chap 23
Chap 23.
Vào một buổi sáng tinh mơ.
SuA thức dậy, đôi mắt nhòe đi vì gỉ mắt, cô mau mau dụi dụi vì cô thấy ở cánh cửa có gì đó giống như bóng người.
Là vợ cô đang đứng đó nhìn cô, nhưng với một ánh mắt không thiện cảm cho lắm. SuA mừng rỡ định chào Siyeon một cái, vậy mà cô ấy vội quay phắt mặt đi, đóng cửa lại cái rầm.
SuA bất động trong một vài giây. Nguyên một tuần nay đến cái khuỷu tay của Siyeon cô cũng không được chạm nữa. Siyeon cự tuyệt cô xuyên suốt từ lúc cô ấy biết bí mật của cô đến tận bây giờ. Hai người ngủ hai phòng khác nhau, Siyeon ngủ ở phòng chính của hai người, SuA ngủ phòng bên cạnh. Mấy ngày đầu SuA ngủ ở trong phòng ngủ, xong đến tầm 5h sáng cô sẽ chạy ra sofa ngủ để Siyeon tưởng là cô ngủ ngoài sofa cả đêm, cô ấy có lẽ sẽ thương xót cô nhiều hơn và tha thứ cho cô dễ hơn.
Nhưng sau đó Siyeon biết trò lừa đảo này của cô, cô ấy dậy còn sớm hơn cả cô nữa để kiểm tra xem cô đang ngủ ở đâu. Rồi SuA cũng không cố gắng dậy sớm để đi ra sofa ngủ nữa, cô cứ tiếp tục ngủ trong phòng ngủ.
Vì có ngủ ở sofa thì vợ cô cũng đâu có thương xót gì cô đâu, bây giờ đối với Siyeon, cô là sương mờ rồi, cô ấy không nhìn ra cô nữa, cô không lọt được vào tầm ngắm của cô ấy nữa rồi.
Cho nên SuA đành gặm nhấm nỗi đau, ráng sống qua ngày, chờ đến lúc Siyeon tha thứ cho cô hoàn toàn.
SuA uể oải nâng người dậy rồi đi vệ sinh cá nhân, cô bước vào phòng ăn thì thấy vợ cô đang ăn mì tôm.
- Em yêu, sao lại ăn qua loa vậy hở, như vậy thiếu dinh dưỡng, chờ chị một xíu chị nấu thêm thịt trứng cho em – SuA nhăn mặt nhìn cái tô mì ăn vội của Siyeon.
- Không cần đâu, 10 phút nữa em phải đến lớp dạy rồi – Siyeon không thèm nhìn SuA, cứ làm việc của mình.
Siyeon thông thường dạy piano một tuần 4 ngày, mỗi ngày 1 buổi 3 tiếng liên tiếp. Từ lúc giận hờn SuA là lượng đi dạy chợt tăng hơn gấp đôi, 1 tuần full ngày, ngày nào cũng đi dạy, có hôm dạy tận 8 tiếng đồng hồ, có hôm dạy tận 12 tiếng đồng hồ.
1 ngày đi dạy piano trung bình được 100 ngàn won, 1 tháng đi dạy là kiếm được 3 triệu won, trong khi mỗi tháng SuA cho Siyeon gấp 3 số tiền đó. SuA không hiểu vợ mình tại sao cứ phải vất vả đi kiếm tiền như vậy làm gì, chắc chắn là muốn tránh mặt cô đây mà. Nếu đi làm nhiều thì sẽ chỉ gặp cô một chút vào buổi sáng, một chút vào buổi tối mà thôi, chưa kể hai người còn đang ngủ khác phòng, thời gian ở cạnh nhau còn chẳng nổi 2 tiếng một ngày mất.
SuA mấy ngày vừa rồi rất chăm chỉ làm việc để cô có một vài ngày nghỉ, cô sẽ dành thời gian ở cạnh vợ cô nhiều hơn, và thời điểm đó bắt đầu từ ngày hôm nay.
- Lên xe đi, chị chở em đi làm – SuA đưa chiếc xe xanh lá của mình đỗ ở ngoài, chờ Siyeon bước ra.
- Không cần, chị đi làm đi – Siyeon toan quay mặt thì bị SuA nắm người, cô ấy mở cửa rồi đẩy cô thật mạnh vào trong xe.
Siyeon rõ ràng là cơ thể to hơn, người nặng hơn, mà lại bị SuA đẩy như vậy, cô không có miếng sức lực nào hết.
SuA đưa Siyeon vào trong xe rồi đi sang bên kia, lên ghế ngồi của mình, cô thắt dây an toàn cho Siyeon.
- Từ hôm nay chị sẽ đưa em đi làm, đón em về nhà, đưa em đi shopping nếu em muốn, đưa em đi xem phim nếu em thích bộ phim nào đó, chở em đi dạo lòng vòng thành phố nếu em muốn đi hóng gió.
- Em không có nhu cầu gì cả, chỉ muốn đi làm và về nhà thôi – Siyeon khoanh tay lại, nhẹ nhàng nói, mắt vẫn không nhìn vào SuA.
- Ừ, vậy thì chị sẽ đưa em đi làm, rồi ngồi chờ em làm việc xong, rồi đưa em về, rồi ngày hôm sau lại như thế tiếp – SuA kéo gần khoảng cách của hai người, cô ấy Siyeon bắt đầu nghiêng đầu để né cô.
- Chị không đi làm hả?
- Chị sắp xếp nghỉ làm nguyên tuần tới để ở bên cạnh em.
- Không cần phải vậy đâu, em đâu có rảnh mà có thời gian cho chị.
- Chị đâu cần em rảnh – SuA rướn người hôn vào môi Siyeon một cái, rồi bắt đầu lăn bánh.
Siyeon giả vờ chùi chùi cái miệng rồi hất đầu về phía mặt trời, cô vẫn tức chuyện Kim SuA dám cả gan lừa đảo cô suốt gần 3 năm, cô không thể tha thứ cho chị ta dễ dàng được.
Đến một trung tâm nghệ thuật, Siyeon vào lớp học, SuA ngồi ghế chờ ở ngoài. Trong lúc chờ, cô nhìn xung quanh ngắm nghía không gian ở đây, rồi cái đầu lanh của cô chợt nảy ra một ý tưởng.
Cô vốn đâu thích cái việc Siyeon đi làm túi bụi như vậy, cô phải làm sao để cô ấy bị nghỉ việc mới được. SuA nghĩ là làm, cô đi tìm quản lý nhân sự ở đây và ngồi đàm phán với người ta, cô làm theo cách cũ, mọi thứ đều giải quyết bằng tiền.
Ngày xưa khi cô không chắc chắn về tình cảm của Siyeon, cô cũng dùng tiền để giữ cô ấy bên cạnh cô cơ mà.
Siyeon vừa dạy học vừa ngó ngó ra ngoài xem SuA đang ngồi ở đâu, còn ngồi ở đó không, có chú ý vào trong này hay không. Cô thừa nhận rằng cô đang tức chị ta, nhưng cô cũng cần sự chú ý của chị ta nữa.
Cô nghĩ bản thân mình bị điên khùng rồi, cô cứ bám chấp vào một lỗi lầm trong quá khứ để có cớ làm thái độ của hiện tại. Cô nhìn vào hình ảnh SuA đang nằm cô đơn ở ghế sofa, cô cảm thấy hài lòng vì chị ta đang chịu khó vì cô, nhưng khi cô nhìn vào hình ảnh SuA đang nằm ngủ ngon trên giường căn phòng bên cạnh, cô lại bực mình.
Quả thật, cô muốn chị ta để tâm cô và thể hiện tình yêu nhiều hơn, cô muốn nhìn thấy chị ta quằn quại vì cô, như cách chị ta đã làm với cô vào năm ngoái.
Cô thấy SuA ngồi ở ngoài chăm chú ngắm cô một lúc rồi đi mất, chắc hẳn là ngồi không chán quá nên ra ngoài chơi rồi. Sau lớp học, Siyeon bước ra ngoài thấy SuA đang đỗ xe chờ, cửa xe được mở sẵn.
- Về nhà thôi vợ yêu – SuA miệng cười rộng, không phải vì mừng rỡ Siyeon đã dạy xong, mà là vì việc khác.
Siyeon lườm nguýt người kia rồi hậm hực bước vào trong xe. Hai người trải qua một buổi ngày ảm đạm, Siyeon cứ làm việc của mình, còn SuA kè kè bên cạnh làm phiền. Cô và cô ấy đang ngồi trong phòng khách.
Chị ta cứ bóp véo phần da trên khuỷu tay của cô, rồi còn dựa đầu vào vai cô, cử động liên tục.
- Bora, ngồi im nào, đầu chị nặng quá – Siyeon phàn nàn.
- Chị mệt quá, lái xe đường dài, phải dựa vào em thì mới đỡ mệt.
Siyeon phì cười vì cái lý do dở hơi của SuA nhưng cô cố che giấu nó.
- Baby, hơn tuần rồi em mặc kệ chị, đến nắm tay em cũng không cho nữa, em không nhớ chị hả?
- Không, nhìn mặt chị là máu tức của tôi nổi lên rồi đó – Siyeon bình thản đáp.
- Chị là người ở cạnh em mỗi ngày, em nghĩ xem em tức cái người ở cạnh em đến cuối đời thì có ổn không, em sẽ mệt mỏi vì tức đó.
- Thì sao, tôi thích thế đấy.
SuA bĩu môi, Siyeon ngày xưa gọi dạ bảo vâng, nói cái gì là làm liền, ra lệnh cái gì là ngoan ngoãn tuân theo, chứ không bướng như bây giờ.
Cô lập ra kế hoạch để cô ấy lụy cô hơn, ai ngờ giờ phản tác dụng vậy đâu.
Hết một buổi tối hai người về hai phòng khác nhau như thường lệ, SuA nở nụ cười thân thiện trước khi Siyeon đóng sập cửa vào.
- Vợ yêu, ngủ ngon nhé, mơ về chị nhé.
- Đừng hòng *cạch*
SuA cười nhếch môi, mai chắc chắn Siyeon sẽ nhận được đơn cho nghỉ việc, nghĩ đến đó thôi là cô đã thấy hả hê rồi đó.
Y như dự đoán, SuA được chứng kiến khuôn mặt hoảng hốt xen lẫn tức giận của Siyeon sau khi nghe cuộc gọi của ai đó đến từ trung tâm nghệ thuật kia.
Siyeon dập máy cuộc gọi trong bực bội, rồi quay sang nhìn SuA, người đang diễn một nét ngơ ngác.
- Vợ yêu, sao thế, ai làm em bực hả?
- Là chị can thiệp vào nên trung tâm nghệ thuật mới đuổi việc tôi đúng không?
- Không, chị biết gì đâu, sao họ lại đuổi em đột ngột vậy?
- Đừng có hòng che giấu tôi, tôi lạ gì cái tính xà lơ lừa đảo của chị - Siyeon nheo mắt.
- Babe, nếu em bị cho thôi việc thì em có thể ở nhà thư giãn, tận hưởng cuộc sống, tiền bạc chúng ta đâu thiếu, em đâu cần thiết phải vất vả như vậy. Ngày xưa em chăm chỉ ở nhà lắm mà, em có thể nằm giường cả ngày không chán mà, sao giờ em lại tham công tiếc việc quá vậy.
- Ở nhà nhiều để mà rảnh rỗi gặm nhấm cái cục tức vốn có trong lòng tôi hả? – Siyeon cau mày.
- Em yêu, chị đã làm tất cả những gì em yêu cầu, quỳ xuống trước em trong đám đông chị cũng làm rồi, em muốn chị làm gì nữa để em có thể tha thứ cho chị?
- ……………. – Siyeon khoanh tay giả vờ nhìn tivi, đầu óc cô chợt trống rỗng.
Cô cũng không biết phải làm sao để sự tức giận của bản thân biết mất.
SuA chứng kiến màn im lặng của Siyeon rồi thở dài.
- Baby, mai đến bệnh viện cùng chị nhé.
- Để làm gì?
- Chị có hẹn khám cổ tay với bác sĩ, hôm trước chị bị đau cổ tay và đi khám, xong bác sĩ hẹn một ngày khác đến tái khám và chọn ngày để tiến hành tiểu phẫu.
- Tại sao lại phải tiểu phẫu?
- Chị có hạch ở cổ tay.
- Tại sao lại có bệnh đó?
- Chắc do làm tình với em nhiều quá.
Siyeon quắc mắt nhìn cái vẻ vô tư cười đùa của Kim SuA ở bên cạnh, cô thở mạnh.
- Chị nghĩ tôi tin chị sao? Đừng hòng – Siyeon đứng dậy bước vào phòng khóa trái cửa lại.
- Chị nói thật mà – SuA nói với ở đằng sau, nghe thấy tiếng đóng cửa sầm một cái, cô dựa hẳn người xuống sofa, cảm thấy não nề.
Những lúc khỏe mạnh thì lỡ chọn nói dối cô ấy, bây giờ bệnh thật cô ấy không tin….
Chắc cô đành phải đi với Suna rồi.
---
Ngày hôm sau, Siyeon dành cả ngày ở nhà vì đã bị đuổi việc, tự dưng trở thành người thất nghiệp rảnh rỗi. SuA thì ngậm ngùi bước ra khỏi nhà một mình để đến bệnh viện.
Cô gặp bác sĩ để khám tổng quát một lần nữa, rồi bác sĩ hẹn ngày hôm sau đến tiểu phẫu. Quy trình cũng không có gì khó khăn, chỉ nửa tiếng là xong, nên SuA đã đặt hẹn ngày sớm nhất để tiến hành, cô dạo này phải chịu đau ở cổ tay, cảm thấy làm cái gì cũng không thoải mái.
Cho nên cô đã không tự tay nấu ăn nữa mà gọi Jihyo đến nấu hai bữa trưa tối cho gia đình mình ăn. Buổi tối đến, cô dặn Jihyo nấu cơm cho Siyeon ăn tối, còn cô về muộn, cô sẽ ăn sau.
Lý do cô về muộn hôm nay vì bận đi bar với Suna, không có lý do gì to tát, chỉ là muốn xả chút stress.
---
Siyeon rảnh rỗi ở nhà đột nhiên nhận được cuộc gọi từ một số lạ
- Alo
“Anh nè”
Siyeon im lặng, giọng nói này nghe quen quen
“Là anh, Shinwon”
- Sao lại gọi cho tôi?
“Chúng ta gặp nhau một chút được không, anh muốn nhờ em giúp đỡ”
---
Quán bar
- Cổ tay chắc khó chịu lắm hả, mai làm tiểu phẫu rồi mà giờ uống rượu có ổn không? – Suna ngại ngùng hỏi, người đề xuất đi đến đây là SuA, cô chỉ nương theo mà thôi.
- Chắc không sao đâu, tôi có định uống nhiều đâu mà – SuA uống một ngụm Vodka.
- Tưởng kế hoạch thành công rồi cuối cùng lại đổ bể, tôi xin lỗi chuyện hôm trước nhé, tôi quên mất không nhìn ra là Siyeon đang đi tập thể dục cùng cậu.
- Không sao, Siyeon chẳng bao giờ đi ra ngoài tập thể dục nên cậu không nhìn ra thì là điều dễ hiểu. Cô ấy phát hiện ra bí mật là vì vô tình gặp Eunbi. Eunbi lại không biết nên thoải mái nói chuyện.
- Giờ cậu định làm gì? Hay lại lập một kế hoạch khác?
- Tôi cũng đang nghĩ đến chuyện đó.
Điện thoại đột nhiên reo chuông, SuA giật mình theo phản xạ khi thấy cái tên “Singnie” hiện lên.
- Cậu làm tôi sợ đó Kim SuA, thế nào mà cô ấy lại gọi điện đúng lúc vậy – Suna theo quán tính nhìn xung quanh, cảm giác như Siyeon đang ở đâu đó gần đây.
SuA thở một cái cho bình tĩnh rồi nhấc máy.
- Chào em.
“Sao giờ này chưa về nhà?”
- À….chị đi có việc xíu, chị gọi Jihyo đến nấu bữa tối cho em rồi
“Rồi chị không về nhà thì đồ ăn nguội hết thì sao, chị có ăn tối ở nhà không để tôi còn biết đường giữ đồ ăn lại, hoặc vứt đi”
- Có, có ăn chứ, chị về liền.
SuA cúp máy
- Sao vậy?
- Tôi về nhà đây, Siyeon gọi điện nghe giọng khó chịu lắm.
- Thế còn kế hoạch mới?
- Kế hoạch gì nữa, dẹp.
SuA rời đi trong tiếng cười hả hê của Suna. Đời cô chưa bao giờ phải quằn quại khốn đốn trong một mối quan hệ nào như vậy, bạn thân của cô chắc hẳn rất thích thú khi thấy cô đang bị thao túng có đúng không.
Sau nửa tiếng chạy xe quá tốc độ, SuA biết ơn vì mình đã không gặp cảnh sát giao thông không thì lại gặp rắc rối. Cô bước vào nhà, nhìn thấy Siyeon đang xem tivi.
- Chào em – SuA cười thân thiện.
- Ăn tối đi, đồ ăn trong tủ lạnh – Siyeon hất mặt một cái. Cô đi ra ngoài một xíu gặp Shinwon giải quyết tí công chuyện, rồi lúc cô đi về vẫn không thấy SuA ở nhà, trong lòng lại bực tức, đi đâu la cà mà không thèm về nhà luôn. Cô gọi cho SuA để dằn mặt.
SuA đi lon ton vào phòng bếp, lôi ra trong tủ lạnh đĩa cơm Jihyo đã chuẩn bị, cô khựng lại một chút. Đó là đĩa cơm bò xào nấm phô mai.
Cô là một người rất kén ăn và những thứ cô không ăn được có thể đếm đến gạch đầu dòng thứ 10. Jihyo chắc hẳn đã quên điều này, vì cô ấy đã lâu lắm rồi có nấu đồ ăn cho cô nữa đâu.
Nhưng giờ mà không ăn thì Siyeon lại quạo mất, SuA cố gắng hâm lại đĩa cơm, rồi ngồi bàn sẵn sàng ăn.
Đang chuẩn bị đưa miếng phô mai lên miệng, mũi thì bịt lại để có thể ăn cái món cô ghét một cách trơn tru thì có ai đó gạt cái muỗng của cô xuống. SuA ngẩng lên, thấy Siyeon lấy ra một cái đĩa khác, lấy phô mai cùng với nấm ra khỏi đĩa của cô.
- Bị điên hay sao mà lại ăn phô mai, chị không chịu được mùi của nó mà.
- Chị sợ em giận nên ráng ăn – SuA chưng ra một bộ mặt mèo con.
- Sợ em giận thì tại sao lại lừa đảo em làm chi – Siyeon tiếp tục chọc ngoáy SuA.
- Chị đã quá hồ đồ, suy nghĩ không chín chắn, chị xin lỗi em – SuA phồng má.
- Làm giám đốc mà giọng điệu như trẻ con thế mà nghe được à, em gạt phô mai và nấm ra rồi đó, ăn cơm đi – Siyeon phàn nàn.
SuA cặm cụi ăn.
- Chị uống rượu đó hả, người nồng nặc mùi cồn.
- Ừ, chị chỉ uống một chút thôi.
- Tôi mà không gọi về chắc uống qua đêm luôn hả? Chị uống với ai?
- Uống với Suna.
- Sao lại đi uống với Suna, bàn kế hoạch mới hả?
- Không không, đi uống nói chuyện bình thường thôi – SuA phủ nhận lia lịa.
Siyeon nhìn SuA bằng nửa con mắt rồi quay lưng đi.
SuA vặn óc suy nghĩ, vợ cô rõ ràng là không ở cạnh cô quá nhiều dạo gần đây, nhưng cô cảm giác cô ấy đọc được suy nghĩ của cô vậy.
Một buổi tối kết thúc êm đềm như thường lệ, ăn tối xong hai người cùng nhau xem tivi, đêm tới thì nói lời tạm biệt rồi ai về phòng đấy. SuA cảm thấy thật nực cười, cô và Siyeon rõ ràng là vợ của nhau, vậy mà đang sống như hai người bạn cùng nhà vậy đó.
Cô không thể để tình trạng này kéo dài hoài vậy được, vợ cô còn là người hay do dự, hành động chậm nữa chứ. Cô chắc chắn phải làm một cái gì đó. Cô sẽ suy nghĩ sau khi tiểu phẫu cái cổ tay xong.
---
Sáng hôm sau SuA ra khỏi nhà sớm để đến bệnh viện, sau vài tiếng cô trở về nhà với một cánh tay có những vòng quấn băng bó trên cổ tay.
Siyeon lúc đó đang ngồi ở phòng khách, thấy SuA mặt quạo luôn.
- Chị đi đâu từ sáng tới giờ vậy hả?
- Chị đến bệnh viện.
- ……………… - Siyeon khựng lại nhìn SuA từ đầu tới chân, phát hiện ra cái cổ tay của cô ấy có vấn đề.
- ……………. – SuA không biết nói gì hơn, đi đến gần Siyeon và ngồi xuống bên cạnh.
- Chị…..chị bị hạch cổ tay thật hả? – Siyeon ấp úng.
- Em không tin thì tháo cái băng này ra là thấy liền – SuA giơ cái tay mình ra trước mặt Siyeon.
Siyeon cảm thấy vô cùng tội lỗi, cô đã nghĩ tiêu cực về vợ của mình suốt mấy ngày qua. Cô ấy làm cái gì cũng không vừa ý cô. Cô ấy dậy trước cô và ra khỏi nhà khiến cô không nhìn thấy cô ấy buổi sáng, cô không vừa ý, cô ấy cặm cụi ăn tối, cô không vừa ý, cô ấy không nấu cơm cho cô ăn, cô không vừa ý.
Cô chợt hiểu ra lý do SuA dạo gần đây không tự tay nấu đồ ăn nữa, vì cô ấy bị thương ở cổ tay, còn cô thì mải mê giận dỗi vì tưởng cô ấy không muốn nấu nướng cho cô.
- Bora, em xin lỗi – Siyeon thay đổi thái độ, hai tay nâng niu cổ tay của SuA, cô hôn vào đó một cái.
SuA buồn cười vì độ dễ thương bất chợt của Siyeon, cô nhân cơ hội kéo cô ấy vào lòng ôm chặt.
- Sing, chị yêu em lắm, chỉ yêu em thôi.
- …………… - Siyeon mắt dần đỏ lừ vì xúc động, đã bao lâu rồi cô không gần gũi với cô ấy như vậy cơ chứ.
- Chị có thể chịu được mọi sự thất thường của em, nhưng chị chỉ mong em đừng cự tuyệt chị, có được không?
Siyeon gật đầu trong ngực của SuA.
- Giờ mình vào phòng ngủ nhé – SuA đề nghị, Siyeon nghe phát biết luôn người kia đang muốn cái gì, giờ này là giờ gần trưa, tại sao lại muốn vào phòng ngủ.
- Em có buồn ngủ đâu mà phải vào phòng ngủ
- Thì mình vào nằm thôi chứ đâu cần ngủ.
Rồi mọi thứ kết thúc bằng việc cả hai đi vào phòng ngủ, kéo hết rèm lại để che ánh sáng, rồi nằm ôm nhau.
- Chị có còn đau tay không? – Siyeon mân mê cái cổ tay bị băng bó của SuA.
- Có, đau lắm.
- Giờ phải làm sao? Uống thuốc giảm đau cho nó đỡ đau hả?
- Không, nó cần nụ hôn của em để bớt đau.
Siyeon nhếch một bên môi, cảm thấy muốn dè bỉu cái sự sến sẩm của Kim SuA. Nhưng cô vẫn cầm cổ tay và hôn liên tiếp vào nhiều cái.
- Hôn vào đây nữa – SuA chỉ môi mình.
Siyeon đáp ứng, rướn người lên hôn SuA, xong điện thoại chợt reo chuông.
Siyeon liếc nhanh thấy tên người gọi rồi vội cúp máy.
- Ai vậy?
- Không có gì – Siyeon che tầm nhìn của SuA, hôn lên môi cô ấy thêm nhiều cái nữa.
End chap 23.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip