Chap 8: Gặp lại

Đôi khi...
Gặp lại nhau...
Là kết thúc...
Hoặc bắt đầu...
Của một niềm vui...
Hay đau khổ...
~
Nó đi dạo quanh hồ. Nó muốn gặp lại chàng trai đó. Chàng trai giống hệt người ấy...
Hôm nay, nó mặc chiếc áo trắng tay phồng với cái váy màu đen. Mái tóc đen ngang lưng xoã dài, mái được để lệch sang một bên kèm chiếc kẹp tóc màu trắng sữa. Đôi mắt tím ko cảm xúc nhìn về phía trước. Đôi mắt đó, nhìn vào ta ko thể đoán được chủ nhân nó đang nghĩ gì. Có thể đó là một điều đặc biệt của nó...
Nó đã đi lâu lắm rồi ko thấy chàng trai đó nữa, định quay về thì...
- Chào cô bé! Lại gặp nhau rồi!_ bỗng dưng có một tiếng nói quen thuộc vọng tới từ đằng sau, làm nó quay phắt đầu lại.
- Ơ. Là anh hả? Tôi tưởng ko gặp lại anh nữa cơ đấy!_ nó nở một nụ cười, ko hiểu làm sao khi ở cạnh người này, nó cảm thấy rất quen thuộc, khiến cho nó luôn bất giác nở nụ cười.
- Vậy là cô bé tới đây chờ anh hả?_ chàng trai cười hiền_ à quên, cô bé bao nhiêu tuổi rồi? Chưa gì đã gọi bằng anh rồi! Tôi 19 tuổi nè.
- Vậy gọi anh là đúng rồi! Em 17 tuổi_ nó vẫn giữ nụ cười cố hữu.
"17 tuổi? Nếu em mình còn sống, bây giờ cũng 17 tuổi rồi" (Ng này kũg khá wan trọg nàk)
- Anh sao vậy?_ nó lo lắng khi thấy anh ngây người ra_ anh ốm hả?
- À, ko_ anh tỉnh lại_ nói chuyện suốt rồi ko biết tên em. Em tên gì?
- Hì. Em tên Bảo Nhi. Còn anh?
- Anh tên trần đại nhân.
"Cái... Cái gì? Chắc ko phải đâu. Chỉ giống tên thôi"
" Có phải quá muộn màng khi anh đang nhớ em
Chẳng thể nói thành lời khi nước mắt cứ rơi
Từng ngày ta có đôi
Giờ này đã xa rồi
Còn mình anh đong đếm kỉ niệm thôi "
- Alô_ anh nghe máy_ Ừ, tao về đây. Mày chờ tí!_ anh quay sang nó_ anh phải về rồi. Bye em nha!
Nói rồi anh chạy đi luôn. Để nó thẫn thờ lẩm nhẩm:
- Anh biết ko... Anh rất giống người đó... Khuôn mặt... Mái tóc... Đôi mắt... Dáng người... Ngay cả nụ cười đó... Rất giống...
Nó quay người trở về nhà. Nó nhớ lại ngày xưa...
~
. . .Quá Khứ. . .

Trên một cánh đồng cỏ xanh mướt, có hai đứa trẻ đang nô đùa. Bỗng nhiên đứa bé gái ngã xuống, tay sứt sát hết cả.
- Huhuhu. Đau quá!_ đứa bé khóc toáng lên.

- Ngoan nào, bé zoi đừng khóc, để anh thổi cho nhá. Thổi sẽ hết đau thôi_ đứa trẻ lớn hơn vội chạy tới đỡ nó, dỗ dành.
- Ừ. Thổi cho bé zoi. Bé zoi đau!_ đứa bé vừa ngã phụng phịu.
Thế là đứa bé lớn thổi vào vết thương của bé gái đó. Nhìn thằng bé thổi phồng mồm lên khiến bé gái phì cười.
- Rồi. Bé zoi hết đau rồi. Anh ken hát cho bé zoi nghe đi.
" Một cánh đồng đầy tuyết rơi có hai người cùng nhau nắm tay.
Nhẹ bước dạo trên cỏ khô trong niềm hạnh phúc đắm say.
Một cánh đồng đầy tuyết rơi đang có hai người nhìn nhau rất lâu.
Rồi bước về hai phía đi xa nhau mãi mãi~"
- Hay quá à anh ken! Dạy em bài này nha!
- Ừ. Bé zoi thích thì anh dạy cho.
Trong ánh chiều tà, có hai bóng đứa bé hát vang bài hát. Tiếng hát theo gió bay xa... Xa mãi...
~
Nước mắt đó đã rơi từ lúc nào. Khẽ gạt nước mắt, nó đi tiếp. Nó phải mạnh mẽ hơn chứ. Ko được khóc...
Nhưng...
Đôi lúc...
Khóc...
Sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều...
. . .Hiện Tại. . .

Ngày nó trở lại lạnh lùng băng giá cũng là ngày cuối cùng Như(p nào jok nhớ nv như thỳ xem lại chap truoc zúp mik nhé) học tại lớp 11A1 trường Green school này. Pama cô ấy chuyển công tác về miền Nam làm việc. Nó cảm thấy rất buồn nhưng ko thể hiện ra mặt. Như là một người bạn rất tốt, ko ngại nó xấu xí hay bị bắt nạt mà vẫn chơi với nó. Đầu lớp 10, Như đã giúp nó tìm lớp khi nó đi lạc sang khối 12. Như đã cùng nó dọn vệ sinh khi nó bị phạt. Hơn nữa, còn an ủi nó khi nó bị bắt nạt làm nó nguôi đi vài phần (nguôi giận chớ ko phải là buồn bã)
Lúc hết giờ học, lớp nó mở một tiệc chia tay nhỏ. Bữa tiệc rất vui vẻ, nó lại ngồi im suy nghĩ.
Bữa tiệc kết thúc. Mọi người trở về nhà, còn mỗi nó và Như.
- Tớ đi đây. Cậu ở lại nhớ giữ sức khoẻ nhá.
Im lặng.
- À. Thôi tớ đi đây_ Như gượng cười_ tớ thấy tính cách này mới đúng là cậu. Có lẽ nó sẽ bảo vệ cậu.
Im lặng.
- Bye nhá!
Như quay đầu định đi thì nó gọi lại:
- Khoan đã!
- Gì vậy?_ Như quay đầu lại, vẻ vui mừng.
- Mãi là bạn tốt_ nó nói rồi quay đầu chạy đi nhanh.
- Ừm. Mãi là bạn tốt.
Nước mắt Như chảy ra. Mình sẽ ghi nhớ mãi kỉ niệm này...
Mãi mãi...

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: