Part 8 - Tôi được khuyên nên lựa chọn
CHƯƠNG 8 - Tôi được khuyên nên lựa chọn
Sand's POV
Gần đây, có vẻ như khả năng phán đoán của tôi bị lu mờ bởi vì tôi có hàng loạt lựa chọn thiếu sáng suốt. Từ thỏa thuận ban đầu với Ray vào buổi tối định mệnh đó, đến những thỏa thuận tiếp theo khi cậu ấy đi theo tôi khắp nơi, và rồi quyết định đi cùng đến buổi họp mặt bạn cậu ấy.
Tuy nhiên, đỉnh cao của những quyết định khủng khiếp chính là cho phép bản thân nảy sinh tình cảm với người phiền toái như vậy.
Ngay cả trước khi nhận ra tình cảm của cậu ấy với Mew, tôi đã nhận thức sâu sắc rằng Ray và tôi là hai thế lực không tương thích.
Sự chênh lệch của chúng tôi quá lớn, quá rõ ràng đến mức không thể bỏ qua.
Điều làm tôi khó chịu hơn là càng ngày tôi càng không quyết đoán chấm dứt mọi liên lạc với cậu ấy.
Đặc biệt là sự theo đuổi không ngừng nghỉ của cậu ấy, giống như một nỗi ám ảnh điên cuồng nào đó.
Màn hình điện thoại của tôi lại sáng lên tên liên lạc của cậu ấy. Đây là cuộc gọi nhỡ thứ ba của trong vòng một giờ qua – tất nhiên với điều kiện là tôi còn có thể kiềm chế bản thân không trả lời cuộc gọi.
Đã một tuần kể từ cái đêm tôi nhanh chóng rời khỏi bữa tiệc đó. Tôi sử dụng mọi chiến thuật để trốn tránh cậu ta.
Từ trốn học, đổi ca ở quán cà phê nơi làm việc part-time, đến giả vờ bị đau họng để khỏi đi biểu diễn ở quán bar.
Tôi phải từ bỏ nhiều cơ hội nhưng tình trạng tài chính mong manh của tôi không thể gánh được, tất cả đều vì một người không hiểu được hậu quả từ chính hành động của mình.
Tuy nhiên, nuông chiều cảm xúc là một thứ xa xỉ không thể chấp nhận được đối với những người nghèo khổ. Cho nên tôi bắt buộc đối mặt với Ray; tình trạng vô lý này phải chấm dứt.
Khi tôi hát những nốt cuối cùng của buổi biểu diễn tối nay, tôi nhìn thấy 'hiện thân của sự ám ảnh' đang vênh váo tiến về phía quán bar như thể cậu ta sở hữu cái nơi chết tiệt đó.
Nụ cười nửa miệng quen thuộc khắc sâu trên khuôn mặt nổi bật của cậu. Làm sao cậu ấy có thể tỏ ra quyến rũ và thờ ơ một cách dễ dàng như vậy trong khi tôi nhếch nhác và bơ phờ suốt cả tuần?
Sự bất công này khiến tôi tin rằng chỉ một cú đấm vào mặt cậu ta thì không đủ để dập tắt cơn thịnh nộ của tôi.
Tôi trừng mắt nhìn cậu ấy với ánh mắt dữ dội, nhưng cậu ấy nhìn lại với vẻ không biết gì về sự hỗn loạn trong nội tâm của tôi, hoặc có lẽ là hoàn toàn thờ ơ.
Khi bài hát kết thúc, tôi vội vã rời khỏi sân khấu, biến mất qua cửa sau.
Tôi đang châm điếu thuốc thì cánh cửa bật mở, Ray xuất hiện với thái độ tự tin đến không thể chịu nổi.
Cậu ta đứng khoanh tay, đối mặt với tôi như thể cậu ta là người bị tổn thương trong tình huống bất ổn này.
U là trời, tôi ước mình có đủ tiền bảo lãnh, để có thể đấm cho tên khốn này tắt khuôn mặt vênh váo đó một lần, có lẽ tôi sẽ cảm thấy tốt hơn một chút về sự hỗn loạn này.
Ray's POV
"Cuối cùng cũng tìm được mày rồi! Tại sao tránh mặt tao? Có phải do thứ Sáu tuần trước tao bỏ đi không?"
Tôi hỏi Sand trong khi quan sát cậu ta hít một hơi thuốc lá. Câu trả lời là im lặng, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt cậu ấy đã nói lên tất cả - 'rất tức giận'.
"Để tao giải thích, Sand, tối hôm đó tao uống hơi nhiều, quên mất là đi với mày nên tao về nhà luôn. Tao xin lỗi mà" tôi cố gắng giải thích, cảm nhận được sự căng thẳng đang gia tăng.
"Ừ, chắc vậy ha," Sand đáp lại với vẻ khinh bỉ, thở ra khói qua lỗ mũi. Trông thật mê hoặc mặc dù tôi đang khó chịu.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ khi được nhìn thấy khuôn mặt cậu ấy sau khi tìm kiếm không biết mệt mỏi suốt tuần qua.
"Trò chơi trốn tìm này là sao vậy, Sand?"
"Chỉ là bận thôi. Nhưng nghiêm túc mà nói, mày tìm tao làm gì?" cậu ta đáp trả.
"Vì sao hả? Thì bởi vì tao nhớ mày. Đã bảy ngày kể từ lần cuối tụi mình gặp nhau. Tao nhớ bạn của tao" tôi thừa nhận, sự thất vọng của tôi mâu thuẫn với mong muốn được kết nối lại.
"Ray, đừng nói nhảm nữa. Ý là mày nhớ bạn bè khốn kiếp của mày, phải không? Mày không thể tìm ai khác à? Tao nghĩ tao đã xong việc này rồi," Sand vặn lại, sau đó dẫm điếu thuốc dưới gót giày converse và bước đi.
"Chờ một chút, ý mày 'xong việc' là sao?" Tôi nắm lấy tay cậu ấy, hoàn toàn bối rối.
"Có chuyện gì vậy, Sand? Tuần trước vẫn còn ổn, thế rồi mày biến mất một tuần và nói rằng mọi chuyện đã kết thúc là sao?"
"À, giờ là lỗi của tao cơ đấy. Được thôi, tao tránh mặt mày đó. Nhưng nói thật, tao với mày là gì? Chỉ làm tình với bạn bè thôi, phải không? Chuyện đó xong rồi, để nó qua đi Ray. Để tao yên. Tao không muốn liên quan gì tới mày nữa."
Một cách vô thức, tay tôi siết chặt bàn tay cậu ấy hơn khi tôi cố gắng hiểu lời nói của cậu ấy.
"Cái đếch gì khiến mày thay đổi vậy? Mày không thể ném ra một quả bom như vậy mà không có lý do nào chính đáng hơn 'Tao xong rồi', Sand. Tuần trước, lúc mày còn làm với tao trên chiếc ghế sofa đó, chắc chắn cảm giác của mày không như thế"
Cơn tức giận dâng trào trong tôi, và tôi bốc đồng đẩy cậu dựa vào tường, chiếm lấy môi cậu ấy bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Tôi lợi dụng lúc cậu còn đang bị sốc để nụ hôn sâu hơn, hành động của lưỡi cuối cùng đã khiến cậu thoát khỏi sự choáng váng và đẩy tôi ra.
"Mày không hiểu lời tao nói, hay chúng không có trong vốn từ vựng của mày? Tao nói là xong rồi, Ray,"
Cậu khẳng định, đẩy tôi ra với một lực mạnh khiến tôi loạng choạng vài giây trước khi lấy lại thăng bằng.
"Và tao hỏi là tại sao," tôi phản đối, sự thất vọng của tôi lên đến đỉnh điểm khi yêu cầu một lời giải thích.
"Bởi vì mày là một kẻ ngốc, thay vì nên theo đuổi Mew thì chạy theo bạn bè như thế này. Tại sao tao lại dính vào vụ này?" Sand phun ra một câu, nghiến điếu thuốc dưới giày trước khi bắt đầu bước đi.
"Đợi đã, sao lại lôi Mew vào chuyện này, Sand? Tao hỏi lý do mà!" tôi vặn lại, càng thêm bối rối.
"Bởi vì tao không có mù, Ray. Rõ ràng là mày mê người bạn thân ngốc nghếch của mày. Vậy tại sao lại lãng phí thời gian thế này? Tại sao không tập trung đi tỏ tình với Mew, thay vì che giấu. Mày ghen tuông thấy rõ luôn? Mày đang chơi trò gì vậy? Mày yêu Mew, nhưng lại muốn giữ tao bên cạnh? Tao chỉ là người thay thế cho tình yêu đơn phương của mày, cho đến khi mày có can đảm tỏ tình với Mew? Trong lúc đó, tao phải đóng vai bạn mày à? Chà, không ai vui nổi khi được mời đến một bữa tiệc rồi bị phớt lờ và lãng quên."
Lần này, tôi tự kiềm chế để không ngăn Sand lại khi cậu bỏ đi. Không rõ liệu tôi có nên, hoặc có thể làm vậy không.
Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Sand có thể nhận ra sự thật mà tôi dày công che giấu. Sao cậu ấy có thể sáng tỏ chỉ trong một đêm, trong khi tôi dành rất nhiều thời gian với Mew mà không bao giờ khơi dậy sự nghi ngờ của cậu ấy?
Những lời của Sand văng vẳng bên tai, tôi đau đớn nhận ra trò chơi câu đố phức tạp của tôi đã tan vỡ, giống như một tấm kính mỏng manh bảo vệ trái tim tôi vậy đó.
TBC
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip