Chap 5.2
Trên đường 17 này có một quán coffee nổi tiếng gọi là D&N, năm năm trước nó cũng đã có ở đây rồi, cũng chẳng biết là bắt đầu có từ khi nào nữa. Chỉ là chủ quán bây giờ là một cô gái trẻ, không phải một bác trai đôn hậu như ngày xưa.
Hai người cùng nhau chọn một bàn ở gần cửa sổ, Minho không thích ngồi nơi nắng rọi vào nhưng vì Ha Areum đã tới ngồi trước rồi nên cậu cũng không đòi hỏi đổi chỗ, tùy ý ngồi xuống đối diện.
Hai người gọi hai ly coffee, ở trong không gian quán khá yên tĩnh, chỉ có vài bàn khách rủ rỉ trò chuyện. Lee Minho ngẩng đầu nhìn cô gái ngồi ở trước mặt, từ lúc bước vào tới giờ hai tay đều đặt ở trên đùi, ánh mắt nếu không phải là rơi trên mặt bàn thì cũng là miên man đậu lại sau lớp cửa kính ngoài kia. Lee Minho rũ mi nhìn bàn tay cô gái, trên ngón áp út bàn tay trái là nhẫn cưới.
————————————————-
- Lấy anh nhé?
Bang Chan mỉm cười, chậm rãi mở hộp nhung trên tay. Bên trong là nhẫn kim cương sáng lấp lánh, ở dưới ảnh điện trắng trong phòng như tỏa ra vô vàn màu sắc, đẹp tới lóa mắt khiến Lee Minho mơ hồ còn nghĩ mình đang lạc vào một cõi mơ. Nhẫn, là nhẫn cầu hôn...
Lee Minho nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, ngay cả sau lưng cũng run lên.
Bang Chan nhìn thấy cậu thật lâu vẫn cứ đứng ngây ra như vậy, biết cậu bất ngờ cũng chỉ có thể mỉm cười nói đùa một câu.
- Minho, anh mỏi tay.
Lee Minho thần người, nhìn nhẫn kim cương trước mắt, hạnh phúc và đau thương đan lẫn vào nhau.
Nếu như là trước đây, nếu như không biết được sự thật tàn khốc kia cậu có thể không do dự mà bước tới ôm chặt lấy Bang Chan, vỡ òa trong hạnh phúc mà hôn hắn. Mà chẳng cần do dự bất cứ điều gì gật đầu nói những lời yêu thương.
Nhưng hiện tại, cậu không làm được. Hạnh phúc ngay trong tầm tay mà cậu không cách nào đưa tay ra nhận lấy. Cuối cùng hóa thành giọt lệ trong suốt chảy xuống gò má lăn dài.
Choang một tiếng, Bang Chan ngây người mở to mắt bối rối nhìn hộp nhẫn trên tay bị Lee Minho hất đi, cũng không hiểu vì lý do gì khiến cậu khóc.
- Minho...
Minho thu lại ánh mắt, chẳng nhìn vào hắn mà lạnh lùng.
- Ai từng nói sẽ lấy anh sao? Cầu hôn gì chứ?
Một lời này nói ra, ngay cả ngữ khí cũng lạnh. Bang Chan bàng hoàng, lại không kìm được mà ngẩn ra.
- Minho, em làm sao vậy chứ?
Lee Minho ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt vẫn không kìm được mà lăn dài. Bang Chan tưởng cậu chỉ đùa, cho nên vươn tay muốn lau nước mắt cho cậu lại bị Minho cương quyết đẩy ra lớn tiếng
- Tránh ra.
Bang Chan nhìn cậu.
- Minho?
Lee Minho tự mình lau nước mắt, lại vẫn dùng chất giọng nhạt nhẽo kia lạnh lùng nói.
- Mới chỉ qua lại với anh tôi đã bị lão cha già của anh thuê người đánh đập, thuê người gây khó dễ đủ đường. Anh còn nói tới kết hôn sao? Tôi sợ rằng sẽ bị lão già đó bóp chết.
Tuy rằng trước nay cha Bang làm nhiều chuyện gây khó khăn cho Minho, nhưng cậu chưa bao giờ gọi ông bằng một từ hỗn xược nào, cũng chưa bao giờ tỏ ra ác cảm với ông. Nhưng là Bang Chan tạm thời không phải để ý mấy lời hỗn hào đó của cậu, chỉ là thái độ này của cậu làm hắn hoảng hốt.
- Em nói gì vậy? Không phải chúng ta đã thỏa thuận không để tâm tới cha anh rồi sao? Chúng ta trước hết hãy kết hôn, hãy cùng nhau sống chung một nhà. Cha anh cho dù làm chuyện gì đi nữa anh cũng vẫn sẽ bảo vệ được em.
Lee Minho lắc đầu ngầy ngậy.
- Tôi không nghe, tôi mệt mỏi lắm rồi. Bang Chan, yêu anh tôi chỉ càng thêm mệt mỏi, càng thêm bất an thôi.
Bang Chan gạt ra tất cả, mạnh mẽ kéo cậu ôm vào lòng, mặc cho cậu giãy giụa cũng không buông.
- Minho, chuyện gì vậy? Sao em lạ như vậy? Có chuyện gì hãy nói với anh đi, xin em đừng như vậy? Đừng nói mấy lời vớ vẩn như thế nữa.
Minho bất lực giãy ra, lại bị cái ôm của Bang Chan quấn chặt lấy không thoát ra được. Tâm hồn cậu trống rỗng, trái tim đau tới như bị xé ra, nước mắt trên hàng mi vẫn trào ra lăn dài.
————————————————
Minho không giỏi phán đoán tâm lý người khác qua cử chỉ và vẻ bề ngoài, nhưng nhìn thế nào cũng là cô gái này đang bồn chồn lo lắng, hai bàn tay không ngừng bấu chặt vào nhau.
- Tới tìm tôi có chuyện gì vậy?
Minho là người mở lời trước, thậm chí khi vừa cất tiếng lên còn khiến cho người ngồi đối diện giật mình mở mắt nhìn cậu, sau đó đụng phải ánh mắt Minho lại vội lảng tránh đi.
- À, chuyện này...
Cô gái chần chừ một hồi, vẫn là không thể mở lời được. Lee Minho nhìn cô, nếu xem về quan hệ thì hai người chính là lần đầu gặp, nhưng có lẽ cô ấy đã tìm hiểu về cậu, và cậu cũng như thế. Bầu không khí lúc này không phải đang là quá yên lặng rồi sao? Giữa vợ và người tình của Bang Chan, theo lẽ thường không phải sẽ là một màn đánh ghen ồn ào?
Nhìn Ha Areum không ngừng bấu chặt tay lại với nhau, Minho biết cô ấy là một cô gái rụt rè, thậm chí là nhu nhược. Cô ấy tìm tới tận đây, là biết cậu và Bang Chan đang ở trong mối quan hệ kia, nhưng khi ở bên cậu Bang Chan vẫn bình thản như vậy nghĩa là hắn vẫn chưa biết cô ấy đã phát hiện.
Nghĩ cũng thật buồn cười, trong khi chính Bang Chan còn không biết cậu đã mua lại ngôi nhà cũ của bọn họ thì Ha Areum lại có thể tìm tới, trực tiếp gặp mặt như thế này. Người con gái này biết rõ hắn không quên được cậu, biết rõ hắn và cậu đang ngoại tình, và có lẽ suốt năm năm qua tất cả mọi thứ cô đều biết.
Nhưng Ha Areum không hề nói ra, cô chọn cách im lặng để bảo vệ cái thứ gọi là hạnh phúc hôn nhân ấy, cô chấp nhận một mình chịu tổn thương cũng không muốn mất đi cuộc hôn nhân này.
Thật là tội nghiệp.
Minho nhìn cô gái trước mắt, gạt đi những thương cảm vừa trỗi dậy trong lòng, nhàn nhạt hỏi.
- Có chuyện gì, hãy nói thẳng ra đi. Tôi cũng biết cô tới gặp tôi làm gì.
Ha Areum ngẩng đầu, không giấu được ngạc nhiên trong đôi mắt.
- Cậu...
Lee Minho nhìn thẳng cô, chằm chằm như đang chờ đợi.
Người con trai này thật kỳ lạ, cậu ta làm ra chuyện đáng xấu hổ kia, lại có thể ở trước mặt vợ người ta dương dương tự đắc?
Đáng ra cô phải nổi giận, đáng ra cô phải thẳng tay cho cậu ta một bạt tai. Nhưng, Ha Areum chần chừ, bàn tay đặt trên đùi run lên.
Cô không làm được.
- Cậu... tại sao lại quay về chứ?
Ha Areum nói được một câu, lại run tới cổ họng nghẹn ứ lại. Minho có chút buồn cười tiếp lời.
- Và tại sao lại ngoại tình với chồng của cô?
Ha Areum ngậm miệng, cô đã nghĩ sẽ không trực tiếp nhắc tới hai từ này, hoặc sẽ dùng một từ gì đó mang sắc thái có vẻ dễ chịu hơn. Nhưng thật không ngờ Lee Minho lại tự mình nói ra như vậy.
Lee Minho nhìn chằm chằm cô, người con gái hiền lành, chịu đựng nhiều tới nhu nhược, ngay cả hạ được quyết tâm tới tìm người tình của chồng mình, lại không biết phải dằn mặt như thế nào.
Cô gái dịu dàng đằm thắm như thế, tại sao Bang Chan không yêu?
Cuộc đời này cũng thật buồn cười.
Minho dứt mắt ra khỏi người cô gái ngay trước mắt, quay đầu vu vơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Ở đời này tôi đã sai lầm nhiều chuyện, nhưng chuyện sai lầm nhất là năm năm trước đã đánh mất Bang Chan.
Ha Areum xây xầm mặt mày, đây có phải là đang trực tiếp khiêu chiến với cô đúng không?
- Cậu nói vậy là sao?
Lee Minho quay đầu nhìn cô, đôi mắt màu khói cong cong lại, chậm rãi mỉm cười.
- Ai cũng muốn được hạnh phúc đúng không? Trước khi chết tôi cũng muốn được hạnh phúc một lần.
Chỉ một lần thôi cũng được rồi. Một lần thôi...
—————————————————
chết chóc gì em ơii🥲
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip