26.Bị thương

Bae Joohyun ngủ một đêm vô cùng ngon giấc. Hôm sau tỉnh lại sốt đã hoàn toàn hạ, bệnh cảm còn một chút, cũng không nghiêm trọng. Kang Seulgi không có ở phòng ngủ, bên ngoài cũng không có tiếng động gì.

Joohyun ra nhìn một vòng, quả thật không có ai, trên bàn ăn bày một tô cháo đã được hâm nóng, vẫn còn nghi ngút khói. Thuốc phải uống được đặt bên cạnh tô cháo, cũng không có tờ giấy nhắn lại.

Trước tiên đi tắm, sau đó ngồi xuống ăn điểm tâm. Joohyun thất thần, máy móc đem thìa cháo đưa vào miệng, ánh mắt mờ mịt không có tiêu điểm.

Kang Seulgi...

Cùng lúc đó, Kang cảnh quan một tay nắm tay cầm trên xe buýt, một tay cầm bánh bao thịt nhét vào miệng, ngó đầu nhìn ngoài cửa sổ. Phạm vào sai lầm lớn như vậy, vụ án Park Chorong là không thể tiếp tục giao cho cô, sáng sớm chạy về cục, sớm bàn giao công việc cho tổ khác. Xem ra cô ba Bae gia muốn bảo vệ tới cùng, cho dù bắt được người, ra toà án rồi lật lời khai, chẳng khác nào mất công!

Quả thật không hổ danh là người cùng một nhà, con gái họ Bae, đến giờ luôn làm cho người khác không thể hiểu nổi họ đang nghĩ gì.

Đối với người ít khi rảnh rỗi như Kang cảnh quan, tạm thời cách chức coi như nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt. Ngoại trừ về nhà gặp ba mẹ, buổi tối cùng bạn bè ra ngoài uống một ít rượu, hoặc có thể là đi tìm Bae Joohyun.

Cô hai Bae ngoại trừ lúc sinh bệnh mới biểu hiện ra một chút yếu đuối, một khi khôi phục lập tức lại là phong thái nghiêm nghị không thể xâm phạm. Nhưng mà Kang Seulgi đã quen, xem như chẳng có gì xảy ra. Hơn nữa gần đây Bae Joohyun im lặng nhiều hơn lạnh lùng, đối với Kang Seulgi đã quen chịu ngược, im lặng coi như là đãi ngộ hiếm có. Cho nên, cô vượt qua hai tuần lễ tạm cách chức để kiểm điểm cũng thanh thản, nhẹ nhàng.

Sau khi Seulgi phục chức, Joohyun phải đi công tác một tuần ở chi nhánh nước ngoài. Sau khi trở về thì lại ở Bae thị vài ngày. Buổi chiều mới lần đầu tiên trở về nhà mình, ban đêm hơn chín giờ một chút, chuông cửa bị ấn vang lên inh ỏi.

Qua cánh cửa kính nhìn thấy mái tóc xoăn của Kang Seulgi, Joohyun mở cửa.

Vào cửa, Seulgi sắc mặt tái nhợt, trên tay cầm một túi plastic không lớn, quần jeans hiện từng khối từng khối vết bẩn. Joohyun đầu tiên là quét mắt nhìn cô, phát hiện không bình thường liền xem xét cô tỉ mỉ.

Mà Kang Seulgi cũng không có giống như ngày xưa liền vào trong nhà luôn, chỉ đóng cửa, rồi đứng ở cửa, vẻ mặt rất mất tự nhiên.

Joohyun cảm thấy kì lạ, nhịn không được mở miệng hỏi cô.

"Làm sao vậy?"

Chân mày Seulgi dãn ra rồi nhanh chóng nhăn lại, giống như đang chịu đựng cái gì. Nuốt một cái, cẩn thận mở miệng.

"Cô.... giúp tôi một chút được không?"

Joohyun vẫn nhìn chằm chằm mặt cô như muốn nhìn ra điều gì đó, nghe nói như vậy, có thể nói đây là câu nói méo mó hạng nhất của cô.

"Tôi bị ngã một chút, cô giúp tôi bôi chút thuốc được không?"

Nói xong, đưa túi plastic trong tay ra. Joohyun đưa tay nhận.

"Ngã chỗ nào?"

"Trên lưng."

Seulgi nói xong, quay qua cho Joohyun xem.

Đôi mắt Joohyun lập tức trợn to, túi cầm trong tay thiếu chút nữa rơi xuống. Sau lưng Kang Seulgi rách một lỗ rất lớn ở chính giữa, áo khoác, áo lông, quần áo bên trong tất cả rách nát, bên trong một khối máu to bằng cái tô còn dính đầy bùn đất.

Seulgi đưa lưng về phía cô lại không có nghe thấy động tĩnh gì, quay đầu lại nhìn.

"Tôi mua dung dịch oxy già cùng bông y tế, băng gạc gì gì đó, cô giúp tôi lau sạch, bôi chút thuốc là tốt rồi."

"Bị thương nặng như vậy bôi chút thuốc là tốt rồi sao?" Joohyun thốt ra.

Kang Seulgi sửng sốt, nháy mắt mấy cái, than thở giải thích.

"Chỉ là bị thương ngoài da, đi bệnh viện cũng chỉ bôi chút thuốc, bọn họ ra tay không một chút lưu tình, càng làm càng đau thêm."

Joohyun không nói lời nào, nhìn chằm chằm vào vết thương của cô, vẻ mặt cứng nhắc. Kang Seulgi kéo khoá kéo, cởi áo khoác ra, động tác khẽ động vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt. Lại thử thêm hai lượt, phát hiện áo lông thật sự không cởi ra được.

"Có kéo không?"

Cố gắng bình tĩnh một chút, Joohyun xoay người đi tìm kéo cho cô. Từ phía sau cắt toàn bộ áo lông mới cởi ra được. Áo lông cởi ra, quần áo nhạt màu bên trong đầy vết máu đặc. Joohyun cảm thấy có cái gì đè nặng lên ngực, hít thở cũng không thông.

Seulgi hồn nhiên bất giác, cởi bỏ quần áo, nằm sấp trên ghế sofa, để vết thương lồ lộ ra ngoài. Vết máu đỏ sậm nằm trên làn da trắng nõn, phá lệ chói mắt.

Bae Joohyun dừng một hồi mới lại đó, đưa tay lấy bông y tế, băng gạt sếp trên bàn trà, đi rửa sạch tay. Nửa ngồi xổm phía trước sofa bình tĩnh nói.

"Trước tiên, tôi sẽ lấy bùn đất bẩn ra."

"Ừ."

Kang Seulgi rất am hiểu, mặt vùi vào trong đệm dựa, trả lời buồn bã. Nhưng mà, biết là một chuyện cảm nhận lại là một chuyện khác, khi thuốc khử trùng vừa tiếp xúc vết thương, lập tức truyền đến đau nhức, tay Seulgi đang khoát hờ trên sofa cũng biến thành nắm đấm, cố gắng chịu đựng. Cô cố kiềm chế không phát ra tiếng, tuy không có động thái gì to lớn nhưng những phản ứng rất nhỏ cũng đủ để chứng minh đau đớn cỡ nào.

Joohyun nhìn cô, cắn chặt môi dưới, tay đã hơi run rẩy, nhẫn tâm rửa sạch bụi bẩn. Máu khô được lau đi, vết thương lại chảy ra máu mới.

Buông dung dịch oxy già, cầm cái nhíp gắp miếng bông tẩm thuốc sát trùng, bắt đầu lau hạt bụi ngoan cố kia. Cồn kích thích càng mạnh, khi tiếp xúc Seulgi rốt cuộc nhịn không được.

"Ách...."

Joohyun nghe thấy, lập tức rụt tay về, giương mắt nhìn cô. Seulgi "a,a" hút khí, mắt đều đỏ.

"Nhẹ... nhẹ tay." Ánh mắt cầu xin nhìn Joohyun.

Joohyun thu hồi ánh mắt, kiềm nén nhịp tim đập nhanh, ngừng thở lại lần nữa đem miếng bông chạm vào vết thương.

"A a! Đau, nhẹ tay a!"

Cảm giác đau thật sự rất khó có thể chịu được, Seulgi chỉ biết kêu đau để dời đi sự chú ý của mình. Tay Bae Joohyun càng ngày càng run rẩy, một khối bụi bẩn màu đen làm cách nào cũng không lau ra được.

"Cầu xin cô, đây là thịt người a... cô có thể nhẹ tay không, đau chết tôi rồi!"

Seulgi đau quá hoá nóng nảy, không biết mình đang nói cái gì. Cảm giác vết thương ngừng kích thích, thở gấp quay đầu lại. Bae Joohyun nhìn chằm chằm cô, ánh mắt oán hận, đôi mắt cũng đỏ. Seulgi nhất thời mơ màng, cũng sững sờ nhìn cô.

"Bốp" một tiếng, bỗng nhiên Bae Joohyun vứt nhíp và bình thuốc trong tay lên bàn, đứng lên đi thẳng vào phòng tắm. Dùng sức đóng mạnh cửa, tiếng đóng cửa làm Kang Seulgi run run. Lặng lẽ nhìn những món đồ bị ném trên bàn, rồi lại nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại, nháy mắt mấy cái, không biết gọi là cái gì.

Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm. Seulgi ngồi dậy, ngồi yên trên sofa. Sau một lúc, đứng lên đến trước cửa phòng tắm. Đầu tiên là nhẹ nhàng gõ cánh cửa, bên trong không có phản ứng. Ngập ngừng, tay cầm tay nắm cửa xoay mở cửa ra.

Bae Joohyun đứng trước bồn rửa tay, tay cầm lấy khăn mặt, cúi thấp đầu. Vòi nước ào ào chảy, trên gương có vết nước bị bắn tung toé lên.

Seulgi từ từ đi qua, tắt nước. Qua gương, rõ ràng Bae Joohyun vừa mới rửa mặt, một vài sợi tóc ướt dính trên trán, trong đôi mắt vẫn còn vương vài tơ máu. Seulgi vươn tay nắm lấy tay cô, kéo về bên cạnh mình, Joohyun né tránh, nhưng mà Seulgi kiên trì, vẫn kéo vào trong lòng.

Cơ thể mềm nhũn lại có hương thơm thanh nhã, Seulgi ôm thật chặt, cúi đầu dỗ dành.

"Được rồi, được rồi tôi đi bệnh viện, không có việc gì cả, nha? Không có việc gì."

Bae Joohyun hít một hơi, không nói gì, vùi mặt vào cổ Seulgi. Cảm giác da thịt tiếp xúc thật sự rất tốt, phải tốn bao nhiêu sức lực và kiên trì mới có thể nhẫn tâm cự tuyệt đây.

Từ bệnh viện trở về trời cũng đã khuya, vết thương của Seulgi sau khi băng lại thì không thể tắm rửa, chỉ đơn giản lau một chút, rồi đi ngủ. Joohyun cũng nhanh chóng hoàn tất công việc, tắm rửa rồi chèo lên giường.

Seulgi nằm úp sấp ở trên giường, chỉ mặc quần ngủ, bên hông quấn quít lấy băng gạt, nặng nề ngủ. Lông mi theo hít thở vừa lên một chút rung động, trên gò má non mịn thản nhiên hồng hồng. Joohyun ở trong ánh sáng mờ nhạt tinh tế tỉ mỉ nhìn cô, mái tóc quăn mềm mại, lỗ tai xinh đẹp, nhiều điểm cùng chi tiết để ý đến đều là thích, nhưng có lẽ chỉ có lúc ngủ mới sẽ không hận cô như vậy.

Tiếng thở dài nhỏ không thể nghe thấy, đắp lên chăn mỏng cho cô, tắt đèn, Bae Joohyun cũng nằm xuống.

Vừa qua khỏi rạng sáng, di động Kang Seulgi vang lên inh ỏi. Đang ngủ say bị đánh thức, cô nhanh chóng bắt máy, nhẹ giọng.

"Alo?"

Vừa nói, vừa bước xuống giường, khom eo nhặt quần trên mặt đất lên, đi ra khỏi phòng ngủ. Joohyun cũng bị đánh thức, mông lung suy nghĩ, đôi mắt nhìn theo bóng dáng cô.

Day day cái trán, Joohyun cũng thức dậy xuống giường, cũng đi theo ra khỏi phòng ngủ, bật đèn phòng khách sáng lên.

Seulgi nghiêng đầu dùng bả vai đỡ di động, vừa mới đem nút thắt nội y cài xong, cầm theo quần, chân sau đưa lên mặc, khẽ động vết thương, đau đến méo miệng suýt xoa, một bên còn đang nói.

"Ở đâu? Hiện trường có bị phá huỷ không?"

Joohyun đi qua, bỏ tay Seulgi ra, để cô rảnh tay cầm điện thoại nói. Giúp cô kéo quần lên, thắt dây nịt, lại đi vào phòng quần áo, lấy một bộ quần áo sạch sẽ của Seulgi. Cài hết khuy áo, đặc biệt lấy áo lông rộng rãi, áo khoác là vải bông mềm mại, lúc giúp cô mặc vào còn tỉ mỉ, cẩn thận né tránh vết thương trên lưng. Toàn bộ quá trình, Bae Joohyun hơi cúi thấp đầu, như một người vợ hiền, tỉ mỉ chăm sóc Seulgi.

Kang Seulgi thụ sủng nhược kinh, kinh ngạc vì chưa từng có được dịu dàng như vậy, nhưng vì vụ án quá nghiêm trọng, nên cô không thể phân tâm. Đợi đến khi chi tiết vụ án và địa điểm hỏi xong, cúp điện thoại, Joohyun cũng giúp cô ăn mặc chỉnh tề.

Seulgi thất thần, há to miệng, lại không biết nói cái gì. Joohyun đi vào nhà bếp, lúc trở ra cầm theo một cái túi giấy mang nhãn hiệu Judy.

"Hồ điệp tô, mang theo để ở trên xe, lúc đói bụng lấy ra ăn."

Kang Seulgi đứng ở cửa, ánh mắt phức tạp nhìn Bae Joohyun.

Hai năm, luôn lần lượt bị ngược, dù kiên cường thế nào, thì tim cũng bị đâm nát bét. Ngay cả tìm mọi cách dứt bỏ cũng không được, làm sao dám hy vọng xa vời loại ấm áp này. Bị thương, người duy nhất nghĩ đến chính là người này, ở dưới lầu nhìn thấy ngọn đèn sáng, bao nhiêu vui sướng triệt tiêu hết mọi đau đớn. Hơn mười ngày không gặp, không phải là không nhớ, nhưng là, sợ cái loại lạnh băng cự tuyệt, đành phải như trước làm bộ như không chút để ý. Ở trong lòng của cô, sự tồn tại của Bae Joohyun sớm đã ăn sâu bén rễ, mặc kệ như thế nào cũng giao động không được.

Đột nhiên cảm thấy được ấm áp, băng sơn hoá xuân thuỷ, thật đúng là có chút không quen.

"Ách... vậy tôi đi đây."

Bae Joohyun gật gật đầu, đưa Seulgi ra cửa. Cửa đóng trong nháy mắt, Kang cảnh quan dường như không tin vào hai mắt của mình, vừa rồi có phải hay không nhìn thấy:

Cô ấy..... nở nụ cười?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip