạ Tuyết đang quay lưng về phía hắn, quỳ gối bên cạnh bồn cầu, vừa dội nước, suy yếu không còn hơi sức, thở hổn hển, đứng dậy, mặt tái nhợt, xoay người, thấy Hàn Văn Kiệt, vẻ mặt nàng bình tĩnh nhìn hắn gật đầu, sau đó lặng im trở lại giường, người co quắp, chuẩn bị ngủ. . . . . . . . . Bởi vì ốm nghén, cho nên lúc gần đây nàng trở nên thích ngủ, lúc nào cũng ngủ. . . . . .


Hàn Văn Kiệt lặng im ngồi bên giường bệnh, cẩn thận mở chăn, đắp lên trên người nàng, sau đó cầm chiếc gối, tựa vào trước giường, nhẹ đỡ nàng lên, để cho nàng nửa nằm trên giường, chậm rãi hỏi: "Gần đây thường xuyên buồn nôn sao?"


Hạ Tuyết không lên tiếng, sắc mặt nhợt nhạt, nhìn về phía trước. . . . . .


Hàn Văn Kiệt nhìn nàng một cái, không lên tiếng, từ trong áo bác sĩ, lấy ra một quả cam, nhẹ nhàng bóc vỏ. . . . . . . . . Vừa bóc vỏ vừa cười nhẹ nói: "Phía sau bệnh viện chúng tôi, trong rừng cây nhỏ, Viện trưởng trồng mấy cây cam, các bác sĩ chúng tôi và y tá, đến mùa này, thỉnh thoảng đi đến đó hái ăn. . . . . . Rất ngọt. . . . . . Ăn đi, rất tốt . . . . ."


Hạ Tuyết khẽ cắn môi dưới, không lên tiếng, hốc mắt phiếm hồng. Nàng quệt nước mắt, há miệng ra, ăn cam, vừa ăn vừa khóc. . . . . .


"Đừng khóc. . . . . ." Hàn Văn Kiệt cầm khăn tay của mình, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, nói: "Phụ nữ có thai thường xuyên khóc, đối với mắt không được tốt, đôi mắt của cô đẹp như vậy. . . . . ."


Hạ Tuyết ăn một hơi, nước mắt không ngừng rơi xuống. . . . . .


Hàn Văn Kiệt bóc xong quả cam, đặt trên mặt bàn, nói: "Nghe y tá nói, gần đây mặc dù cô nôn mửa, lại ăn được rất nhiều, thích cũng ăn, không thích cũng ăn. . . . . . Đúng không? Cô thật giống một người mẹ, vì đứa bé mà suy nghĩ, sợ nó đói bụng. . . . . ."


Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, đôi môi kích động run rẩy. . . . . .


Hàn Văn Kiệt không nhìn nàng, chỉ tiếp tục tách miếng cam, đưa tới miệng Hạ Tuyết, nói tiếp: "Ăn nhiều một chút .... Tôi hái được mấy quả, lát nữa để trên bàn, lúc cô buồn nôn thì bóc ra ăn ....."


Hạ Tuyết hít hít lỗ mũi đỏ bừng, ánh mắt ngổn ngang, trong hốc mắt ngấn nước. . . . . .


Hàn Văn Kiệt tách một miếng cam, đưa tới miệng Hạ Tuyết, đau lòng nhìn nàng, cười nói: "Lúc buồn nôn, ăn cái này là tốt nhất ... sẽ hết nôn mửa ......"


Hạ Tuyết cắn chặt răng, núp trong chăn, đột nhiên đau lòng khóc thút thít, nước mắt từng giọt tuôn ra bên ngoài, hai tay ôm chặt bụng của mình, trong lòng dâng lên cảm giác bi thương, cả người run rẩy mạnh, khóc lên. . . . . .


Hàn Văn Kiệt tỉ mỉ bóc vỏ quả cam, vừa bóc vỏ, vừa nói: "Nếu như cô đã đưa quyết định, vì mưu sinh cuộc sống, không cần đứa bé này, vậy cô nên vui vẻ một chút, đừng cô đơn, đau khổ như vậy ......"


Hạ Tuyết cầm khăn tay, bàn tay run rẩy, lau xong nước mắt, lập tức nằm xuống, đắp kín mền, xoay người lặng lẽ ngủ.


Hàn Văn Kiệt nhìn nàng như vậy, trong lòng đau nhói, chỉ an tĩnh rời đi ...


Trong nháy mắt, đã qua một tuần lễ, "Vương triều hiện đại" sắp sửa hoàn thành việc tuyển vai, dự định bắt đầu nghi thức ghi hình, vừa khéo đúng vào ngày Hạ Tuyết quyết định làm phẩu thuật, Hạ Tuyết rất vui vẻ đáp ứng tham gia nghi lễ, nàng giam mình trong phòng, không muốn gặp ai, Hàn Văn Vũ đến thăm nàng rất nhiều lần, cảnh sát cũng đã tới, tâm tình của nàng dần dần tốt lên, tạm thời phối hợp với cảnh sát, ghi chép khẩu cung, thỉnh thoảng nhìn Hàn Văn Vũ, vì thân thể nàng không thoải mái, nên muốn nghỉ ngơi thật tốt. . . . . .


Hàn Văn Vũ cũng không hoài nghi, dù sao thân thể của nàng bị thương nặng như vậy!


Gần tới thời gian quay "Vương triều hiện đại" ba ngày cuối cùng .........


Hàn Văn Kiệt đứng bên ngoài phòng bệnh, nghe tiếng khóc uất ức, thê lương của Hạ Tuyết trong phòng bệnh, hắn bất đắc dĩ cúi đầu, thở dài thườn thượt một hơi. . . . . .


Theo kế hoạch, ngày mai Hạ Tuyết phẫu thuật, Hàn Văn Kiệt đã sắp xếp bác sĩ phụ khoa tốt nhất làm phẩu thuật cho nàng, hai ngày này Hạ Tuyết đột nhiên hoạt động mạnh, luôn mặc áo ngủ dầy cộm nặng nề, mang đôi dép bông, đi đến phòng trẻ sơ sinh, thỉnh thoảng Hàn Văn Kiệt thấy nàng đứng suốt bên cửa sổ thủy tinh phòng trẻ sơ sinh, nhìn mấy đứa bé oa oa khóc bên trong, đột nhiên cười một tiếng, hai tay nắm chặt cửa sổ thủy tinh, nhìn đứa bé khóc đáng thương, thỉnh thoảng đau lòng nhíu nhíu mày, một chút, trên khuôn mặt nhăn lại. . . . . .


Hàn Văn Kiệt mỉm cười đi tới, vừa định nói chuyện với nàng, nàng lại lặng lẽ rời đi, có lúc thấy một phụ nữ có thai chống bụng bự để làm kiểm tra, nàng ngây ngốc đi theo phía sau người ta, đứng ở cửa khoa phụ sản, ló đầu vào, nhìn người ta kiểm tra sức khỏe thế nào, làm sao nghe tim thai, sau đó nhìn người mẹ vui vẻ khẽ vuốt ve cái bụng, nói với đứa bé, bảo bối à, con ở trong bụng có khỏe không?


Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, lập tức xoay người lại, tựa vào góc tường, bưng chặt miệng khóc. . . . . .


Hàn Văn Kiệt nhìn xa xa, nhưng không đi tới, biết nàng có lòng tự trọng đi về phía trước. . . . . . Hắn chỉ là nhàn nhạt tựa vào trên vách tường cách nàng không xa, nhìn nàng cô đơn, ôm thân thể, khổ sở nức nở, lòng hắn nhói đau, cười một tiếng, hốc mắt ửng đỏ, hắn đột nhiên kinh ngạc, làm bác sĩ từ đó tới nay, đã rất lâu rồi, chưa từng đồng tình với bệnh nhân, chỉ biết tận thiên chức là tốt rồi ... Hắn cười khổ một cái, quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết đã lau khô nước mắt, ngồi xổm trước mặt đứa nhỏ hai tuổi, oa oa ha ha cười nói: "Bảo bối này thật đáng yêu. . . . . . Mẹ đâu?"


"Mẹ ở nơi đó. . . . . ."Đứa bé gái chỉ vào người mẹ ở xa xa, đang từ trong phòng bệnh cầm thuốc đi tới, nhìn đứa bé gái nói: "Bảo bối, chúng ta đi thôi . . . . . . Về nhà, hôm nay mẹ mua cho con chiếc váy nhỏ được không?"


"Dạ được. . . . . ." Đứa bé gái nhảy nhót chạy về phía trước, nào ngờ vừa mới chạy có mấy bước đã bị té ngã, Hạ Tuyết giật mình chạy tới, ôm đứa bé gái, đau lòng hỏi: "Cháu không sao chứ?"


Đứa bé ôm cổ Hạ Tuyết khóc gọi: "Mẹ....... mẹ ...... cháu muốn mẹ ...."


Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, ôm chặt đứa bé kia. . . . . .


"Được, mẹ bế. . . . . . Cám ơn cô, tiểu thư. . . . . ." Mẹ đứa bé lập tức nhận lấy đứa bé, bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa ho khan thật lợi hại.


Hạ Tuyết mất hồn nhìn phía trước mặt, người mẹ bị bệnh, ôm đứa bé đi thật khó khăn, nhưng vẫn cố hết sức bước đi, nước mắt của nàng lại lăn xuống, đột nhiên chạy như bay ra khỏi bệnh viện, chạy vào trong rừng cây nhỏ, nhìn khắp nơi, tuyết đang bay trên bầu trời, tuyết rơi rụng xuống mặt đất, nàng quỳ xuống, bật khóc: "Bảo bối ...... bảo bối ....... mẹ xin lỗi con .....bảo bối ....tha thứ cho mẹ vô dụng ......... bảo bối, thật xin lỗi ......"


Hàn Văn Kiệt đi tới phía sau lưng nàng, hốc mắt đỏ lên, thở dài một hơi. . . . . .

  Hạ Tuyết mặc quần áo bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh, càng không ngừng ăn canh, ăn thịt gà, ăn cá, ôm lấy tô, càng không ngừng bới cơm, ăn như hổ đói, ăn tới no muốn chết mới dừng lại, ánh mắt bình tĩnh giống như tro tàn. . . . . .

Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ ngồi một bên, nhìn nàng, dịu dàng nói: "Cô ăn từ từ. . . . . . nếu không sẽ bị nghẹn. . . . . ."Hạ Tuyết bỏ chén xuống, lại bưng một tô canh, từng ngụm từng ngụm uống vào, nhạt nhẽo nói: "Được rồi! Chúng ta đi thôi!"Hạ Tuyết cầm khăn giấy lau miệng xong, bước xuống giường, hai tay cắm phòng bệnh túi áo, đi ra khỏi phòng bệnh, từng bước, từng bước đi tới phòng phẩu thuật. . . . . .Bên ngoài Phòng phẩu thuật !Một bác sĩ mặc đồng phục bệnh viện màu hồng dịu dàng, nói: "Cô vào trước đi thôi! Bên trong sẽ có y tá tiêm thuốc mê cho cô ...... Chỉ cần cô ngủ một giấc ...... Tỉnh lại mọi chuyện đã xong rồi ......"Ánh mắt Hạ Tuyết hỗn loạn, hơi chớp một cái, cắn răng, suy nghĩ một chút, rốt cuộc nhiều ngày trôi qua, lần thứ nhất lộ ra yếu đuối, xoay đầu lại nhìn Hàn Văn Kiệt có chút đáng thương, hắn đang đứng ở sau lưng, bất đắc dĩ nhìn mình ......"Đứa ngốc!" Hàn Văn Kiệt đột nhiên mỉm cười, ôm thân hình nhỏ bé của nàng vào trong ngực, đau lòng hôn lên tóc nàng, thở dài một hơi nói: "Không có chuyện gì. . . . . . Chỉ cần cô cố gắng sống. . . . . . Sẽ không có việc gì. . . . . . bác sĩ chúng tôi sẽ theo dõi. . . . . . Chỉ cần cô nguyện ý cố gắng sống, chúng tôi sẽ hi vọng vì mọi người mà làm rất nhiều chuyện! Chỉ cần cô không buông tha bản thân mình!! Hiểu không?"Hạ Tuyết trong ngực Hàn Văn Kiệt, rơi lệ gật đầu."Tôi ở bên cạnh cô, luôn chờ cô. . . . . ." Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nhìn Hạ Tuyết nói.Hạ Tuyết không hiểu ngẩng đầu nhìn hắn. . . . . ."Chờ cái gì?""Chờ một ngày, có thể tiếp tục nhìn thấy nụ cười ngọt ngào xinh đẹp của như lúc mới gặp, giống như tia nắng ban mai, có hi vọng rồi . . . . . ." Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói.Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, ánh mắt có chút mờ mịt, chậm rãi đi vào phòng phẩu thuật, khi nàng thấy hai người y tá đã ở nơi đó bận rộn chuẩn bị các loại dụng cụ, một y tá đi tới giường bệnh, đem lỗ kim lớn lột xuống, bóp ống truyền dịch một cái, nước từ trong ống tiêm nhỏ giọt xuống. . . . . .Bên trong Phòng phẩu thuật!"Nằm xuống! Không có chuyện gì!" Y tá đỡ Hạ Tuyết nằm trên giường bệnh. . . . . .Hạ Tuyết nằm trên giường bệnh trắng phau, nhìn hoa văn màu trắng trang trí trên trần nhà, một mảnh trắng xóa, trái tim của nàng càng ngày càng bị bóp chặt, cắn răng, nước mắt từ khóe mắt lăn xuống. . . . . ."Gây mê!!" Y tá kêu một đồng nghiệp. . . . . .Hạ Tuyết khẽ cắn môi dưới, nước mắt tuôn như suối, trong đầu càng không ngừng nhớ đến đứa bé gái kia nhào vào trong ngực của mình gọi mẹ. . . . . ."Tốt!" Một y tá khác cầm ống tiêm thuốc mê, muốn đem thuốc tiêm vào trong ống truyền dịch. . . . . .Y tá cầm tay phải Hạ Tuyết, đang lúc chuẩn bị đâm ống tiêm vào mạch máu trên mu bàn tay Hạ Tuyết . . . . ."Chờ một chút!!!!" Hạ Tuyết đột nhiên một tay nắm mu bàn tay mình, rút ống tiêm ra ngoài, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt đục ngầu, đẩy hai người y tá, bước đi ra ngoài. . . . . ."A! Cô làm gì thế?" Y tá khẩn trương đi theo ra ngoài, kêu to: "Không phải cô muốn làm phẩu thuật sao ?"Hạ Tuyết thở hổn hển, chạy đến cửa phòng phẩu thuật, không ngừng vỗ cánh cửa màu trắng, khóc kêu to: "Bác sĩ Hàn!! Mở cửa !! Cứu tôi! Tôi không muốn làm phẩu thuật!! Tôi không muốn làm phẩu thuật! Bác sĩ Hàn!! Mở cửa a!! Mở cửa a ...... tôi không thể bỏ đứa bé kia ..... mở cửa .... nó gọi tôi là mẹ . . . . . . Tôi không muốn bỏ đứa bé kia. . . . . . tôi nghĩ lại rồi. . . . . ."Hàn Văn Kiệt đứng ở trong phòng phẩu thuật vừa nghe Hạ Tuyết kêu lên một tiếng thất thường, hắn lập tức vọt tới trước cửa phòng phẩu thuật, nhấn cái nút, liền nhìn thấy Hạ Tuyết nhào ra, tay ôm chặt bụng chạy như bay ra bên ngoài . . . . . .Hàn Văn Kiệt sững sờ, lập tức đuổi theo ra bên ngoài. . . . . .Hạ Tuyết vừa lau nước mắt, vừa nhanh chóng chạy ra ngoài, giống như sau lưng có ma quỷ muốn đuổi giết sinh mệnh nhỏ trong bụng của nàng, nàng chân trần thật nhanh chạy về phía trước, chạy vào phòng bệnh của mình, sau đó nhào lên trên giường, nhấc chăn đắp chặt mình, một mình núp trong chăn, người run rẩy. . . . . .Hàn Văn Kiệt chạy vào phòng, đã thấy Hạ Tuyết nằm trên giường, đắp chăn, run rẩy sợ hãi, hắn đi tới trước giường bệnh, nhẹ cúi người ôm chặt thân thể nhỏ nhắn trong chăn, nói: "Tôi nhớ cô đã từng nói, vừa là Thiên đường, vừa là địa ngục! Có lúc, hạnh phúc chỉ là một loại cảm giác! Nếu như cô quyết định giữ lại bảo bối, vậy thì phải cô chịu đựng!"Hạ Tuyết núp ở trong chăn cắn ngón tay, nước mắt càng không ngừng chảy xuống, trong lòng rất chua xót, rất sợ hãi. . . . . ."Đừng sợ.... Tôi nói rồi, tôi sẽ giúp cô...." Hàn Văn Kiệt thật lòng nói!Cả ngày hôm đó, Hạ Tuyết núp chăn không chịu ra ngoài . . . . . từ sáng đến đêm tối, từ tối đến sáng sớm. . . . . .Buổi sáng sớm Hàn Văn Kiệt theo thói quen đi kiểm tra phòng bệnh, đến phòng bệnh của nàng, đi vào phòng thăm nàng, tuy nhiên phát hiện giường trống không, tim của hắn hoảng hốt, lập tức xoay người lại, nhào ra khỏi phòng bệnh, tìm khắp nơi, tất cả các phòng, phòng trẻ, phòng ăn toàn bộ cũng không có người. . . . . . Hắn vọt tới khu nội trú, đi qua sân cỏ, bâng quơ tìm khắp nơi, đầu bên kia vườn cây nhỏ, nghe một âm thanh ngọa nguậy, hắn kỳ quái xoay người, đi tới vườn cây nhỏ, quả nhiên thấy Hạ Tuyết mặc bệnh nhân màu xanh dương, khoác áo bông màu đỏ, chân mang dép, đứng ở dưới gốc cây cam, đưa tay ra hái trái, nhưng chỉ thiếu chút xíu nữa, nàng không ngừng nhảy lên . . . . . .Hàn Văn Kiệt thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười đi tới. . . . . .Hạ Tuyết nghe một loạt tiếng bước chân, quay đầu đã thấy Hàn Văn Kiệt đi tới trước mặt của mình, chiều cao gần 1m 85, quen thuộc vươn tay hái xuống một trái cam chín thật to, sau đó đưa cho Hạ Tuyết, mỉm cười nói: "Đây này!"Hạ Tuyết có chút ngượng ngùng nắm lấy quả cam, cúi đầu, trong khoảng thời gian này, tính khí của nàng đối với hắn khó chịu không ít, nhưng hắn vẫn ở bên nàng bảo vệ thật chặt, hôm nay tâm tình tốt lên, cảm thấy thật ngại quá, cũng khó khăn đối mặt với hắn. . . . . .Hàn Văn vô cùng cẩn thận nhìn vẻ mặt Hạ Tuyết, hắn liền mỉm cười nói: "Thế nào? Cảm thấy ngượng ngùng?"Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, cầm quả cam, nghẹn ngào nói: "Thật xin lỗi. . . . . . Thật thật xin lỗi. . . . . . Thật rất xin lỗi. . . . . ."Hàn Văn Kiệt cười, ôm chặt thân thể lạnh lẽo của Hạ Tuyết, nói: "Đi thôi . . . . Nơi này rất lạnh, sau này muốn ăn, nói với tôi, tôi sẽ hái cho cô .... Nhưng phải mang dép ra ngoài. . . . . ."Hạ Tuyết đáp nhẹ . . . . . .Hàn Văn Kiệt dìu Hạ Tuyết đi ra ngoài, lại phát hiện chân của nàng đã lạnh cống, nặng nề đạp trong tuyết, hắn bất đắc dĩ cười một tiếng, đi tới trước mặt Hạ Tuyết nói: "Đi lên! Tôi cõng cô trở về!"Mặt của Hạ Tuyết đỏ lên, nói: "Không cần. . . . . ."Hàn Văn Kiệt nhìn lại nàng, chỉ đành phải gật đầu một cái. . . . . .Hạ Tuyết không dám lên tiếng. . . . . .Hàn Văn Kiệt bước đi theo phía sau lưng nàng, thỉnh thoảng quay đầu nhìn khuôn mặt bình tĩnh của nàng, chỉ đành bất đắc dĩ đi về phía trước. . . . . ."Đến đây đi. . . . . . Hôm nay để cho cô làm nũng một lần. . . . . ." Hàn Văn Kiệt cười nói. Hạ Tuyết ngượng ngùng cười một tiếng, cũng không khách khí nhảy lên lưng Hàn Văn Kiệt, lấy tay ôm chặt cổ của hắn, mặt tựa vào vai của hắn, nước mắt lăn xuống . . . . . .Hàn Văn Kiệt lặng im cõng nàng, nặng nề đạp tuyết từng bước, từng bước đi về phía trước, lúc này, bầu trời chậm rãi rơi xuống cơn mưa phùn, phất phơ vây xung quanh, vây lấy hai người bọn họ. . . . . .  

Cửa hàng dành cho bà mẹ và trẻ em!


Hạ Tuyết thật tò mò theo sát sau lưng Hàn Văn Kiệt, nhìn hắn đứng ở khu sữa bột, không ngừng cầm xem các loại nhãn hiệu sữa bột lon, thậm chí xem hết sức chăm chú. . . . . .


"Anh đang làm gì?" Hạ Tuyết kỳ quái nhìn hắn.


Hàn Văn Kiệt vừa nhìn hộp sữa bột bên trên, cười nói: "Chọn sữa bột cho cô!"


"À?" Hạ Tuyết buồn cười nói: "Chọn sữa bột? Anh khỏe chứ? Hiện tại bảo bối mới hơn một tháng, muốn chọn cũng không phải là lúc này a. . . . . ."


"Chọn cho cô uống, đứa ngốc. . . . . ." Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ bật cười nói.


"Tôi!?" Hạ Tuyết kỳ quái hỏi: "Tôi uống sữa bột à? Tôi cũng không phải là trẻ nít".


"Trẻ nít có sữa bột trẻ nít, phụ nữ có thai có sữa bột của phụ nữ có thai. . . . . ." Hàn Văn Kiệt nói xong, liền chọn vài lon sữa bột đặt trong xe, chọn tất cả đồ dùng phụ nữ có thai, cũng bỏ vào trong xe đi tính tiền!


"Tổng cộng 3700 đồng!" nhân viên thu ngân mỉm cười nói.


"3700 đồng?"


Hạ Tuyết kêu to lên: "Tôi không muốn, đắt tiền như vậy, khi còn bé ba mẹ tôi không uống sữa bột, không phải chúng tôi cũng vô cùng tốt sao? Tôi không muốn rồi !!"


Nàng nói một hơi xong, muốn đem sữa bột trả lại trên bàn ......


Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ cười nói: "Nhưng không cần cô bỏ tiền, cô khẩn trương làm gì?"


"Tôi không muốn!" Hạ Tuyết vẫn muốn tiến lên ngăn cản.


"Tiểu thư, chồng cô đối với cô tốt như vậy, không nên từ chối!" nhân viên thu ngân mỉm cười nói.


"Hắn không phải là chồng của tôi!!" Hạ Tuyết tức giận nói xong, liền liếc mắt nhìn Hàn Văn Kiệt đang mỉm cười tính tiền, thỉnh thoảng quay đầu nhìn nàng một cái. . . . . .


"Bọn họ thật sự rất xứng đôi, giống như vợ chồng! Đàn ông kia rất đẹp trai a. . . . . ." Rất nhiều nhân viên phục vụ nói nhỏ sau khi bọn họ đi.


"Đi thôi. . . . . ." Hàn Văn Kiệt nhẹ kéo bả vai của nàng, cầm bao lớn bao nhỏ đi ra ngoài. . . . . .


"Anh cũng không phủ nhận một cái?" Hạ Tuyết ngồi nhìn hắn đem sữa bột đặt ở sau xe, nói.


Hàn Văn Kiệt chỉ hơi cười một tiếng, mở cửa xe cho Hạ Tuyết, đỡ nàng vào, nói: "Đói bụng rồi sao?"


Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ đành phải thở dài, lơ đãng cúi xuống, nhìn Hàn Văn Kiệt vẫn nhẹ nhàng nắm tay nàng, nhìn ngón tay thon dài rất đẹp, xoa trên ngón áp út của nàng. . . . . .


Nàng tò mò hỏi: "Nơi đó cũng là huyệt vị à?"


Hàn Văn Kiệt vừa lái xe vừa nhìn nàng một cái, cười hỏi: "Chúng ta cùng đi quán ăn trung quốc ăn cơm, sau đó nói bọn họ làm cho cô một chút món ăn ngon miệng !"


"Muốn ăn Kentucky!" Hạ Tuyết lập tức nói.


"Về sau Kentucky, MacDonald, thực phẩm ướp gia vị, cũng không thể ăn!" Hàn Văn Kiệt vừa lái xe đi tới quán ăn, vừa nói.


"Nhưng khẩu vị của tôi không được!" Hạ Tuyết có chút ủy khuất ngồi trên xe, ngón tay nhỏ bé đan vào nhau, nói.


Hàn Văn Kiệt mỉm cười vươn tay, nhẹ nhàng nắm bàn tay nhỏ bé của Hạ Tuyết, một tay lái xe nói: "Sau khi mang thai, phụ nữ có thai nhạy cảm với mùi vị, khắp mọi mặt cũng sẽ sinh ra biến hóa. . . . . . tình huống của cô là bình thường, chỉ Kentucky là không thể ăn!"


Hạ Tuyết quay đầu, nhìn ngoài cửa sổ, kỳ quái nói: "Thật kỳ quái a, tại sao sau khi mang thai, mùi vị cũng thay đổi vậy? Tôi làm sao rất muốn ăn một thứ như vậy?"


Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ nhàn nhạt lái xe. . . . . .


Hai người lái xe đến quán ăn, ăn cơm xong, sau đó Hàn Văn Kiệt đi lựa chút quần áo mùa đông cho Hạ Tuyết, vì nàng ngày mai nàng sắp sửa tham gia buổi lễ ghi hình, tham gia nghi thức cúng bái thần linh, sau khi mua xong quần áo, hai người cùng đi xuống xe, vừa nói, vừa cười xách theo túi lớn túi nhỏ hướng khu nội trú đi tới. . . . . .


"Hạ Tuyết!!" Có người đứng ở hành lang khu nội trú, cao giọng kêu nàng!


Hạ Tuyết sững sờ, lập tức quay đầu nhìn về phía trước, Hàn Văn Vũ từ Nhật Bản trở về, mặc áo len cao cổ màu xanh lá cây, áo khoác dài màu đen đính đá nhỏ, nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: "Tôi đã trở về!!"


Hạ Tuyết cả vui vẻ, vội vàng để đồ xuống, nhào qua Hàn Văn Vũ nói: "Lần trước chị Lynda nói anh đi Nhật Bản, tôi còn đang suy nghĩ, ngày mai anh có thể chạy về tham gia nghi thức ghi hình hay không!!"


Hàn Văn Vũ cười to, rùng người xuống, đột nhiên cánh tay đưa ra, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô, xoay tròn một vòng trên không, cười nói: "Nhớ cô muốn chết!! Thân thể khá một chút chưa?"


"Tốt lắm, tốt lắm, anh đừng náo loạn!"


Hàn Văn Vũ vừa nghe, liền lập tức hưng phấn quá mức, bế ngang cả người Hạ Tuyết, cười to nói: "Vào động phòng thôi ............"


Hạ Tuyết oa oa kêu lên: "Thả tôi xuống! Thiệt là!! ôm tôi như vậy, không sợ tin tức xấu truyền ra à?"


"Truyền càng tốt! Vậy cô trực tiếp gả cho tôi là được rồi !!"


"Chớ có nói đùa!" Hạ Tuyết bật cười nói.


"Này!! Lời như thế cô bảo là nói đùa á!!"Mặt của Hàn Văn Vũ đỏ lên nói.


"Này!!"Hạ Tuyết bất đắc dĩ ôm cổ của hắn cười nói: "Anh đừng như vậy!!"


Hàn Văn Vũ để Hạ Tuyết xuống, sau đó quan tâm nhìn khuôn mặt nhỏ bé của nàng, thân thể nhỏ nhắn, lo lắng hỏi: "Thân thể thật sự rất tốt rồi hả? Không có vấn đề khác chứ? Ngày mai sẽ phải cử hành nghi thức ghi hình rồi !"


"Không có việc gì! Rất tốt!" Hạ Tuyết cười nói.


Hàn Văn Kiệt xa xa nhìn anh trai và Hạ Tuyết hai người thân mật như thế, hắn khẽ cười một tiếng, cầm đồ lên, nói: "Vào trong phòng nói chuyện. . . . . . bên ngoài gió lớn, chớ để bị cảm!"


Hàn Văn Vũ cẩn thận đem Hạ Tuyết đặt trên giường bệnh, sau đó trước mặt nàng mở ra các loại quà mang về từ Nhật Bản, nói: "Xem, xem tôi rất thương cô, đi tận Nhật Bản mua quà tặng cô!"


"Cám ơn. . . . . ." Hạ Tuyết vui vẻ nói.


Hàn Văn Vũ mỉm cười nhìn em trai đem một lon sữa bột đặt trên bàn, hắn tò mò nói giỡn: "Tại sao chú lại uống sữa bột dành cho phụ nữ có thai? Chú mang thai à?"


Hạ Tuyết khẩn trương nhìn Hàn Văn Kiệt. . . . . .


Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: "Mẹ nói, anh uống sữa bột trẻ nít đến mười hai tuổi! Cô ấy muốn uống sữa bột dành cho phụ nữ có thai không được sao?"


Hạ Tuyết cũng bất đắc dĩ cười ...... có lẽ nàng mang thai, nên Hàn Văn Kiệt đối với nàng rất tốt, tốt đến nổi nàng thích hắn về điểm này, cũng không nên như vậy, lúc nào nàng cũng biết, người đàn ông này rất thích người vợ chưa cưới. . . . . .


Hàn Văn Kiệt mỉm cười đem sữa bột cất xong, sau đó nói: "Gần đây, thân thể cô ấy không được tốt, trong lúc bất chợt thích uống vị sữa bột này, nên mua cho cô ấy, hơn nữa, cái này đối với thân thể rất tốt! Về sau mỗi ngày anh phải nhắc nhở cô ấy sớm muộn gì uống một ly! Không được quên!"


"Biết rồi!!" Hàn Văn Vũ lập tức bưng gương mặt của Hạ Tuyết nói: "Cô nhóc!! Thích uống sữa bột của phụ nữ có thai như vậy, sinh cho tôi một đứa bé đi!"


"Mọi người từ từ tán gẫu, tôi về phòng trước!" Hàn Văn Kiệt mỉm cười, sau khi nói xong, nhàn nhạt đi ra khỏi phòng.


"Cám ơn Bác sĩ Hàn!" Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Kiệt, cất tiếng cười trong trẻo, hẹn gặp lại.


Hàn Văn Kiệt quay đầu nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt của nàng trong suốt, hắn khẽ cười một tiếng, rời đi.Hoàng hôn!


Hàn Văn Vũ muốn rời khỏi, hắn nói với Hạ Tuyết sáng sớm ngày mai tới đón nàng cùng nhau đi tham gia nghi thức ghi hình! Hạ Tuyết gật đầu, mỉm cười tiễn chân hắn, mới vừa định đi trở về, lại lơ đãng nghe được giọng lảm nhảm của một y tá trong phòng truyền đến: "Nghe nói Hạ Tuyết mang thai, đứa bé là con của Bác sĩ Hàn chúng ta. . . . . ."


"Không thể nào!? Không phải Bác sĩ Hàn đã có vị hôn thê sao? Làm sao có thể?"


"Tại sao cô biết là không? Cô thấy được à?" Có một y tá mỉm cười nói.


"Nhưng tôi xem bọn họ cũng không có làm chuyện gì a!"


"Ôi, giúp cô ấy đi phá thai, nhưng sau đó không làm nữa!! Hiện tại muốn sinh con nên mua cho cô ấy rất nhiều sữa bột dành cho phụ nữ có thai, cô nói một người đàn ông, nếu như không có quan hệ gì với cô ấy thì tại sao đối với cô ấy tốt như vậy?"


Hạ Tuyết đứng ngoài cửa, nghe những lời này, lòng của nàng lạnh giá ....


***********************


Hạ Tuyết kéo hành lý nặng nề, mặc váy ngắn đen, mang vớ đen, mang giày bệch màu trắng, áo khoác trắng mà hắn mua cho nàng, đứng ở trạm xe bus, mỉm cười chờ xe buýt tới. . . . . .


Xe buýt màu trắng chậm rãi dừng lại trước trạm, Hạ Tuyết lập tức kéo chiếc rương hành lý nặng nề, bước lên xe buýt, đi tới phía sau xe ngồi, quay đầu lại, nhìn tòa cao ốc Bệnh viện, nước mắt lăn xuống, nàng thở dài một hơi, tay đặt nhẹ nơi bụng, sâu kín nói: "Bảo bối a, chúng ta phải kiên cường một chút, mẹ nhất định cố gắng sinh ra con, mặc kệ hai vai nặng bao nhiêu, mẹ cũng nhất định sẽ vệ con thật tốt, giống như chú đã cho mẹ đôi cánh!"


Hàn Văn Kiệt xem xong báo cáo chẩn đoán bệnh, mệt mỏi xoa xoa cặp mắt, bắt tay với Viện Trưởng, chuẩn bị đến phòng bệnh Hạ Tuyết, ăn bữa tối với nàng, nhưng khi hắn mở cửa phòng bệnh, thấy giường bệnh trống không, nghĩ người này đã đi đâu rồi? Hắn khẽ cười một tiếng, xoay người đi tìm nàng, đang xoay người, trong nháy mắt, nhìn cái bàn nhỏ bên cửa sổ, đặt một phong thư màu xanh dương, hắn kỳ quái đi vào phòng, lúc này mới phát hiện, phòng bệnh dọn dẹp sạch sẽ, quần áo và sữa bột của Hạ Tuyết cũng không thấy, hắn sững sờ, cầm phong thư màu xanh dương, mở ra đọc . . . . . .


"Bác sĩ Hàn, khi anh đọc lá thư này thì tôi đã đi rồi, tôi thật sự không muốn làm phiền anh nữa. Ở trong lòng của tôi, anh vẫn luôn là Thiên Sứ, dùng một đôi cánh thật ấm áp, lương thiện, bảo vệ tôi thật chặt, thời gian ở cùng với anh là thời gian hạnh phúc nhất trong đời tôi, được anh thương yêu, được anh cưng chìu, được anh quan tâm. . . . . . trong lòng tôi, anh là người thân nhất, nhưng dù sao bên cạnh của anh, còn có một vị hôn thê mà anh vô cùng yêu thương. Tôi với anh ở chung một chỗ, sẽ phát sinh nhiều lời đồn đãi, thị phi, tôi không muốn làm cho cô ấy hiểu lầm anh, cũng không muốn để cho mọi người hiểu lầm một người thiện lương, tốt đẹp như anh! Tôi hi vọng anh và Mộng Hàm tiểu thư có thể hạnh phúc mỹ mãn! Tôi hi vọng cuộc đời của anh có thể hạnh phúc mỹ mãn! Không cần lo lắng cho tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho mình, tôi không thể vĩnh viễn làm bệnh nhân của anh, anh cũng không thể vĩnh viễn là bác sĩ của tôi, nếu như tôi không chết, cũng phải có một ngày ra đi. . . . . . Sau khi tôi đi, anh sẽ không còn phiền toái, không cần mỗi ngày giúp tôi ăn cơm, cũng không cần giúp tôi đi tản bộ. . . . . . Tuy rằng tôi không muốn, nhưng tôi chỉ có thể nói hẹn gặp lại. . . . . . Hạ Tuyết"


Hàn Văn Kiệt chợt ném lá thư, vọt khỏi phòng bệnh, chạy ra bên ngoài bệnh viện. . . . . .


Hàn Văn Kiệt chạy ra cửa bệnh viện, chạy vòng qua vườn hoa, chạy tới trạm xe bus . . . . . .


Xe buýt chậm rãi rời đi. . . . . .


"Hạ Tuyết.........." Hàn Văn Kiệt nhìn trạm xe bus, lớn tiếng kêu!


Hạ Tuyết cúi đầu, đóng điện thoại di động, thở dài, nhìn xe nhanh chóng chạy thẳng về phía trước, hơi cười khổ.


Hàn Văn Kiệt thở phì phò đứng trong tuyết, nhìn chiếc xe buýt dần dần chạy xa, hắn bất đắc dĩ tựa người vào trước tấm bảng của trạm xe bus, suy nghĩ nàng rốt cuộc muốn đi đâu?


Hạ Tuyết có thể đi đâu? Nhà của Quách Dung không thể ở, mình cũng thật sự không có chỗ đi, cũng chỉ có thể tìm Hàn Văn Vũ thôi! Cho nên gần 8 giờ tối, Hàn Văn Vũ mặc áo len màu xanh dương đậm, quần thể thao màu trắng, áo khoác dầy cộm, đi ra vườn hoa nhỏ, nhìn Hạ Tuyết đứng ngây ngốc sững sờ trước rào chắn nhỏ, kéo một rương hành lý to đùng, hắn kỳ quái hỏi: "Này! Cô đang làm gì vậy?"


"Ngày mai anh đi bệnh viện đón tôi, rất phiền toái! Không bằng tôi tới đây thì tốt hơn! Anh nói Lynda chuẩn bị kí túc xá cho tôi nhanh một chút!" Hạ Tuyết kéo hành lý đi vào trong nhà, vừa nói.


Hàn Văn Vũ cười nhận lấy hành lý trong tay nàng, nói: "Cô muốn tới đây, nói với tôi một tiếng, tôi sẽ đi đón cô! Thiệt là! Trời đang rất lạnh, đi một mình đến thật tội nghiệp mà?"


Hạ Tuyết hi hi hi cười xong, lập tức nhìn các loại rau cải nàng trồng trong rào chắn đã không còn, nàng kêu to lên: "A!! Rau cải tôi đâu?"


Hàn Văn Vũ vừa kéo hành lý đi vào trong, vừa nói: "Bị dê ăn rồi !"


Hạ Tuyết vừa nghe, tức giận quát to lên: "Lại là con dê này? Cho tới bây giờ tôi cũng chưa gặp qua con dê không biết xấu hổ như vậy!! Sớm muộn có một ngày, tôi bắt bọn chúng hầm hết!"


Hàn Văn Vũ đã đi vào rồi, không nghe thấy Hạ Tuyết nói gì ....


Hạ Tuyết tức giận quay đầu lại, nhìn đường núi hun hút, nàng nắm chặt nắm tay nói: "Tôi nhất định phải đem bọn chúng hầm, bồi bổ cho bảo bối của tôi! Hừ!!"


Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết vừa tắm xong, mặc áo ngủ thật dầy đi tới, nhào lên ghế sofa nằm, kéo cái chăn đắp người, cầm hộp điều khiển ti vi, mở ti vi xem! Ánh mắt Hàn Văn Vũ nheo nheo tiến lại gần Hạ Tuyết nói: "Cưng ơi! Hay là . . . . . . Chúng ta kết hôn đi!?"


Hạ Tuyết thần trí mơ màng!! Nàng không ngừng nhấn hộp điều khiển ti vi, tức giận nghĩ tới rau cải mầm của mình! Nàng tức giận! ! Rất tức giận!!


"Chờ tôi bắt được con kia dê lại rồi nói!"


"Ngày mai tôi bắt hết bọn chúng lại?" Hàn Văn Vũ mỉm cười hỏi: "Vậy cô gả cho tôi!"


"Tùy ý!" Hạ Tuyết căn bản cũng không nghe rõ Hàn Văn Vũ đang nói gì với mình!

  Buổi sáng!

Nghi thức ghi hình tiến hành lúc 10 giờ!Hàn Văn Vũ đã thức dậy lúc 7 giờ, lái xe với tốc độ 180 km/h chạy như bay xuống núi, một lát sau, chạy như bay trở về, thắng gấp trước cửa nhà, lạnh run vội vàng vác tất cả bao cỏ lúa mì đen ở phía sau xe xuống, mở rào chắn màu trắng, đem cỏ lúa mì đen đặt ở bên cạnh rào chắn, sau đó bậc một chiếc đèn nhỏ, hưng phấn chạy đến trước cửa nhà, cởi dép, chạy lên lầu như điên. . . . . ."Hạ Tuyết! ! Mau dậy đi! ! Mau! !" Hàn Văn Vũ lay lay Hạ Tuyết!!"Để làm chi ? Mệt lắm!" Hạ Tuyết kéo chăn, muốn xoay người ngủ tiếp!"Ôi, cô thức dậy cho tôi!! Nhanh lên!! Có chuyện hay kìa!!" Hàn Văn Vũ lay mạnh Hạ Tuyết!"Chỉ cần không liên quan đến Dê thì không được xem là chuyện hay!!" Hạ Tuyết vừa muốn kéo chăn trùm kín đầu!"Ôi, cô nghe tôi đi!" Hàn Văn Vũ lập tức ôm Hạ Tuyết từ trên giường, đem đặt nàng trên thành cửa sổ, chỉ phía dưới lầu nói: "Cô nhìn xem một chút?""Cái gì?" Hạ Tuyết dụi mắt, nheo mắt nhìn xuống dưới lầu, liếc thấy trong sân có rất nhiều cỏ lúa mì đen, nàng sững sờ, tỉnh táo hẳn, nói: "Tôi lập tức đánh răng, rửa mặt!! Dê tới đây, chờ tao!!""Tốt!!" Hàn Văn Vũ ngồi trên thành cửa sổ nhìn chằm chằm phía trước!!Một lúc sau, Hạ Tuyết từ trong phòng tắm chạy đến, khoác áo lông, cũng ghé đầu vào trên cửa sổ chờ. . . . . .Hai người bọn họ tập trung tinh thần, ngồi xổm trước cửa sổ, khổ sở chờ. . . . . . Thời gian từng phút, từng phút trôi qua. . . . . . Rốt cục. . . . . . Bọn chúng cũng đến rồi, một con dê lớn và ba con dê nhỏ, bọn chúng nhắm trước cổng nhà Hàn Văn Vũ đi tới, quen thuộc giống như nhà của chúng vậy, bắt đầu mang ba con dê nhỏ đi tới ăn cỏ lúa mạch đen. . . . . ."Tao cho mày ăn!!" Hạ Tuyết phát điên chạy xuống lầu, đi tới trước mặt mấy con dê kia, hung hăng tát một bạt tai vào con dê lớn, tát tiếp một bạt tai nữa, kêu to: "Văn Vũ, đóng rào chắn lại!! Đêm nay, chúng ta đem tất cả chúng nó hầm ăn!!""Tốt!!!" Hàn Văn Vũ thừa lúc mấy con dê chưa kịp chạy trốn, đóng cửa rào chắn lại, vội vàng lùa mấy con dê con chạy đến phía sau vườn hoa nhỏ, Hạ Tuyết tức giận kéo sừng con dê lớn kêu to: "Tao cho mày ăn!! Mày tới đây cho tao!!""Beeee ......." Con dê kia đột nhiên kêu to!"Ai nha, mày dám kêu tao hả!!" Hạ Tuyết lại tức giận tát nó một bạt tai, sau đó đá vào mông nó một cái, để cho nó chạy vào đằng sau vườn hoa nhỏ ....."Khi nào thì làm thịt?" Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết hỏi.Hạ Tuyết trợn mắt nhìn hắn, nói: "Đừng nói giỡn! Giết chúng nó thật hả? Nhiều lắm là bắt chúng nó, cho nhịn đói vài ngày! Như vậy chúng nó về sau cũng không dám đến đây!!""Đơn giản như vậy? Cô sẽ gả cho tôi?" Hàn Văn Vũ vui mừng hỏi.Hạ Tuyết ánh mắt hồn nhiên trợn to nhìn hắn nói: "Tôi bằng lòng gả cho anh khi nào?""Tối hôm qua a? Cô nói tôi tóm được mấy con dê này, cô liền gả tôi!!" Hàn Văn Vũ kêu to! (ặc, ặc, tội nghiệp vũ ca!!! ngây thơ như đứa bé)"Mẹ nó! Tôi đây rẻ như vậy sao? Vì mấy con dê, bán tuổi thanh xuân trẻ đẹp sao?" Hạ Tuyết nặng nề ngáp một cái, đuổi mấy con dê chui vào hòn non bộ, đóng cửa rào chắn, nói: "Tôi mệt rồi. . . . . . Muốn đi ngủ. . . . . .""Này!! Cô sao lại đi ngủ nữa? Trước kia giờ này, cô đã thức dậy làm bữa sáng rồi !" Hàn Văn Vũ nói."Thân thể tôi không tốt!" Hạ Tuyết lại ngáp một cái, đi vô nhà, tiếp tục lên lầu ngủ."Cô nhóc kia, uống sữa bột dành cho phụ nữ có thai, lại ngủ nhiều như vậy, cô ấy thực mang thai sao ? !!" Hàn Văn Vũ cười đi vào!!9 giờ sáng!Mặt trời chen ra khỏi tầng mây, chiếu ánh sáng khắp nơi, chiếc xe BMW chậm rãi dừng trước cửa nhà Hàn Văn Vũ, Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết ngồi vào trong xe, cùng với một nhân viên nghiệp vụ đi tham dự nghi thức ghi hình! Ở trong xe, Hàn Văn Vũ vô cùng kiên nhẫn giảng giải cho Hạ Tuyết các nhân vật chủ yếu của bộ phim "Vương triều hiện đại", còn nói nữ chính đã xác định là Hà Tú Na ...."Hà Tú Na? diễn viên Hàn Quốc? Tôi vô cùng thích cô ấy đóng phim!" Hạ Tuyết hưng phấn nói.Lynda ngồi ở vị trí lái phụ, ôm vai ngủ bù nói: "Cô ấy là người sạch sẽ hiếm có trong giới diễn viên! Cũng có quan hệ đến gia thế của cô ấy, cha cô ấy là xã trưởng của xí nghiệp nổi tiếng ở Hàn Quốc, mẹ là bậc thầy thiết kế thời trang, cô ấy được muôn vàn sủng ái! Đây mới thật sự là nổi tiếng, mà không giống nổi tiếng, trên phim muôn vàn biến hóa, thử một chút, chuyện gì cũng muốn làm!"Thanh Thanh cười nói với Hạ Tuyết nói: "Tú Na vô cùng yêu Văn Vũ chúng ta! Đã từng trước mặt truyền thông công khai nói có hảo cảm với Văn Vũ, không chỉ một lần!""A........?" Ánh mắt Hạ Tuyết lập tức sáng lên nhìn Hàn Văn Vũ đang ôm vai ngồi ngủ, nàng bật cười hỏi: "Thiệt không? Lần này nhận vai diễn này, không phải là rất tốt sao?""Hà Tú Na biết mình được tuyển chắc phải hét lên! Vài năm trước, cô ấy vì Văn Vũ mà khổ luyện tiếng trung, bây giờ tiếng trung nói rất tốt! người này tâm địa thiện lương, vừa đáng yêu!" Tiểu Thanh vui vẻ nói."Văn Vũ!! Anh phải khẩn trương cưới cô ấy! Tôi đem mấy con dê giết thịt chúc mừng!!" Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Vũ nói.Hàn Văn Vũ vừa nghe lời này, mở to mắt trừng nàng một cái nói: "Cút! Lão tử không thích cô ấy! Vâng vâng, dạ dạ, ngoại trừ diễn xuất tốt một chút, thì không có cảm giác gì!""Cho nên tôi nói. . . . . ." Lynda quay đầu lại nói: "Văn Vũ chúng ta là ngôi sao lớn tốt nhất, hắn không làm chuyện xấu, cũng sẽ không làm gì việc ngốc nghếch, ngây thơ, thiện lương, đáng yêu! Nếu tương lai, ai gả cho hắn, nhất định vô cùng hạnh phúc !!"Hàn Văn Vũ "chậc" một tiếng nói: "Ngây thơ, thiện lương, đáng yêu!! Cô nói cây kẹo sao?"Chiếc BMW chậm rãi dừng trước cửa studio, đã nhìn thấy rất nhiều nhân viên nghiệp vụ bận rộn chuẩn bị heo quay, hoa quả và đồ cúng. . . . . .Tôn Minh cũng đứng ở trong đó, đang nói cười với một ông già khoảng 60 tuổi, đầu bạc trắng ...."Uhm?? đạo diễn Trương Kính Trung?" Lynda mỉm cười nói: "Hôm nay ông ấy cũng đến thăm bạn!""Trương Kính Trung!" Hạ Tuyết nhớ kỹ tên này, nói: "Người kia là ..... Đạo diễn Quốc tế?""Đúng vậy!" Lynda cười nói: "Ông già này và Tôn Minh quan hệ đặc biệt tốt, nghe nói là quan hệ thầy trò! Cho nên lần này quay "Vương triều hiện đại", nhất định ông ấy phải tới cổ động! ông ấy ở núi Dương Minh! Cách nhà Văn Vũ không bao xa! Có một sở thích vô cùng buồn cười .... người trong Làng Giải Trí vẫn bàn tán say xưa. . . . . .""Cái gì?" Hạ Tuyết nhai kẹo, vừa ăn, vừa hỏi."Ông ấy thích nuôi dê núi!!" Lynda cười nói.Hạ Tuyết và Hàn Văn Vũ lập tức xoay người nhìn Lynda kêu lên: "A?" 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: