Chương 60

Lâm Vi lại hỏi cái vấn đề không có tiết tháo như vậy, Thái Anh lúng túng đến không dám ngẩng đầu, chỉ có thể cúi đầu nhìn chằm chằm mặt bàn. Nghĩ thầm, ngược lại thua chính là Lệ Sa, cô chỉ cần giống như Lạp tổng lúc nãy, làm bộ là người không liên quan là được.

Mọi người đều đang đợi Lệ Sa trả lời, nào có biết Lệ Sa đột nhiên chuyển hướng Thái Anh, hỏi, "Là năm, sáu lần sao?"

Thái Anh: "..."

Vẻ mặt cùng ngữ khí của Lệ Sa trước sau như một đàng hoàng trịnh trọng, thật giống như đang nghiêm túc thương lượng với mình chuyện chính sự vậy.

Thái Anh ở trong lòng ám đâm đâm nói một câu: Lạp Lệ Sa, xem như chị lợi hại! Nói đại một câu là được rồi, cần gì phải ở trường hợp này thảo luận phương diện kia của các cô...

Vốn dĩ sự chú ý của mọi người đều nằm ở trên người Lệ Sa, bầu không khí rất yên tĩnh, nhưng lúc Lệ Sa quay sang Thái Anh hỏi lên như vậy, lập tức liền đem Phác tiểu thư cũng kéo xuống nước.

Lạp tổng "Cáo già" không phải là có tiếng mà không có miếng.

Thái Anh vừa ngẩng đầu, mười mấy con mắt đồng loạt nhìn chằm chằm chính mình, rõ ràng là Lệ Sa thua ở vòng này, như thế nào cảm giác cuối cùng trừng phạt vẫn là chính mình? Mấu chốt của vấn đề là ở chỗ, cô không có da mặt dày như Lệ Sa, Lạp tổng thực sự là mặc kệ gặp phải tình huống gì, đều có thể một mặt bình tĩnh.

"Tôi cùng Thái Anh giống nhau." Sau khi Lệ Sa hỏi Thái Anh xong, lại quay đầu lại, hướng về toàn thể thành viên chính diện trả lời vấn đề vừa nãy.

"Ờ ~~~" Chỉ có Lâm Vi cùng Sầm Phi là ồn ào đến lợi hại nhất, bởi vì các cô là người biết chuyện.

Những người khác đầu tiên là có chút mộng, một lát sau mới lần lượt đáp lời.

Nghe những câu nói này, Dữ Lộ đã có chút không ngồi được nữa, Lệ Sa biết rõ cô chán ghét Thái Anh, còn ở trước mặt cô "Tú ân ái" như thế, tối nay chỉ cần nhìn hai người ở đối diện kia liền thấy chán ngán sai lệch.

Quản Tiệp vẫn trầm mặc như trước, quả nhiên suy đoán trong lòng là đúng, nếu như chỉ là bằng hữu bình thường, Lệ Sa sẽ không đối với Thái Anh để bụng như vậy, tuy rằng đoán được, nhưng Quản Tiệp vẫn cảm thấy bất ngờ, bất ngờ Lệ Sa cũng sẽ cùng phụ nữ chung một chỗ. Khả năng là ái tình chuyện này, đến liền đến thôi, Quản Tiệp cũng không nghĩ ra, lúc trước chính mình sẽ yêu phụ nữ.

Ở đây đại khái chỉ có Lý Mật Nhi là phản ứng chậm nhất, người này cực kì đơn thuần, một lòng một dạ vẫn tin là Thái Anh có bạn trai, cho nên khi Lệ Sa nói như vậy, cô vẫn chưa ý thức được "Bạn trai" trong miệng Thái Anh chính là Lệ Sa.

Mãi cho đến khi Sầm Phi cố ý hỏi, "Các cậu là quan hệ gì?"

Lúc này não của Lý Mật Nhi mới hoàn toàn mở ra, đương nhiên... Đương nhiên Thái Anh cùng Lệ Sa là một đôi?! Lý Mật Nhi một bên tan nát cõi lòng, một bên cảm thấy lúng túng, trước đây cô còn nói những lời kia với Thái Anh... Quang minh chính đại nói với Thái Anh muốn theo đuổi bạn gái của chị ấy, Thái Anh cũng thật là, làm sao không sớm giải thích một chút...

"Thái Anh là bạn gái của tôi." Lệ Sa ôm ôm vai của Thái Anh, rất hào phóng tiến hành "Chính thức tuyên bố", cũng rất tự nhiên giải thích, "Kỳ thực lần trước đã muốn giới thiệu cùng mọi người, nhưng em ấy thẹn thùng."

Thái Anh nhíu mày cười cười, Lệ Sa lại bắt đầu lấy cô ra đỡ đạn, cô trừng mắt Lệ Sa nhỏ giọng thầm thì, "Ai thẹn thùng..."

Thái Anh không phải là người dễ dàng thẹn thùng, nhưng Lâm Vi thấy cô ở trước mặt Lệ Sa, ngược lại thật sự giống như một "Tiểu tức phụ nhi".

"Em đó." Lệ Sa cũng nhìn con mắt của nàng, kỳ thực nên sớm nói ra mới đúng, Thái Anh ngoài miệng nói không cần công khai, nhưng thực chất công khai mới càng có thể cho nàng cảm giác an toàn đi, quan trọng nhất chính là, Lệ Sa muốn cho Thái Anh biết, chính mình đang nghiêm túc đối với tình cảm giữa các cô.

Bởi vì hai người này, trong không khí đều tràn ngập mùi chua thối của tình yêu.

Thái Anh cười, xác thực là như vậy, Lệ Sa quá hiểu chính mình, mỗi lần nàng dùng phương pháp không nói lý để quyết định một chuyện gì đó, đều là chuyện mà chính mình khát vọng nhất lại không dám theo đuổi. Thái Anh tựa hồ càng ngày càng quen thuộc làm "Túng bao" của Lệ Sa, nhưng hôm nay Thái Anh đột nhiên ý thức được, cô nên thản nhiên một chút, chủ động một chút, vì phần tình cảm này mà nỗ lực chứ không phải bởi vì hiện thực chênh lệch, đi suy nghĩ lung tung vô vị.

Dù sao tình yêu là chuyện của hai người, Thái Anh không muốn bởi vì chính mình, làm cho Lệ Sa cảm thấy "Mệt mỏi".

"Ây! Hai người các cậu đừng ân ái, ân ái cả một buổi tối!" Sầm Phi tiếp tục làm bầu không khí thêm sinh động, tiếp tục chơi, không lại kẹt ở trên cái đề tài này nữa.

Lâm Vi lại một lần nữa đối với Lệ Sa nhìn bằng một cặp mắt khác xưa, cô rất thưởng thức thái độ của Lệ Sa, quả nhiên Thái Anh sẽ không dễ dàng yêu thích một người, một khi đã yêu thích, nhất định là đáng giá. Hai người cùng một chỗ, đối với cảm tình trung thành là cơ bản nhất, ngày hôm nay Lạp tổng nói câu nói này, chủ yếu là để cho Quản Tiệp cùng Lý Mật Nhi nghe đi, Lệ Sa cũng thật là hữu tâm đối với Thái Anh...

"Tôi không chơi!" Dữ Lộ đứng lên, một mặt đầy phiền muộn bỏ đi, cũng không thèm lên tiếng chào hỏi với mọi người, làm cho bầu không khí lại lúng túng lên.

"Tôi đi theo cô ấy." Lâm Vi nhìn, đi theo.

Lệ Sa thấy tình hình này, đối với Thái Anh nói, "Tôi đi nói chuyện cùng Dữ Lộ."

"Ừm..."

Cũng đã chơi một trò lâu như vậy, điểm điểm mấy người hiện nay đang ngồi, vừa vặn có thể tập hợp mấy bàn đánh mạt chược, có điều đến cuối cùng một bàn tam thiếu một, Thái Anh thở phào nhẹ nhõm, cô cùng đám người kia chơi không nổi, biết các cô đều chơi rất lớn.

Đảo tới đảo lui, còn lại một mực là Thái Anh cùng tình địch của cô một bàn, Quản Tiệp ngồi ở trên ghế sô pha yên lặng ăn trái cây, Lý Mật Nhi vẫn còn nằm ở trạng thái tự hỏi, nói tóm lại, chỉ còn dư lại lúng túng.

Qua một trận.

"Chị nói 'Bạn trai' chính là chị ấy sao?" Lý Mật Nhi vẫn là khó có thể tin, đối tượng nhiệt tình lại dính người của Thái Anh, cự nhiên là Lệ Sa, nàng rõ ràng nhìn như vậy...

"Mật Nhi, không phải chị có ý định giấu em." Thái Anh xin lỗi nói rằng.

Lý Mật Nhi cười cười lắc đầu, "Không có chuyện gì, lý giải lý giải, em còn cảm giác thật xấu hổ đây... Đúng là, chị như thế nào không chịu nói với em sớm, nếu như em có một bạn gái như vậy, hận không thể để toàn thế giới đều biết."

"Thái Anh." Lý Mật Nhi nói chuyện luôn luôn xốc nổi, thế nhưng vào lúc này thực sự là xuất phát từ nội tâm ước ao của Thái Anh, trong nháy mắt hiếu kỳ lên, một giây trước vẫn còn "Trạng thái thất tình", một giây sau liền quấn quít lấy Thái Anh hỏi, "Chị làm thế nào theo đuổi được chị ấy?"

Thái Anh cười cười, ở trong mắt người khác đại khái đều là chính mình mặt dày mày dạn mới dán lên Lệ Sa đi.

"Chơi rất thân, liền ở cùng nhau."

Thái Anh nói tới bình thản, một câu "Chơi thân" bao hàm hết thảy ngọt ngào cùng lãng mạn ở trong lòng cô, có chút hồi ức không cần cùng người khác nói tỉ mỉ, Thái Anh nhớ ở trong lòng, hiện tại nhớ đến, vẫn không nhịn được vung lên khóe miệng. Nghĩ đến cũng khó mà tin nổi, cô cùng Lệ Sa quen biết vẫn chưa tới một năm, nhưng cảm giác cùng Lệ Sa đã đi qua thật nhiều năm, các cô xem như là nhất kiến chung tình sao? Kỳ thực, lần đầu tiên gặp mặt ở tiệc tối ngày hôm đó, sự chú ý của các cô đã sớm bị đối phương hấp dẫn đi.

Quản Tiệp nghe các cô tán gẫu, yên tĩnh một buổi tối.

--------------------------------------------

Trên hành lang bên ngoài phòng.

"Ngay cả chị cũng theo họ bắt nạt tôi!" Dữ Lộ hướng về Lâm Vi nổi nóng, cho tới nay, cô tín nhiệm nhất chính là Lâm Vi, cái gì cũng nói với Lâm Vi, không nghĩ tới Lâm Vi cư nhiên cùng họ Phác chính là một nhóm.

Lâm Vi bất đắc dĩ, "Tôi như thế nào bắt nạt cô?"

"Chị chính là bắt nạt tôi!"

"Dữ Lộ." Lúc này, Lệ Sa đi tới.

Lâm Vi thấy, tự giác lảng tránh, để cho hai chị em các cô tán gẫu.

Dữ Lộ méo miệng, giận đùng đùng quay về Lệ Sa ồn ào, "Có phải họ Phác hướng về chị cáo trạng! Để chị tới giáo huấn em!"

Lệ Sa cười lắc đầu, cùng Dữ Lộ đứng sóng vai, đưa tay sờ sờ đầu nàng, hỏi, "Liền bởi vì chuyện này mà tức giận?" Bởi vì chênh lệch tuổi tác, từ nhỏ đến lớn, Lệ Sa đối với người em gái này đều là mọi cách nhân nhượng.

"Cô gái kia có cái gì tốt?!" Dữ Lộ ngẩng đầu, nói, "Tiểu Âm đều yêu thích chị bảy, tám năm, tại sao chị không cho cậu ấy một cơ hội! Làm cho cậu ấy hiện tại đều không để ý em..."

"Đã 22 tuổi rồi, vẫn còn không nói lý như thế sao? Chị không thích Tiểu Âm, cho em ấy cơ hội đó mới là không chịu trách nhiệm."

Dữ Lộ đương nhiên là hiểu đạo lý, "Chị không phải nói không thích phụ nữ sao?" Chị cô thực sự là không biết ngại ngùng, kết quả lập tức liền tự vả mặt mình, quay đầu tìm một bạn gái nhỏ.

Lúc này, Lệ Sa nhìn thấy Thái Anh từ trong nhà đi ra, nàng hướng phương hướng của chính mình nhìn ngó, sau đó tản bộ bước chân đi về trong sân.

Lệ Sa nhìn bóng người gầy gò của Thái Anh, gió đêm nhẹ phẩy tóc dài của nàng, Lệ Sa nhớ tới lúc mới quen nàng, tóc của nàng còn chưa có dài như vậy, Lệ Sa than nhẹ một tiếng, "Gặp gỡ còn có thể làm sao."

"Chị, chị sẽ không cùng với cô ấy làm thật đó chứ?" Mỗi lần thấy ánh mắt của Lệ Sa nhìn Thái Anh, cả người Dữ Lộ đều muốn nổi da gà, chị cô lại dính Thái Anh như thế.

"Chị là người tùy tiện sao?"

Dữ Lộ bắt đầu hất nước dơ lên Thái Anh, "Nhưng cô ấy yêu thích chính là tiền của chị, cô ấy coi chị là ví tiền!"

"Em ấy là bạn gái của chị, đương nhiên sẽ yêu thích tiền của chị, không tìm chị làm ví tiền, lẽ nào tìm người khác?"

"Chị!" Dữ Lộ cũng bị Lệ Sa chọc tức đến nổ tung tại chỗ, bởi vì nói đến chuyện tiền bạc này, lần trước mới bị Thái Anh bắt nạt xong, lúc này lại bị chị của cô bắt nạt, hai người một xướng một họa, ngược lại thật sự là trời đất tạo thành một đôi.

"Haha..." Thấy Dữ Lộ xù lông, Lệ Sa cười cười mau chóng dừng đề tài, nghiêm mặt nói, "Dữ Lộ, chị biết em là quan tâm chị, chuyện tình cảm trong lòng chị tự có quyết định, tôn trọng sự lựa chọn của chị, được không?"

Dữ Lộ vẫn nghiêm mặt, qua một lát, mới nhổ nước bọt nói, "Chị, như thế nào chị tìm được một người tính khí kém như vậy!"

"Em không chọc giận em ấy, em ấy có thể tới chọc em sao?"

"Chị còn đứng về phía cô ấy!"

"Được được được, sau này chúng ta đều theo em, cho em thêm một người chị còn không vui?"

Dữ Lộ lườm một cái, "Ai muốn làm em gái cô ấy..."

----------------------------------------

Trong sân, Thái Anh vừa lúc gặp được Quản Tiệp, hai người nhìn nhau nở nụ cười, lại cảm thấy muốn nói chút gì đó.

"Tôi còn rất bất ngờ."

"Hả?"

"Em cùng Lệ Sa..."

"Duyên phận đi." Thái Anh cười cúi đầu nhìn mũi chân một chút.

"Hảo hảo quý trọng..." Quản Tiệp dứt lời, nghỉ ngơi một chút, vẫn không nhịn được hỏi, "Hai người cùng một chỗ bao lâu?"

---------------------------------------

Trên hành lang, Lệ Sa nhìn thấy Thái Anh cùng Quản Tiệp ở trong sân nói chuyện phiếm, lập tức liền bỏ lại Dữ Lộ.

"Ây..." Dữ Lộ nhìn bóng lưng Lệ Sa xoay người rời đi, cất bước đi về hướng trong sân, Dữ Lộ giống như ngửi thấy được một luồng vị chua, trời ạ, đây vẫn là chị gái thành thục thận trọng của cô sao? Ghen, giống y như tiểu cô nương mới vừa nói chuyện yêu đương vậy...


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip