chương 9
Long có chút khó tả, tôi giả vờ nhấp trà để giấu đi gương mặt đỏ ửng của mình.
Song Jung nghe quận chúa nói vậy cũng ngớ người ra một hồi, lát sau mới khôi phục dáng vẻ bình tĩnh vốn có, nói ra suy luận của mình: "Có thể là trên đường đi, lúc ngồi xe ngựa cô nương ấy mới bị hạ độc."
Lúc này tôi mới nhíu mày lên tiếng: "Song đại nhân, cô nương ấy đã rời khỏi nhà từ khuya ngày hôm trước. Sao có thể sáng hôm sau đã lại ngồi xe ngựa cùng cha con họ Kwon để rồi bị người ta hạ độc được? Dù có bị sát hại, thì chắc chắn cũng phải bị người ta đầu độc từ sáng sớm." Tôi mang hết những kiến thức mình biết về thạch tín mà nói, "Thi thể cô nương ấy chưa thối rữa, chứng tỏ độc phát tác chưa được bao lâu phỏng? Liều lượng mạnh nhất cũng phải vài canh sau người ta mới chết. Khi trúng độc thì triệu chứng đến rất nhanh, có thể là ngay sau khi uống phải. Nạn nhân có dấu hiệu nôn mửa, đau bụng, thậm chí tiêu chảy liên tục, cũng na ná bệnh Tả... Nhưng khi được phát hiện, thi thể của Yongsun cô nương vô cùng sạch sẽ, từ y phục đến gương mặt đi, đều không có chút ô uế nào cả! Hai cha con họ không thể thay rửa cho nàng ấy ngay giữa mương được, tốn không ít thời gian và công sức, người xung quanh chắc chắn sẽ hoài nghi. Chỗ này có điểm không đúng rồi, thậm chí chẳng người nào có ấn tượng về cha con họ Kwon."
Gương mặt Song Jung từ đỏ chuyển sang trắng bệch, hoàn toàn khác vẻ điềm nhiên bình tĩnh khi đối mặt với tôi ban nãy. Ông cố gắng phản bác: "Trên xe ngựa có thể làm việc này."
Ngựa ngựa cái con khỉ khô nhà ông ý! Nói đến vậy mà còn cố đấm ăn xôi à?
Thế là tôi cũng chẳng nể tình nữa, lại thản nhiên nói: "Ngỗ tác (bác sĩ pháp y) đã nói với đại nhân chưa vậy? Rằng sau khi chết hơn một canh giờ, cơ bắp tứ chi xác chết sẽ cứng lại chưa? Nói đơn giản là nếu để một thi thể ở trong xe ngựa chật hẹp thì tư thế chết của nạn nhân sẽ không thẳng tăm tắp như nằm ngủ giống Đỗ cô nương đâu."
Tôi đứng dậy, thở dài rồi lại tiến lại gần cửa sổ lẩm bẩm: "Suy nghĩ đơn giản đi một chút là có thể hiểu được ngay. Nếu YongSun cô nương rời nhà từ nửa đêm hôm trước tới hiện trường là rạng sáng, tổng thời gian tử vong của nạn nhân từ lúc trúng độc đến khi được phát hiện thi thể là ba đến bốn canh giờ, vừa thuận lợi là ban trưa. Cũng có nghĩa là khi cô nương ấy vừa chết chưa lâu đã được người ta gột tẩy ô uế trên người và quần áo tươm tất rồi lén lút mang ra đặt ngoài mương, rồi đợi gần một canh sau lúc đó thi thể cứng lại thẳng đơ rồi thì vờ như phát hiện thấy. Như vậy đối với hai cha con họ Kwon, khả năng gây án lại vô cùng ít ỏi. Nếu là ta, giết người xong cứ phi tang một chỗ chẳng ai hay biết, còn hơn là mất công lặn lội xa xôi đến phơi xác chết đó giữa mương lắm người qua qua lại lại. Làm như vậy, há nào chẳng kêu gọi mọi người phát hiện tử thi càng nhanh càng tốt hay sao?"
Khi tôi lẩm bẩm xong cũng là lúc tôi phát hiện ra bầu không khí trong khách sảnh vô cùng yên tĩnh đến lạ lùng. Viên chi phủ cùng nha dịch mở to mắt kinh hãi nhìn tôi, trong khi ánh mắt Chaeryeong chiếu đến người tôi, phải nói sao nhỉ, tự hào hay ngưỡng mộ đây?
Tôi bất giác ngượng ngùng, gãi đầu mà cúi xuống: "Cái này, cũng là ta đoán bừa thôi, ha ha ha..."
Nghe tiếng cười sang sảng của tôi, thần trí Song Jung mới dường như hồi phục. Lúc này ông mới ôm quyền hướng tôi thành kính: "Không hổ danh là Shin đại nhân, những lời ngài nói đã làm cho ta thức tỉnh. Thật đáng xấu hổ thay cho một người làm quan như ta!"
Hả?! Gì cơ? Đây là những kiến thức về y học ông nội thi thoảng cằn nhằn với tôi thôi mà. Hình như đối với mọi người có chút lạ lẫm đi?
"Đại nhân trước nghỉ ngơi đã, mai ta cùng Shin công tử sẽ cùng ngài đến thôn Miên." Chaeryeong nhẹ nhàng nói, "Chắc ý của Ryu Jin là nên điều tra những người có mặt tại hiện trường sớm nhất, phỏng?"
Tôi hiểu ý Chaeryeong , liền chắp tay sau lưng mà giả bộ hỏi bâng quơ: "Nghe nói người đầu tiên tố cáo Kwon Jinyong là Kang Jisoo? Hình như hắn cũng là một trong những kẻ phát hiện ra thi thể nạn nhân và có mặt tại nơi xảy ra án mạng sớm nhất?"
Lúc này viên quan họ Song mới giật mình, ôm quyền nói: "Ta già quá mà hồ đồ rồi. Ta sẽ khởi hành về Miên và lập tức điều tra nhà họ Song!"
Biết Song Jung đã tin đứt lời mình nói, tôi cố tình thở dài: "Ai nha, nhà họ Song ngay cạnh mương, tiện thật đó chứ."
Lúc này gương mặt của Song Jung dường như đỏ ửng vì xấu hổ, chắc chỉ thiếu cái hố để viên quan nhiều năm như ông chui xuống mà thôi. Tôi đành bấm bụng, ái ngại nói thầm với ông ta: "Ngài trước cứ bình tĩnh về Miên, chuẩn bị nơi ở cho quận chúa, sớm mai chúng ta sẽ khởi hành. Đừng đánh rắn động rừng, không thì hung thủ thực sự sẽ đề cao cảnh giác mà phòng bị hơn." Sau đó tôi gãi đầu, "Với lại tiệm thuốc nào cũng sẽ có một lượng thạch tín nhất định, đại nhân không vì thế mà kết tội thầy thuốc đó chứ?"
Đến lúc này hình như đã không còn chịu đựng được sự truy quét cùng cận của tôi, Song Jung cùng nha dịch vội vàng hành lễ cáo từ. Nhìn dáng người thất thần của vị quan liêm chính khi đi ra khỏi phủ, lòng tôi có chút buồn bã. Nếu thời cổ đại cũng có nhiều công nghệ hiện đại cao thì những vị quan như Song Jungsẽ không thể bị kẻ gian qua mắt dễ dàng như vậy.
Tôi thở dài, đương quay lưng định thong thả xuống bếp ăn vụng thì đã bị một bàn tay mềm mại tóm lấy. Giọng nữ tử mềm mại xoáy vào tim tôi: "Ryu Jin lợi hại thật."
Ánh mắt Chaeryeong nhìn tôi có phần cưng chiều, lại trong veo như làn nước mát ngày thu khiến cho lòng tôi vừa ngọt ngào cũng vừa êm ái. Tôi lắc đầu cười xòa: "Ngày mai phải khởi hành để tự mình nghiệm thi (khám nghiệm tử thi) thì mới có kết quả chắc chắn được. Dù đúng là cha con họ Kwon vô tội đi chăng nữa thì lúc này họ cũng có nguyên do để giết người cao hơn cả. Ta vốn không thực sự tin vào lời kẻ nào hết. Cứ tai nghe mắt thấy kia đã."
"Nhưng nếu như Kwon Jinyong trong sạch, còn Yongsun cô nương..." Chaeryeong phản bác tôi, "Yongsun cô nương gian díu với nhân tình thì sao?"
"Cái này ta cũng cần điều tra a. Dù ai gian tình với ai đi nữa thì Kwon Jinyong vẫn có động cơ giết người, vẫn đáng nghi." Tôi chắp tay sau lưng, nhàn nhã đáp trả.
"..."
"Vì sao lườm ta?"
"..."
"Điều tra án mạng không thể chỉ dựa vào trực giác và cảm xúc!"
"..."
"Được rồi, ta thua, ta thua. Ta không vậy nữa, Chaeryeong ..."
Thế là người nào đó không thèm nói chuyện với tôi nữa, cho đến tận lúc tôi từ bếp mang lên cả một bát đầy kẹo lạc, Chaeryeong mới thỏa hiệp chịu nhìn tôi một cái. Sau đó tôi lại phải hết lời năn nỉ, nàng mới nói là nàng ghét tôi ~~
"Vì sao ghét ta a??" Tôi nhai nhai miếng bánh trà xanh, lúng búng hỏi, "Ngươi có biết con gái nói một là hai không?"
Nàng lườm tôi một cái, sau đó cùng tôi ngồi thưởng trăng thưởng trà: "Vậy ngươi khác sao?"
Tôi gật đầu, bánh nhai vương vụn hết lên áo: "Ta đường đường là nam tử hán đại trượng phu, ta nói ta làm được ta sẽ làm mà."
Bỗng nhiên bên má lúm xuống thật sâu, hóa ra Chaeryeong đang chọc ngón tay vào má tôi. Nàng chăm chú nhìn tôi rồi nói: "Ngươi là ai không quan trọng, miễn ngươi đối với ta thật lòng, ta vĩnh viễn tin ngươi."
Miếng bánh như tắc nghẹn nơi cổ họng, trái tim tôi không khỏi nhói lên như ngàn cây kim châm phải. Chaeryeong mỉm cười, nàng phủi nhẹ vạt áo của tôi, trách móc đầy yêu thương: "Lớn rồi mà còn ăn uống như vậy..."
Tôi như hài tử ngây ngốc để nàng giáo huấn. Trái tim tôi lúc nào cũng tràn ngập hình bóng nàng, cứ như thể in nàng vào từng ngóc ngách trong cơ thể. Nàng đau – tôi cũng đau, nàng buồn – tôi cũng chẳng thể vui, nàng cười – tôi sẽ cùng nàng vui...
Nếu bảo tôi trái luân thường đạo lý, cũng không việc gì cả. Vì nàng cũng sẽ không cùng tôi nói mấy cái đạo lý của người đời.
Tôi mỉm cười, trong mắt tôi vĩnh viễn chỉ có hình ảnh của nàng mà thôi.
Sớm hôm sau, chúng tôi cùng vài người bọn Nancy khởi hành xuất phát đến thôn Miên. Vì bận bịu việc triều chính, nên Vương gia đã phái thêm Hanbin và mấy người thị vệ cùng đi theo chúng tôi.
Hôm nay tốc độ khởi hành gấp rút, chúng tôi cũng kiệm lời hơn. Chỉ có thi thoảng Hanbin cùng tôi sẽ trao đổi dăm ba câu về vụ án. Cả hai đều thống nhất rằng, phải nghiệm thi cùng lấy lời khai các nhân chứng mới có thể kết tội được. Hanbin cũng giống tôi, nghĩ rằng mấy người ngỗ tác bên cạnh Song chi phủ làm ăn tắc trách, chưa tìm hiểu kỹ nguyên nhân cái chết của Yongsun đã vội kết luận trúng độc thạch tín.
Tôi thầm cảm thán trong lòng. Đúng là người dưới trướng của Lee Dong Wook, việc gì cũng suy nghĩ thực thấu đáo.
Đến được thôn Miên đã là quá giờ trưa. Cả đoàn người ngựa theo sự sắp xếp chuẩn bị chu đáo tận tình của Song Jung đã nhanh chóng nghỉ ngơi sau chặng đường nắng nóng. Còn tôi với Hanbin gấp gáp xuống hầm đá lưu giữ thi thể của thôn để kiểm chứng. Chỉ sợ cứ kéo dài thêm thì thi thể sẽ ngày một thối rữa, lúc đó có muốn phá án cũng chẳng kịp.
Lúc đầu vì sợ mùi tử khí khó ngửi, quận chúa đã sai người mang cho tôi cùng hanbin khăn bịt mặt có chứa một ít tỏi với giấm. Nhưng xuống đến hầm đá rồi, hai người chúng tôi nhìn nhau, tự khắc cởi phăng chiếc khăn, tới gần thi thể và lật tấm vải trắng lên quan sát.
Tuy thi thể ở trong hầm đá lạnh, nhưng cũng đã bắt đầu phân hủy, không còn nguyên trạng ban đầu nữa. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc rất khó chịu, nhưng thoang thoảng trong không gian lập lòe ánh lửa từ chiếc đèn dầu lại có một mùi hương khác nữa, không rõ ràng nhưng chắc chắn là vẫn vương vẩn quanh đây.
"Huynh có ngửi thấy không?" Hanbin nhíu mày nhìn quanh, "Ở đây có người rải hoa sao?"
Tôi lắc đầu, phủ định ngay: "Mùi đó tỏa ra từ cái xác."
Lần đầu tiên nhìn xác chết, lại còn phải chính mình kiểm nghiệm, tôi có chút khổ sở không thôi. Bình thường nhìn người ta tử vong vì tai nạn giao thông đã quá khổ tâm rồi, giờ nhìn một cô gái trẻ chết oan uổng như vậy sao tôi đành lòng đây.
Hanbin đeo găng tay, bắt đầu kiểm tra thi thể: "Mặt mũi tím bầm như vậy, chắc chắn trúng độc rất nặng."
Bỏ qua nước da tai tái của người chết thì đúng là cả gương mặt của Yongsun đều phủ màu đen kịt. Tuy thấy có điểm không đúng lắm, nhưng tôi vẫn đưa kim châm vào miệng nạn nhân. Chiếc kim bạc lập tức ngả màu đen.
"Đúng là độc." Nhưng tôi lại kéo hẳn tấm vải trắng che thi thể sang một bên, "Nhưng tại sao chân tay vẫn không bị tím đen lại vậy?"
Hanbin lúc này mới phát giác, vội vàng rút một chiếc kim châm thử độc khác, châm xuống tay và bụng nạn nhân. Một lúc lâu vẫn không thấy chiếc kim ngả màu, Hanbin cất giọng khàn khàn: "Độc tố không xuống được dưới quá cổ nạn nhân."
"Chứng tỏ sau khi chết, mới có người cố tình đổ thạch tín vào miệng thi thể, nên chất độc chỉ lắng lại ở cuống họng mà thôi." Tôi nói nốt ra kết luận, cũng đeo găng vào cùng Hanbin kiểm tra, "Ngỗ tác chỉ đưa ra kết luận vì họ mới thử châm, chưa hề tìm kiếm nguyên nhân sâu hơn nữa."
Nói rồi tôi chạm vào lòng bàn tay của Yongsun, vật nhỏ cồm cộp kia nhanh chóng bị tôi phát hiện. Tôi đưa nó lên tầm mắt, cả hai người chúng tôi có chút ngẩn người.
"Hoa bưởi sao?" HAnbin nhíu mày, lại tìm quanh người của Đỗ Như, nhưng không phát hiện ra thêm cánh hoa nào nữa. "Lạ nhỉ, mùi hương rất nồng mà."
Tôi nhẹ đặt bông hoa bưởi vào trong khay gỗ đựng vật chứng, thở dài: "Người chết đã tự mình tố cáo rồi. Nơi cô ấy chết thực sự không phải là cái mương kia, mà là một nơi cực kỳ nhiều hoa bưởi."
Trong hầm đá, tâm trạng chúng tôi cực kỳ nặng nề. Càng tiến đến sự thật bao nhiêu, lại càng căm hận tên hung thủ bấy nhiêu.
"Giờ chúng ta còn đợi gì nữa? Mau đến tìm Kang Jisoo thôi." Dục Thiên nghiến răng, cơn giận khiến gương mặt đanh lại, "Lục soát nơi hắn ở chắc chắn là sẽ có manh mối."
Tôi nhìn Hanbin một hồi, sau đó thở dài: "Cái này phiền huynh rồi. Ta còn muốn đến một nơi khác nữa."
"Nhà lao của nha môn sao?"
"Phải." Tôi gật đầu, cảm giác bi thương lan tỏa trong cơ thể, "Ta cần gặp người đang mang tội giết hại nương tử của mình, kwon Jinyong."
.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip