Chương 2: Sống chung trị liệu
Đợi đến khi Giang Quân kéo một cái vali cỡ trung, đeo một cái balo lớn đi vào nhà họ Viên đã là 5 ngày sau.
Viên gia chỉ có bảo mẫu ở nhà, bảo mẫu dẫn cô lên tầng ba, trên đường cũng giới thiệu cho cô bố cục phòng ốc trong nhà.
Cả tầng hai đều là cha mẹ Viên ở, tầng ba trước kia chỉ có Viên Soái ở một mình, bây giờ có thêm Giang Quân. Bảo mẫu không ở Viên gia, sau khi cha mẹ Viên đi làm bà sẽ tới nấu cơm làm vệ sinh. Thường một ngày sẽ khó có một lần gặp Viên Soái bởi vì khi cha mẹ Viên không ở nhà anh không chịu ra khỏi phòng, ngay cả đồ ăn cũng là bảo mẫu đưa lên phòng khách ở tầng ba.
Cha mẹ Viên cũng đặc biệt nhắc nhở không có việc gì thì không cần lên tầng ba quấy rầy Viên Soái, bởi vậy bảo mẫu tuy rằng ở Viên gia làm việc gần 3 năm, nhưng số lần nhìn thấy Viên Soái có thể đếm trên đầu ngón tay.
Giang Quân ở bên cạnh mỉm cười ôn tồn, trong lòng ít nhiều vẫn có chút thấp thỏm và khẩn trương. Dù sao bệnh tự kỉ kéo dài đến lúc trưởng thành thật sự là trường hợp khó giải quyết.
Cha mẹ Viên không ở nhà, Giang Quân cũng không tiện đi lại khắp nơi, cả buổi chiều cô đều ngốc ở trong phòng của mình tại tầng 3 sửa sang lại đồ vật, thường thường còn có thể nghe được từ phòng ngủ chính giữa đối diện truyền ra tiếng đàn violon dễ nghe tuyệt đẹp.
Buổi tối sau khi mẹ Viên tan tầm trở về thì lên tầng 3 gọi Viên Soái và Giang Quân đi xuống ăn cơm, lúc xuống cầu thang Giang Quân vẫn luôn yên lặng quan sát Viên Soái.
Bộ dạng đúng là đẹp trai tuấn lãng, Lâm Du thật sự không nói dối cô. Cao hơn cô hẳn một cái đầu, ít nhất cũng tầm 1m83 trở lên. Nếu không nhìn vào hai mắt, ai có thể biết chàng trai này bị bệnh tự kỉ chứ.
Sau khi ăn xong mẹ Viên thử giới thiệu Giang Quân cho Viên Soái, nhưng Viên Soái mắt nhìn thẳng phía trước không hề phản ứng. Trong giọng mẹ Viên có chút nóng vội, cô cũng chỉ có thể vội vàng khuyên giải an ủi, nói nhất thời không cần vội, chậm rãi ở chung với anh, anh sẽ thích ứng với cô.
Còn không đợi Giang Quân lí giải một chút hành vi sinh hoạt của Viên Soái công ty của cha mẹ Viên đã có việc khẩn cấp cần đi công tác hai tuần. May mà trước kia cha mẹ Viên cũng thường xuyên đi công tác, tất cả sắp xếp đều dựa theo từ trước đến nay. Chỉ có điều không có ba mẹ Viên, một mình cô phải chủ động tìm cơ hội ở chung với Viên Soái cũng là một việc không hề đơn giản.
Nhưng Giang Quân cũng không ngốc đến mức muốn giữ lại cha mẹ Viên, tuy rằng trước mắt còn chưa nghĩ ra biện pháp, nhưng cô nghĩ chắc chắn rồi sẽ có cơ hội.
Khó được có cơ hội hai người ở một chỗ, Giang Quân cũng không muốn bảo mẫu ở bên cạnh quấy rầy. Nếu trong phòng chỉ có hai người, lực chú ý của Viên Soái có khả năng sẽ càng dễ dàng đặt lên người cô, đối với bước đầu của việc thành lập mối quan hệ cũng sẽ thuận lợi hơn. Bởi vậy Giang Quân dứt khoát đem ý tưởng nói với mẹ Viên, chỉ cần buổi sáng mỗi ngày bảo mẫu đưa tới rau củ, hoa quả là được. Cố vấn tâm lí mở miệng, mẹ Viên cũng không có lý do cự tuyệt, huống hồ còn là vì hiệu quả của trị liệu đương nhiên là bà càng cực kì đồng ý.
Cứ như vậy, Giang Quân bắt đầu hai tuần cuộc sống ở chung với Viên Soái.
Ngày đầu tiên cô không hành động thiếu suy nghĩ, làm xong 3 bữa cơm thì đi phòng khách nhỏ trên tầng ba, cùng anh ăn cơm ở phòng khách nhỏ, tất cả thời gian còn lại đều nghĩ làm thế nào để lôi kéo lực chú ý của anh.
Đối với người bệnh tự kỷ mà nói tìm được thứ khiến họ chú ý là bước đầu tiên trong huấn luyện, cũng là bước bắt đầu cơ bản nhất.
Ngày hôm sau Giang Quân đã có hành động, sau khi cơm nước xong cô muốn giữ Viên Soái lại phòng khách, nhưng Viên Soái giống như cái gì cũng không nghe thấy cứ thế trở về phòng, ngay cả Giang Quân đụng vào cánh tay anh cũng không hề phản ứng. Đối với người đã từng có một lần kinh nghiệm trị liệu như Giang Quân mà nói điều này cũng chưa đủ khiến cô cảm thấy nản.
Buổi chiều khi cô gọt xong một đĩa trái cây gõ cửa phòng Viên Soái, rõ ràng vừa rồi còn nghe được âm thanh đàn violon nhưng gõ vài phút vẫn như cũ không có ai mở cửa.
Giang Quân nhướng mày, cũng không để bụng, trực tiếp thử vặn tay nắm cửa.
Vốn dĩ cô chỉ thử một chút, cũng không hy vọng gì nhưng không nghĩ tới xoay một cái đã mở ra. Sau khi vào cửa cô còn theo bản năng nhìn ổ khóa phía sau lưng, thì ra là một ổ khóa chết, căn bản không khóa được. Cũng đúng, đối với một người bệnh tự kỉ không có năng lực sinh hoạt độc lập mà nói không thể khóa cửa là tốt nhất, chẳng may có gì ngoài ý muốn xảy ra thì có thể không tốn thời gian mở cửa.
Phòng của Viên Soái rất lớn, là phòng ngủ chính ở tầng ba, gần như chiếm một nửa không gian tầng ba. Mở cửa đi vào là một căn phòng ngủ cách điệu màu xám, đối diện đuôi giường còn có hai cánh cửa. Một cánh cửa mở ra, có thể nhìn thấy bồn tắm sứ trắng bên trong. Một cánh cửa khác đóng lại, bên trong truyền ra tiếng vang nhỏ của đồ vật va chạm vào nhau.
Giang Quân biết đối với quấy nhiễu từ bên ngoài anh đều thờ ơ không thèm để ý, bởi vậy cũng không định gõ cửa một lần nữa mà trực tiếp vặn tay nắm đi vào bên trong.
Bóng dáng cao gầy đang ở trước cửa sổ vẽ tranh, giống như không hề phát hiện có người lạ xâm nhập anh vẫn cong eo vẽ tranh như cũ. Giang Quân chỉ biết anh thích đàn violon, lại không ngờ thì ra anh cũng có tình yêu sâu sắc đối với hội họa.
Nhìn xung quanh, một bức tường có những ngăn tủ chứa đầy sách, bên cạnh còn treo 3 cây đàn violon, trên mặt đất trống trải là dụng cụ vẽ tranh nằm rải rác và một bức tranh sơn dầu dựa nghiêng vào tường.
Trên tranh sơn dầu là cảnh rừng rậm lúc hoàng hôn, một con nai sừng tấm Bắc Mỹ đưa lưng về phía người xem giống như đang muốn một mình đi về phía rừng rậm.
Giờ khắc này trong lòng Giang Quân phảng phất như bị giáng một đòn, cô mơ hồ cảm nhận được nội tâm cô độc của Viên Soái, thậm chí là cực kì cô độc.
Cô lại nhớ tới bé gái được cô trị liệu, trong đôi mắt vốn vô thần như hai hố sâu ánh lên tia sáng và linh khí. Nếu như ban đầu Giang Quân nhận công việc này là vì tiền thì giờ khắc này cô đã chính thức hạ quyết tâm, muốn đưa con nai sừng tấm Bắc Mỹ chỉ có một mình hơn hai mươi năm này ra khỏi rừng rậm.
Cô nhẹ chân nhẹ tay đi đến bên cạnh Viên Soái, cho dù cô biết Nghiêm Kỳ không hề có cảm giác với hoàn cảnh xung quanh nhưng cô vẫn như không muốn quấy rầy đến vị họa sĩ đang tập trung này.
Anh đang vẽ cảnh sắc ngoài cửa sổ, ánh mặt trời trút xuống hoa cỏ và cây cối. Khung cảnh này dường như anh đã nhìn quen rồi, mỗi lần hạ bút đều chỉ chuyên chú lên giấy vẽ, chưa từng ngẩng đầu đối diện với khung cảnh thật bên ngoài cửa sổ.
"Anh vẽ bao lâu rồi?"
"Anh vẽ rất tốt, sinh động như thật."
Giang Quân dịu dàng nhìn Viên Soái nhẹ giọng mở miệng, nhưng Viên Soái lại một chút cũng không có phản ứng, chỉ chú tâm đắm chìm trên giấy vẽ. Giang Quân sớm đã có chuẩn bị nên không thất vọng, cũng hoàn toàn không kỳ vọng anh sẽ đáp lại mình.
Nhưng cô cần làm cho Viên Soái quen và thích ứng với mình, thích ứng với sự tồn tại của cô, thích ứng với việc cô ở bên cạnh anh. Bởi vậy nên cho dù Viên Soái thờ ơ với cô, cô vẫn phải tốn rất nhiều thời gian ở bên cạnh Viên Soái.
Giang Quân chuyển chiếc ghế nhỏ từ phòng khách qua, sau đó ngồi bên cạnh anh nhìn anh vẽ cả buổi chiều. Rất nhanh đến giờ ăn cơm tối, cô xuống lầu chuẩn bị thức ăn cho hai người, lại bưng lên phòng khách nhỏ ở tầng ba cùng nhau ăn.
Viên Soái có một thói quen tương đối tốt đó là đến giờ ăn cơm anh sẽ tự ra phòng khách nhỏ ở tầng ba. Tuy nhiên anh sẽ không xuống lầu, chỉ có mẹ Viên mới có thể gọi anh xuống. Nếu bảo mẫu không mang cơm lên đúng giờ anh vẫn sẽ ngồi một mình nửa giờ ở phòng khách nhỏ của tầng ba, sau đó lại trở về phòng, phảng phất như đây là việc đã được lập trình sẵn.
Đừng nhìn thói quen này tưởng như rất đơn giản, năm đó cha mẹ Viên đã tốn rất nhiều tinh lực mới có thể tập cho anh đúng giờ ra ăn cơm.
Từ sau khi gõ cửa phòng Viên Soái, mỗi ngày Giang Quân đều sẽ trong lúc nhàn hạ mang lên một ít đồ ăn vặt rồi cả ngày ở trong phòng anh. Có đôi khi Viên Soái vẽ tranh, có đôi khi kéo đàn violon, cũng có rất nhiều thời gian anh chỉ ngồi yên một chỗ.
Giang Quân cũng thử thông qua đụng chạm để thu hút sự chú ý từ anh, nhưng ngay cả có đánh anh, anh cũng không phản ứng. Nhưng Giang Quân cũng không nhụt chí, dù sao cũng vừa mới vừa mới bắt đầu, những thứ này đều cần có thời gian mới chậm rãi thay đổi.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip