Chap 4.2
Không gian bỗng chốc trở lại yên tĩnh, phía bên ngoài cổng có tiếng động cơ xe. Lee Minho mở mắt nhìn trần nhà, trần nhà màu trắng tinh.
Bang Chan đi rồi, cuối cùng vẫn là trốn tránh không nhìn vào bóng lưng hắn. Bọn họ xảy ra quan hệ mập mờ thế này cũng đã được một thời gian rồi, Bang Chan cũng hay thường xuyên tới đây.
Những lần hắn tới đều là vội vã, bọn họ ôm nhau, hôn và lăn lên giường. Sau những đợt mây mưa ân ái, Bang Chan không ở lại qua đêm, hắn phải về nhà.
Lee Minho thường nằm nghiêng ở trên giường, nhìn tấm lưng trần của hắn ngay trước mắt bị ánh đèn mờ mờ ảo ảo phủ lên một màu vàng đậm. Bang Chan khi mặc quần áo thường rất thong thả, không có điệu bộ của người lén lút đi ngoại tình.
Hắn không bận tâm, nhưng Lee Minho lại không chịu được. Cậu không thích cảm giác nhìn tấm lưng đó đưa về phía mình, không thích cảm giác khi nhìn tấm lưng đó khuất sau cánh cửa gỗ dày kia. Bởi vì tiếp sau những hình ảnh ấy, tiếp sau khi bóng lưng ấy rời bỏ cậu Minho biết mình sẽ một lần nữa chìm vào bóng tối.
Cậu không thích tối, cậu không thích cảm giác bị chìm ngập trong sự bỏ rơi, thậm chí là sợ hãi. Nhưng lại chẳng thể bước tới ôm chặt lấy hắn, chẳng thể đường đường chính chính nói với hắn một tiếng đừng đi. Cậu, không có tư cách đó.
Sau này, những lần Bang Chan chuẩn bị rời đi Lee Minho đều trốn tránh không nhìn theo hắn. Bởi vì cậu sợ cái cảm giác chính mình hoảng loạn rõ ràng muốn giữ hắn lại nhưng lại không thể nào nói ra.
Lee Minho lật mình ngồi dậy khỏi giường, kéo ở dưới gầm giường một chiếc thùng lớn. Bên trong thùng là giấy, cọ vẽ và những hộp màu.
————————————————-
- Chanie, ngồi yên một chút đi mà.
Bang Chan chống cằm, không tránh được hơi nhăn mày một chút, bả vai cũng lay động.
- Tiểu tổ tông, anh đã ngồi như thế này hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Lee Minho cầm cọ vẽ, nghiêm túc nhìn hắn.
- Nhưng em vẫn chưa xong, anh dịch chuyển gì chứ?
Bang Chan rầu rĩ.
- Sao em không lấy mẫu gì đó bất động thì dễ hơn, mới học vẽ không phải như vậy sẽ dễ hơn sao?
Lee Minho dừng lại, nhìn hắn cười nịnh nọt.
- Nhưng trong mắt em, anh là đẹp nhất.
Bang Chan ngẩn ra nhìn, lại là đôi mắt cười cong cong không thể cự tuyệt của cậu. Hắn bỏ tay xuống, không tạo mẫu gì nữa nhào tới ôm lấy cậu.
- Được rồi, vậy để vật đẹp nhất trong mắt em này đòi công trước nào.
Lee Minho bị đẩy tới mất đà ngã về phía sau, lại bị ôm lấy mà ngại ngùng đánh vào bả vai hắn.
- Chanie, đừng nháo. Mau buông ra.
Bang Chan ôm lấy, tham lam hít hà mùi hương trên người cậu. Lại cực kỳ hưởng thụ mà mỉm cười.
- Không, cả đời này cũng không muốn buông.
————————————————
Lee Minho hạ cọ vẽ, bức họa trước mắt đã hoàn thiện. Cậu so với năm năm trước, tốc độ vẽ đã cải thiện hơn rất nhiều. Bỗng chốc lại rũ mi, không kìm được ngắm bức họa lâu hơn một chút.
Ở nơi bức tranh trước mặt, Bang Chan hơi cúi đầu ánh mắt không tùy ý nhìn ra ngoài mà đậu lại trên những cánh hoa màu đỏ thẫm. Là khoảnh khắc Lee Minho nằm ở trên giường, ngẩng đầu nhìn Bang Chan đang rũ mi chạm vào những cánh hoa tiểu quỳnh trên bậc cửa sổ.
Những nét vẽ ngày càng rõ hơn, chân thực hơn. Bởi những gì cậu đang họa là hình ảnh cậu đang nhìn thấy mỗi ngày, không phải là họa ảnh trong trí tưởng tượng giống như cậu vẫn cố gắng hình dung ra để vẽ. Năm năm qua có những lúc nhớ hắn tới điên cuồng si dại, lại chỉ có thể ở trong kí ức của mình lục tìm lên những hình ảnh xưa cũ của hắn, đặt cọ họa lên những bức hình có cố gắng bao nhiêu cũng không thể chân thực được.
Giống như bức họa cậu vẽ suốt năm năm vẫn còn giang dở, bức họa vẽ nên ước nguyện lớn nhất của cậu trong đời.
Lee Minho thu lại đồ vẽ cho vào trong thùng đẩy vào gầm giường, sau đó cầm bức họa Bang Chan mình vừa vẽ xong đứng dậy mang theo chìa khóa ngôi nhà kia đi ra khỏi nhà. Trước khi đi mang thêm một chậu hoa tiểu quỳnh vừa mua.
Bắt một chiếc taxi tới đường 17, ngôi nhà mang một vài nét xưa cũ, tường nứt mấy chỗ thành đường chỉ nhỏ chạy khá dài, trước hiên có một giàn thường xuân xanh biếc. Người bán lại ngôi nhà cho cậu gọi là chú Lee đã nói sẽ cho tu sửa lại nhưng cậu nói không cần, những gì thuộc về bọn họ cậu muốn giữ trọn vẹn.
Bang Chan bán ngôi nhà này, cũng là vừa vào thời gian cậu về nước. Có lẽ chính hắn cũng không biết, người mua lại kỉ niệm của hai người chính là cậu. Tra chìa khóa vào ổ, ổ khóa không thường xuyên được mở ra có chút khó khăn, Minho xoay đi vặn lại vài vòng ổ khóa mới mở ra được.
Cậu từ lúc về tới giờ có đến đây vài lần, chủ yếu là tới để mang mấy bức tranh đến bày. Ở trong căn phòng có phần lạnh lẽo, không có đèn tường. Trong phòng chỉ có một giường lớn, một giá vẽ với cọ và những bức họa bày xung quanh. Bao gồm cả những bức vẽ cậu họa trong suốt năm năm sống ở LosAngeles, Lee Minho bước tới, đặt bức họa Bang Chan và những nhánh tiểu quỳnh màu đỏ vào giữa những bức họa, màu đỏ của mực mới nổi bật giữa những bức họa nhạt màu xung quanh.
Ánh sáng len lỏi qua rèm cửa màu kem, chen vào trong căn phòng tối mang mùi 2 lạnh lẽo. Lee Minho bước tới cửa sổ, vươn tay gạt một cái đẩy rèm cửa ra, ánh nắng gay gắt hắt vào trên mặt. Cậu vô thức giơ bàn tay lên che mắt mình, nắng đậm đậu lại trên hàng mi làm chói mắt.
————————————————
Xoạch một tiếng rèm cửa được mở ra, Bang Chan nửa đứng nửa ngồi ở trên bậc cửa sổ. quay ở trên giường. đầu nhìn người đang nằm dài
- Minho, mau dậy thôi.
Ánh nắng chạm vào vành mi, Minho khó chịu nhíu mày khẽ hừ một tiếng, mắt vẫn nhằm lật người trở mình lại quay lưng về phía cửa sổ.
Bang Chan bật cười, bất đắc dĩ nhảy xuống khỏi của bước tới giường nằm đè lên nửa người của cậu, giơ ngón tay nhéo một bên má.
- Nhanh lên, không được lười biếng.
Lee Minho bị đau, biếng nhác nhấc mi mắt, không quên rên rỉ vài tiếng cằn nhằn.
- Anh thật ác, để giường ngay hướng của sổ.
Bang Chan bật cười.
- Không bằng đại ương là em, cả phòng to như vậy chỉ cho để một cái giường và một bộ giá với cọ vẽ.
Lee Minho tỉnh ngủ, nằm ngửa ở trên giường híp mắt cười với hẳn.
- Đâu cần phải trang trí gì đâu, em sẽ vẽ đầy một phòng này, tất cả đều là hình ảnh của anh và em.
Bang Chan nhìn cậu cười, chính mình cũng không cách nào không nuông chiều những ý tưởng điên rồ của cậu như vậy. Cho dù là ngốc nghếch, là vớ vẩn đến cỡ nào hắn vẫn cứ luôn chiều theo ý cậu. Giận bản thân mình không thể nào cứng rắn với cậu hơn, Bang Chan chỉ có thể cúi đầu cắn lên môi cậu.
- Tiểu tử này, anh phải làm gì với em đây. Cái gì cũng nuông chiều em cho được.
Lee Minho vui vẻ cười, ôm lấy cổ Bang Chan mà hôn hắn.
- Vậy thì, hãy nuông chiều em suốt đời này đi.
———————————————-
Lee Minho híp mi mắt, ánh nắng vẫn gay gắt rọi vào hàng mi, buộc con người cậu phải tập thích nghi với thứ ánh sáng vàng đậm này.
Hoài niệm về một thời đã xa, Lee Minho vô thức mà mỉm cười.
Một cơn ho truyền tới nơi buồng phổi, cậu cúi gập người dồn nén lại, cuối cùng vẫn không được mà không ngừng ho khan.
Cơn ho dồn dập kéo tới, từ buồng phổi trào tức lên cuống họng, cuối cùng nôn ra được mới chấm dứt.
Lee Minho mở lòng bàn tay, một bụm máu màu đỏ thẫm.
Đỏ tới lóa mắt, đỏ tới kinh hoàng. Nhưng trong ánh mắt của cậu, hết thảy đều là bình thản, thậm chí là chế giễu. Lee Minho nhàn nhạt cười, giọt máu nơi khóe miệng chậm rãi chảy xuống cằm.
————————————————-
t-tui hong biết gì hết🥰
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip