Phần 9
Bữa tối qua đi...
Hạ Hân vì ban ngày chơi mệt mỏi, lại mơ mơ hồ hồ ngủ mất, Hàn Văn Kiệt ôm Hạ Hân, Hạ Tuyết theo cùng một chỗ, từng bước một trên hành lang thật dài, hướng phòng bệnh đi đến...
"Rất kỳ quái nha..." Hạ Tuyết đột nhiên mỉm cười nói: "Tôi trước kia rất sợ bệnh viện, vừa vào đến chỗ này, liền cảm thấy sởn cả gai ốc, cảm thấy được mạng sống hết ki vọng..."
Hàn Văn Kiệt ôm Hạ Hân, hơi lộ ra ý cười, đi về phía trước. "Vậy bây giờ thì sao?"
Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, nói thật tình: "Sau khi biết bác sĩ Hàn, mới phát giác, chỗ này làm miệng vết thương của người ta khép lại, chúng tôi bị thương mới phải vào đây, mà không phải vào lại bị thương... E ngại không thể thay đổi được gì, chỉ cần anh dám đối diện với hiện thực, anh có thể ở nơi sâu nhất của tuyệt vọng, nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp nhất mà người khác không thể thấy được..."
Hàn Văn Kiệt chậm rãi quay đầu nhìn đôi mắt linh hoạt của Hạ Tuyết, biểu hiện sáng lạn rực rỡ, cái mũi cao thẳng kia, vẽ ra hình cung thuần mỹ, môi lại khó xử bĩu một cái, bởi vì có uống qua canh thuốc mà mặt đỏ bừng...
"Nhân sinh của cô vừa mới bắt đầu, đi học lĩnh hội nhiều như vậy, quá cảm tính rồi..." Hàn Văn Kiệt mỉm cười cho ý kiến.
Đột nhiên Hạ Tuyết bất đắc dĩ quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt cười nói: "Tôi không cố ý... tôi cũng hi vọng tôi có thể đơn giản một chút, đúng là tôi lại cảm thấy tôi đã quá choàng váng rồi..."
Hàn Văn Kiệt không có nói nữa, chỉ mỉm cười đi vào phòng bệnh, sau đó cẩn thận đặt Hạ Hân lên giường, sau đó cẩn thận đắp kín chăn cho bé.
Hạ Tuyết đứng ở sau người Hàn Văn Kiệt, sâu xa nhìn hắn, nói thật tình: "Bác sĩ... cảm ơn anh, tôi thật sự rất cảm ơn anh, một đường đến đây, làm nhiều chuyện cho chị em chúng tôi như vậy..."
"Bác sĩ chiếu cố người bệnh, đây là cần phải vậy..." Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhắc cổ tay, nhìn nhìn trên cổ tay một lúc, mới ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết , ánh mắt hơi do dự một chút, mới nhỏ giọng nói: "Ngày mai phải đi làm rồi hả?"
"Vâng." Hạ Tuyết khẩn trương nói.
"Y tá trưởng của cô đã xác định rõ cô được phép xuất viện rồi hả?" Hàn Văn Kiệt lại cẩn thận hỏi.
Hạ Tuyết vội vàng cười gật đầu nói: "Đúng vậy. Chúng tôi lập tức đi làm giấy xuất viện, sau đó, đêm nay Hạ Hân cũng có khả năng ra, cho nên có khả năng đây là buổi tối cuối cùng chúng tôi ở bệnh viện."
Hàn Văn Kiệt mắt hơi thấp, lại liếc đồng hồ trên cổ tay, đã tám giờ rồi...
Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Kiệt gống như đang vội, liền vội vàng cười nói: "Bác sĩ... nếu anh vội, tôi không quấy rầy anh, cám ơn anh đã chăm sóc tôi cùng Hạ Hân, thật sự cảm ơn anh."
Hàn Văn Kiệt hơi thấp đầu, nghĩ nghĩ lại trầm mặc gật đầu nói: "Tốt... hai chị em nghỉ ngơi cho tốt..."
"Hẹn gặp lại bác sĩ..." Hạ Tuyết mỉm cười nói.
Hàn Văn Kiệt lại gật đầu, rồi đi ra khỏi phòng...
Hạ Tuyết đưa hắn tới cửa...
Hàn Văn Kiệt lại thâm sâu nhìn Hạ Tuyết nói: "Cô ngớ rõ mỗi thứ hai cứ đến đây khám lại."
"Uh'm!" Hạ Tuyết lại gật đầu.
Hàn Văn Kiệt lại liếc mắt nhìn cô một cái, mới chậm rãi xoay người.
Hốc mắt Hạ Tuyết lại đỏ lên, nước mắt tùy tiện rơi xuống, vì cô sợ mất mặt, lại khẩn trương hít hít cái mũi.
Hàn Văn Kiệt nghe được tiếng nức nở ấy, vừa vặn nhìn thấy nước mắt Hạ Tuyết từng giọt rơi xuống, cô bên cạnh xấu hổ vọi và lau khô nước mắt, vừa nhìn hắn cười, kèm với nước mắt trong suốt, cười rất ngọt...
Hàn Văn Kiệt thâm sâu nhìn Hạ Tuyết, lại cho cô một câu: "Hạ Tuyết, đã nghe qua một câu chưa? Có quan tâm bẩn...."
Hạ Tuyết mờ mịt ngẩng đầu nhìn hắn.
Hàn Văn Kiệt lộ một ý cười sâu xa nói: "Một người chỉ có một trái tim, lại có hai tâm nhĩ. Một cái hạnh phúc, một cái đau khổ. Không cần cười quá lớn tiếng, nếu không sẽ đánh thức đau khổ bên cạnh, cũng không cần quá bi thương, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc bên cạnh..."
Hạ Tuyết sửng sốt nhìn hắn, nhớ lại những lời này.
Hàn Văn Kiệt không có nói nữa, chỉ là cho cô một cái cười nhàn nhạt, rồi chậm rãi xoay người rời đi...
Sáng sớm.
Tuyết mịn phất phới.
Trên đất dính đầy những đống tuyết tích một chỗ, dọc theo đường đi không hề thiếu công nhân bận rộn dọn dẹp tuyết đọng bên cạnh cây ngô đồng...
Ở kế bên này mọi người phi phú tức quý, thậm chí không ít hứa hẹn... tỷ như ngay tại biệt thự của Hàn Văn Vũ này...
Một buổi sáng tinh mơ, Hạ Tuyết tự mặc cho mình áo len đan màu trắng, cùng áo khoác búp bê màu hồng, lại xứng với quần bò màu lam, kéo lê giày trên tuyết, mang theo che tai phấn bạch, thở phì phì theo địa chỉ tối qua Lâm Đạt cho mình, rất không dễ dàng, thở hổn hển đi tơid biệt thự trên đỉnh núi của Hàn Văn Vũ. Vốn nhìn loại biệt thự nhỏ lưng chừng núi kia, xôn xao một tiếng kêu lên, lại khẩn trương chạy đến cửa sắt trước mặt, ấn chuông cửa...
Trong phòng ngủ chủ nhân tầng hai trong biệt thự...
Hàn Văn Vũ đang nằm ở trên giường, ôm lấy chăn đệm tuyết trắng, đang ngủ say, lại nghe thấy từng trận tiếng chuông rối loạn, hắn nhướng mày, đảo qua một cái gối, đè lại đầu của mình...
Tiếng chuông vẫn tiếp tục vang lên ầm ĩ...
Sau đó truyền đến từng trận tiếng kêu thanh thanh thúy thúy...: "Văn Vũ! Văn Vũ! Văn Vũ!..." Giống như cô đang kêu tên bạn trai của mình.
Hàn Văn Vũ thần sắc có phần bối rối, từ trên giường xuống rồi đứng lên, trốn âm thanh này, đi đến cửa sổ sát đất nhìn xuống dưới lầu, rõ ràng thấy Hạ Tuyết đứng ở trước song sắt thấp, đối với mình đang nhiệt tình vẫy tay... Con mắt hắn máy động, không nói hai lời đẩy cửa sổ ra, chịu đựng gió lạnh thấu xương, chỉ vào Hạ Tuyết dưới lầu, phẫn hận nói: "Cô làm sao có thể tới?"
Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Vũ thở ra khí trắng nói: "Là chị Lynda bảo tôi qua đây... Bởi vì anh hôm nay có buổi tuyên truyền, cho nên để cho tôi qua đây."
Hàn Văn Vũ giận trừng mắt, không nói hai lời trở lại phòng, cầm lấy điện thoại gọi cho Lynda, kêu lên: "Cô là người không tốt, cô phái cô ấy tới đây chăm sóc?"
"Ôi!" Lynda còn chưa tỉnh ngủ ngồi xuống, đề xuất nói: "Tổ tông à, muốn mời người là anh, công ty chúng ta đã phát tiền lương a... Chúng ta không thể bỏ 8000 đồng mời một người đi? Cô bé này có lẽ rất lanh lợi, anh không cần kuoon cự tuyệt người ta. Anh khoan hãy nói, trong nhà cô ấy đích thực tình huống rất đau khổ... Giúp người ta thôi."
"Chị vui vẻ làm từ thiện từ bao giờ, đe Hồ Điệp làm người đại diện được rồi." Hàn Văn Vũ tức giận cúp điện thoại, sau lưng lại truyền đến từng đợt tiếng Hạ Tuyết gào thét...
"Văn Vũ! Văn Vũ! Văn Vũ!" Cô vẫn kêu giống như gọi bạn trai vậy, Hàn Văn Vũ thật sự là muốn điên rồi đi xuống lầu, tức giận mở cửa, liếc thấy Hạ Tuyết vẫn đứng ở rào chắn ngoài cửa, xán lạn đối với mình vẫy tay, nhiệt tình kêu: "Văn Vũ! Văn Vũ! Văn Vũ!"
Hàn Văn Vũ buồn bực như một khối thuốc nổ, lạnh lùng nhìn bộ dáng của cô, tức giận ấn xuống khóa tự động của cổng, cách một tiếng, cửa liền mở ra, tiếp theo Hạ Tuyết khí thế ngất trời chạy vào, trong tay không biết cầm cái gì như quả cam, cô thần tốc đem quả cam đẩy tới, bóc một múi, như một trận gió bổ nhào tới trước mặt Hàn Văn Vũ, biểu tình cực kỳ khoa trương, cực kỳ kinh ngạc nói: "Vừa rồi lúc tôi tới đây, nhìn thấy một dì đang bán cam, tôi nếm thử một chút, trời ạ, cho tới bây giờ tôi chưa thấy quả cam nào ngọt như vậy. Đều có thể ép đường được. Mọi người ở xung quanh nơi này, đạo diễn Trương cũng ở đó mua cam. Trời ạ, ông ấy nói đây là quả cam ngọt ông ấy đã thử. Anh nếm thử?"
Hàn Văn Vũ nhướng mày, vốn là cổ qoái nhìn thoáng qua Hạ Tuyết, lại cổ qoái nhìn thoáng qua múi cam kia, buồn bực một hồi: "Thực sự đạo diễn Trương cũng ăn? Cực kỳ ngọt?"
"Uh'm." Hạ Tuyết lập tức gật đầu, sau đó dùng một loại ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn.
Hàn Văn Vũ vốn là do dự một hồi, lại thật sự tò mò mở rộng miệng, nhất thời ăn hết múi cam, nhất thời một cỗ chua xót, cư nhiên so với chanh còn chua hơn xông lên khoang mũi, đem đầu hắn làn cho chua xót u mê, hắn lập tức đè lại miệng, ngã vào cạnh cửa không ngừng ho khan, chua xót làm hắn mồ hôi đầm đìa...
"Ha ha ha ha trách...." Hạ Tuyết thật sự vui vẻ ôm bụng cười không ngớt nói: "Chị Lynda bảo tôi nghĩ biện pháp làm cho anh tỉnh, bởi vì anh rời giường rất không tốt... cho nên tôi đã nghĩ ra phương pháp này... ha ha ha ha trách..."
Hàn Văn Vũ vừa thở phì phò vừa trừng mắt cô, như đốm lửa hừng hực bốc cháy lên, hắn không thể nhịn được nữa, bổ nhào tới, đem cả người Hạ Tuyết bế lên, sau đó đi ra cửa, ném cả người cô lên tuyết...: "Tôi xem cô còn cười!"
Bẩy giờ sáng.
Hàn Văn Vũ mặc sơ mi trắng, tây phục màu đen khoác ngoài, từ trong nhà đi ra, caravat màu đen trên cổ nghiêng qua một bên, anh nặng nề hít hít cái mũi có chút cảm mạo, lại rướn người ngáp một cái, duỗi cái lưng mệt mỏi, mơ hồ nói không rõ: "Nha đầu chết tiệt kia là gà sao? Thức dậy sớm như vậy, tiếng kêu lớn như vậy?"
Lời vừa dứt, chợt nghe đến cửa thủy tinh của biệt thự làm cho người ta phịch một tiếng, nghiêm trọng rồi. Tiếng rất lớn, tiếng rất lớn.
Hàn Văn Vũ tức giận quay đầu, nhìn Hạ Tuyết một tay cầm cốc sữa nóng, một tay cầm bánh sandwich vừa làm, một mặt nôn nóng thở ra khói trắng, giống như một đứa trẻ chạy đến, anh chỉ vào cô thất thanh kêu to: "Đem chúng ta ra chơi đùa, cô xem tôi trừng trị cô như thế nào?"
Hạ Tuyết cười hì hì chạy đến nói: "Ôi, xấu hổ, tôi gấp thôi mà. Nhanh chút lên xe."
Hàn Văn Vũ tức giận ngồi lên chiếc Mercedes màu đen chỗ kế bên tay lái, điềm nhiên hạ nghế dựa xe xuống chuẩn bị ngủ.
Hạ Tuyết ngồi trên vị trí lái, lập tức cầm bình sữa, cắm ống hút, đưa đến bên môi Hàn Văn Vũ, giống như hầu hạ bảo bối, cười đến ánh mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, thanh thanh thúy thúy nói: "Uống đi. Đây là sữa chocolate anh thích nhất."
Hàn Văn Vũ nhắm mắt lại, mở rộng miệng hút sữa vừa nói: "Cô làm sao biết tôi thích uống sữa này nhất?"
"Tối hôm qua Lynda đã nói với tôi qua điện thoại, đem những sở thích của anh nói cho tôi rồi. Tôi đều nhớ kỹ." Hạ Tuyết vừa nói xong, lập tức lại đưa sandwich đến bên môi Hàn Văn Vũ nói: "Ăn sandwich."
Hàn Văn Vũ vừa ăn, vừa nhàn nhạt nói: "Ví dụ như?"
"Ví dụ như anh yêu xe, không thích phụ nữ. Đến nay không có nói qua yêu đương. Đây là nam minh tinh kim cương nhất nhất nhất nhất làng giải trí. Thân cao một mét chín, thể trọng 150, được sưng là soái cá thứ nhất làng giải trí. Có danh hiệu mắt lệ vương tử, bạch mã hoàng tử, ảnh đế tao nhã, ảnh đế vĩnh hằng."
Trên mặt hàn Văn Vũ nổi lên một cút tươi cười, tiếp tục mở rộng miệng ăn sandwich.
Hạ Tuyết vừa giúp anh ta ăn vừa nhanh chóng vui vẻ nói: "Anh thích màu lam, trắng, đen, thích tây phục đẳng cấp prada, trên phong cách ăn mặc đều lấy tùy tính làm chủ, không yêu vật phẩm trang sức. Đến nay cùng anh tiến đến giới diễn viên nghệ sĩ, cũng may mắn chỉ có nhẫn bạch kim khảm đá đen trên ngón tay trỏ kia. Anh thích ăn đồ chay, nhất là thích ăn rau cần, buổi sáng lại thích uống sữa chocolate, lúc ăn cơm trung, bình thương đều ăn cơm tây, bữa tối dựa vào đồ ăn dinh dưỡng, nhưng luôn luôn thích lấy đồ chay làm chủ. Lúc quay phim, thói quen uống trà xanh, quay phim xong sẽ uống chút rượu đỏ."
Rốt cuộc Hàn Văn Vũ có hơi chút ý cười mở to mắt, nhìn đến đôi mắt to sáng lấp lánh của Hạ Tuyết, giống như tia nắng ban mai lập lèo lấp lánh, khoa trương khen bản thân, sắc mặt lập tức thu lại, nói: "Lăn xa chút."
"Vâng." Hạ Tuyết lập tức cầm cái bọc sandwich to cùng chai sữa cất vào bịch xốp mà mình đã chuẩn bị sẵn, sau lại khẩn cấp chạy xuống xe, ném vào thùng rác, mới lại chạy đến phía sau xe, lấy ra một tấm thảm lông, giống như mẹ, bổ nhào vào trước mặt Hàn Văn Vũ, nặng nề phủ lên thảm lông lên người anh ta mới nói: "Anh ngoan ngoãn ở trên xe ngủ một chút, tối qua tôi đã xem, từ Dương Minh Sơn đến nơi tuyên truyền, phải mất một giờ xe."
Hàn Văn Vũ khoác thảm lông, rốt cục lại mở to mắt nhìn Hạ Tuyết ... Đầu tiên cô nhiệt tình làm một cái thủ thế ok, sau lại bươc nhanh đến vị trí lái xe, lên xe, đóng cửa xe, cắm chìa khóa, nổ máy xe, mở một đĩa nhạc êm nhẹ quen thuốc để Hàn Văn Vũ ngủ thoải mái, mới chậm rãi làm cho xe đi về phía trước.
Hàn Văn vũ hơi kỳ quái nhìn kỹ thuật lái xe của cô, liền hỏi: "Cô đã theo ai học được kỹ thuật lái xe này, hơn nữa cô là một người nghèo, thế nào lái xe lại quen thuộc như vậy?"
"Ôi." Hạ Tuyết vừa lái xe vừa nhiệt tình nói: "Tôi biết em trai của một bạn học, liền đi theo anh ta học lái xe, có đôi khi giúp anh ta ở bãi đậu xe. Sau đó tôi liền thi bằng lái, nghĩ tương lai thật sự cần, cũng thành tạo một nghề, cũng có thể làm tài xế taxi các loại."
Hàn Văn Vũ thật sự kinh ngác quay mặt nhìn Hạ Tuyết, cặp mắt kia thật sự trong suốt, lộ ra cuộc sống thật hiệt tình, anh chậc một tiếng, lại nở nụ cười...
Quảng trường Tây Hoa, nơi tổ chức tuyên truyền phim mới.
Đại ảnh đế Hàn Văn Vũ, Lucas, Cố Thần Phong, Tiêu Hàn, còn có nữ chính duy nhất Phiến Trung, cô là diễn viên nghệ sĩ mới của Dương Tinh, cho nên lần tuyên truyền này, có thể nói tinh quang sáng lạn. Vô số phóng viên càng không ngừng tác nghiệp tại hiện trường, thừa dịp mấy đại ảnh đế chưa có tới, trước cùng nhà sản xuất, giám chế làm cuộc phỏng vấn ngắn.Nghe nói lần này "hắc đế" lựa chọn phim "Thời gian hoàng kim", đạo diễn khoe khoang khoác lác, chuẩn bị ngày đầu tiên sẽ lập ba triệu phòng bán vé, cái thuyết pháp này, nhà sản xuất cùng người đầu tư tâm tính cực kỳ vui mừng, ở hiện trường tuyên truyền phim mới, chủ sự Phương thậm chí chuẩn bị cả tiệc cốc tai, còn có bánh trứng, các loại salad trái cây linh tinh...Lúc này trước sân khấu rất náo nhiệt, vô số fan đã vây chặt quảng trường như nêm cối, chỉ còn một lối đi thật dài tiến vào sân khấu, hai bên phải trái lối đi còn cảnh sát làm tường người, mới ngăn chặn được các fan điên cuồng gào thét.Tứ đại ảnh đế cùng nữ chủ phía sau màn nghiêm túc chờ đợi... Lần tuyên truyền phim mới này bốn đại danh đồng thời tới, xuất hiện đầu tiên là Lucas, con lai Trung Hàn, chỉ thấy anh ta anh tuấn mặc tây phục màu trắng đứng ở bên xe, đối với nhóm fan tao nhã giương tay...Nhóm fan ào ào hét ầm lên, Lucas là người yêu mới trước mắt giới điện ảnh, cá tính khiêm nhường, nhưng chính mình thường xuyên tươi cười ngượng ngùng, muôn vàn cô gái yêu thích...Xuống xe tiếp theo chính là Cố Thần Phong cùng Tiêu Hàn, hai người vòng tay qua vai nhau như bạn tốt, đối với ngàn vạn ánh đèn flash cùng anh tuấn gật đầu mỉm cười, tiếp theo tam đại ảnh đế liền đứng chung một chỗ, để cho các fan cùng chụp ảnh, mới cùng nhau chậm rãi đi vào...Hạ Tuyết dừng xe ở ngoài quảng trường, nhìn tiểu Thanh các cô ấy chờ ở một bên đã lâu, cô liền vội vàng nghiêng tới trước, đem caravat mới vừa rồi Hàn Văn Vũ không có thắt tốt chỉnh lại, tiếp theo lại cẩn thận vỗ vỗ trước ngực anh ta một cái như nhìn thấy bụi, đối với Hàn Văn Vũ cười nói: "Tốt lắm. Chúc ngài hôm nay thuận lợi."Bản thân Hàn Văn Vũ hơi sửa sang lại tây phục một chút, mới "uh" một tiếng, liền theo từng ánh đèn flash, bước xuống xe...Toàn bộ hội trường giống như bom oanh tạc, tiếng fan hét chói tai điên cuồng liên tục, thậm chí có fan nhìn đến hình dáng hoàn mỹ khi Hàn Văn Vũ quay mặt, còn có cặp mắt đắm đuối đưa tình, mị lực vô hạn, đều tâm động liên tục, hét chói tai...: "Văn Vũ. Chúng tôi yêu anh."Hàn Văn Vũ nghe tiếng reo hò, liền mỉm cười vẫy tay với mọi người...Nữ chunhs Dương Tinh cũng ngượng ngùng bước xuống xe, cô hôm nay mặc áo váy ngắn, một đầu tóc dài đến eo giờ uốn quăn lên, cắm một cây châm nhỏ, sắc mặt nhàn nhạt, đứng ở giứa ánh đèn flash, lại ngượng ngùng cười một chút, mới nhỏ nhẹ đi đến bên người Hàn Văn Vũ... Theo quy định tuyên truyền, hai nam nữ chính ở trong phim tình lữ quan hệ, cho nên cũng phải cùng nhau tiến vào, chỉ thấy Hàn Văn Vũ ở giữa ánh đèn flash, nhẹ nắm tay nhỏ bé của Dương Tình, đặc biệt thân thiết đi vào hội trường...Toàn bộ fan đều mất mát nhìn Hàn Văn Vũ kêu to: "Văn Vũ. Chúng tôi yêu anh."Hạ Tuyết ngồi ở trong xe, nhìn bóng lưng Hàn Văn Vũ trước mặt, còn có anh ta cười rất đẹp, có ai biết anh ta vừa rồi ngủ trên xe rất giống heo? Cô vừa cười vừa chạy xe đến bãi đỗ xe, sau đó theo Lynda phân phó, cầm trà xanh Hàn Van Vũ thích uống, cùng lịch trình của anh ta vội vàng bước xuống xe, bản thân cũng đi vào hội trường, thật tốt mới thấy rất nhiều ngôi sao cũng tự mình cổ vũ đi đến hiện trường tuyên truyền...Cô roạt một tiếng, cười rộ lên, rất hưng phấn mà xem các ngôi sao đứng ở trong hội trường, đều mỉm cười không thôi cùng các phóng viên tiếp xúc thân mật, khắp nơi phi thường náo nhiệt...Hạ Tuyết khẽ cắn môi dưới, vừa rất hiếu kỳ nhìn các ngôi sao này, lại nghe người bên cạnh nói: "Hồ Điệp cùng Dạ Thiên Thiên đến đây."Cô sửng sốt...
Trái tim Hạ Tuyết đập thình thịch, nhớ lại, vì sao phải tuyên truyền như vậy, các nàng một ngày sau mới tới? Nàng tò mò đứng trong đám người, quay đầu nhìn Hồ Điệp mặc váy ren dài màu xanh da trời, khoác chiếc áo lông chồn màu trắng, tay đeo nhẫn ngọc trai Chanel, đi cùng trợ lý, vén chiếc váy thật dài, từng bước đi vào hội trường, tất cả đèn flash điên cuồng lóe lên trên thân thể nàng . . . . . .
Dạ Thiên Thiên mặc chiếc váy màu đen, là loại hiện đang thịnh hành rất đẹp, trang điểm nhàn nhạt, cổ tay mang vòng tay kim cương, tay cầm chiếc xắt tay màu đen nhãn hiệu Gucci, mang giày cao gót 10 phân, từng bước đi vào hội trường, phong cách của nàng luôn lạnh lùng, nhìn về ánh đèn flash nhàn nhạt tươi cười. . . . . .
Hạ Tuyết đứng trong đám người, nhìn hai đại mỹ nhân Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp, thật sự là một đóa hoa bách hợp và một đóa sen hồng, cùng xinh đẹp, đẹp đến nổi làm cho người ta hít thở không thông, trong lòng của nàng không khỏi hồi hộp, không khỏi nhớ tới Hàn Văn Hạo, mới một vài ngày, dường như hắn đã rời khỏi thế giới của nàng thật xa, Hạ Tuyết chỉ cần nghĩ đến ánh mắt sáng rực của hắn, khí phách mạnh mẽ, nàng nặng nề thở một hơi, quay đầu lại nhìn Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp hai người như chị em tốt tựa vào nhau, cùng chụp ảnh. . . . . .
Tiểu Thanh đi tới bên cạnh Hạ Tuyết, bất đắc dĩ cười nói: "Chậc! nhìn các nàng giống như chị em tốt, thật ra thì tranh giành chết đi sống lại! Tôi thực thay khó chịu các nàng!"
Hạ Tuyết quay đầu, nhìn tiểu Thanh nói: "A? Hai người họ bất hòa sao?"
"Làm sao có thể cùng được? Một người là người yêu mới của Hàn tổng giám đốc, một người là người yêu cũ!" Tiểu Thanh cười, chuẩn bị máy ghi âm thật tốt chờ Hàn Văn Vũ muốn dùng.
"A?" Hạ Tuyết kỳ quái nói: "Là thật à? Lời đồn là thật a?" Nàng cũng thường xuyên nghe Quách Dung nói việc này. . . . . .
"Cái vòng tin tức luẩn quẩn, thật thật, giả giả, trước kia cô ở bên ngoài, khẳng định không biết, bây giờ đã vào đây, cô nhìn là có thể hiểu được!" Tiểu Thanh cười nói.
"Nhưng . . . . . Nếu các nàng không hợp nhau, tại sao lại cùng nhau muốn đến hội trường?" Hạ Tuyết lại kỳ quái hỏi.
"Còn có thể vì cái gì?" Tiểu Thanh cười nhìn Hạ Tuyết nói: "Chắc là cô không không biết ? Văn Vũ Chúng ta là em trai của Hàn tổng giám đốc! Cho nên hai "Chị dâu" tự nhiên muốn tới lấy lòng chú em!"
"Gì? ? ? ?" Hạ Tuyết khiếp sợ đứng lên: "Cậu nói lại một chút ai là em trai? ? ?"
Tiểu Thanh ngạc nhiên nhìn biểu tình khoa trương của Hạ Tuyết, cười nói: "Văn Vũ chúng ta là em trai của Hàn tổng giám đốc a!"
Hạ Tuyết sợ tới mức mồ hôi đầm đìa, trừng to mắt, không nói nên lời, lại che miệng, khiếp sợ nghĩ: Làm sao mọi chuyện lại tập trung vào chỗ này hết vậy ? Rõ ràng vừa mới nói hẹn gặp lại với em trai của Hàn Văn Hạo, bây giờ lại thêm đây một em trai? Nàng thật buồn rầu nhìn Tiểu Thanh nói: "Tại sao nhà Văn Vũ có tiền như thế, lại còn muốn làm ngôi sao?"
"Tại sao không thể?" Tiểu Thanh cười rời đi. . . . . .
Hạ Tuyết mặt như đưa đám nhìn Hồ Điệp và Dạ Thiên Thiên cùng nói chuyện với Hàn Văn Vũ, nhìn nét mặt ba người bọn họ trò chuyện với nhau thật vui vẻ, nàng thật sự muốn chết. . . . . .
Hàn Văn Vũ đang nói chuyện với Hồ Điệp Dạ và Thiên Thiên, đột nhiên cảm thấy miệng có chút khô, tiện đặt nhẹ yết hầu gọi: "Hạ Tuyết! ! !"Hạ Tuyết vừa nghe gọi, nàng sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, lùi ra sau một bước!
"Hạ Tuyết! trà xanh của tôi!" Hàn Văn Vũ kêu một lần nữa, Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp mỉm cười, hai người nhìn xung quanh . . . . . .
Hạ Tuyết sợ tới mức không biết phải làm sao, vừa định muốn xoay người chạy trốn, bả vai lại bị một bàn tay vỗ xuống, nàng khẩn trương quay đầu, nhìn Hàn Văn Vũ đứng ở trước mặt mình, vẻ mặt cổ quái nhìn nàng nói: "Cô đang làm gì? Tôi gọi sao không đáp lại! trà xanh của tôi đâu ?"
"Ở chỗ này!" Hạ Tuyết đỏ mặt, vội vàng đưa trà xanh cho Hàn Văn Vũ, sau đó lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp đang cùng các ngôi sao khác uống rượu đỏ, nàng thở phào, nhẹ nhõm cúi đầu. . . . . .
Hàn Văn Vũ bên cạnh uống trà xanh, nhìn bộ dạng của Hạ Tuyết, kỳ quái vươn tay sờ khuôn mặt đỏ rực của nàng nói: "Rốt cuộc cô làm sao vậy? sao mặt lại đỏ như vậy?"
Hạ Tuyết đang nghĩ cách muốn chạy trốn, bởi vì lần trước nàng đã bị fan Dạ Thiên Thiên thiếu chút nữa đem nàng tiêu diệt, bây giờ sao còn dám ở tại chỗ này? Nàng vừa nghĩ đến đây, tiện lập tức ngẩng đầu nói với Hàn Văn Vũ: "Tôi đau đầu quá! Dường như phát sốt rồi!"
Hàn Văn Vũ vừa nghe, vươn tay áp lên trán nàng, lạnh băng, hắn "chậc" một tiếng, lại vươn tay, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lắc tới, lắc lui nói: "Cô dám giả bộ bệnh với tôi? nhiệt độ cơ thể cô rất thấp muốn thành xà yêu ngàn năm sao! Mới đi làm ngày đầu tiên, đã muốn chuồn hả?"
Hạ Tuyết cắn môi dưới, bất đắc dĩ thở dài cúi đầu. . . . . .
Hàn Văn Vũ nhìn bộ dáng muốn chết đi của nàng, nói: "Nếu cô thật sự cảm thấy mệt mỏi, đến hậu trường nghỉ ngơi một chút! Buổi họp báo sắp bắt đầu, cũng không còn chuyện của cô nữa!"
Hạ Tuyết vừa nghe, liền cười rộ lên vội vàng gật đầu nói: "Tốt, tốt, tốt quá, tôi lập tức đi nghỉ ngơi, anh yên tâm!"
Hàn Văn Vũ thật sự không có biện pháp người này, mỉm cười nói: "Cô thật sự là cực phẩm, muốn đi nghỉ ngơi, thì cứ nói tôi tự mình làm, cô đi nghỉ ngơi một chút!"
Hạ Tuyết vừa nghe, cười to ha ha ha ha vài tiếng, vội vàng chạy vào trong đám người, lúc nàng đi về phía hậu trường, trong lòng thầm nghĩ: thực thật không ngờ, Hàn Văn Vũ là em trai của Hàn Văn Hạo, trời ạ, chẳng lẽ là báo ứng? Bởi vì chính mình mắng tổ tông mười tám đời cả nhà bọn hắn, cho nên tổ tông mười tám đời đều đã đến đây?
Fuck! hôm nay ma quỷ nhiều quá, đầu óc có chút rối loạn, nàng thở dài lo lắng, vừa định đi qua hậu trường quay về khán đài, lại phát giác cánh tay của mình lại bị tay ai kéo lại, sau đó móng tay thật dài bấm vào trong da thịt của nàng, nàng ôi một tiếng, cau mày quay đầu kêu to: "Ai vậy?"
Hồ Điệp tay nâng rượu đỏ, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng, vẻ mặt xinh đẹp nhưng có chút u ám . . .
Hạ Tuyết hoảng sợ, mặt đỏ lên, cười nói: "Hồ. . . . Hồ. . . . Hồ Điệp. . . . . ."
Hồ Điệp hơi buông lỏng ra tay Hạ Tuyết, tiến lên một bước, tới gần Hạ Tuyết, nhìn kỹ khuôn mặt trẻ trung của nàng, làn da trắng nõn, cô ta cong nhẹ khóe miệng tươi cười, sâu xa nói: "Cô. . . . . . Làm sao có thể ở trong này? Làm sao lại trở thành trợ lý đời sống cho Văn Vũ?"Sắc mặt Hạ Tuyết trắng bệch, nhớ tới cuộc nói chuyện hai người lần trước, chính nàng nói muốn rời khỏi thế giới của Hàn Văn Hạo, thật không ngờ lại dính vào người em trai, đổi lại là chính mình cũng phải hiểu lầm a. . . . . . vẻ mặt nàng đau khổ "ách" một tiếng, khó khăn nói: "Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi không biết Hàn Văn Vũ là em trai của Hàn Văn Hạo. . . . . ."
"A.... . . . . ." Hồ Điệp mỉm cười nói: "Thật sự là duyên phận. . . . . . Nếu là người khác, sau khi biết sự thật, cô nghĩ muốn thông qua Văn Vũ tới tiếp cận Văn Hạo sao? May mắn Dạ Thiên Thiên không biết chuyện này, nếu cô ta biết rõ, tôi thật lo lắng. . . . . . cô ta sẽ nói các fan dùng axít hắt lên người cô!"
Hạ Tuyết sợ tới mức "oanh" một tiếng trong đầu, sau đó lo lắng hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
Hồ Điệp quay đầu nhìn Hạ Tuyết cười rộ lên nói: "Còn làm sao bây giờ? Đi a. . . . . . Đi được càng xa càng tốt, không cần làm trợ lý cho Văn Vũ nữa, Dạ Thiên Thiên kia, không phải người bình thường, nếu người nào đoạt của cô ta cái gì, cô ta sẽ không từ thủ đoạn nào để đoạt trở về! Cô đấu lại được cô ta sao? Cái vòng luẩn quẩn này có bao nhiêu người dính vào........?"
Hạ Tuyết ngơ ngác nghe. . . . . .
Hồ Điệp bên cạnh uống rượu đỏ, ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng một hồi, mới ho khan một tiếng, mỉm cười nói: "Đang làm trợ lý đời sống cho Văn Vũ, nhưng lại muốn gặp gỡ với anh trai sao!"
Hạ Tuyết nghĩ tới hai tròng mắt của Hàn Văn Hạo như một con báo, nàng không khỏi chủ lạnh run, nàng lo lắng hỏi: "Không phải đâu? Bọn hắn không phải ở riêng sao?"
Hồ Điệp giống như nghe được chuyện rất buồn cười, bưng rượu đỏ, cười khoa trương. . . . . ."Ôi! cô thật là khờ. . . . . . Bọn hắn làm sao ở riêng, đều là anh em ruột a, làm sao không thường xuyên gặp gỡ?"
Hạ Tuyết cắn môi dưới, thở dốc một hơi, lặng im cúi đầu, nghĩ tới 8.000 đồng tiền lương, trái tim nàng liền quặn đau. . . . . .
Ánh mắt Hồ Điệp híp lại, lộ ra tia tàn nhẫn, tìm cách nói: "Đúng rồi, vừa rồi Văn Vũ nhờ tôi nói với cô, đi vào phòng sản xuất, lấy tiết mục biểu diễn kế tiếp. . . . . ."
Hạ Tuyết vừa nghe, liền A một tiếng, mỉm cười nói với cô ta: "Biết rồi, cám ơn cô. . . . . ."
"Không có gì. . . . . ." Hồ Điệp sâu xa vươn tay, nhẹ nhàng vén sợi tóc lên trán Hạ Tuyết, hết sức dịu dàng cười nói: "Tại đây vòng tròn lẩn quẩn, cô nhất định phải học bảo vệ tốt chính mình, nếu không, bất cứ lúc nào cô . . . . . cũng có thể rơi vào cạm bẫy . . . . . Lần trước Dạ Thiên Thiên đem trợ lý của nàng tặng cho lão tổng công ty ăn sạch, mới được hứa cho cô ta quảng cáo son môi. . . . . ."
Trong lòng Hạ Tuyết không khỏi lạnh lẽo lần nữa. . . . . .
"Mau đi đi! Văn Vũ chờ cô!" Hồ Điệp mỉm cười nói.
"Được. . . . . . tạm biệt. . . . . ." Hạ Tuyết hoảng sợ xoay người, nhớ lại lời Hồ Điệp nói vừa rồi, trong lòng nàng vốn rất đơn thuần, lại như có tảng đá lớn đè nặng.
Hồ Điệp bưng rượu đỏ, nhìn Hạ Tuyết chậm rãi từng bước đi vào phòng sản xuất, cô ta cười lạnh, sau lưng trợ lý đột nhiên đi tới, đứng phía sau Hồ Điệp hỏi: "Làm như vậy được chứ? Người ở trong phòng Sản xuất, rõ ràng chờ Dương Tinh. . . Nếu Lưu tổng phát hiện không phải Dương Tinh. . . ."
"Đàn ông ai lại ngại ăn nhiều? Huống chi, để có một vai nữ chính, Dương Tinh đã đáp ứng người ta rồi, cô ta sớm hay muộn cũng chạy không thoát phải bồi người ta trên giường!" Hồ Điệp quay người lại, ngẩng đầu lên, lạnh lùng phân phó: "Mời tất cả phóng viên, đến phòng sản xuất dùng trà!"
Trợ lý ôn nhu lập tức mỉm cười gật đầu nói: "Vâng!"Hàn Văn Vũ đi dọc theo hành lang, thẳng ra phía trước tìm Hạ Tuyết, hắn tức giận nói: "Người không có ở trong hậu trường, vậy ở nơi nào hả?"
Tiểu Thanh cầm điện thoại, nói chuyện với Tả La để thu xếp cuộc hẹn đến hiện trường quảng cáo vo buổi chiu, khng biết hai vị Ảnh đế c đồng ý ngồi chung một phòng ăn khng, nếu thng nht đợc th sp xếp cùng vo phòng VIP. . . . . .
"Thy Hạ Tuyết khng?" Hn Văn Vũ nhn tiu Thanh hỏi.
Tiu Thanh cầm điện thoại ở bn cạnh, lc đầu ni vi Văn Vũ: "C th ở phòng nghỉ của anh khng?"
Văn Vũ nghĩ nghĩ, trực tiếp đi đến phòng nghỉ của mnh, khi hn nm ổ kha, đẩy cửa ra đi vo phòng, ku một tiếng: "Hạ Tuyết!"
Hn sững sờ tại chỗ, nhn vẻ mặt Dơng Tinh đang đỏ bừng ngồi trn ghế sofa, lo lng nh con thỏ nhỏ nhn hn. . . . . .hn nhng my, lạnh lùng trừng mt nhn nng, chậm rãi hỏi: "Tại sao c lại ở trong phòng nghỉ của ti? c khng biết nh vậy sẽ lm cho ngời khc hiu lầm sao? C cảm thy hm nay phng vin khng đủ nhiu?"
Dơng Tinh xu hổ từ trn ghế sofa đứng ln, nh mt m mang, c chút i muội nhn Hn Văn Vũ ni: "Ti chỉ l. . . . . C chút khẩn trơng chờ tuyn b. . . . Tiện th vo ngồi một chút.. . . ."
Ánh mt Hn Văn Vũ lạnh lùng, c phần sng tỏ, tơi cời nhn Dơng Tinh ni: "Phải khng? Vậy c cứ từ từ ngồi. . . . . ."
Hắn nói vừa xong, xoay người rời đi, phía sau lưng hắn chợt ấm áp, thân thể Dương Tinh đã áp sát vào lưng hắn, vòng tay ôm eo hắn, khẩn trương nói: "Đừng đi ... Tôi sợ ... chúng tôi diễn trò nam nữ để được phân vai nữ chính trong bộ phim này, cứu tôi đi ..."
Hàn Văn Vũ hơi quay mặt, không hiểu lắm lời của nàng. . . . . .
Dương Tinh khẩn trương nói: "Tôi hối hận rồi. . . . . ."
Hàn Văn Vũ vẫn không hiểu, chờ nàng nói tiếp. . . . . .
"Tôi. . . . . . Tôi và Lưu tổng có giao ước, nếu ông ấy dành cho tôi vai nữ chính bộ phim này thì tôi liền. . . . . . tôi liền. . . . . ."
"Cô cùng hắn trên giường!" Hàn Văn Vũ nói xong, có phần nhàm chán ngẩng đầu, lập tức gạt hai tay của Dương Tinh, quay đầu lại nhìn Dương Tinh, nhìn cô gái đơn thuần, không biết gì đến buồn cười này. . . . . ." Cho nên cô sợ hãi, cô hối hận, bây giờ cô muốn thành công nhưng không muốn bồi ông ta trên giường!"
Dương Tinh thở gấp gáp, hốc mắt đỏ bừng, không biết nên làm sao bây giờ!
Hàn Văn Vũ lạnh lùng nhìn Dương Tinh nói: "Là người đại diện khuyên cô đi? Muốn cô bồi Lưu tổng trên giường, để được vai nữ chính bộ phim này, từ nay về sau một bước lên mây xanh, cô muốn một bước lên trời, chỉ cần hy sinh một lần! Đúng không?"
Nước mắt Dương Tinh thi nhau rơi xuống. . . . . .
Hàn Văn Vũ nở nụ cười lạnh, vươn ngón tay, cốc lên đỉnh đầu Dương Tinh mới nói: "Tôi nói cô thật là khờ, lúc ấy đạo diễn chọn cô là đã nhìn trúng điểm ngớ ngẫn và đơn thuần của cô, mặc kệ cô có đáp ứng lên giường hay không, đạo diễn nhất định sẽ dùng cô! Giữa người đại diện của cô và Lưu tổng có vấn đề!"
Dương Tinh mờ mịt ngẩng đầu, khóc lóc xin: "Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi muốn thành công, tôi muốn thành công, hoàn cảnh trong nhà tôi, tôi. . . . . . Tôi. . . . . ."
Hàn Văn Vũ thở dài, nói: "Chuyện này, Lynda nói thật không sai!! Cái vòng luẩn quẩn này, có rất nhiều người bi thảm, đây không phải là mượn cớ!"
"Cứu, cứu tôi! Văn Vũ!" Dương Tinh khóc, quỳ xuống, năn nỉ Hàn Văn Vũ ... ." Cứu, cứu tôi. . . . . . Tôi không muốn bồi lão già ghê tởm kia trên giường! Cứu, cứu tôi! Cứu tôi! Bây giờ, công ty trên dưới đang cho người tìm tôi!"
Hàn Văn Vũ mặt lạnh không lên tiếng. . . . . .Hạ Tuyết đi vào phòng nghỉ của Lưu Giám chế, nhìn vào bên trong tối đen, nàng "a" một tiếng, ngạc nhiên vừa định bật đèn, thì phía sau lưng đột nhiên bị ôm chặt, nàng giật mình xoay người lại, lúc vừa định kêu to, thì toàn thân nàng đã bị người ôm chặt, ném lên ghế sofa. Nàng sợ tới mức liên tục thét chói tai, vừa định kêu to, miệng nàng lập tức bị người ta bưng kín, tiếp theo một thân thể đàn ông béo tốt, cũng vội vàng nhào lên ghế sofa, dùng gương mặt bóng lưỡng vuốt nhẹ mặt nàng nói: "Cô còn giả vờ trong sáng cái gì? Không phải cô và người đại diện nói, hôm nay cho tôi ăn sao?"
Hạ Tuyết sợ tới mức trợn trừng mắt, liều mạng vùng vẫy lắc đầu, nàng không tin Lynda và Hàn Văn Vũ là người như vậy, nước mắt nhanh chóng lăn ra, cảm giác người đàn ông này đang cố xé rách quần áo trên người mình, nàng lại bị che kín miệng, một tiếng không thể kêu lên, chỉ biết dùng hết sức lực toàn thân vùng vẫy trên ghế sofa, chen lấn nhau, không biết làm sao với người đàn ông đang hứng tình, hôn lên cổ nàng, kéo áo của nàng xuống, lộ ra chiếc áo lót, đàn ông kia lại say sưa hứng thú mút trên bờ vai nàng, thậm chí phát ra thanh âm ghê tởm. . . . . .
Hạ Tuyết cố sức vùng vẫy, nước mắt tuôn ra ào ào, khóc lóc, thống khổ, tuyệt vọng kêu to: cứu mạng a . . . . Cứu mạng a. . . . Mẹ a. . ..Ba ba. . . .Cứu con . . . nàng kêu khóc khàn cả giọng, cứu mạng a..........
****
Tiểu Thanh lập tức đẩy cửa phòng của Hàn Văn Vũ ra, vừa vặn nhìn thấy Dương Tinh quỳ gối trên mặt đất năn nỉ Văn Vũ, đôi mắt lạnh lùng của Hàn Văn Vũ đang lườm nhìn cô chằm chằm, Tiểu Thanh mặt đỏ lên, lập tức đóng cửa lại, đứng ở ngoài cửa nói: "Buổi họp báo lùi lại nửa giờ, tôi tới báo cho anh một tiếng!"
"Ừ!" Hàn Văn Vũ ở bên trong nhàn nhạt đáp lời!
Tiểu Thanh thở một hơi, miệng lẩm bẩm nói, lại có một đóa hoa tươi tiến vào sai phòng, muốn tán tỉnh Văn Vũ chúng ta? Không có cửa đâu! Cô vừa nói xong, định xoay người rời đi, vừa vặn cửa sau lưng mở ra, cô ngạc nhiên quay người lại, nhìn thấy Hàn Văn Vũ đi ra trước, Dương Tinh mới vừa khóc sướt mướt đi theo phía sau, cô ấy đang có chút oan ức dùng khăn tay xoa cái mũi. . . . . .
Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ nói: "Cô lau khô nước mắt đi, nếu không, phóng viên dựa vào hành động trên người cô mà viết bài lung tung!"
Dương Tinh vừa nghe, lập tức lau khô nước mắt, theo sát phía sau Hàn Văn Vũ, thậm chí sợ hãi nắm chặt một góc tây phục của hắn . . . . . .
Tiểu Thanh phùng má, trợn mang nhìn cô, không vừa mắt!
Hàn Văn Vũ thở dài nói: "Tôi nói cô không có việc gì, thì cô sẽ không có việc gì cả! Không cần lo lắng dính sát tôi như vậy, chỉ cần đi theo bên cạnh tôi là được. . . . ."
Dương Tinh lập tức đỏ mặt buông tay ra. . . . . .
Tiểu Thanh "chậc" một tiếng nhìn cô, ai cũng biết, người đại diện của cô và Lưu tổng có giao ước, nếu được giao vai nữ chính trong bộ phim này, thì cô tiếp người ta trên giường! Người đại diện của cô đang tìm kiếm cô khắp nơi, cô thật thông minh, tìm tới cầu cứu Văn Vũ chúng ta, ai cũng biết, bất kỳ người nào trong cái vòng luẩn quẩn này cũng không dám đắc tội với Văn Vũ, khẳng định là vừa rồi vào phòng câu dẫn không phải sao, lại quỳ xuống đất cầu cứu! Hừ! Đê tiện! Trong sáng như vậy sao đồng ý lên giường với người ta?
"Cô a!" Hàn Văn Vũ chỉ lên trán tiểu Thanh, biết cô mưu ma chước quỷ, nên nói: "Đừng bày ra bộ dáng đáng thương, nhanh lên, đi tìm Hạ Tuyết cho tôi!"
"Hạ Tuyết?" Jody đang cầm y phục cho Hàn Văn Vũ sau buổi họp báo, hắn muốn thay đổi tây phục, cười đi tới nói: "Vừa rồi tôi có gặp cô ấy, cô ấy nói muốn đến phòng Lưu Giám chế, lấy tiết mục biểu diễn kế tiếp, tới bây giờ vẫn chưa đi ra!"
Hàn Văn Vũ vừa nghe, hoảng sợ bỏ Dương Tinh, tức giận, sốt ruột chạy như bay tới phía trước ............Lynda vừa định đi tới, nói cho Hàn Văn Vũ về bộ phim của hắn, lại nhìn thấy hắn chạy như bay trên hành lang về hướng khác, cô đang sững sờ, lại nhìn thấy Tiểu Thanh khẩn trương chạy tới, cô kéo Tiểu Thanh hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
Tiểu Thanh "a" một tiếng, đầu ghé sát tai Lynda nói một câu, Lynda cũng kinh hoảng theo sát Hàn Văn Vũ chạy về phía trước. . . . . .
Hàn Văn Vũ vừa chạy lên phía trước, vừa nghĩ đến Hạ Tuyết đứng giữa bầu trời tuyết bay, ánh mắt sáng lấp lánh, rất vui vẻ, đối cuộc sống tràn ngập hi vọng, tươi cười nhìn hắn, hắn cắn răng một cái, nổi điên xông theo hướng hành lang, nhìn thấy phòng nghỉ của Lưu Giám chế ngay tại trước mắt, đột nhiên não của hắn muốn hôn mê, lại tức giận đưa chân đá văng cửa ra, nhìn thấy Lưu Giám chế đặt Hạ Tuyết trên sofa, đang khẩn trương bịt kín miệng của nàng, hôn xuống cổ của nàng, Hạ Tuyết đang thống khổ khóc lóc, vùng vẫy, tuyệt vọng, Hàn Văn Vũ giận dữ gầm lên, như một mãnh thú lao lên phía trước, nắm lấy vai Lưu Giám chế, ném cả người lão ngã chổng vó trên mặt đất, sau đó nắm cổ áo lão, vung nắm tay lên, nổi giận gầm lên một tiếng, đấm thẳng vào mặt của lão . . . .
Lưu Giám chế còn chưa kịp phản ứng, cả người đã hôn mê bất tỉnh. . . . . .
Hạ Tuyết tuyệt vọng sợ hãi lui đến một bên, nhìn bộ dáng Hàn Văn Vũ tức giận, trong lòng nàng đột nhiên đau xót, rốt cục nàng đã được cứu, chớp mắt òa khóc, lớn tiếng hỏi .... "Tại sao anh phải làm như vậy? Tại sao anh muốn đem tôi bán cho Lưu Giám chế?"
"Cô nói vớ vẫn gì thế?" Hàn Văn Vũ tức giận, đau lòng nửa quỳ trước mặt Hạ Tuyết, vội dìu nàng đến ghế sofa bên cạnh, đưa áo lộn xộn cho nàng mặc vào, mới lo lắng nói: "Bán cô cho Lưu Giám chế làm gì? Kiếm tiền? Kiếm thù lao đóng phim? Chọn nhân vật? Tôi đến nổi vậy sao? Hơn nữa, cho dù muốn bán, cũng tìm người đẹp một chút chứ?"
Hạ Tuyết sợ tới mức ánh mắt hoảng loạn, thần trí sa sút, nhìn bộ dáng đau lòng của Hàn Văn Vũ, vẫn sợ hãi run rẩy nhìn Hàn Văn Vũ, nghẹn ngào hỏi: "Thật sự không phải anh sao? Thật sự không phải anh sao?"
Hàn Văn Vũ đau lòng đứng dậy: "Cô cảm thấy tôi có lý do làm như vậy sao? Tôi lo lắng chạy tới, hận không thể đem lão giết đi ! ! Cô lại nghi ngờ tôi?"
Hạ Tuyết oa một tiếng, rốt cục khóc lên, nhào tới phía trước, ôm cổ Hàn Văn Vũ, thương tâm rồi lại vui vẻ khóc rống lên: "Tôi biết không phải anh mà!! Tôi biết không phải anh mà!!"
Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ thở dài, ôm Hạ Tuyết, vỗ nhẹ phía sau lưng của nàng, vẻ mặt đau lòng, vuốt nhẹ tóc nàng, an ủi nói: "Không có việc gì rồi. . . . Đều đã qua rồi . . . . . . Tôi đánh gã đàn ông xấu xa kia ngất xỉu rồi ! một chút nữa chúng ta băm vằm lão ra, làm nhân bánh bao xá xíu!"
Hạ Tuyết tiếp tục khóc nức nở, chỉ cần suy nghĩ đến vừa rồi người đàn ông kia nằm ở trên người mình, nàng không ngừng khóc. . . .
Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tuyết, đau lòng dùng ngón tay cái lau nhẹ nước mắt trên mặt nàng, bên cạnh vừa lau vừa nói: "Ôi, đừng khóc nữa, nước mắt lớn bằng hạt đậu a!"
Lynda và Tiểu Thanh chạy vào phòng, liếc mắt một cái nhìn thấy Hạ Tuyết đang khóc thê lương, còn Lưu Giám chế thì ngã xuống đất ngất đi, hai người giật mình, lập tức đóng cửa lại. . . . .
Tiểu Thanh đau lòng nhìn Hạ Tuyết, vội giậm chân nói: "Mẹ nó! Đều là Dương Tinh làm hại!"
"Đừng ồn ào!" Lynda lập tức đi tới trước mặt Hạ Tuyết, nhìn nàng đang khóc nức nở, cô đau lòng thở dài, lau khô nước mắt cho nàng, nói: "Cô đừng sợ! chuyện này thật ra là một hiểu lầm! Không có việc gì đâu. . . . . ."
Hạ Tuyết vẫn khóc rấm rức, nhìn tất cả mọi người chạy đến đây, trong lòng có chút bình tĩnh, gật đầu.
"Tiểu Thanh! Cô lập tức ra ngoài nhìn xem có phóng viên hay không? Nếu phóng viên chưa phát hiện chuyện này thì tốt, nếu phát hiện thì phiền toái rồi ! Tôi đi ra ngoài trước, gọi điện thoại về công ty!" Hai người nói vừa xong, lập tức bước nhanh ra ngoài cửa . . . . . .
Hàn Văn Vũ đau lòng nhìn Hạ Tuyết trong lòng mình vẫn khóc thật đáng thương, hắn nặng nề thở dài, cỡi bỏ tây phục của mình, choàng lên người nàng, ôm ngang người nàng, chuẩn bị đi ra ngoài, lại nhìn thấy Tiểu Thanh vội đi vào, nói với Hàn Văn Vũ: "Không tốt, có rất nhiều phóng viên đến đây! Cũng không biết tại sao lại đến!"
Hàn Văn Vũ sửng sốt. . . . . .
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip