Chương 16

"Ai bảo cô ngốc."

Thái Anh liên tiếp bị trêu, nàng cho rằng Lạp tổng sẽ không tẻ nhạt như thế, nhưng sự thực chứng minh, Lạp tổng so với nàng tưởng tượng còn muốn tẻ nhạt hơn.

"Tẻ nhạt." Nói xong, Thái Anh cũng nở nụ cười, đặc biệt là hiếm khi thấy Lạp tổng cười đến vui vẻ như vậy, "Cô còn rất ấu trĩ..."

Có điều, ở trước mặt Lệ Sa, Thái Anh luôn cảm giác trí thông minh của mình có chút thấp.

Ngày thứ hai, Lệ Sa đơn giản không gọi a di làm cơm tới đây, trong nhà cái gì cũng sẵn có, cái không cần cũng có nốt, hơn nữa Thái Anh làm cơm, xác thực càng hợp khẩu vị của mình hơn.

Thái Anh ngày hôm nay có chút dậy muộn, ngáp một cái đi ra thì thấy Lệ Sa đang mặc áo ngủ uống rượu vang, ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách lầu một, cầm ipad đang làm gì đó, cảnh tượng này thực là đẹp mắt.

Thái Anh nằm nhoài trên lan can lầu hai, mơ mơ màng màng mà nhìn nàng, da dẻ thật trắng, trắng đến trong suốt, tóc dài rối tung bung xoã, đặc biệt toát lên mùi vị nữ nhân thành thục, đại khái chỉ cần nở nụ cười, liền có thể khiến nam nhân mê đến thất điên bát đảo.

"Đã mấy giờ rồi, giờ cô mới tỉnh?" Lệ Sa ngẩng đầu lên, liền bắt được Phác tiểu thư đang "Nhìn trộm", còn buồn ngủ, ngày hôm nay đã nói tốt muốn làm điểm tâm, vừa nằm xuống ngủ thẳng đến tám giờ, trong phòng còn không có động tĩnh. Lệ Sa tiếp tục nhìn màn hình ipad, nói ba chữ, "Tôi đói."

Thái Anh quên đặt đồng hồ báo thức, không ai gọi nàng, nàng có thể ngủ thẳng đến buổi trưa, ngày hôm nay vẫn tính là dậy sớm.

"Ừ... Tôi đi làm điểm tâm." Vừa mới tỉnh lại, âm thanh của Thái Anh đều mềm mại hơn so với bình thường, còn mang theo chút lười biếng.

Nghe được âm thanh này, Lệ Sa lại ngẩng đầu lên, lúc này Thái Anh đã xoay người, đưa tay túm lấy mái tóc có chút ngổn ngang, kéo dài hai cái chân miễn cưỡng đi về phòng ngủ...

Qua đêm ở nhà người khác, thật đúng là không có chút nào khách khí.

Mười mấy phút sau, Thái Anh rửa mặt xong xuôi, cũng lười thay quần áo trên người, trên người mặc một cái áo T-shirt trắng dài, hoàn toàn che khuất hạ thân, để trần hai cái chân dài trắng nõn thẳng tắp, giẫm lên cầu thang, cộc cộc đi xuống dưới lầu.

"Lạp tổng, cô muốn ăn cái gì?" Thái Anh đi tới trước mặt Lệ Sa, một bên vừa nói, một bên đưa bàn tay ra sau đầu, gom mái tóc đen bóng nhu thuận, đơn giản cuốn lên.

Nàng không có trang điểm, thật có chút giống sinh viên đại học chưa tốt nghiệp, cũng có thể là tướng mạo trời sinh hiện ra tuổi còn nhỏ, Lệ Sa thả ipad trên tay xuống, "Tùy cô nấu."

Tùy tiện chính là khó hầu hạ nhất, có điều Lệ Sa hình như không kiêng ăn gì cả, Thái Anh cuốn xong tóc, cười nói, "Vậy tôi tùy tiện làm."

"Đúng rồi, cô có bận gì không?" Thái Anh nhìn nàng ngày hôm nay rất nhàn nhã, tám giờ rưỡi còn mặc áo ngủ ngồi ở trong phòng khách, cũng không trang điểm, "Nếu như không bận gì, tôi liền nấu chút cháo."

"Không bận rộn gì."

Thái Anh đi vào nhà bếp, lôi kéo tủ lạnh ở bên trong tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn, có thể nói là không thiếu gì cả, một mình nàng có thể ăn nhiều như vậy sao?

Trước tiên nấu canh bí đỏ, Thái Anh từ trong tủ lạnh lấy ra trứng gà, bột mì, sữa bò, chuẩn bị làm bánh.

Lệ Sa đi tới cửa phòng bếp, dựa vào bên cạnh khuông cửa, nàng làm cơm động tác rất thành thục.

"Làm sao, cô sợ tôi hạ độc sao?" Thái Anh một bên đánh trứng gà, một bên xoay người cùng Lệ Sa trêu đùa, "Nếu như đói bụng, cô ăn trước chút bánh quy đi."

"Tôi thấy cô rất thích hợp làm bảo mẫu." Lệ Sa không nhanh không chậm nói, "Muốn tôi giới thiệu việc làm cho cô không?"

"Đùa gì thế..." Tuy rằng thời đại này tiền lương của bảo mẫu không thấp, nhưng đi làm đàng hoàng, Thái Anh thật sự không trả nổi nợ nần, nàng làm cơm chân tay rất nhanh nhẹn, tán gẫu cũng không làm lỡ việc, "Tiền lương thấp hơn mười vạn tôi không làm."

"Sao cô không đi cướp luôn đi?"

Thái Anh cười khanh khách, bởi vì Lạp tổng dùng một bộ ngữ khí nghiêm chỉnh nói một câu như thế, thật sự có một loại cảm giác vui vẻ, "Nếu như cướp được tôi đã sớm đi cướp."

Trứng gà cùng bánh rán ở trong chảo phát sinh ra tiếng vang, mùi thơm tràn ngập toàn bộ nhà bếp, Thái Anh cúi đầu nghiêm túc làm điểm tâm, Lệ Sa nhìn gò má của nàng, nàng nhìn người luôn luôn rất chuẩn, Thái Anh yêu thích tiền, nhưng không phải là loại ái mộ hư vinh.

"Cô rất thiếu tiền sao?"

"Tiền à, đương nhiên càng nhiều càng tốt..." Thái Anh tráng xong bánh rán bày ra bàn, tự nói một mình, Lệ Sa khẳng định không thể nào hiểu được cái cảm giác này, đối với nàng mà nói, tiền tài chỉ là một chuỗi chữ số, nhưng đối với mình mà nói, lại có ý nghĩa không hề tầm thường.

Cả ngày đem tiền treo ở ngoài miệng, để ở trong lòng, Thái Anh cũng không thích như vậy, như vậy rất "Dung tục", nhưng cũng rất hiện thực.

"Được rồi."

Canh bí đỏ, trứng gà, bánh rán đều nóng hầm hập, dạ dày của nàng không tốt, càng phải ăn bữa sáng đúng hạn.

Hai người, ăn một bữa sáng không tính là phong phú nhưng lại rất ấm áp, Thái Anh muốn nói gì đó để đánh vỡ yên tĩnh, "... Gần đây không uống rượu chứ?"

"Việc này có liên quan gì tới cô sao?"

"..." Lại tự chuốc lấy nhục nhã, lòng tốt bị cho là lòng lang dạ thú, trên mặt của Thái Anh có chút ngạo kiều, giả ý dửng dưng như không, nói rằng: "Tôi chính là thuận miệng hỏi mà thôi, ai quản cô uống hay không uống..."

Cũng không biết buổi tối ngày hôm ấy, là ai cố ý thua trò chơi, thay người ta uống rượu. Những điều này Lệ Sa tự nhiên đều để ở trong mắt, có lúc nàng nói dối, còn rất được người ta yêu thích, Lệ Sa nhẹ giọng nói rằng, "Không uống, cô cũng uống ít một chút."

" Việc này có liên quan gì tới cô sao?" Thái Anh cũng ăn miếng trả miếng, bản lĩnh nói một đằng làm một nẻo của Lạp tổng cũng không tồi, nàng cũng giống như mình, không thể tin hoàn toàn. Nhưng loại quan tâm nói một đằng làm một nẻo này, làm lòng Thái Anh có chút ấm áp, "Biết rồi."

Lệ Sa còn muốn nói chút gì đó với nàng, nhưng lại cảm giác chính mình quản quá nhiều.

Một bát cháo ăn vào bụng, đã cảm thấy có chút chắc bụng, Lệ Sa so với bữa sáng bình thường đã ăn nhiều hơn rất nhiều rồi, nhìn đồng hồ, lúc sau còn muốn đi bệnh viện bồi lão gia tử.

Nửa giờ sau, Lệ Sa đi trang điểm, thay đổi quần áo, chuẩn bị ra ngoài, Thái Anh đi tới cửa gọi nàng lại, "Cô liền yên tâm để tôi một người ở chỗ này, không sợ tôi trộm đồ của cô sao?"

Lệ Sa giẫm lên giày cao gót, lấy tư thái "Ở trên cao nhìn xuống" mà nhìn Thái Anh, "Cô trộm thử xem."

Nàng ôn nhu mà mang theo uy hiếp, Thái Anh không dám trêu, "Vậy... Cô mấy giờ trở về?"

"Sáu giờ."

Hôm nay Hạ Tề tới đón nàng, Thái Anh nằm nhoài bên cạnh bệ cửa sổ, hứng lấy gió biển, nhìn Lệ Sa lên xe của Hạ Tề, hơi giật mình nhìn chăm chú thật lâu, mãi đến khi bọn họ hoàn toàn biến mất ở tầm mắt của mình mới thôi.

Thái Anh xoay người nhìn thấy chính mình bên trong cửa kính, ăn mặc như vậy, trong lúc nhất thời có loại ảo giác, tựa như mình là tiểu tình nhân mà Lạp tổng bao dưỡng, ban ngày nhìn nàng cùng vị hôn phu đi ra ngoài, sau đó chờ nàng buổi tối trở về...

Nghĩ cái gì lung ta lung tung vậy, Thái Anh vỗ vào trán mình một cái, không nên giày xéo chính mình như vậy.

Từ ngày đó ở trên máy bay gặp phải Lệ Sa, kế hoạch của Thái Anh hoàn toàn bị quấy rối, vốn là phải làm bạn gái ba ngày cho Khương Khải, kết quả ba ngày này đều cùng Lệ Sa ở chung một chỗ, nói đến chính mình cũng cảm thấy khó mà tin nổi.

Dọn xong bàn ăn, Thái Anh ngã nằm lên trên ghế sô pha, lăn qua lộn lại cầm điện thoại di động chơi, cuối cùng cũng không biết lúc nào thì nằm nhoài trên ghế sô pha, ngất ngất ngây ngây ngủ mất.

Lệ Sa hơn bốn giờ chiều đã trở về, trong nhà rất yên tĩnh, cũng không thấy bóng dáng Thái Anh đâu, đi vào liền thấy, Phác tiểu thư còn mặc đồ của buổi sáng, hai cái chân dài gác lên nhau, cả người nằm nhoài trên ghế sô pha ngủ ngon lành...

Thật đúng là xem nơi này như là nhà mình.

"Phác Thái Anh." Lệ Sa đứng ở sau lưng nàng, âm thanh gọi tên nàng cũng không hề lớn.

"Ừm..." Thái Anh hừ hừ hai tiếng, trở mình, mặt hướng lên trên tiếp tục ngủ, hoàn toàn không phát hiện bên cạnh có thêm một người.

Thái Anh là điển hình của cú mèo, nàng thích ngủ vào ban ngày, thói quen này hẳn là lúc lên đại học thì nuôi thành, khi đó vì kiếm tiền, buổi tối nàng thường thường đi quán bar làm kiêm chức, ban ngày lại tùy tiện ngủ bù hai, ba tiếng rồi mới đi học.

Sau đó Thái Anh nhàn rỗi liền yêu thích ngủ, bởi vì luôn cảm thấy trước đây ngủ quá ít, xem như là một loại bù đắp đi.

Thái Anh nằm ngửa, ngoẹo cổ qua một bên, vài sợi tóc ngổn ngang che trên gương mặt trắng nõn của nàng, Lệ Sa không gọi nàng nữa, nhìn nàng ăn mặc ít như vậy, còn để trần hai cái chân... Ngủ cũng không lên giường ngủ, nhiệt độ bây giờ ở H thị tuy rằng không thấp, nhưng còn chưa tới mùa hạ, liền mặc ít như thế, không sợ bị cảm lạnh sao.

Một cái thảm lông mỏng được đắp lên trên người, Thái Anh cảm thấy ấm áp không ít, theo bản năng đưa tay quấn lại chính mình, Lệ Sa sau khi đắp thảm lông cho nàng xong, nhẹ nhàng đi lên lầu.

"Ài ~~~" Thái Anh mở mắt ra, trời ạ, vừa ngủ liền cảm giác thẳng đến trời tối, nàng nặn nặn sống mũi, nhớ tới Lệ Sa nói sáu giờ sẽ quay về ăn cơm.

Nàng đã trở về? Đèn trong phòng đã mở, Thái Anh sờ sờ thảm lông trên người mình...

Thái Anh nghe thấy âm thanh có người xuống lầu, quay đầu, Lệ Sa không chỉ đã về, còn tắm rửa sạch sẽ, đổi luôn áo ngủ rồi.

"Lạp tổng, cô trở về lúc nào?" Thái Anh từ trên ghế sô pha đứng lên, "Còn chưa ăn cơm đi, tôi đi làm cơm..."

"Không cần, cũng không nhìn xem đã mấy giờ rồi."

Thái Anh cầm lấy điện thoại di động, hai mươi mốt giờ, nàng vừa ngủ, liền trực tiếp ngủ đến chín giờ tối...

"Cô đã ăn chưa?" Thái Anh vuốt vuốt cái bụng của mình đúng là có chút đói bụng, "Tại sao không gọi tôi dậy..."

Lệ Sa uống nước xong, giễu cợt nói, "Ngủ say như heo, gọi không tỉnh."

Thái Anh là lúc ẩn lúc hiện nghe có người kêu tên của mình, còn tưởng rằng là đang nằm mơ, gọi thêm mấy tiếng nữa làm sao có khả năng gọi không tỉnh, "Cô làm sao..."

Đang nói, đột nhiên Thái Anh ngừng lại, lại nhìn một chút thảm lông ở trên ghế sô pha, tựa hồ rõ ràng cái gì...

"Tôi đã ăn rồi, nhà bếp có cơm, tự mình hâm nóng."

Cơm? Ngày hôm nay a di nấu cơm không có tới, lẽ nào là Lạp tổng tự mình xuống bếp làm... Thái Anh kinh ngạc, giống như thấy chuyện lạ vậy.

"Tám giờ sáng ngày mai bay về A thị." Lệ Sa cố ý cường điệu một lần nữa, "Phác tiểu thư, nếu như cô lại ngủ quên, liền tự mình bỏ tiền ra mua vé máy bay trở về."

"Tôi theo cô trở về sao?" Dựa theo lý giải mặt chữ, ý tứ của Lệ Sa chính là ý này, "Tôi phải cùng Khương tiên sinh nói một chút..."

"Không cần nói với hắn, hắn đem cô cho tôi."

"Đem tôi cho cô??" Thái Anh vừa mới tỉnh ngủ, vốn là mơ mơ hồ hồ, lại gặp Lệ Sa vừa nói như vậy, càng thêm mờ mịt.

"Hiện tại tôi mới là khách hàng của cô, hiểu không?"

"Lạp tổng..."

Trong phòng bếp có cơm nước, còn rất phong phú, đều dùng hộp đóng gói từng món một, là nàng gọi thức ăn ở bên ngoài, Thái Anh thực sự là cả nghĩ quá rồi, Lạp tổng làm sao có khả năng sẽ làm cơm đây, nếu không như thế nào ở nhà, mà cũng gặp phải bệnh bao tử.

Thức ăn dùng lò vi sóng để hâm liền có thể ăn, Thái Anh ngồi ở trong phòng ăn rộng rãi, một mình ăn cơm, nghĩ chuyện lúc nãy, nàng trở về cũng không đánh thức mình, còn cố ý để lại cơm nước cho mình...

Có thể nói, Lạp tổng cái người này... Còn rất tri kỷ.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip