Chương 63

Nghỉ ngơi trong chốc lát, bổ trang, quay lần thứ tư.

Hai người vừa hôn lên cảm giác liền tới, ở dưới ống kính làm liền một mạch, càng hôn càng ép thật chặt.

Tư thế của các cô cũng không còn cứng nhắc giống như lúc trước nữa, diễn thuận theo tự nhiên, các cô một bên hôn sâu một bên không kiềm lòng được đi xoa xoa thân thể của đối phương, không phải càng quay càng mất cảm giác, mà là càng quay càng vong tình.

"Ừmm ~~~" Lâm Vi vỗ về lưng của Dữ Lộ, hai người môi lưỡi tách ra lại hợp lại, hợp lại rồi lại tách ra, vẫn mút đến cuống lưỡi đều tê dại, cũng không biết là mình quá tập trung vào nhân vật, hay là quá tập trung vào cái hôn này, bởi vì cùng phụ nữ hôn môi, xác thực rất thoải mái.

Lâm Vi chủ động di chuyển như thế, Dữ Lộ làm sao có khả năng yếu thế, lúc nãy là giả vờ run chân, còn bây giờ cảm giác thân thể đều bị Lâm Vi hôn đến mềm nhũn, không thể không ôm chặt lấy Lâm Vi, chị Vicủa cô kỹ thuật hôn thật tốt, Dữ Lộ ngước đầu, trong lòng từ lâu đã thất điên bát đảo.

Vốn dĩ chỉ dự định quay cảnh này nửa phút thôi, nhưng đạo diễn thấy các cô phát huy không tệ, vẫn để cho các cô hôn một phút còn chưa hô dừng lại, đương nhiên, hậu kỳ chỉ có thể biên tập những hình ảnh tốt nhất của các cô.

Trương đạo đối với tinh thần chuyên nghiệp của Dữ Lộ và Lâm Vi liên tục tán thưởng, những người khác vẫn là cảm thấy có chút lúng túng.

"Dữ Lộ sẽ không phải là thích phụ nữ chứ?!" Tay bass lặng lẽ nói như vậy, bởi vì các cô hôn đến giống y như thật vậy.

"Chẳng trách đem AK quăng..."

Đạo diễn hô cut, các cô vẫn còn dính cùng một chỗ, sau đó mới "Lưu luyến không rời" buông môi đối phương ra, trước ngực hai người các cô đều đang phập phồng, mang theo thở nhẹ, hai gò má ửng đỏ.

Người bên ngoài cũng nhìn ra được, này không phải là tập trung bình thường.

"Không tồi không tồi..."

Lâm Vi nhìn chính mình ở bên trong màn ảnh, đỡ cái trán, vừa nãy sợ là hôn đến độ quên mất chính mình đang diễn, hôn một phút đều hồn nhiên không biết gì.

"Trương đạo, tôi cảm thấy uống chút rượu lại thử một lần, hiệu quả có thể hay không càng tốt hơn?" Dữ Lộ nhìn hình ảnh cô cùng Lâm Vi hôn cuồng nhiệt, trong lòng lại nai vàng ngơ ngác lên, nhớ tới chi tiết nhỏ vừa nãy...

"Thử xem!"

Lâm Vi: "..."

Kết quả, một cảnh hôn môi phải quay đến năm lần, Lâm Vi hồi tưởng lại quá trình quay chụp đêm đó, ngoại trừ cùng Dữ Lộ hôn môi ra, có lẽ không còn cái nào khác. Mà Lạp nhị tiểu thư lại được như nguyện được thử nghiệm cùng phụ nữ hôn môi, cũng ở đêm đó chưa từng được thỏa mãn như vậy bao giờ.

Các cảnh quay tiếp theo sau đó là quá trình yêu đương của các cô, đạo diễn vì muốn quay tốt phần này, muốn lựa chọn một loại phương thức quay chụp khác, kiến nghị các cô đàm luận một lần luyến ái trong ba ngày, bồi dưỡng cảm giác, còn có thể để cho nhiếp ảnh gia chụp sinh hoạt hằng ngày của các cô, bắt giữ càng nhiều cảnh tự nhiên càng tốt.

Cứ như vậy, Lâm Vi cùng Dữ Lộ bắt đầu làm "Tình nhân ba ngày".

Chín giờ tối, quay chụp kết thúc.

"Bắt đầu từ bây giờ, chị chính là bạn gái của tôi ~" Dữ Lộ đùa giỡn hả hê, thuần thục nắm lấy tay Lâm Vi, đối với thân phận này, nhị tiểu thư tiếp thu đến mức quá nhanh.

Đàm luận một hồi luyến ái trong ba ngày, lại còn cùng với một người phụ nữ, nghe tới thật điên cuồng, thay vì nói là luyến ái, chẳng bằng nói là một loại trải nghiệm đi. Lâm Vi cũng nắm chặt tay Dữ Lộ, giơ lên trước mặt các cô, sửa lại lời của nhị tiểu thư, "Là ba ngày."

"Ba ngày chị cũng là bạn gái của tôi ~" Dữ Lộ lôi kéo Lâm Vi, "Đi ~ "

"Đi đâu?"

Dữ Lộ quay đầu lại hướng Lâm Vi nhếch miệng cười, "Mang bạn gái đi ăn khuya, cũng không thể để bạn gái của tôi bị đói."

Lâm Vi bị một tiểu cô nương 22 tuổi nắm đi, đi ở trên đường người đến xe đi, lướt qua giới tính không nói, Lạp nhị tiểu thư càng làm cho cô tìm về cảm giác mối tình đầu ở thời điểm mười mấy tuổi.

Khi còn trẻ cảm thấy tình yêu thật đẹp, đại khái là khi đó đơn thuần không cần cân nhắc đến hiện thực.

Làm tình nhân ba ngày, Lâm Vi càng cảm thấy có chút hứng thú, bởi vì chỉ có ba ngày, có thể không cần cân nhắc bất cứ điều gì, có thể hoàn toàn nằm ở trạng thái lý tưởng để đàm luận một lần "Luyến ái", đơn thuần trải nghiệm cảm giác yêu cùng được yêu. Chuyện này đối với người trường kỳ đắm chìm trong ái tình thì sẽ thấy bình thường, nhưng đối với Lâm Vi không dám ôm ấp ước ao ái tình mà nói, có một loại sức hấp dẫn đặc biệt.

Ăn khuya xong, Dữ Lộ cùng Lâm Vi đứng ở giao lộ chờ xe, mấy ngày nay ban đêm nhiệt độ chợt giảm xuống, càng ngày càng có cảm giác cuối mùa thu, Dữ Lộ thấy Lâm Vi ăn mặc đơn giản, "Lạnh không?"

"Cũng còn được."

Dữ Lộ nghĩ, chạy tới phía sau Lâm Vi, sau đó từ phía sau đưa tay ôm lấy nàng, Dữ Lộ ôm thân thể nàng, đem đầu kề sát ở trên vai nàng, tựa hồ càng ngày càng có cảm giác luyến ái, "Như vậy có thoải mái hơn chút nào không?"

Thoải mái, Lâm Vi đã thật lâu không được người khác sưởi ấm như vậy.

Dữ Lộ trong lòng đắc ý lại ôm chặt nàng thêm một chút, Lâm Vi tựa hồ cũng tiếp nhận "Quan hệ tình nhân" của các cô rồi.

Chốc lát sau, Lâm Vi xoay người, đem Dữ Lộ ôm vào trong lồng ngực, nhiệt độ của hai người giao hòa vào nhau, lòng sinh ấm áp. Lâm Vi biết ở bên trong cái ôm ấp này, các cô đều mang theo một phần diễn, nhưng xác thực ấm người.

Bên trong xe taxi, Dữ Lộ tri kỷ làm ấm tay cho Lâm Vi.

"Trước đây còn không có phát hiện cô đáng yêu như thế." Lâm Vi nhìn bộ dạng ngốc của nàng, cười.

"Thôi đi, tôi vẫn rất đáng yêu." Dữ Lộ tự mình cảm giác hài lòng.

Lâm Vi nhìn tóc của nàng một chút, trước đây gần như là dài tới eo, cũng không biết bị cái gì kích thích mới đi cắt ngắn như thế, "Vẫn là cắt tóc ngắn đáng yêu hơn."

ữ Lộ hỏi, "Chị yêu thích tôi để tóc dài hay là tóc ngắn?"

Hỏi liền hỏi, cần gì phải thêm cái tiền tố "Chị yêu thích", Lâm Vi trả lời qua loa, "Xem chính cô."

Dữ Lộ ôm cánh tay của Lâm Vi, lớn tiếng nói, "Chị là bạn gái của tôi, tôi đương nhiên muốn nghe ý kiến của chị."

Thời điểm đến đèn đỏ, tài xế nghe thấy vậy, không cẩn thận giẫm nặng chân phanh.

"Cô có thể khiêm tốn một chút hay không."

"Tại sao phải khiêm tốn, bạn gái của tôi xinh đẹp như vậy." Dữ Lộ còn không quên hỏi ý kiến của tài xế ở phía trước, "Đúng không, sư phó?"

Tài xế chỉ hắng giọng một cái.

"Còn nghiện diễn, đúng không?"

Dữ Lộ hướng Lâm Vi nghịch ngợm làm cái mặt quỷ.

Bởi vì Lâm Vi cùng Dữ Lộ phối hợp ăn ý nên không bị soi mói nhiều, MV rất mau liền quay xong, lưu lại cho hậu kỳ đầy đủ thời gian để chế tác. Chuyện làm ăn này Lâm Vi tiếp rất có lời, không nói đến kiếm lời được một khoản tiền, then chốt là mở rộng giao thiệp, Trương đạo rất thưởng thức cô, còn nói chờ mong lần sau hợp tác.

Dữ Lộ muốn theo đuổi Lâm Vi, đại khái là sau khi quay xong bộ MV này, mới sản sinh ra ý nghĩ.

Dữ Lộ đúng là rất có kinh nghiệm được nhiều người theo đuổi, nhưng theo đuổi người khác Lạp nhị tiểu thư một chút kinh nghiệm cũng không có, hơn nữa ở trước mặt Lâm Vi, Dữ Lộ lại nhát gan, bởi vì cô biết Lâm Vi thẳng, mặc dù ở bên trong MV các cô đều đã diễn qua cảnh giường chiếu, nhưng Lâm Vi chỉ cho rằng là diễn mà thôi. Nếu tùy tiện theo đuổi nàng, Dữ Lộ lo lắng đem Lâm Vi doạ chạy, nếu như sau này Lâm Vi không tiếp tục cùng chơi với cô nữa, chẳng phải là triệt để hết hy vọng sao...

Có điều, từ sau khi biết chị mình cong, Dữ Lộ liền cảm thấy, trên thế giới hẳn là không có người không thể bẻ cong.

----------------------------------------------------------------

Cuối tuần Thái Anh đi ra ngoài làm kiêm chức, đều là gạt Lệ Sa, nếu Lệ Sa biết nhất định sẽ không để cho chính mình đi, bởi vì nàng lo lắng mình bị mệt mỏi, Thái Anh còn đau lòng nàng mỗi tuần đều phải tăng giờ làm việc đi xã giao.

Thứ bảy, bảy giờ sáng.

Lúc Lệ Sa chuẩn bị rời giường, Thái Anh cũng tỉnh dậy theo, nàng cúi người vuốt tóc Thái Anh, "Có phải đánh thức đến em hay không? Em ngủ thêm một lúc đi, lát nữa phải nhớ ăn sáng."

Thái Anh đưa tay treo ở trên cổ của nàng, vùi đầu vào trong ngực của nàng, buồn buồn oán giận: "Chị lúc nào mới có thể nghỉ ngơi một ngày."

Lệ Sa vuốt sau gáy của nàng, cười an ủi, "Chờ qua khoảng thời gian bận rộn này, mỗi cuối tuần tôi đều cùng em."

Lạp tổng còn ngồi ở vị trí đó, vĩnh viễn không có được ngày nghỉ.

"Mỗi ngày tăng ca, em đau lòng." Thái Anh ngẩng đầu, đưa tay xoa mặt Lệ Sa, kỳ thực hai người mỗi ngày đều sống chung một chỗ, không phải oán giận nàng cuối tuần không dành thời gian cùng mình, chỉ là lo lắng nàng quá mệt mỏi.

Lệ Sa nâng cằm của nàng lên, ở trên môi nàng hôn một cái, "Tối hôm nay tôi phải về nhà ăn cơm, phải tối khuya mới trở về."

Mỗi tuần nàng đều phải về nhà ăn cơm một lần, Thái Anh là biết đến, chỉ là đêm nay lại phải ăn cơm một mình, "Ừm..."

"Giận rồi?" Lệ Sa nhìn vẻ mặt của Phác tiểu thư, tựa hồ hơi bất mãn, cô đem Thái Anh hoàn toàn ôm vào trong lồng ngực, sau đó nói, "Đêm nay tôi mang em cùng nhau trở về, có được hay không?"

"Đừng nghịch..." Thái Anh nào có ngang ngạnh như vậy, mặc kệ Lệ Sa là nói giỡn, hay là thật lòng, Thái Anh đều cảm thấy cách ngày thấy gia trưởng còn xa một chút, cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, lại nói, Lạp gia có thể tiếp nhận cô sao? Có thể nói xưa nay Thái Anh chưa từng cân nhắc qua vấn đề này, bởi vì cô không dám cân nhắc, cũng không muốn tạo thành áp lực cho Lệ Sa... Nói cách khác, trong lòng cô kỳ thực đang trốn tránh vấn đề thực tế.

Hai người lại ở trên giường dây dưa một trận, Thái Anh thở hồng hộc đẩy Lệ Sa, "... Này... Lại không đứng lên... Sẽ bị trễ làm..."

Thái Anh đuổi Lệ Sa chạy đi làm, bởi vì chính cô cũng muốn đi triển quán thời trang làm kiêm chức, cuối tuần du khách tham quan rất nhiều, nhưng ngày thường rất ít, vì duy trì chất lượng cuộc tham quan cho người xem, triển quán càng nghiêng về mướn kiêm chức làm bình luận viên, là trường kỳ hợp tác, nhưng chỉ cần cuối tuần đến làm là được.

Coi như làm thêm kiêm chức, Thái Anh thu vào cũng không quá khả quan, điển hình là nhân dân ở tầng dưới chót. Bởi vì kinh tế chênh lệch quá lớn, cô cùng Lệ Sa chung một chỗ, xem ra xác thực rất giống là bị "Bao dưỡng", mỗi lần Lệ Sa đi công tác trở về, đều yêu thích mang lễ vật về cho cô, tùy tiện một cái váy cũng có thể bằng một tháng tiền lương của cô.

"Chị đừng mua cho em nhiều như vậy."

"Em là lão bà của tôi, tôi không mua cho em thì mua cho ai?"

Thái Anh chung quy vẫn nhổ nước bọt một câu, "Có tiền ghê gớm lắm ư."

Lúc này, Lạp tổng liền muốn xoa mặt nàng, tiện thể lại da mặt dày khen chính mình, "Hết cách rồi, ai bảo lão bà của em biết kiếm tiền đây."

Nếu như Thái Anh cùng Lệ Sa xoắn xuýt chuyện tiền tài cùng vật chất, vĩnh viễn cũng xoắn xuýt không rõ, Thái Anh biết rõ điểm này, điều bản thân mình có thể làm, đại khái chính là dùng hết khả năng của chính mình để đi yêu nàng.

Mười một giờ trưa, Thái Anh vừa tiếp đón xong một nhóm người tham quan, đang ngồi trên ghế dài ở một bên nghỉ ngơi, cô cầm bút ở trên sổ tay vẽ vẽ gì đó, giải thi đấu thiết kế vào tháng mười đã báo danh, nhưng đệ trình tác phẩm là ở năm sau, cho nên cô có khá nhiều thời gian để chuẩn bị. Mỗi lần vẽ gì đó, ở trong lòng Thái Anh đều tưởng tượng Lệ Sa làm người mẫu, trên bản notebook này của cô vẽ nhiều nhất đại khái chính là bóng lưng của Lạp tổng.

"Chào ngài." Thấy có người đến, Thái Anh đứng lên, cô còn tưởng rằng nhóm người tham quan vừa rồi đã là cuối cùng rồi. Thái Anh nhìn người trước mắt, là một phu nhân khí chất cao quý, tóc dài được nàng cuộn tròn lên ở sau gáy, bộ dạng nhìn như bốn mươi, năm mươi tuổi, tuy rằng chỉ có một người, nhưng Thái Anh vẫn theo quy trình giảng giải, "Mời tới bên này..."

Hề Vân vốn là có chút ngoài ý muốn, nhưng thấy cô gái này chuyên nghiệp như vậy, trong lòng sinh ra hảo cảm, cũng không nói gì cả, đơn giản muốn nghe một chút trình độ giảng giải của nàng.

"Hề..." Quản lý đi tới.

Hề Vân hướng quản lý kia lắc lắc đầu, ý nói hắn đừng quấy rầy.

Thái Anh giảng giải không phải giống như học thuộc lòng, hơn nữa ăn nói thoả đáng, âm thanh dễ nghe, nghe sẽ không cảm thấy vô vị, ngược lại là một loại hưởng thụ, hơn nữa, tướng mạo cũng là điểm cộng, cô gái nhỏ cười lên dễ nhìn như vậy, để lại ấn tượng đầu tiên cho người ta lúc nào cũng rất tốt.

Thái Anh đại khái là người không có nhãn lực nhất trong triển quán, điều này cũng không thể trách cô, đây là lần đầu tiên cô cùng Hề Vân gặp mặt, không biết vị nữ sĩ đang đứng ở trước mắt này, chính là quán trưởng triển quán.

Mãi đến khi mang theo Hề Vân đi hết một vòng từ sảnh chính lầu một đến lầu hai, lại trở về lầu một, Thái Anh đưa cho nàng một ly nước, "Mời ngài uống nước."

"Cô là mới tới?" Hề Vân hỏi như vậy, là bởi vì ở nơi này có rất ít nhân viên không biết mình.

"Cuối tuần tôi ở chỗ này làm kiêm chức." Thái Anh còn buồn bực nàng vì sao lại hỏi như vậy, "Ngài thường xuyên đến đây sao?"

"Ừm, tôi có thể nhìn không?" Hề Vân chỉ chỉ notebook đang nằm ở trên ghế dài.

"Có thể, tôi chỉ là tùy tiện vẽ vời." Thái Anh đem notebook đưa cho nàng.

"Cô học qua thiết kế?" Hề Vân nhìn những tác phẩm kia.

Thái Anh gật gù, "Gần đây báo danh thi thiết kế, còn chưa nghĩ ra nên vẽ chủ đề gì, vì lẽ đó liền vẽ nhiều bản nháp một chút."

"Hề quán trưởng, ngài đợi lâu." Lúc này mấy lãnh đạo đi tới.

Quán... Quán trưởng? Thái Anh một mặt mộng, cho nên vừa rồi cô mang theo quán trưởng ở trong phòng triển lãm giảng giải một vòng? Lúng túng, "Hề quán trưởng... Thật xấu hổ, tôi làm lỡ thời gian của ngài, thật sự xin lỗi."

"Không có chuyện gì, hiện tại hiếm thấy có người trẻ tuổi có thái độ công việc giống cô như vậy." Hề Vân cười, đem notebook trả lại cho Thái Anh, "Cơ sở không tệ, lại cẩn thận luyện một chút."

"Cảm ơn."

Hề giáo sư, Thái Anh đã sớm nghe qua đại danh của nàng, còn nhớ Quản Tiệp ở trên lớp, Quản lão sư tựa hồ rất yêu thích dùng tác phẩm của Hề giáo sư làm tư liệu sống.

Thái Anh kinh sợ, đây là con tôm nhỏ đụng tới đại thần.

---------------------------------------------

Bảy giờ rưỡi tối, Lạp gia, một nhà bốn người vây quanh bàn ăn.

Hề Vân gắp thức ăn cho Dữ Lộ, đột nhiên hỏi, "Lệ Sa, gần đây làm sao không thấy con trở về ở?" Trước đây một tháng đều sẽ ở nhà mấy ngày.

Dữ Lộ một bên vui cười hớn hở ăn món ăn, một bên miệng rộng nói, "Chị có đối tượng, đương nhiên không ở nhà."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip